Bị Mạnh Lâm kéo tuột lòng, Tiểu Thanh lập tức giãy nảy, giận dữ hét lên: "Anh cái trò gì ! Bỏ bàn tay dơ bẩn của !"
Cảnh Vân Chiêu nhịn mà bật khúc khích.
Mạnh Lâm nghiến răng ken két. Cảnh Vân Chiêu và con ả não tàn quả là hai thái cực đối lập. Loại đàn bà ngu xuẩn cỡ mà cũng đủ tư cách việc trướng ? Không tên ngu ngốc nào rước cô ả về!
Lê Thiếu Vân nhếch mép, nụ mang theo vài phần giễu cợt: " họ Lê."
"Họ Lê?" Một họ mấy phổ biến.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Mạnh Lâm tuy khó chịu với thái độ ngạo mạn của đối phương, nhưng ít nhất giờ đây còn mù mờ về lai lịch của gã nữa. Hắn vắt chéo chân phịch xuống ghế sofa, đảo mắt bộ xúc xắc bàn: "Chẳng Lê từ đến? Kinh đô chăng?"
"Chính xác." Lê Thiếu Vân thản nhiên đáp.
Mạnh Lâm hừ lạnh: Hèn chi.
Nếu là ở Thành phố Ninh , danh Mạnh Lâm sợ đến mức quỳ lạy xin tha mạng, lấy gan góc mà dám đụng phụ nữ của !
Kinh đô thì ? Mạng lưới quan hệ của nhà họ Mạnh vô cùng rộng lớn. Dù gã xuất từ Kinh đô, chỉ cần , vẫn dư sức khiến gã bốc khỏi thế gian mãi mãi!
"So tài một ván chứ?" Mạnh Lâm cố kìm nén cơn giận, khựng một giây chỉ tay về phía Cảnh Vân Chiêu và Tiểu Thanh: "Lấy họ phần thưởng!"
"Nếu tao thắng, mày nhường Cảnh Vân Chiêu cho tao, từ nay cút xa khỏi tầm mắt cô . Còn nếu mày thắng, tao sẽ tặng con ả Tiểu Thanh cho mày, giày vò thế nào tùy thích. Thấy ?" Mạnh Lâm ngạo mạn bổ sung thêm điều kiện.
Tia sát khí sắc lẹm lóe lên trong mắt Lê Thiếu Vân, lạnh: "Một con ả rẻ tiền liêm sỉ mà cũng tư cách đem so sánh với cô ?"
"Muốn cược cũng , nhưng lấy chính mày tiền cược. Thua một ván, phế một cánh tay." Lê Thiếu Vân lạnh lùng đưa điều kiện.
Nghe đến đây, sắc mặt Mạnh Lâm bừng bừng tức giận: "Đây là do mày tự chuốc lấy đấy nhé! Chúng chơi năm ván. Nếu mày thua sạch sành sanh, tao sẽ phế tứ chi của mày, biến mày thành một thằng thái giám!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-475-de-toi-lam-cho.html.]
Mạnh Lâm vốn lớn lên từ những chiếu bạc. Nếu nhận vị trí thứ hai, đố ai dám xưng một. Tên họ Lê giành phần thắng? Cứ mơ !
"Tao mỏi mắt chờ xem mày gì." Tâm trạng Lê Thiếu Vân bỗng dưng lạ thường.
Dứt lời, Mạnh Lâm sai dọn dẹp bàn sạch sẽ. Tiểu Thanh bên cạnh vẫn còn đang trong trạng thái mơ hồ, chẳng hiểu mô tê gì. Rõ ràng ban nãy bảo lấy cô tiền cược, chỉ trong chớp mắt chuyển sang cược bằng chân tay ?
Liếc Cảnh Vân Chiêu, Tiểu Thanh c.ắ.n c.h.ặ.t môi, ấm ức: Cái quái gì chứ, cô đủ tư cách đem so sánh với con nhóc ranh ?
Cảnh Vân Chiêu ít nhiều cũng nắm rõ tài năng bài bạc của Lê Thiếu Vân. Trước khi Mạnh Lâm và Tiểu Thanh xuất hiện, ba họ chơi vài ván khởi động. Cảnh Vân Chiêu và Lê Thiếu Vân gần như bách chiến bách thắng. Chơi một lúc, cô bắt đầu cảm thấy nhàm chán.
Không vì họ bẩm sinh năng khiếu bài bạc xuất chúng, mà là do quá trình rèn luyện võ nghệ, thính giác của họ nhạy bén hơn thường gấp bội.
Nơi đây là sòng bạc chuyên nghiệp, cũng chẳng những luật chơi tinh vi, phức tạp. Đơn giản chỉ là trò cá cược tài xỉu.
Mạnh Lâm dẫu kinh nghiệm đầy thì suy cho cùng cũng chỉ là trần mắt thịt. Hơn nữa, giữa chốn ồn ào, náo nhiệt , xác suất phán đoán sai lầm càng cao. Theo Cảnh Vân Chiêu, trận chiến cân sức.
Tuy nhiên, cô thừa hiểu, nếu Lê Thiếu Vân giành phần thắng, tên Mạnh Lâm chắc chắn sẽ trở mặt lật lọng. Ỷ lượng tay sai đông đảo, chuồn êm cũng chẳng chuyện khó.
Lê Thiếu Vân hiển nhiên cũng tính toán đến nước cờ . Đã quyết định chơi, chắc hẳn lý do riêng.
Trong lúc Cảnh Vân Chiêu đang mải miên suy nghĩ, mặt bàn dọn dẹp sạch sẽ. Mạnh đại thiếu gia vênh váo như nắm chắc phần thắng trong tay: "Chơi trò đơn giản nhất thôi, để hai vị mỹ nữ lắc xúc xắc, ai đoán trúng đó thắng!"
Vừa Mạnh Lâm , mắt Tiểu Thanh sáng rực lên: "Để cho!"
Vừa , đôi gò má cô ả ửng hồng.
Cảnh Vân Chiêu nhún vai, tỏ vẻ cũng . Mạnh Lâm cau mày khó chịu, nhưng cuối cùng cũng phản đối.