Không Lối Thoát - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-03-01 11:43:07
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới ánh đèn đỏ lay động, một chiếc đèn l.ồ.ng treo lơ lửng đầu y, ánh sáng mờ mờ phủ lên gương mặt rõ đường nét, chỉ , y đang nàng.
Tống Thanh Thư hiếm khi dạo phố về đêm như một dân bình thường, dù con đường phi ngựa qua vô , gây nên cảnh ngã ngựa đổ, hỗn loạn thành một mảng, nhưng bao giờ thật sự bình tâm tản bộ nơi như hôm nay.
Phố xá càng về khuya càng đông đúc; quán rượu kẻ , các cửa hàng tơ lụa, trang sức dần đóng cửa, phía bắt đầu xuất hiện những gánh hàng rong bày bán đồ ăn, phần lớn là những chiếc xe ba bánh nhỏ, nóng bốc lên, mùi hương thơm phức lan khắp trung. Gương mặt ai nấy đều hớn hở, chờ đón khách qua đường.
“Nặc Nặc, ngươi xem kìa, hàng bánh hoa mai mới lò. Có nếm thử ?”
Tống Thanh Thư vốn chẳng ưa gì mấy món ngọt, nhưng thấy Nặc Nặc ăn vui vẻ, cũng cảm thấy sung sướng lây.
Tư Nam chỉ cảm thấy tim như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, liền giơ tay tùy ý chỉ về phía bên đường, nơi hai đang ôm bó cây liễu to: “Người đông quá, ngươi qua đó mua , mệt, sẽ chờ ngươi ở bên .”
Tống Thanh Thư liếc nàng, ánh mắt vẫn ẩn ý cảnh giác, hề giấu giếm vẻ thiếu tin tưởng: “Nặc Nặc, lát nữa đừng để tìm ngươi, ?”
Giọng mềm trầm, câu chữ như luôn mang theo ràng buộc vô hình, mà Tư Nam thì hiểu rõ.
Nàng bước đến gần hơn, khẽ vẫy tay: “Ta sẽ ở đây.”
Ban đầu vốn định “Ta sẽ chờ ngươi”, nhưng khi mở miệng, nàng đổi thành “ở đây”.
Tư Nam chờ bao lâu, phía vang lên một thanh âm quen thuộc, khẽ run run, mang theo xúc động nghẹn ngào:
“A Nam.”
Nghe thấy, nàng run lên, như xoay , thì giọng đó vội vàng vang lên tiếp: “Đừng động. A Nam, nhiều thời gian, chỉ ngắn gọn thôi. Đông Dung ở Nguyệt thị ăn , tiếp quản hết mấy việc buôn bán . Dựa những gì nàng trong thư, tuy kiếm nhiều, nhưng đủ để sống yên .”
“Tộc nhân Tư gia cũng lượt rời , ai ở Đại Dung nữa. Mọi đều nguyện ý ngoài mưu sinh. Bá phụ, bá mẫu đều khỏe mạnh, nàng đừng lo.”
Tư Nam vững, chỉ hận thể đầu nhào lòng y, thật lớn một trận, đem hết những ủy khuất, nhục nhã, cô độc trong bao năm qua hóa thành nước mắt mà trút , để y an ủi nàng, thương nàng, dỗ nàng bình tâm như thuở .
đúng lúc , nàng thoáng thấy Tống Thanh Thư đầu , liền ép nuốt xuống nỗi run rẩy cùng phẫn hận, gượng vẫy tay với .
Tay còn hạ xuống, đôi chân mềm nhũn.
Có lẽ vì hiểu nàng, hoặc vì thấy nàng yếu đuối đến , một đôi tay liền từ phía nâng lấy lưng nàng.
Khoảnh khắc , trong lòng Tư Nam dâng lên một nỗi cảm động tả , thứ cảm xúc lặng lẽ lời, mà đầy thấu hiểu.
Lộ Huấn nhanh ch.óng nhét một xâu hạt tròn nhỏ như đậu đỏ tay nàng, giọng gấp gáp: “A Nam, đây là t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i mà nàng từng qua. Bá phụ dặn, mỗi ngày uống một viên. Hiện giờ chỉ bấy nhiêu, nàng uống , đợi qua một thời gian sẽ tìm cách mang thêm đến.”
“Ngoài … nàng nhớ kỹ, đừng sợ hãi. Tất cả chúng … đều đang ở nhà, chờ nàng trở về.”
Nghe những lời , Tư Nam run lên, trái tim như hai bàn tay thô ráp siết c.h.ặ.t, “trong nhà”… đúng , nàng vẫn còn nhà.
Nàng vô lực chống tay lên cây liễu, mười ngón bấu c.h.ặ.t lớp vỏ sần sùi cứng rắn khiến tay nàng cộm đến phát đau.
Ngay khoảnh khắc , tất cả sợ hãi và bất an trong lòng nàng đều tan biến.
Sự tin tưởng vô điều kiện, niềm chở che đến từ và yêu, tựa như ngọn lửa giữa mùa đông khắc nghiệt, sưởi ấm trái tim nguội lạnh bao lâu nay.
Tên ngốc … y thậm chí từng chất vấn nàng, từng hỏi nàng lòng đổi , còn yêu , còn để tâm đến ở Định Xa .
Y bao giờ nghi ngờ, từng buông tay, cũng chẳng bận lòng nàng trở thành dáng vẻ thế nào.
Một thoáng hối hận dâng lên trong lòng Tư Nam, nàng nghi ngờ Lộ Huấn, nhưng y thì .
Lộ Huấn dừng , giọng trầm thấp mà vững vàng: “A Nam, … khi ở bên, nàng vẫn mạnh mẽ hơn bất kỳ ai khác.”
Nước mắt trong hốc mắt lặng lẽ rơi xuống, Tư Nam chỉ khẽ gật đầu, cổ họng nghẹn cứng đến mức dám lên tiếng, chỉ sợ mở miệng, sẽ bật nức nở.
Nếu thật sự một kẻ xuyên qua thế giới , chắc chắn sẽ nhạo nàng vô dụng, rõ ràng là “thai xuyên”, thế mà vẫn sống khổ sở đến . Khi còn nhỏ, nắm lấy cơ hội để tiến thủ, chỉ chơi trò “mời rượu nấu ăn” với một đứa trẻ con.
họ hiểu , đối với một từng câm điếc như nàng ở kiếp , chỉ cần thể , thể , là một kỳ tích khiến nàng mừng đến phát cuồng. Nàng hận thể sống tất cả những niềm vui ngây thơ, ngốc nghếch mà đ.á.n.h mất trong kiếp , sống thêm một nữa cho thỏa.
Lộ Huấn chỉ là bạn thuở nhỏ, y là đồng hành cùng nàng suốt chặng đường dài, là sự uy h**p khiến nàng tỉnh táo, cũng là ánh sáng duy nhất giữa vực sâu tăm tối, là chống đỡ cả thế giới của nàng.
Nhìn thấy Tống Thanh Thư đầu, Lộ Huấn thêm, chỉ lặng lẽ bóng dáng gầy mảnh của nàng. Ánh mắt trĩu nặng, đầy đau lòng, càng nỡ, như khắc sâu nàng tâm can để cả đời thể quên.
Tư Nam cũng chẳng dám nán , cây liễu tuy to, nhưng chẳng thể che giấu bao lâu.
Nàng cố ép bản bình tĩnh, nặng nề chớp mắt, vùi lấp hết nỗi rung động trong lòng, nhưng nước mắt vẫn tuôn ngừng, kìm .
Sợ khác thấy, nàng vội vã chạy về phía Tống Thanh Thư, miệng lắp bắp, giọng run run: “Tống Thanh Thư, mắt … hình như hạt cát bay , mau giúp thổi …”
Tống Thanh Thư đang bưng điểm tâm , thấy nàng nước mắt giàn giụa, hai mắt đỏ bừng, chớp ngừng, thì bất đắc dĩ: “Đừng dụi nữa, càng dụi càng thổi .”
Hắn kéo nàng đến chỗ vắng , để nàng ngửa đầu, khẽ nâng mặt nàng lên nhẹ nhàng thổi mắt nàng.
nước mắt nàng cứ như dòng suối vỡ bờ, càng lau càng chảy, càng lau càng sưng đỏ.
“Hạt cát … thật ngoan cố. Đau quá, ngươi… ngươi thổi ?”
Lồng n.g.ự.c nàng run rẩy, hai tay khẽ run vì đau, mượn cớ mà giấu hận ý trong mắt, cuối cùng vẫn chịu nổi, bật thành tiếng.
Tiếng nức nở, đứt quãng, tựa như một con thú nhỏ lạc, sợ hãi tuyệt vọng, chỉ tìm về ấm của là nơi trú ẩn duy nhất.
Tống Thanh Thư chỉ thấy nàng hôm nay khác hẳn thường ngày, yếu đuối đến mức khiến , thấy lạ lùng. Từ đến nay, Nặc Nặc vì chút chuyện nhỏ mà đến như thế.
Hắn thầm nhớ đến lời Thái hậu: những nữ nhân sống trong phú quý, nuông chiều trong lụa là, cuối cùng đều hóa thành nước, yếu mềm đến độ một cơn gió cũng thể khiến họ tan vỡ, giống như con chim vẹt bà từng nuôi, giờ dù mở xích cũng chẳng còn sức bay khỏi điện.
Những gì cứng cỏi, kiêu ngạo, kiên cường trong xương cốt họ, cuối cùng đều cuộc sống vàng son mài mòn đến chẳng còn gì.
Và giờ đây, Nặc Nặc dường như cũng đang dần đổi như thế.
Nhìn nàng, Tống Thanh Thư nên thất vọng nên thấy yên lòng.
“Được , đừng nữa, chắc hạt cát . Ngươi xem, hôm nay đến mấy lượt, y như bằng nước .”
Tư Nam bĩu môi, vui với lời : “Nữ nhân vốn dĩ là bằng nước, chỉ các ngươi, bọn đàn ông thối, là một đống bùn hôi hám.”
Tống Thanh Thư thế liền sầm mặt, thích nàng như : “Ai hôi? Ta mỗi tối đều tắm rửa, nếu thật mùi, ngươi còn để chạm ngươi ?”
Tư Nam đáp, chỉ lẳng lặng cúi đầu, nước mắt vẫn ngừng chảy, lặng lẽ về vương phủ.
Thấy nàng như thế, Tống Thanh Thư hoảng: “Chẳng lẽ mắt ngươi vấn đề thật? Đi thôi, chúng về phủ cho thái y xem qua.”
Khi hai bóng dần khuất, hồi lâu , chắc chắn còn ai quanh đó, Lộ Huấn mới từ gốc liễu bước .
Y theo dáng mảnh khảnh thật lâu, ánh mắt ngập tràn lưu luyến, c.ắ.n răng , lòng đau yên tâm —
A Nam, nàng vẫn là A Nam của .
Tống Thanh Thư về đến phủ, lập tức gọi thái y đến xem. Cuối cùng, thái y chỉ chẩn rằng quả thật là “ hạt cát bay mắt”.
Tư Nam thì chẳng đối mặt với , thả liền dối rằng mệt, rửa mặt súc miệng.
Tống Thanh Thư dặn đám nha đầu hầu hạ cẩn thận, đừng để vết thương chạm nước, gọi Cẩm Sắt đến.
Sắc mặt lúc lạnh như băng, giọng trầm thấp: “Nặc Nặc nhất định gặp chuyện gì đó. Không thì mấy ngày nay đang ngoan ngoãn, yên tĩnh như thế, hôm nay bỗng đổi ? Loại biến hóa … bình thường.”
Hắn chống tay lên bàn, ánh mắt nghiêm : “Những ngày qua Nặc Nặc gì, gì, ngươi kể rõ từng chữ một.”
Cẩm Sắt vốn cũng thấy cô nương gần đây khác lạ, nhưng nhớ những ngày qua, trong đầu nàng chỉ quanh quẩn vài việc lặt vặt, thật sự chẳng gì đặc biệt.
“Vương gia, dạo gần đây cô nương chỉ thường lui tới với Ngọc Ninh công chúa, ngoài gì khác. Mà công chúa thích khác ở gần khi trò chuyện, nên nô tỳ cũng rõ họ gì.”
Nói đến đây, nàng bỗng nhớ điều gì, vội thêm: “Hôm nay cô nương gặp Ngũ gia biểu tiểu thư, đó nô tỳ thấy cô nương vẻ buồn buồn nên mới kể thế của vị tiểu thư . Có lẽ cô nương động lòng thương cảm thôi…”
Tống Thanh Thư rõ tiểu cô nương , cũng chẳng xem đó là chuyện trọng yếu, chỉ là mấy lời bát quái của đám nữ nhân, chẳng đáng quan tâm.
Hắn trầm ngâm, nghĩ kỹ từng việc mấy ngày qua, quả thật chẳng gì khác thường.
Hôm nay Nặc Nặc ở bờ sông, gặp bao qua , mà còn đội mạc nón, ai thể rõ nàng chứ?
Có lẽ nàng chỉ thật sự nhớ nhà. Cảnh bùn nước ở Ngọc Đái Hà giống hệt với quê xưa, cũng dễ khiến xúc động.
nghĩ, lúc ép nàng quá mức, là Ngọc Ninh cô cô điều gì chăng?
dù gì nữa… thì thể khiến Nặc Nặc đổi nhanh đến ?
Sắc mặt càng lúc càng lạnh. Hắn gọi to: “Phúc Tử!”
Khi hầu bước , hỏi thẳng: “Hiện giờ ở Định Xa còn bao nhiêu ?”
Phúc T.ử ngẩn , thời gian lâu, từ khi ba ngày báo chuyển sang một tháng báo, đến nay vẫn tin tức mới.
“Lần nhận tin, còn một trăm mười ba .” Hắn dè dặt hỏi thêm: “Vương gia, cần tăng thêm nhân thủ ạ?”
Ban đầu, phái chỉ bốn mươi, nhưng đó là con cũ.
Tống Thanh Thư tựa ghế gỗ hồng sơn, ngón tay khẽ lướt miệng chén sứ, trầm ngâm một lát nhẹ nhàng lắc đầu: “Thu họ về . Giữ hai ba là đủ. Nếu những vẫn , hoàng sẽ sinh nghi.”
Đến lúc đó, hẳn là cũng tránh khỏi một trận mắng tơi bời. Tống Thanh Thư khẽ lướt tay dọc theo miệng chén sứ men hoa, ánh mắt dần bình tĩnh .
Giờ đây bắt đầu đảm nhận việc trong triều, nên hiểu rõ những chuyện chủ động buông tay, thể như mà hành xử tùy hứng. Mấy năm qua tuy ăn chơi trác táng, song những điều cần hiểu, vẫn hiểu.
Khi Phúc T.ử lui xuống, Tống Thanh Thư ngửa đầu tựa lên lưng ghế, trong đầu vang lên giọng ôn nhu mà nghiêm nghị của mẫu hậu.
Từ nhỏ, Thái hậu thường dạy : hoàng là kế vị, còn thể quá nổi bật, kẻ quá hữu dụng sẽ khiến vua nghi kỵ.
Từ xưa, con đường đế vương chính là cô độc.
Thế nhưng hoàng đăng cơ hề đề phòng , ngược còn thường xuyên bàn chuyện riêng, thổ lộ tâm tư, bao giờ thể hiện chút nghi ngờ nào.
Dù , mẫu hậu vẫn là vì mà lo lắng, cũng khiến buồn lòng. Thế nên chọn đảm nhận một công vụ nhỏ, để mẫu hậu yên tâm, khiến hoàng thấy lòng trung thuận, và quan trọng hơn cả, để Nặc Nặc còn xem như “sâu mọt của quốc gia”.
Từ đến nay, từng lĩnh bổng lộc, đầu tiên nhận lương, thật, trong lòng vẫn chút kích động.
Lời Nặc Nặc sai. “Trời sinh tài, tất chỗ dùng.”
Mấy ngày nay chứng minh, cũng chỉ ăn chơi, mà thật sự thể nên chuyện.
Nghĩ đến đây, Tống Thanh Thư khẽ thở dài. Dù trái ý mẫu hậu, khiến bà thèm đoái hoài đến , cũng là điều dễ hiểu. Đợi khi chuyện xong xuôi, sẽ tự tay chuẩn lễ vật, sang tạ tội và dỗ cho vui.
—
Lúc , Tư Nam đang ở bức thất đầy nước, thong thả bơi qua trong ao tắm. Vết thương nơi khuỷu tay gần lành, nàng cũng còn yếu đuối như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-loi-thoat/chuong-49.html.]
Phủ Đoan Vương xa hoa đến độ ngay cả hồ tắm cũng xây dựng tinh xảo, lát gạch ngọc và chạm trổ sen vàng. Nàng ngửa trong làn nước ấm, lặng yên suy nghĩ về cảnh của chính .
Nàng , Tống Thanh Thư con ruột của Thái hậu, tình cảm giữa họ cũng chẳng chân thành gì cả.
điều … ?
Còn hoàng đế, liệu chăng?
Nàng nhớ đến buổi yến tiệc cuối năm, ánh mắt hoàng đế và hoàng hậu khi đối đãi Tống Thanh Thư, giống như chỉ giả vờ ân cần.
Bất kể thế nào, giờ đây tin nhà đều bình an, Tư Nam cuối cùng cũng thấy lòng nhẹ nhõm. Điều quan trọng nhất là Tư gia rời khỏi Đại Dung, tộc nhân đều an .
May , Tống Thanh Thư chỉ dõi theo nàng cùng cha , chạm tới Lộ Huấn.
hôm nay rút bộ ở Định Xa, nàng là thật giả, chỉ , báo tin cho Lộ Huấn càng sớm càng .
Trong đầu nàng lặng lẽ tính toán, liệu bao nhiêu khả năng g.i.ế.c Tống Thanh Thư mà để dấu vết.
Nghĩ tới nghĩ lui, nàng thất vọng cúi đầu, tuy từng học qua hóa học, nhưng ứng dụng việc “chế độc” thế thì quá xa vời. Lỡ như t.h.u.ố.c độc chế , chính nàng c.h.ế.t , chẳng oan uổng lắm ?
Còn nếu bảo nàng cầm d.a.o đ.â.m , e là nàng dám tay. Huống hồ, nàng vốn chẳng đối thủ của .
Tống Thanh Thư bước , liền thấy Nặc Nặc lặng im mặt nước, nhúc nhích. Bóng nàng ẩn hiện qua lớp nước gợn, rõ sắc mặt, khiến kinh hoảng cực độ. Không kịp cởi y phục, lập tức nhảy xuống ao, vội vàng bơi tới.
“Nặc Nặc! Nặc Nặc, rốt cuộc ngươi ?”
Hay là vẫn còn bỏ sót điều gì đó, nhưng hôm nay buông bỏ chuyện Định Xa, nàng còn gì lòng nữa đây?
Tư Nam kéo mạnh lên khỏi mặt nước, mở mắt trong ngỡ ngàng, thấy khuôn mặt hoảng loạn của Tống Thanh Thư, liền sững : “Ngươi gì thế? Tống Thanh Thư, ngươi phát điên ?”
Thấy nàng vẫn khỏe, mới chợt nhớ , nàng bơi, hơn nữa còn bơi giỏi.
Nghĩ những nàng cố ý trầm để thử , cơn giận trong lòng lập tức dâng lên. Hắn cúi xuống, hung hăng c.ắ.n lấy môi nàng, giọng khàn khàn kề sát bên tai: “Nặc Nặc, ngươi đang cái gì hả?”
Tư Nam giờ đây chỉ cần thấy liền thấy chán ghét, đẩy mạnh , giọng lạnh nhạt: “Ta chỉ thử xem… giờ còn nín thở bao lâu.”
Tống Thanh Thư ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể trơn mềm, mảnh dẻ trong làn nước, ngọn lửa trong lòng sớm bùng lên.
Suốt mấy ngày liền kiềm chế, giờ phút chỉ cần một chút tiếp xúc đủ khiến d.ụ.c niệm khơi lên, mà vốn là kẻ từng nhẫn nại.
Không một chút do dự, cúi xuống, để từng dấu hôn nóng bỏng làn da trắng mịn của nàng.
hôm nay, Tư Nam gặp Lộ Huấn, tâm tình vốn hỗn loạn cực độ. Cảm xúc đè nén bao ngày dâng trào, cùng nỗi hận khơi , khiến nàng chẳng còn sức giả vờ nữa. Nỗi phẫn uất chất chứa trong lòng suốt bao lâu, giờ đây như bóc từng lớp.
Bị trêu chọc, đầu ngón tay thô ráp mà mạnh mẽ, chạm đến cũng khiến thể nàng run rẩy.
Dòng cảm giác hỗn loạn trong trào dâng, hổ hoảng hốt, nàng chỉ cảm thấy chính như đang phản bội Lộ Huấn. “Mình đang phản bội Lộ Huấn.”
“Buông .” Giọng nàng trầm thấp, ánh mắt sáng rực nhưng đầy kiên quyết, môi mím c.h.ặ.t, gương mặt lộ rõ vẻ cự tuyệt. Nàng trốn tránh, cũng chạm nữa.
Tống Thanh Thư nghĩ nàng chỉ đang thẹn thùng, liền thấp, giọng đùa giỡn: “Đừng quậy nữa, Nặc Nặc. Trên ngươi chỗ nào mà từng thấy qua, từng chạm tới?”
Chính mấy lời như một nhát d.a.o cắm thẳng lòng Tư Nam.
Nàng giận run cả , nỗi hận cuồn cuộn như thiêu đốt hết thảy. Hắn coi cơ thể nàng như chiến lợi phẩm, là thứ để khoe khoang kẻ chiến bại.
Ngày nàng vô lực phản kháng, chỉ thể giả vờ thuận theo, giả vờ mềm yếu để sống sót. hôm nay, nàng thật sự còn chịu đựng.
“Tống Thanh Thư, buông . Đêm nay .” Nàng vẫn nhẫn nhịn c.h.ử.i ầm lên.
Tống Thanh Thư say mê hôn lên đôi môi mà khao khát, giọng khàn khàn đứt quãng: “Vì ? Nặc Nặc… rõ ràng ngươi cũng đang hưởng thụ.” Đôi tay ngừng tìm, và cảm giác truyền cho nàng cũng đang đ*ng t*nh.
Nghe thế, đôi mắt Tư Nam đỏ hoe, giận dữ đến run rẩy.
“Ngươi… đ.á.n.h rắm !” Một luồng phẫn hận cực độ bùng lên, nàng gào lên, đẩy mạnh : “Ngươi con nó mới đ.á.n.h rắm đúng ! Nói hươu vượn! Cút ngay——!”
Tiếng nước b.ắ.n tung tóe, Tống Thanh Thư đẩy ngã về , nước trong hồ dội lên, ướt đẫm cả sàn đá.
Hắn sững , ánh mắt tối sầm, lúc mới nhận , nàng hề giỡn.
“Nặc Nặc, ngươi hôm nay chút quá đó.” Giọng lạnh, đôi mắt hằn lên tia băng sắt, dù gương mặt vẫn tuấn lãng, nhưng sát khí mờ mịt, khiến cũng sợ.
Hắn dung túng nàng, cho phép nàng phát giận, nổi nóng, nhưng vượt qua giới hạn , sẽ tha thứ.
Tư Nam n.g.ự.c phập phồng dữ dội, ánh nước lay động như tấm gương vỡ, phản chiếu gương mặt nàng run rẩy. Nàng cố kìm nén, để ánh hận lộ , nhưng vẫn run lên, ngọn lửa trong lòng bùng cháy dữ dội.
Ngay trong khoảnh khắc , một luồng lạnh lẽo như băng tràn đầu, trong lòng nàng dâng lên nỗi sợ hãi khó hiểu, nàng chỉ sợ Tống Thanh Thư, mà còn sợ chính bản .
Nàng hận , hận đến tận xương tủy. Thế nhưng khi nào nàng quên mất điều đó? Những ý niệm “ g.i.ế.c ” từng khắc sâu trong đầu, giờ đây phai nhạt tự lúc nào, như thể chỉ là một nhiệm vụ lãng quên.
“Ta quá? Tống Thanh Thư, ngươi quá ở chỗ nào?” Tư Nam bước tới, giọng run mà vẫn gằn, mắt long lên: “Ngay cả thể … cũng chẳng còn là của nữa.”
Tống Thanh Thư đáp, chỉ chậm rãi cởi bỏ tấm áo ướt, để lộ hình cường tráng, bả vai rắn chắc ánh đèn.
Hắn nàng, khuôn mặt thấm nước, đôi mắt đỏ hoe vì , vẫn tiến gần, chỉ lạnh giọng :
“Ta mang ngươi trở về, là để ngươi hiểu rõ hiện thực .”
Hắn chậm rãi bước lên bậc đá giữa làn nước, từng bước một tiến về phía Tư Nam. Theo nhịp chân , tiếng nước róc rách vang lên như khúc ca trận.
Tống Thanh Thư bước về phía Tư Nam, vung áo ngoài ném sang bờ, động tác dứt khoát mà lạnh lùng, lạ gào thét ép buộc nàng như khi.
Chỉ là giọng càng thêm lãnh lệ, song khóe môi mang ý ôn nhu hòa nhã, giọng khẽ khàng như gió thoảng, dịu dàng như ngọc, giống hệt như bốn năm từng nhẹ giọng dỗ dành nàng: “Nặc Nặc, nhân lúc vẫn còn hứng thú với ngươi, ngoan ngoãn lấy lòng . Có lẽ đến lúc đó, sẽ cho ngươi tự do.”
Hắn dần hiểu , nàng tiếp tục nữa, tất cả ngọn nguồn đều vì thoát khỏi .
Chỉ là, Nặc Nặc diễn trò… mà giờ đây, cũng sẽ cách diễn như nàng.
Quả nhiên, Tư Nam khơi gợi, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước, đôi mắt sưng đỏ, nửa tin nửa ngờ: “Ngươi thật ?”
Trong lòng Tống Thanh Thư khẽ lạnh, quả nhiên như đoán. ngoài mặt hiện lên hứng thú càng sâu, ánh càng nồng.
Lẽ tức giận, lẽ giận dữ, mà khuôn mặt vẫn bình thản, thậm chí còn dịu dàng gật đầu: “Nặc Nặc, ngươi thể thử xem.”
Hắn gì là ? Dung mạo cũng , quyền thế cũng , còn nguyện che chở nàng, nếu khi bắt đầu đôi bên gặp chẳng gì, thì bây giờ cũng sẵn sàng bù đắp. nàng vẫn chẳng chấp nhận.
Thôi thì điều đó hề gì.
Tống Thanh Thư tiến gần, ôn hòa bế nàng lên. Trong nước, Tư Nam nhẹ đến mức tựa phù dung hé, sắc mặt tái nhợt, cổ mảnh như tơ, chỉ khẽ dùng lực cũng sợ nàng tan biến trong tay.
Tư Nam giãy giụa khẽ khàng thôi, để nghĩ rằng nàng thuận theo.
Bởi lẽ đêm nay, chuyện quá đột ngột, đến nàng cũng cảm thấy bản lạ lẫm.
Nép trong n.g.ự.c , ánh mắt nàng vô tình thấy chỗ đặt quần áo, nơi ẩn lớp áo là chuỗi hạt đen bóng.
Nàng nhớ đến Lộ Huấn, y thấu điều nàng. Nếu y thể bình tâm đến thế, nàng cũng bình tâm.
“Tống Thanh Thư,” nàng khẽ , giọng trầm xuống như gió lạnh lướt qua mặt nước, “... sẽ tương lai ?
Âm thanh mỏng manh, như tự hỏi chính .
Tống Thanh Thư nghiêng , đem nàng kéo sát, giọng khàn vì d.ụ.c niệm đè nén quá lâu: “Nặc Nặc, chúng sẽ một tương lai thật .”
Hắn nâng nàng lên cao, vùi đầu n.g.ự.c nàng, đáy mắt ánh lên sắc đỏ, giọng khàn khàn như phủ mật: “Nặc Nặc… Nặc Nặc…”
Mà Tư Nam sớm ngất lịm .
Sáng sớm hôm , Tống Thanh Thư vốn định lặng lẽ rời , ngờ nàng tỉnh dậy.
“Ta xem.” Giọng Tư Nam kiên định, trong mắt lóe lên tia sáng khác thường.
“Có lẽ... một nữa, sẽ còn nhớ nhà đến thế.”
Tống Thanh Thư chăm chú nàng, xem trong mắt nàng đang ẩn chứa điều gì.
Trời hôm nay u ám, ánh sáng mờ nhạt phản chiếu đôi mắt nàng, phảng phất một tầng xanh xám.
Đêm qua quá tay, kéo dài quá lâu, nàng chắc nghỉ ngơi bao nhiêu.
“Ngươi trông vẻ khỏe, là hôm nay nghỉ ở nhà .”
Tư Nam đợi hết, dậy mặc y phục: “Không, những chuyện... tận mắt rõ, mới thể hiểu.”
Tống Thanh Thư xong, tưởng nàng thông suốt.
Công trình Ngọc Đái Hà cũng sắp tất, để nàng xem vài , lẽ nỗi nhớ nhà cũng nguôi ngoai.
Hắn chẳng hiểu nổi thứ tình cảm .
Hoàng cung là nơi lớn lên, tám tuổi vương phủ, chỗ nào cũng như , chỉ cần mái nhà, là thể sống.
Tư Nam sửa soạn tâm trạng, tự nhủ hôm nay qua , nàng sẽ còn một nữa.
Xe ngựa lắc lư lăn bánh.
Tư Nam kéo Cẩm Sắt cùng trong xe, nàng đêm qua quả thật ngủ , nên ngả đầu lên vai Cẩm Sắt nghỉ tạm.
Cẩm Sắt Đoan Vương, trong lòng chút bất an.
Khi còn nhỏ, nàng từng suýt gặp họa, nếu Tống Thanh Thư cứu giúp, e sống đến nay. Có lẽ chẳng nhớ đến , nhưng trong mắt Cẩm Sắt, vị vương gia hoạt bát thuở biến đổi.
Giờ lãnh đạm, tâm tư khó dò, khiến sợ thương hại.
Tống Thanh Thư liếc nàng , hỏi lạnh nhạt: “Chỗ mẫu hậu, ngươi gì?”
Cẩm Sắt vội vàng lắc đầu, khẽ đáp: “Vương gia, cô nương đối đãi với nô tỳ , nô tỳ một lòng trung thành với cô nương. Về phần Thái hậu... nô tỳ thêm lời nào.”
Tống Thanh Thư gật đầu: “Tốt. Ngươi là trong cung , Nặc Nặc cũng quý ngươi. Hầu hạ cho , bổn vương sẽ trọng thưởng.”
Cẩm Sắt cúi đầu, dám đáp. Nàng chẳng cần thưởng gì cả, chỉ cần rời khỏi hậu cung, sống yên nơi , là may mắn.
Bên bờ sông, Lộ Huấn lặng cỗ xe ngựa từ xa tiến đến. Ánh mắt y thoáng run, cố nén mà dời nơi khác.
Đoan Vương Thái hậu hết mực sủng ái, Hoàng thượng vô cùng tín nhiệm , địa vị vững như bàn thạch, tuyệt dễ lay chuyển.