Gã đàn ông tiêm đến rướm m.á.u nãy giờ nuốt nước bọt cái ực, chằm chằm Chung Thanh gặng hỏi: "Sao cô bé bảo cô chui từ Đế Hưởng Long Đình?"
Là đàn ông, mấy ai từng danh cái chốn phong nguyệt !
Nhất là khi phiên tòa xét xử vụ án đó sắp sửa diễn trong nay mai, dân tình ai nấy đều đang dỏng tai lên hóng hớt.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Người vợ của gã trợn trừng mắt, lia ánh soi mói từ đầu đến chân Chung Thanh, bỗng hừ lạnh một tiếng: "À há, thảo nào cô tiêm chệch ven hoài, hóa là cố tình mồi chài chồng đúng ! Cái chỗ là phòng khám chữa bệnh là cái động chứa gái mại dâm hả! Dám rước cả loại gái gọi đây việc!"
Nghe tiếng ầm ĩ, vị chủ phòng khám lật đật chạy tới, cầm bông băng và cồn sát trùng lau vết m.á.u tay gã đàn ông.
"Mọi chắc chắn hiểu lầm . Cô bé là tuyển , nghiệp trường Đại học Y thành phố Ninh hẳn hoi, bằng cấp đàng hoàng..." Bác sĩ vội vàng phân trần.
Cảnh Vân Chiêu vốn chẳng thành kiến gì với Tây y, bởi cả Đông lẫn Tây y đều hướng tới mục đích chữa bệnh cứu . Hơn nữa, Tây y sở hữu những ưu điểm vượt trội mà Quốc y thể thế. Hai bên đều thế mạnh riêng, hoạt động độc lập, nước giếng phạm nước sông.
vị bác sĩ thì vấn đề .
Tuyển một nhân viên bất tài vô dụng, việc bao nhiêu ngày đến việc truyền dịch cơ bản nhất cũng xong mà vẫn nhắm mắt ngơ dung túng, nếu vì tư lợi cá nhân thì là gì? Dám đem sức khỏe bệnh nhân trò tiêu khiển ?
Đành rằng để thành thạo kỹ năng tiêm chích thì cần thực hành nhiều, nhưng nhất thiết bắt bệnh nhân chuột bạch thế ?
Ông cũng chẳng buồn động não suy nghĩ, một sinh viên nghiệp trường đại học danh giá, nếu thực sự tài năng, cả những việc cỏn con ?
Cảnh Vân Chiêu khẩy một tiếng: "Bằng cấp thì thể giả, mà bằng cũng chắc thực lực. Nếu , sinh viên nghiệp trường danh tiếng chui rúc đây cái công việc nửa nạc nửa mỡ, bác sĩ chẳng bác sĩ, y tá chẳng y tá thế ?"
"Cô đủ ! Tiểu , cô đến đây gì? Đâu đến khám bệnh đúng ? Nếu thì mời cô cho, chỗ hoan nghênh cô!" Vị bác sĩ lớn tiếng đuổi khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-506-la-hoc-tu-co-day.html.]
Cảnh Vân Chiêu chỉ mỉm nhạt.
" đến để giúp một tay, tránh để khác lừa gạt thôi." Cảnh Vân Chiêu cố tình giọng mỉa mai.
"Ai mượn cô xen chuyện bao đồng!" Chung Thanh gắt lên giận dữ.
"Cô Tiểu Thanh quên ? Chuyện là học từ cô đấy. Xen chuyện khác, hóa cảm giác cũng thú vị phết, thảo nào cô thích thú đến ." Cảnh Vân Chiêu đáp trả thẳng thừng.
Nhớ hồi ở Đế Hưởng Long Đình, cô ả chẳng cũng tỏ đầy đạo lý, bù lu bù loa bảo Lê Thiếu Vân chèn ép đó ?
Nói dễ thì là tay nghĩa hiệp, nhưng thực chất là đang sỉ nhục khác thì !
Chung Thanh tức đến mức mặt mũi đỏ gay, tay vẫn lăm lăm ống tiêm, trông phần đáng sợ. Cảnh Vân Chiêu ngán gì cô ả. Cô sang vợ của bệnh nhân, chìa chiếc điện thoại : "Chị gái , em hề bịa chuyện . Chị tin thì tự xem . Đây là đoạn video do phóng viên cảnh đám tiếp viên của Đế Hưởng Long Đình bắt giữ. Chị xem thử trong video là cô ?"
Người vợ cầm lấy điện thoại, đập mắt chị là một khung hình đang dừng .
Đoạn video độ phổ biến cao, nhiều xem xem vô nên dễ nhận thật giả.
Chỉ là do lượng tóm quá đông, nếu chỉ xem lướt qua thì khó lòng đối chiếu khuôn mặt của Chung Thanh với một trong đám đó. giờ Cảnh Vân Chiêu cố tình tua đến đoạn mặt Chung Thanh và bấm dừng , nhận cũng khó.
Chung Thanh c.h.ế.t sững. Cảnh Vân Chiêu... cô thể tuyệt tình đến !
Người vợ xem xong, cơn giận bốc lên ngùn ngụt. Nghĩ cảnh bàn tay của chồng một con ả gái gọi vuốt ve mơn trớn, chị kìm cơn lôi đình, vung tay "Bốp" một cái, giáng một cú tát trời giáng mặt Chung Thanh!