Cái c.h.ế.t của Hồng Văn tựa như viên đá nhỏ ném xuống mặt biển bao la, căn bản chẳng vấy lên nổi một gợn sóng thu hút sự chú ý của bất kỳ ai. Ngay cả những đến nhà họ Hồng cũng chỉ chép miệng thở dài vài tiếng, chớp mắt ném chuyện đầu.
Cảnh Vân Chiêu vẫn luôn cho âm thầm theo dõi Hồng Văn, bởi , ngay khi t.a.i n.ạ.n xảy , cô nhận tin tức đầu tiên. Tảng đá lớn đè nặng trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng trút bỏ.
Nợ m.á.u trả bằng m.á.u. Hồng Văn rắp tâm đoạt mạng cô, giờ đây bỏ mạng nơi góc khuất, âu cũng là gieo gió gặt bão, đáng đời.
Cảnh Vân Chiêu đặt điện thoại xuống, tay đang cầm một chiếc khăn quàng cổ đan xiêu vẹo. Chiếc hộp đóng gói đặt bàn thì đẽ vô cùng, nhưng đem so với chiếc khăn quả thực là một trời một vực, chẳng hề ăn nhập chút nào.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Trước khi sống , cô luôn xuất sắc trong cả việc học hành lẫn nữ công gia chánh, nhưng chuyện đan khăn thì cô từng thử qua. Sau khi sống , dù sở hữu Nạp Linh Ngọc, song trong ký ức của tổ tông thể tồn tại thứ đồ thời thượng ? Đến thêu thùa kiểu cổ đại còn chẳng , gì đến đan lát hiện đại.
Ngày , cô cũng từng thấy bạn học mài mò đan lát, nhưng bản chẳng lấy nửa điểm hứng thú. Lần mua một đống cuộn len về, tháo tháo bao nhiêu bận, cô mới chật vật thành một "tác phẩm" trông vẻ bình thường.
Chiếc khăn đan xen hai màu đen trắng, qua phần phèn. Cứ nghĩ đến cảnh thứ đồ quấn cổ Lê Thiếu Vân, cô thấy cả râm ran khỏe.
Hơn nữa, nhiều chỗ khăn còn rớt mũi, trông chẳng khác nào một món đồ thủ công vứt . Nếu đem chợ bán, e rằng hạ giá thấp đến cũng chẳng ma nào thèm liếc mắt.
Tuy nhiên, qua thử sức , cuối cùng cô cũng nhận bản một khuyết điểm thực sự bất tài.
Nhét chiếc khăn hộp quà, Cảnh Vân Chiêu khẽ thở dài. Ngẫm nghĩ một lát, cô quyết định gặp trực tiếp Lê Thiếu Vân mà mang hộp quà đến cho Đỗ Lâm, nhờ em của chuyển lời giúp.
Thứ đồ xí thế , tự tay cô đưa quả thực vô cùng ngượng ngùng.
Khi Cảnh Vân Chiêu đặt chân đến Ngự Thiên Tiên, cảnh tượng ăn phát đạt tấp nập nơi đây khiến cô khỏi giật .
Diện tích của Ngự Thiên Tiên hề nhỏ, hai tầng lầu chứa đến vài trăm bàn, mà lúc chật kín còn một chỗ trống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-463-ngay-phia-sau-co.html.]
Dù đông đúc là , hương thơm nức mũi của các món ngon vẫn lan tỏa khắp gian, chất lượng so với những nơi khác quả thực vượt trội hơn hẳn.
Cảnh Vân Chiêu hiếm khi ghé qua đây. Bình thường chuyên trách giao hàng, cô cần cất công chạy tới. Vì , trong ấn tượng của cô, Ngự Thiên Tiên vẫn mang dáng vẻ phần vắng vẻ, đìu hiu.
"Thế nào? Số thực phẩm em bán cho tính là lãng phí chứ?" Đỗ Lâm vội vàng chạy xuống lầu nghênh đón, thấy cô lập tức khoe khoang đầy tự hào.
"Sao việc ăn thế ?" Nhìn tình hình , e là bận rộn liên tục, nhân viên trong tiệm liệu chịu đựng nổi ?
"Tuy giá món ăn ở tiệm chát, nhưng hương vị thì khỏi chê. Các gia đình bình thường dịp Tết đến đều ăn chút gì đó ngon miệng, ai chịu đựng đồ ăn tạm bợ?" Đỗ Lâm rạng rỡ.
Nói ngoa, nhà hàng của hiện tại đúng là danh tiếng bay xa mười dặm, thậm chí còn nhiều khách hàng từ thành phố Ninh hoặc các thành phố lân cận cất công lặn lội đến đây chỉ để thưởng thức những món ăn đặc trưng. Danh tiếng dần khẳng định, đợi qua đợt bận rộn , dự định sẽ dốc vốn mở thêm chi nhánh.
Cảnh Vân Chiêu gật gù: "Hèn chi dạo nguyên liệu tiêu thụ mạnh đến ."
Dạo gần đây, tiền cô kiếm từ Ngự Thiên Tiên tăng gấp mấy , mỗi tháng thu nhập hai trăm ngàn tệ.
" , Đỗ đại ca, lát nữa gặp Lê thiếu thì chuyển giúp em thứ cho nhé..." Cảnh Vân Chiêu chìa tay , động tác phần cứng nhắc.
Đỗ Lâm sững , lờ mờ cảm thấy biểu cảm của Cảnh Vân Chiêu gì đó tự nhiên, dường như cô đang vô cùng ngượng ngập.
Nhận lấy chiếc túi, tò mò ngó nghiêng. Bên trong là một chiếc hộp, bao bì thì hẳn là cà vạt hoặc khăn quàng cổ, cách đóng gói cực kỳ gu, chắc chắn là hàng cao cấp.
Đỗ Lâm tủm tỉm , định mở miệng thì bỗng chỉ tay phía cửa: "Anh thấy nhất là em tự tặng thì hơn, kìa, đang ở ngay phía em đấy..."