Ban đầu cô mù tịt về diễn biến thực sự. Nỗi lo lớn nhất là tên sẽ tách cô và Tô Sở hai nơi khác . Lúc đó, vì quá lo cho sự an nguy của Tô Sở, cô dĩ nhiên thể chỉ màng đến việc giữ mạng cho riêng , khả năng rủi ro là cực kỳ cao. cục diện hiện tại đổi khác.
Gã đàn ông tuy cố thủ cao, nhưng hề động thái nào ngăn cản cô tiếp cận Tô Sở.
Chỉ là nếu cô dắt Tô Sở trốn gian, thì chắc chắn rằng tên bỏ mạng .
Bí mật về gian tuyệt đối thể để lọt tay một kẻ đang sống, nhất là một con rắn độc mưu mô như gã.
Cảnh Vân Chiêu liếc bức tường kín mít bốn phía, dời mắt sang ổ khóa to sụ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ lạnh nhạt. Để phòng ngừa bất trắc, cô quyết định tống Tô Sở gian . Dù cô bé mang theo b.o.m, nhưng bên trong gian cách biệt sóng điện từ, thiết công nghệ hiện đại đều trở nên vô hiệu hóa.
Trong chớp mắt, một con bằng xương bằng thịt đang bất tỉnh nhân sự cứ thế bốc khỏi tầm mắt.
Hồ Cường sững sờ đến độ c.h.ế.t trân, đôi mắt trợn ngược lên trần nhà, chỉ tay về phía Cảnh Vân Chiêu, lắp bắp: "Con, con nhóc đó !"
"Người ?!" Hồ Cường gào lên điên dại.
"Người? Làm gì nào? Nơi từ đầu đến cuối ngoài và , gì sự hiện diện của bất kỳ ai khác. Hồ Cường, dây thần kinh của vấn đề ? Hay là đang ảo giác? Anh cứ tự huyễn hoặc là kỵ sĩ duy nhất của Hồng Văn, nhưng thực chất chẳng là cái thá gì cả, tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng phong phú của thôi." Cảnh Vân Chiêu mỉm nhạt, âm thầm vận chuyển nội lực, khéo léo đổi hướng viên đá nhỏ gọn trong tay.
"Lúc Hồng Văn hấp hối, chính là gọi điện cho cô , thế nên cô mới ôm hận đến thế. cô để cho loại ám hiệu gì, nhưng nắm rõ một điều, chỉ là một quân cờ thí mạng nhỏ bé trong tay cô . Sự cuồng tín và điên loạn của , đối với cô mà là giá trị lợi dụng, nhưng chỉ giới hạn ở việc giúp cô báo thù. dám chắc khi c.h.ế.t, cô hiếm khi nào gặp , thậm chí là lảng tránh , bởi vì bản khiến cô cảm thấy ghê tởm, buồn nôn." Cảnh Vân Chiêu tiếp tục buông lời khiêu khích.
Nghe những lời cay độc đó, gã đàn ông như phát điên lên, đúng hơn, gã điên thật .
"Đều là mày, con tiện nhân ăn hàm hồ! Mày Văn Văn đến nhường nào? Cô là một thiên thần, cô yêu tao, những gì mày đều là xằng bậy..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-520-chi-la-mot-ke-the-mang.html.]
"Cái con nhóc ? Tao rõ ràng thấy nó... tự nhiên biến mất tăm mất tích?"
Vừa , nét mặt gã trở nên đờ đẫn, thất thần.
Người bình thường chứng kiến cảnh một sống sờ sờ bốc mắt e rằng cũng chịu đả kích nhỏ, huống hồ là một kẻ tâm lý biến thái, méo mó như gã.
dẫu là biến thái, một khi thấy bí mật của cô, thì mạng gã cũng giữ nữa.
Cảnh Vân Chiêu lập tức b.úng viên đá trong tay bay v.út . Bóng viên đá xé gió lướt qua, lao thẳng mu bàn tay gã đàn ông. Cú va đập bất ngờ khiến chiếc điều khiển từ xa tuột khỏi tay gã, văng xa và gọn trong lòng bàn tay Cảnh Vân Chiêu.
"Anh võ nên mới cố tình leo lên cao trốn tránh, nhưng võ công của hề tầm thường như nghĩ ." Cảnh Vân Chiêu lạnh lùng : "Anh tưởng là kỵ sĩ hùng ? Thực , cũng chỉ là một... kẻ thế mạng mà thôi."
Dứt lời, Cảnh Vân Chiêu quả quyết nhấn mạnh nút bấm bộ điều khiển. Đồng thời, bộ cơ thể cô biến mất cõi hư vô.
Nghe tiếng "Bíp" vang lên, gã đàn ông cảm thấy như giải thoát. Thế nhưng khi thấy Cảnh Vân Chiêu đột ngột biến mất, đôi mắt gã trừng lớn tột độ. Chỉ thấy những vệt lửa bắt đầu lan nhanh, chuỗi âm thanh "Bùm bùm" chát chúa vang lên liên hồi, biển lửa tức thì nhấn chìm gã trong biển lửa đỏ rực.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Cảnh Vân Chiêu dẫu nhanh tay lẹ mắt nhưng vẫn sức ép của vụ nổ lan tới.
Uy lực của những quả b.o.m bên ngoài quả thực thể xem thường.
Thật may mắn, cô còn tưởng phen tiêu đời chứ.
Da thịt vài vết bỏng nhẹ, nhưng may mắn là quá nghiêm trọng. Không gian ảo tuy tách biệt với thế giới bên ngoài, nhưng Cảnh Vân Chiêu vẫn thể cảm nhận rõ mồn một tình hình đang diễn . Gã đàn ông , e rằng giờ tan xương nát thịt, thịt nát xương tan.