Không Lối Thoát - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-03-01 11:43:05
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban ngày, cảm giác càng khiến hổ bực bội. Tư Nam đỏ mặt, giận đến đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c : “Cửa sổ đều đang mở, còn là ban ngày ban mặt, ngươi phát bệnh cũng nên chờ đến tối chứ…”

 

Tống Thanh Thư cánh tay dài vươn , bất chợt một tay nhấc bổng nàng lên, tay đỡ lấy eo và m.ô.n.g, để nàng dán sát n.g.ự.c . Hắn ngẩng đầu, trong mắt ánh lên tia sáng tà mị, như thể đang thấy đức tin của chính .

 

“Được, đóng cửa là chứ gì?”

 

Nặc Nặc , nữ nhân dù thế nào cũng nên tôn trọng, ít nhất thể ép buộc. Mà hiện giờ tán đồng, chút tư vị mà nay từng nếm qua.

 

Lúc , Tư Nam trong mắt , vặn đến mức hảo.

Tư Nam mặt đỏ bừng, giãy giụa ngừng: “Không ! Phải ăn cơm , để khác thấy thì còn thể thống gì nữa! Mau buông xuống! Ngươi cái đồ thần kinh, điên …”

 

Tống Thanh Thư ôm nàng trong n.g.ự.c, hương thơm mềm mại quấn lấy thở, chỉ cảm thấy thứ đều hảo đến lạ. Nàng lúc , thích vô cùng.

 

Một cảm giác lâng lâng mờ ảo, như thể đang tan trong ánh nắng trưa, khiến say đến tê dại.

 

Hắn cúi xuống, phong kín đôi môi nàng, môi lưỡi quấn lấy , dùng vai kéo tay che kín cửa sổ, bế nàng đặt lên giường bạt bộ.

 

“Nặc Nặc, yên tâm, bọn họ dám …”

 

Trong cơn cuồng nhiệt , quần áo Tư Nam cởi bỏ sạch sẽ. khi thấy y phục lót của nàng lấm tấm một vệt đỏ nhạt, sắc mặt lập tức sa sầm xuống, ánh mắt thoáng lộ vẻ thất vọng.

 

Tư Nam nhân cơ hội nhẹ thở , đẩy khỏi , nhanh ch.óng mặc y phục, tránh bình phong đồ, thuận tiện lấy bọc nguyệt sự chuẩn sẵn. Sau đó gọi vọng :

“Cẩm Sắt, đây giúp pha một ly mật ong, nhớ hâm thật nóng, thêm nhiều chút hoa hòe.”

 

Cẩm Sắt bước , thấy Tống Thanh Thư đang thẫn thờ bên giường, thần sắc mất hồn, thì khỏi bật khẽ. Cô nương sủng ái, đến cả trong phủ cũng nhờ đó mà sống yên hơn.

 

Tống Thanh Thư vẫn im, hồn.

 

Lúc , Tư Nam mới cảm thấy bên hông đau âm ỉ, liền giơ chân đá nhẹ một cái, giọng đầy ghét bỏ: “Nếu ngươi chịu nổi, ngoài còn khối kỹ viện, mấy nữ nhân cũ của ngươi chẳng vẫn đợi đó ? Đừng suốt ngày tìm , phiền c.h.ế.t .”

 

Tống Thanh Thư nắm lấy bàn chân trắng nõn của nàng, bàn tay nóng rực sợ nàng lạnh, nhưng những lời , bỗng nổi giận: “Hồ đồ! Ta từng chạm đến bọn họ!”

 

Trong phủ quá đỗi yên tĩnh, đêm nào cũng dài lê thê, chỉ đôi khi ngoài để tiếng , cho bớt trống trải, chẳng lẽ thế cũng là tội?

 

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực thẳng nàng, bàn tay siết lấy cổ chân nàng, giọng khàn đặc vì tức giận: “Ngươi nghĩ ai cũng thể ngủ cùng bổn vương ?”

 

Ngoài cửa, Cẩm Sắt bưng ly nước mật ong, đôi câu, sắc mặt thoáng đỏ bừng. Nàng cố ý trộm, chỉ là gần quá, mà chuyện giữa hai họ, sớm ai trong phủ là .

 

Tư Nam nhận lấy ly nước mật ong, uống một ngụm, thấy cổ họng dịu hơn, đưa ly cho Tống Thanh Thư. Uống xong, nàng toan dậy ăn cơm.

 

Ai ngờ Tống Thanh Thư uống nốt phần còn , tiện tay ném chiếc ly sang một bên, dang tay kéo nàng ngã xuống giường cùng .

 

Hắn cúi xuống, khẽ c.ắ.n lên cần cổ nàng, bàn tay theo da thịt mềm mại, tiếng gầm trầm thấp bật từ cổ họng, chỉ cảm thấy thứ nước ấm uống như đang thiêu đốt , nóng rực đến mức sắp nổ tung.

 

vị ngọt còn vương nơi môi lưỡi khiến càng thêm mê loạn, cổ họng khẽ chuyển động, giọng khàn khàn bật giữa thở gấp: “Ngươi đúng là nữ nhân nhẫn tâm… Vậy giờ đây?”

 

Tư Nam trừng mắt, nghiến răng: “Tránh , đói .”

 

Tống Thanh Thư cả nóng bỏng, thể cọ sát lên nàng, giọng khàn đặc: “Ta cũng… ‘đói’.”

 

Hai giằng co một hồi, đến khi Tư Nam thở hồng hộc

“Hôm nay ngươi về sớm thế? Chẳng lẽ việc trục vớt sông thuận lợi?” Tư Nam mới gắng sức sang chuyện khác, cố đ.á.n.h lạc hướng .

 

Nhắc đến chuyện đó, Tống Thanh Thư mới sực nhớ, xụ mặt : “Thuận lợi, thuận lợi. Cách ngươi quả thật hữu dụng, mấy tấm lưới mới hiệu quả vô cùng, còn…”

 

Hắn đến đây thì chợt khựng , như sực nhớ điều gì, bật dậy: “Không xong , dẫn một vị khách về phủ, thấy ngươi liền quên béng mất! Nặc Nặc, ngươi ăn , xem cái .”

 

Nói dứt, vội vã rời khỏi phòng, để Tư Nam thở phào nhẹ nhõm.

 

Nàng khẽ lắc đầu, Tống Thanh Thư bây giờ, rốt cuộc cũng chút dáng dấp của một con bình thường.

 

Ngọc Ninh sai, đây thật sự chẳng khác nào một con dã thú.

 

Tống Thanh Thư đến thư phòng ở tiền viện. Trong đó, một thanh niên trẻ đang chờ , chủ nhân tới nên chỉ im bên kệ sách, lặng lẽ quan sát xung quanh.

 

“Bổn vương đến chậm, ngươi dùng cơm ?”

 

Người trẻ tuổi , ánh mắt lướt qua Tống Thanh Thư, mỉm chắp tay: “Đợi khi việc xong xuôi, Vương gia mời ăn một bữa cũng .”

 

Tống Thanh Thư đ.á.n.h giá thanh niên mặt, đôi mắt sáng trong, dung mạo tuấn tú thanh khiết, mang vẻ khô khan ngây ngô của hạng nho sinh thông thường. Y mặc một thanh y, dáng vẻ ôn hòa nhã nhặn, thoạt như gió xuân nhu hòa.

 

“Ngươi chuyện giữa bổn vương và Công Bộ,” Tống Thanh Thư chậm rãi hỏi, “đến chỗ chẳng bao nhiêu thù lao, ngươi thật sự nguyện ý ?”

 

Người trẻ tuổi bật sảng khoái, môi đỏ răng trắng, ánh mắt sáng sủa, giọng ôn nhuận mà kiên định:

 

“Vương gia, chẳng qua chỉ đối với việc chỉnh trị Ngọc Đái Hà cảm thấy hứng thú mà thôi. Ngọc Đái Hà là con sông lớn nhất của Ngọc Kinh, Cao Tổ từng gọi nó là ‘dải lụa ngọc bích vắt ngang qua Ngọc Kinh’. Nay cảnh cũ chẳng còn, nước đục rác nhiều, thật đáng tiếc. Việc khơi thông sông chỉ là giữ long mạch cho kinh thành, mà còn là tạo phúc cho dân ven bờ. Ta là việc , mong gì hơn.”

 

Tống Thanh Thư đối phương, trong lòng sinh mấy phần tán thưởng.

 

Công Bộ một lũ cổ hủ, sách đến ngu , chỉ đạo lý suông, chẳng hiểu thực tế . Trên đời , chính bách tính bình dân mới là gốc rễ thiên hạ, dựa họ thì còn gì đến dựng nghiệp?

 

Hôm nay nếu trẻ tuổi tay, chỉ e của Phúc T.ử c.h.ế.t đuối, mà việc nạo vét dòng sông cũng theo đó mà đổ bể.

 

“Rất ,” Tống Thanh Thư gật đầu, khóe môi khẽ nhếch, “nếu việc thành, bổn vương tất sẽ bạc đãi ngươi.”

 

Từ khi tiếp nhận chính sự , mới thật sự hiểu một việc, cho khó đến nhường nào.

 

May mắn phận tôn quý, nên mỗi khi đụng đến chuyện, vẫn thuận tiện hơn khác nhiều.

 

Tỉ như hôm , lúc đến Hộ Bộ xin ngân sách, chỉ cần một câu, Hộ Bộ liền vội vàng đẩy hết Công Bộ sang một bên, lập tức mang tiền giao đến.

 

, khi tận mắt trông thấy dòng Ngọc Đái Hà, nước đục ngầu, bùn rác chất đống, bốc mùi hôi thối, vẫn là dám hạ thủ.

 

Tống Thanh Thư trong lòng ôm quyết tâm: nhất định tự thống trị Ngọc Đái Hà.

 

“Được ,” , giọng kiên quyết, “đợi khi đặt hết lưới xong, lan can cũng dựng vững, chúng thể khởi công.”

 

Người trẻ tuổi khẽ , chỉ tay nhắc khẽ: “Vương gia, khóe môi ngài… dính thứ gì đó.”

 

Tống Thanh Thư giơ tay lau qua, thấy lòng bàn tay vương chút sắc đỏ, mới là son môi.

 

Thì là son của Nặc Nặc, loại son nàng đang dùng dạo gần đây, mỗi khi chạm môi đều phảng phất hương thơm ngọt ngào, dịu như mật ong. Chẳng trách cứ mãi đôi môi thể rời mắt.

 

Nhìn vệt đỏ còn đọng tay, Tống Thanh Thư chỉ khẽ : “Làm ngươi chê .”

 

Người trẻ tuổi vẫn giữ vẻ điềm đạm, khẽ lắc đầu, ánh mắt sâu thẳm như giấu điều gì khó . Sau đó y lặng lẽ theo Tống Thanh Thư rời khỏi vương phủ.

 

Đến đêm, Tống Thanh Thư trở về phủ, tâm tình rõ ràng phấn chấn hơn hẳn, xem việc sai phái hôm nay tiến hành thuận lợi.

 

Tư Nam thấy cao hứng, liền , bưng ly nước mật ong gần: “Tống Thanh Thư, ngày mai đến phủ công chúa dự tiệc. Chiều nay Ngọc Ninh công chúa sai đưa thiệp mời. Ở trong phủ mãi cũng buồn, nàng còn bảo mang cả Tiểu Bạch theo.”

 

Nói , nàng đưa tấm thiệp mời cắt vẽ tinh xảo cho xem.

 

Tống Thanh Thư trầm mặc hồi lâu mới gật đầu: “Cô cô nhiều lắm, Nặc Nặc, ngươi chớ tin bừa lời nàng .”

 

Tư Nam lo, liền gật đầu liên tục: “Ta , sẽ tin linh tinh . Chỉ là cho khuây khoả thôi. Ngươi bận rộn công vụ, cũng nên chuyên tâm mà , chẳng thể suốt ngày quanh quẩn bên . Ta chuyện cùng công chúa cho đỡ buồn thôi.”

 

Nghe nàng ngoan ngoãn như , Tống Thanh Thư ý, liền nhẹ nhàng kéo nàng lên đùi, ánh mắt ôn nhu tựa nước, đào hoa sắc mỏng, lộ vài phần mê hoặc.

 

Ánh trăng ngoài song cửa dọi , lọt qua hoa văn khung cửa, rải thành những mảnh sáng mờ mờ sàn. Vệt sáng soi lên nàng, còn mềm mại hơn cả ánh trăng.

 

Hắn cúi xuống, khẽ hôn lên trán nàng, giọng dịu dàng: “Nặc Nặc, hôm nay chúng khơi bộ lòng sông cũ. Ngươi đúng, bùn lắng là chuyện thường, nhưng để lâu nạo vét, nhất là đoạn Ngọc Đái Hà chảy qua kinh thành, quả thực dễ sinh tai họa.”

 

Thấy nghiêm túc, Tư Nam trong lòng cũng động, bèn gác thành kiến, cùng bàn luận thật lòng: “Tuy khi nạo vét, nước sẽ trong hơn, nhưng việc giữ gìn cũng quan trọng kém. Trong Ngọc Kinh giếng nước chẳng nhiều, nhiều còn múc nước ngay ở Ngọc Đái Hà để sử dụng trong sinh hoạt. Như dễ sinh dịch bệnh.”

 

Nàng cẩn trọng lựa lời, đem chút kiến thức đời giản lược mà . Thời vẫn tin ‘trời sinh trời dưỡng’, ít ai quan tâm đến ô nhiễm bệnh truyền nhiễm. Ngọc Kinh là kinh đô, nếu bùng phát dịch bệnh, đó chẳng khác nào tai họa quốc gia.

 

Tống Thanh Thư lặng lẽ nàng, trong mắt thoáng mê man.

 

Từ khi Nặc Nặc, cuộc đời như thắp sáng thêm một ngọn đèn, tối tăm cô độc trong lòng, dường như đều thuộc về kiếp .

 

Hắn cúi , thở nóng bỏng phả bên tai nàng, giọng khàn như tan trong thở: “Nặc Nặc… giúp , ?”

 

Tư Nam lập tức đẩy , dứt khoát : “Ngươi tìm khác mà nhờ.”

 

Tống Thanh Thư ủ rũ mép giường, ánh mắt oán hờn nàng, d.ụ.c niệm tan mà dám cưỡng ép, đành chui lên giường, lưng , chẳng lời nào.

 

Tư Nam mừng thầm, yên xuống bên , nhanh chìm giấc ngủ.

 

Còn Tống Thanh Thư thì nghiến răng tức tối, cái nữ nhân nhẫn tâm !

 

Hắn thật lay nàng dậy, nhưng nghĩ sợ mắng là ấu trĩ, đành nuốt giận mà nhắm mắt.

 

Sáng sớm hôm , cảnh xuân trong trẻo, hai cùng chuẩn ngoài.

 

Tống Thanh Thư lo lắng, vốn định phái thêm vài theo, nhưng sợ Nặc Nặc vui, nên chỉ dặn: “Phúc Tử, hôm nay ngươi cùng Cẩm Sắt theo Nặc Nặc, một tấc cũng rời, rõ ?”

 

Phúc T.ử thoáng do dự, mấy ngày nay theo Vương gia ngoài việc, tung hoành sôi nổi, tự do khoái hoạt hơn nhiều so với ở hậu viện.

 

Cẩm Sắt liếc một cái, bước lên : “Vương gia, Phúc T.ử vẫn nên theo ngài thì hơn. Nô tỳ nhất định hầu hạ cô nương chu đáo.”

 

Tư Nam nhẹ, như : “Ngươi cứ yên tâm, Cẩm Sắt sẽ theo sát , buổi tối trở về, chúng cùng ăn cá nướng.”

 

Tống Thanh Thư nàng, ánh mắt sâu thẳm như phân biệt thật giả. Thấy đôi mắt trong suốt của nàng gợn chút toan tính, mới gật đầu: “Tiểu Bạch , ngươi giữ cho cẩn thận. Cô cô … thích ăn thịt ch.ó.”

 

Tư Nam lập tức kinh hãi: “Cái gì?!”

 

Không trách hôm đó Ngọc Ninh cứ chằm chằm Tiểu Bạch như thế.

 

Nàng vội ôm đầu Tiểu Bạch, đẩy trong phòng: “Mau trong! Hôm nay thể mang ngươi , ngươi xem ngươi béo thế , thôi thấy ngon miệng . Lỡ ăn thì bây giờ? Mau, trong !”

 

Tiểu Bạch hình to lớn, lông trắng muốt, chỉ nghiêng đầu nàng bằng ánh mắt tròn vo ngây ngô, dáng vẻ ngoan ngoãn đáng thương.

 

Tống Thanh Thư con ch.ó mập ú vẫn giữ nguyên vẻ ngốc nghếch , trong lòng liền thoáng cân bằng trở . Nhìn bộ dạng luống cuống của Nặc Nặc, rốt cuộc bật , nụ mang chút ý trêu chọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-loi-thoat/chuong-47.html.]

 

Tư Nam lúc mới nhận , mặt đỏ bừng, hổ hoá giận, xông tới giơ tay đ.á.n.h , gằn giọng: “Ngươi thể bớt ấu trĩ một chút hả? Nhàm chán c.h.ế.t !”

 

Tống Thanh Thư vẫn , một tay liền kéo nàng ôm lòng, hai cánh tay siết c.h.ặ.t vòng eo mảnh khảnh của nàng, cúi đầu khẽ bên tai, giọng chỉ đủ hai : “Nặc Nặc, hôm nay ngươi thật .”

 

Không từ , rút một cây trâm cài tóc, kiểu dáng giản dị mà thanh nhã, đầu trâm tròn dẹt như chiếc lá sen phẳng mặt nước, phía đính hai nụ hoa nhỏ.

 

Hắn nhẹ tay cắm lên b.úi tóc của nàng, buông tay, cửa.

 

Vừa đầu, ánh nắng sớm, khuôn mặt tuấn dật sáng sủa như vẽ, khóe môi cong cong: “Nặc Nặc, tối nay nhớ nướng cá chờ về, ăn vụng đấy.”

 

Tư Nam theo bóng xa dần, ngẩn một lúc tháo cây trâm xuống. Ánh sáng chiếu lên, những giọt trang sức nhỏ xíu trâm lấp lánh như bọt nước thật, khiến nàng ngẩn ngơ lâu.

 

Cẩm Sắt thấy nàng thất thần, liền đưa chiếc quạt tròn trong tay qua: “Cô nương, chúng thôi.”

 

Tiểu Bạch để , chỉ thể trừng trừng đôi mắt to ươn ướt, như sắp đến nơi.

 

Tư Nam khỏi cửa thấy đoàn của Tống Thanh Thư xuất phát. Hắn đầu, xung quanh là đám hộ vệ, cách khá xa, chỉ thấy mơ hồ bóng dáng cưỡi ngựa của , thoáng chốc khuất nơi đầu phố.

 

Nàng thu ánh mắt , xoay lên xe ngựa về phủ công chúa.

 

Hôm nay phủ công chúa yên tĩnh lạ thường, còn cảnh nhộn nhịp ồn ào như khi, chỉ còn vẻ tịch mịch thanh thoát. Cành liễu mới đ.â.m chồi, xanh biếc mơn mởn, từng nhánh mềm rủ theo làn gió nhẹ, đong đưa như khói lụa.

 

“Ngươi cuối cùng cũng đến , còn cố tình giữ bữa sáng chờ ngươi đấy.” Ngọc Ninh hành lang, thấy bóng Tư Nam từ xa liền , “Hắn rốt cuộc cũng chịu thả ngươi , thật dễ dàng. Dính c.h.ặ.t ngươi như thế, xem đúng là chân tình .”

 

Tư Nam khẽ bước . Trong vườn, hoa nở rộ khắp nơi, cảnh xuân nhất trong năm, sắc hoa rực rỡ, gió đưa hương phảng phất. Giữa vườn còn một dòng suối nhỏ uốn quanh, nước chảy róc rách như tiếng tơ đàn.

 

“Ta cũng nghĩ sẽ chịu,” Tư Nam nhẹ, “ là thiệp của ngươi, liền đồng ý.”

 

Ngọc Ninh nhướng mày, giọng pha chút châm chọc: “Ngươi ngây thơ quá . Hắn chẳng khác gì ch.ó điên, cửa nhất định còn dặn ngươi ‘đừng tin lời cô cô’, đúng ?”

 

Tư Nam đưa quạt tròn che nửa mặt, lắc đầu: “Các ngươi thật đúng là một đôi cô cháu.”

 

Nàng gì thêm về chuyện giữa và Tống Thanh Thư. Dù , nàng chỉ là ngoài, còn Ngọc Ninh là nhà của , thể bằng hữu với nàng, e rằng là sự nhượng bộ lớn nhất.

 

Ngọc Ninh kéo tay nàng dọc theo hành lang hoa, mái phủ đầy t.ử đằng nở rộ, từng chùm hoa rủ xuống, lay nhẹ trong gió, tỏa mùi hương nhàn nhạt.

 

“Ta thích ngươi,” Ngọc Ninh , “Không hiểu , luôn cảm giác như quen từ lâu.”

 

Tư Nam khẽ mím môi nhẹ, thêm gì. Nàng chủ động cận với Ngọc Ninh, mà Ngọc Ninh cũng mượn nàng để hòa dịu quan hệ giữa và Tống Thanh Thư, quả thật thích hợp.

 

Đi hết hành lang là khu rừng trúc, đúng mùa măng mới nhú. Những mầm măng vàng nhạt, nhọn nhỏ, chen trồi lên khỏi mặt đất. Tư Nam vui vẻ : “Trong vương phủ cũng măng xuân, đem nấu ăn thật ngon, vị thanh mà ngọt.”

 

Ngọc Ninh chỉ liếc qua, mấy bận tâm, giọng nhạt: “Ngươi và Tống Thanh Thư thật chẳng giống . Hắn hề kén chọn chuyện ăn uống. Khi còn nhỏ đáng yêu, chỉ là giờ thành thế , cũng chẳng nữa.”

 

Tư Nam khẽ lắc đầu: “Cái ‘ là mầm họa. Có lẽ chính vì như thế mà mới sống an hơn. Bị hoàng đế nghi kỵ là chuyện chẳng dễ chịu gì, ít nhất hiện giờ, Hoàng thượng vẫn thật lòng coi như .”

 

Ngọc Ninh phe phẩy quạt, mỉm : “Ngươi thẳng thắn như , sợ đem chuyện ngoài ?”

 

“Công chúa chịu để mắt đến, Nặc Nặc tự nhiên dám giấu giếm.” Tư Nam thấy câu chuyện cuối cùng cũng chạm đến Tống Thanh Thư, bèn khẽ hỏi: “Thế còn mẫu là ai? Vì do Thái hậu nuôi lớn?”

 

Ngọc Ninh lặng một thoáng, ánh mắt xa về phía hoàng thành, giọng mang chút hờ hững mà u buồn: “Kỳ thật cũng chỉ gặp qua vài . Ngươi cũng , hoàng cung lớn quá.”

 

Nàng khẽ nhún vai, mỉm: “Công chúa và phi tần trong cung gần như chẳng bao giờ gặp . Có gặp cũng chỉ là những dịp yến tiệc, phấn son rực rỡ, đông huyên náo, chẳng ai rõ ai.”

 

“Mẫu từng tiên đế vô cùng sủng ái, chỉ trong thời gian ngắn phong lên Quý phi. khi sinh bao lâu, liền mắc bệnh nặng qua đời.”

 

Tiên đế vốn ham nữ sắc, hậu cung cũng chẳng nhiều, nhưng vị Quý phi chẳng hề nổi danh. Nếu thật sủng ái đến thế, dân gian chẳng ai từng nhắc tới?

 

Ít nhất, Tư Nam, từng đủ loại chuyện cung đình, cũng bao giờ trong triều Đại Dung một vị “Quý phi nương nương” thần bí như .

 

Vậy thì… Tống Thanh Thư rốt cuộc ?

 

Nàng lặng lẽ lắng , chậm rãi hỏi: “Kỳ thật với ngươi cũng quan hệ gì lớn, ngươi để tâm chuyện như thế…”

 

Lời còn dứt, liền thấy thị nữ của công chúa vội vàng bước tới, mặt mày mang ý ôn hòa: “Công chúa, Ngũ gia biểu tiểu thư tới ạ.”

 

Trên mặt Ngọc Ninh lập tức rạng rỡ, vốn dĩ dung mạo nàng tươi tắn, nay lên càng kiều diễm động lòng. Ngũ quan nhu hòa, làn da sáng mịn, như thể thời gian cũng nể nàng mấy phần, chẳng lưu dấu vết nào của năm tháng.

 

“Thật ? Mau, mau mời nàng ! Vừa , cùng dùng bữa sáng.”

 

Tư Nam đành theo , dáng vẻ vui mừng của công chúa, trong lòng nghĩ hẳn là tri kỷ bằng hữu.

 

Cẩm Sắt khẽ nghiêng , hạ giọng nhỏ: “Cô nương, Ngũ gia biểu tiểu thư là cháu họ của Tuyên Uy tướng quân.”

 

Nghe , Tư Nam lập tức hiểu .

 

vị Tuyên Uy tướng quân đương nhiệm , chẳng chính là ca ca của từng vướng tin đồn tình ái với Ngọc Ninh công chúa ?

 

Bình thường nàng cũng chẳng mấy để tâm, song vẫn Tuyên Uy tướng quân là hạng thế nào. Làm tướng quân giữa thời thịnh thế vốn chẳng dễ dàng gì, quyền thế quá lớn thì hoàng đế nghi kỵ, còn nếu luyện binh kém cỏi đủ sức trấn giữ biên cương.

 

May , Tuyên Uy tướng quân xuất trong một dòng họ trung liệt, bao đời một lòng trung thành với vương triều Tống gia, mấy trăm năm qua vẫn bình an vững bền, từng xảy chuyện gì.

 

Chẳng bao lâu, liền thấy tiếng thanh thúy từ ngoài vọng , tới mà tiếng đến . Tiếng ngọt như chuông bạc, vui tươi như gió thoảng đầu xuân.

 

Tư Nam cùng Ngọc Ninh hành lang, trời bắt đầu ấm dần, ánh nắng rực rỡ, hai đành nép xuống mái hiên tránh nắng.

 

Ngọc Ninh lúm đồng tiền như hoa, nghiêng đầu : “Ngươi nhất định sẽ thích con bé Niên Niên .”

 

Lời dứt, thấy một thiếu nữ vận bạch y chạy vụt qua cửa thuỳ hoa. Làn gió theo nàng ùa rặng t.ử đằng cao khẽ lay động, tỏa xuống một trận hương trầm dễ chịu.

 

Theo từng bước chân nhẹ lẹp xẹp của thiếu nữ, chuông nhỏ buộc quanh cổ chân leng keng vang lên, tiếng thanh thúy như chuông gió khẽ động.

 

Một dải trắng lướt qua, tựa áng mây trong vắt nơi chân trời.

 

“Ngọc Ninh tỷ tỷ—!”

 

Ngũ gia biểu tiểu thư reo vui, nhào thẳng lòng Ngọc Ninh, giọng mềm mại nũng: “Ngọc Ninh tỷ tỷ, Niên Niên trở về ! Sao tỷ đón ?”

 

Ngọc Ninh bật , ôm c.h.ặ.t lấy nàng: “Nha đầu c.h.ế.t tiệt , tự ngoài chơi cho , bây giờ còn trách đón? Ta mà tin ngươi chắc!”

 

Hai khanh khách, tiếng trong trẻo vang khắp sân.

 

Tư Nam lúc mới quan sát kỹ thiếu nữ , tầm mười ba, mười bốn tuổi, da trắng như tuyết, đôi mắt trong veo long lanh như nước thu, hai má còn phúng phính nét trẻ con, trông đáng yêu vô cùng.

 

Niên Niên thấy Tư Nam, nghiêng đầu tò mò, reo lên: “Vị tỷ tỷ từ đến ? Đẹp quá!”

 

Tư Nam bất giác mỉm , hiểu ngay vì Ngọc Ninh quý con bé đến thế.

 

Sau màn giới thiệu, ba vui vẻ dùng bữa sáng cùng .

 

Niên Niên hoạt bát hồn nhiên, nuông chiều mà sinh hư, chuyện ríu rít ngừng, trong lời kể của nàng luôn xuất hiện một cái tên, “Thư ca ca”.

 

Người chính là con trai của Tuyên Uy tướng quân — Ngũ Thư.

 

Ba trò chuyện hợp ý, tiếng tiếng rộn ràng.

 

Khi Niên Niên Tư Nam là bên cạnh Tống Thanh Thư, đôi mắt liền sáng rực: “Vậy Nặc Nặc tỷ tỷ cũng gọi Ngọc Ninh tỷ tỷ là cô cô ?”

 

Ngọc Ninh vội xua tay: “Đừng, nàng hôm qua còn khen trẻ như thiếu nữ, cô cô .”

 

Tư Nam , trêu : “Ngươi đúng là mặt dày, để kiếp .”

 

Niên Niên che miệng khúc khích.

 

Trò chuyện đến tận hoàng hôn, ba mới cùng ăn bữa chiều bịn rịn chia tay.

 

Hôm nay Tư Nam thật sự thấy lòng nhẹ nhõm.

 

Ngọc Kinh vốn khiến nàng ngột ngạt, nhưng gặp cùng chí hướng, nhất là cô bé Niên Niên ngây thơ hồn nhiên, nàng cảm thấy hiếm niềm vui như .

 

Khi nàng trở về vương phủ, tia nắng cuối cùng tắt, sắc trời nhuộm xanh nhạt như khói nước.

 

Vừa bước sân, thấy Tống Thanh Thư đó, mặt lạnh như sương, ánh mắt sắc lẻm.

 

Mất một lúc, Tư Nam mới nhớ

 

Nàng quên nướng cá !

 

May mà Lưu bà t.ử cơ trí, thấy thế liền cứu nguy. “Cô nương, đoán ngươi chắc mải chuyện, kịp , nên nướng sẵn đây.”

 

Lưu bà t.ử vốn là từng trải, sáng sớm hai chuyện Vương gia tính ghen tuông nhẹ. Bà nghĩ cô nương giúp nhiều, giờ thể để nàng chịu thiệt.

 

Lưu bà t.ử thể mạnh mẽ vững trong phủ, đều là nhờ cô nương chống lưng cho bà. Cái lão ma quỷ vô dụng trong nhà , giờ bà trị cho ngoan ngoãn, tất cả đều là nhờ công lao của cô nương.

 

Tư Nam Lưu bà t.ử thế, chỉ thấy giọng bà ấm áp như tiếng , liền giả bộ bận rộn trong bếp một lúc, vội vã bưng thức ăn ngoài.

 

“Tống Thanh Thư, Tống Thanh Thư, mau ăn cơm .”

 

Tống Thanh Thư chẳng buồn liếc mắt, vẫn bên cửa sổ giả vờ sách.

 

Tư Nam bước đến gần, liền chỉ cầm sách vẻ để che mắt khác, nhưng nàng vạch trần, chỉ nhẹ nhàng kéo tay : “Kỳ thật chuẩn cá từ sớm, chỉ đợi ngươi về mới . Giờ cơm còn nóng, ngươi ăn thì ăn đấy.”

 

Vừa lưng định , tay nàng kéo mạnh .

 

Cả Tư Nam ngã nhào, kịp phản ứng siết c.h.ặ.t trong lòng.

 

Cảnh tượng còn xa lạ, nàng dường như cũng quen với cái kiểu bá đạo xen lẫn cố chấp của .

 

Tống Thanh Thư ôm nàng c.h.ặ.t đến run, n.g.ự.c phập phồng, giọng khàn khàn vang bên tai nàng, mang theo mệt mỏi lẫn kìm nén: “Nặc Nặc, ngươi về muộn quá…”

 

Tư Nam gượng , khẽ đẩy : “Được , sẽ về sớm hơn.”

 

Loading...