Sáng sớm tinh mơ, Chung Thanh đôi mắt nhắm đôi mắt mở, lờ mờ nhớ lời căn dặn của Hồ Văn Hồng đêm qua. Cô ả cầm điện thoại lên, liên lạc với hai em trai của .
Bên ngoài, ánh nắng chan hòa, gió xuân mơn man, khí vô cùng trong lành.
Trong gian ảo, Cảnh Vân Chiêu luyện võ miệt mài hấp thụ sức mạnh từ Nạp Linh Ngọc. Xung quanh là một mảnh tĩnh lặng, thanh bình. Lũ d.ư.ợ.c trùng (sâu d.ư.ợ.c liệu) đang bận rộn nhổ từng gốc d.ư.ợ.c liệu lên, những cái nhúc nhích uốn éo trông vô cùng đáng yêu.
lúc cô định nghỉ ngơi thì cảm nhận tiếng chuông điện thoại vang lên từ thế giới bên ngoài. Cô rời khỏi gian, mở máy xem.
Vừa xong, cô khỏi cảm thấy khó hiểu.
Tin nhắn là của Tô Sở gửi tới. Nội dung đính kèm một địa chỉ, còn bí ẩn chú thích rằng một niềm vui bất ngờ dành tặng cô. Cảnh Vân Chiêu địa chỉ, rõ ràng là một nơi ở vùng ngoại ô hẻo lánh.
Cô trực tiếp gọi , nhưng đầu dây bên ai bắt máy.
Cảnh Vân Chiêu cảm thấy chuyện điều bất thường.
Suy nghĩ một lát, cô gọi cho Cam Cẩn Thần. Cậu bắt máy nhanh, dường như cũng đang việc gấp tìm cô, máy hỏi dồn: "Sở Sở qua tìm ?"
"Không ?" Cảnh Vân Chiêu sửng sốt.
"Kỳ lạ thật đấy, hôm nay là ngày ông nội kiểm tra bài vở. Tớ hẹn sẽ qua đón em , mà đến nhà họ Tô chẳng thấy bóng dáng . Con bé c.h.ế.t tiệt trốn xó nào ." Cam Cẩn Thần cằn nhằn.
Cảnh Vân Chiêu hé môi, : "Vừa nãy nhắn tin cho tớ, gửi một địa chỉ, bảo là niềm vui bất ngờ dành cho tớ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-513-chuyen-ky-la.html.]
"Niềm vui bất ngờ? Chắc Sở Sở giở trò nghịch ngợm gì . Ngày nào em cũng kè kè bên chúng , lấy niềm vui bất ngờ chứ? mà dạo gan em lớn thế nhỉ? Dám trốn cả ngày kiểm tra, đợi lúc về chắc chắn ông nội sẽ mắng cho một trận trò..." Cam Cẩn Thần tiếp tục càu nhàu.
Vốn dĩ Cảnh Vân Chiêu cũng tham gia bài kiểm tra , nhưng tiếc là nào điểm của cô cũng xuất sắc đến mức cần bàn cãi.
Hiện tại đối với ông cụ Cam, việc kiểm tra những kiến thức cơ bản của Cảnh Vân Chiêu chỉ là lãng phí thời gian. Do đó, ông chỉ yêu cầu cô mỗi tháng sắp xếp thời gian khám bệnh thực tế cùng ông. Ngoài việc theo ông cụ Cam, Cảnh Vân Chiêu còn phụ trách điều trị cho những bệnh nhân do ông Trần gửi tới. Tuy nhiên, lượng bệnh nhân hiện tại còn đông đúc như thuở ban đầu, nên lịch trình của cô cũng nhàn rỗi hơn đôi chút. Điều giúp cô thêm thời gian để tập trung hấp thụ Nạp Linh Ngọc. Tính đến nay, cô hấp thụ gần một nửa sức mạnh của viên ngọc .
Nghe Cam Cẩn Thần xong, trong lòng Cảnh Vân Chiêu bỗng dâng lên một linh cảm chẳng lành.
Tô Sở vốn ngoan ngoãn, xưa nay luôn coi lời dặn của lớn như thánh chỉ, đặc biệt là đối với ông nội Cam, cô bé kính trọng sợ hãi. Mỗi khi đến kỳ kiểm tra, cô bé luôn chuẩn bài vở từ sớm, và ngày đó, tuyệt đối sẽ nhận lời mời chơi của bất kỳ ai, dẫu đó là Tiêu Hải Thanh Đường T.ử Hoa chăng nữa.
Thế nhưng bây giờ, tự nhiên ném cho cô một niềm vui bất ngờ?
"Cẩn Thần, trong nhà họ Tô còn ai khác ?" Cảnh Vân Chiêu cất giọng hỏi.
"Người khác á? À, ý là hai đứa em họ của Sở Sở hả?" Cam Cẩn Thần ngẩn một giây, khi định thần liền đáp ngay: "Chắc cũng ở nhà . Tớ gõ cửa mỏi cả tay mà chẳng thấy ai thưa. Hơn nữa tớ gọi cho Sở Sở mười mấy cuộc đều dập máy. À đúng , em nhắn một tin, bảo tớ đừng gọi nữa, em đang việc, lát nữa sẽ liên lạc ."
Nghe đến đây, trái tim Cảnh Vân Chiêu như chìm hẳn xuống.
Tô Sở kiểu thích khác lo lắng. Tuy hôm nay là cuối tuần, nhưng bố cô bé vẫn , chắc chắn thể ở nhà cùng con gái. Ở trường, Tô Sở tuy quan hệ với , nhưng phần lớn đều giữ ở một cách nhất định, hiếm khi rủ rê bạn bè khác ngoài chơi.
Thêm đó, thái độ điện thoại mà chỉ nhắn tin quả thực là điểm kỳ quái.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé