Viên quản lý giật thót , vội vàng tạ : "Cảnh tiểu thư, thật sự xin cô, đây là sự thiếu sót trong khâu quản lý của chúng ..."
Vừa quản lý lên tiếng, mặt cô nhân viên phục vụ cắt còn một giọt m.á.u. Gương mặt lộ rõ vẻ hoảng loạn và kinh ngạc, tựa hồ xử trí .
"Sự việc xảy , vớt vát cũng chẳng thể nào . thấy nhân viên xuất hiện trong khách sạn của các thêm một giây phút nào nữa." Cảnh Vân Chiêu dứt khoát đưa yêu cầu.
Cô vốn định gây khó dễ ầm ĩ. Cho dù cô to chuyện, thì kết quả cùng lắm cũng chỉ là bắt khách sạn bồi thường hoặc miễn phí tiền phòng. Khoản tiền đó đối với cô chẳng bõ bèn gì, cô cũng chẳng buồn phí lời để tranh cãi vì vài đồng bạc lẻ. riêng nữ nhân viên thì tuyệt đối thể dung túng, cái lý nào sai mà vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Cô nhân viên , hai mắt trợn ngược lên vì bàng hoàng.
"Quản lý! gì sai? Người đàn ông ban nãy rõ ràng là bố đẻ của Tiêu tiểu thư, bố đón con gái thì gì là sai trái? mở cửa cho ông là chuyện hiển nhiên mà!?" Cô nhân viên vội vàng phản bác.
Cô thừa nhận nhận tiền, nhưng tiền cũng chẳng đáng là bao, vỏn vẹn năm trăm tệ. Lúc tự xưng là ông Tiêu đến dò hỏi, ban đầu cô vẫn đúng theo chỉ thị của Cảnh tiểu thư là cho lạ . khi đối phương xưng danh là cha ruột của Tiêu tiểu thư, còn viện cớ con gái say xỉn, để con ở khách sạn một ông yên tâm, cô mới mềm lòng, tặc lưỡi cho qua.
Suy cho cùng, họ là tình cha con m.á.u mủ, ông Tiêu trông cũng chẳng vẻ gì là .
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Hơn nữa, ông cũng là khách mời tham dự bữa tiệc, phương châm "khách hàng là Thượng đế", cô theo ý khách thì gì là sai?
Quản lý cũng thấy khó xử: "Cảnh tiểu thư, nếu Tiêu tiểu thư thực sự cha ruột đón ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-gian-trung-sinh-thinh-sung-than-y-thuong-nu/chuong-568-cho-mot-loi-giai-thich.html.]
"Xem quản lý cho rằng nhân viên của vô tội?" Giọng Cảnh Vân Chiêu mang theo một sự nguy hiểm khó lường.
Viên quản lý sắc mặt cô, vội vàng xua tay: "! Tất nhiên là sai... Cảnh tiểu thư cứ yên tâm, chuyện chúng nhất định sẽ cho cô một lời giải thích thỏa đáng!"
Cảnh Vân Chiêu là khách hàng bình thường. Cô chính là "bảo bối" của Bạch tổng, mối quan hệ với giới tinh hoa thương trường rộng khắp. Nếu đắc tội với cô , việc ăn của khách sạn chắc chắn sẽ ảnh hưởng. Nếu vị Cảnh tiểu thư là thù dai, thì rắc rối mà khách sạn đối mặt trong tương lai sẽ còn nhiều vô kể.
"Tiểu Vương, cô đến phòng tài vụ nhận lương nghỉ việc . Bắt đầu từ ngày hôm nay, cô còn là nhân viên của khách sạn chúng nữa." Viên quản lý lạnh lùng lệnh.
Cô nhân viên tin như sét đ.á.n.h ngang tai, sắc mặt sụp đổ .
Tại chứ? Cô chỉ theo ý khách, dựa mà sa thải cô ?
"Quản lý, phục! Nếu ban nãy để ông Tiêu đón con gái , ông chắc chắn sẽ ầm lên, chừng còn vu oan cho khách sạn chúng giam giữ trái phép! Đằng nào thì Tiêu tiểu thư cũng về nhà, giờ cha ruột đón chẳng là hợp tình hợp lý ? Rốt cuộc sai chuyện gì?!" Nhân viên phục vụ cao giọng phản bác.
Đằng nào cũng đuổi việc , cô còn kiêng dè gì nữa mà xả hết nỗi bức xúc!
Cảnh Vân Chiêu bật khinh bỉ. Cô bước đến mặt cô nhân viên, dùng ánh mắt uy quyền từ xuống, giọng sắc bén, lạnh lẽo: "Cô phục? Từ nãy giờ lúc chuyện với , tay cô cứ liên tục che túi áo, trong đó giấu tiền đúng ? Khách sạn thiếu camera an ninh, cô yêu cầu trích xuất camera để kiểm chứng xem cô thực sự cảm động tình cha con, mờ mắt vì vài đồng tiền boa lẻ tẻ?! Cô đúng, ông Tiêu đón con gái về là lẽ tự nhiên, nhưng cô trái với yêu cầu của - một vị khách của khách sạn. quyền truy cứu trách nhiệm của cô, sa thải cô là hình phạt nhẹ nhàng lắm ."
Nói xong, Cảnh Vân Chiêu nắm lấy cổ tay đối phương, móc thẳng từ trong túi áo cô xấp tiền. Cùng với những tờ tiền mệnh giá một trăm tệ, còn lòi cả một tấm thẻ dịch vụ của một thẩm mỹ viện cao cấp.