Không Lối Thoát - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-03-02 19:27:31
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

, Ngọc Ninh với nàng qua thiết, hẳn là chuyện gì đó, nên mới cố tình ở mặt bà giở trò ly gián.

 

Cũng là để chi chính bà xem, bao nhiêu năm kim tôn ngọc quý, cuối cùng hóa thành phế vật thế nào.

 

Từ An Thái hậu tâm trạng khoan khoái, khóe mắt đuôi mày đều lộ vẻ đắc ý.

 

Chỉ Y dám thêm lời nào, nhưng sắc mặt ẩn ẩn lo lắng.

 

Không khí oi nồng của mùa hạ len qua rèm trúc, hòa cùng hương trầm lượn lờ, quấn quýt trong gian nặng nề, khiến như ngạt thở.

 

Sau khi trở về phủ, Tư Nam còn kịp xiêm y nhận đồ của Niên Niên gửi đến.

 

Một nha mang tới chiếc hộp lớn đặt mặt nàng:

“Ngũ gia biểu cô nương ngài đến , nên bảo đem tới.”

 

Bên cạnh còn một túi gấm nhỏ. Tư Nam mở , bên trong là hai mảnh quạt cốt bằng gỗ nghiến hong khô, cùng một tờ giấy gấp gọn:

 

“Lần thất hẹn nữa nhé. Đây là lễ gặp mặt dành cho Tiểu Bạch, mong thấy nó.”

 

Tư Nam bật , khẽ lắc đầu: “Con bé đúng là... Tiểu Bạch còn hâm mộ nữa cơ đấy.”

 

Nàng mở nắp hộp, bên trong là mấy món điểm tâm tinh xảo, thôi cũng khiến lòng dịu .

 

Tiểu Bạch sớm ngoan bên cạnh, đôi mắt đen lay láy nàng chằm chằm, đuôi ve vẩy, chờ nàng đút cho ăn.

 

Lúc , Tống Thanh Thư từ ngoài , sắc mặt âm trầm, Phúc T.ử dè dặt theo . Hai bước lên hành lang, liền tiếng trong trẻo của Tư Nam vang lên trong viện, thanh âm tựa hồ xua tan hết thảy mệt mỏi trong lòng .

 

Hắn lặng một lúc, ánh chiều tà rơi nghiêng mái ngói, chiếu xuống bóng dáng Nặc Nặc đang chơi đùa cùng Tiểu Bạch. Nàng mặc váy lụa màu xanh nhạt, b.úi tóc lơi lỏng, rộ lên hồn nhiên như thiếu nữ từng trải qua bi thương. Hắn bỗng khẽ cong môi.

 

Thấy nàng cầm miếng xương ném , Tiểu Bạch vui mừng nhảy lên, bộ lông trắng mượt ánh sáng như gợn nước, một một ch.ó rộn ràng náo nhiệt, cảnh tượng khiến trong phút chốc quên hết phiền muộn.

 

Mấy ngày nay về phủ, nhưng thần sắc xem sáng sủa hơn . Dẫu xiêm y nhàu, song mặt mang ý , tựa mây tan mưa tạnh.

 

Tư Nam vô tình đầu, thấy liền ném xương cho Tiểu Bạch, miệng khẽ gọi: “Vương gia trở về .”

 

Tống Thanh Thư nàng tự nhiên, trong lòng bỗng mềm , đến nắm tay nàng, nhẹ giọng đáp, cúi vuốt đầu Tiểu Bạch một cái.

 

Tư Nam theo trong phòng, thong thả : “Hôm nay Thái hậu gọi cung, hỏi tình hình của ngươi mấy ngày nay. Ta dám giấu giếm, nhưng Thái hậu ... sẽ cho ngươi tiếp tục duy trì.”

 

Ánh mắt Tống Thanh Thư lập tức sáng lên, nét mệt mỏi gương mặt cũng vơi phần nào, khóe môi khẽ nhếch: “Vẫn là mẫu hậu thương . Hoàng thì chỉ dặn đừng tra tiếp nữa.”

 

Hắn ôm lấy nàng, giọng dịu xuống, ánh mắt ôn nhu: “Nặc Nặc, nhiều ngày nay, ngươi vẫn chứ?”

 

“Ừ, .” Tư Nam đẩy , trong lòng kháng cự, cảm giác mật khiến nàng thấy tự nhiên. Có lẽ là vì chính tâm trạng nàng đổi. “Thời tiết nóng bức, ngươi tắm rửa cho mát .”

 

Khi đầu nụ nhàn nhạt nơi khóe môi , lòng nàng bỗng nổi lên một tia bực bội vô cớ.

 

Nàng tự nhủ, nếu , lẽ giờ nàng sống yên , thanh thản bao.

 

Nhìn rạng rỡ, nàng chỉ thấy chướng mắt, trong lòng căm hận. Đợi thêm một thời gian nữa, đến lúc , xem còn nổi .

 

trong lòng dâng lên chút thương hại lẫn khinh bỉ: kẻ thật đáng thương mà cũng đáng giận. Người thật lòng với , chẳng dám tin; kẻ giả nhân giả nghĩa, xem như khuôn vàng thước ngọc. Hắn sống cả đời … rốt cuộc vì điều gì?

 

Thà rằng ch·ết quách cho xong.

 

Chẳng lẽ thật sự , ruột của là Từ An Thái hậu ? Trong lòng Tư Nam tràn ngập nghi hoặc.

 

Đang nghĩ , bên má nàng chợt truyền đến một cái hôn, cả thể nặng nề của Tống Thanh Thư áp xuống, ôm c.h.ặ.t nàng n.g.ự.c.

 

Hắn ghé sát bên tai nàng, thở khẽ: “Nặc Nặc, mấy ngày nay thật sự mệt ch·ết .”

 

Giọng khàn, mang theo vẻ đục ngầu của d*c v*ng, nhưng xen lẫn chút yếu ớt mệt mỏi.

 

Tư Nam khẽ đẩy , gượng : “Làm chính sự lúc nào chẳng mệt. Giống như ăn buôn bán, đôi khi cũng thấy mệt như thôi.”

 

Tống Thanh Thư nhớ dáng vẻ nàng khi đàm phán cùng thương nhân, thong dong ch.ói mắt, bất giác trong lòng dâng lên một cơn nhu tình. Hắn thẳng dậy, ánh mắt trở nên kiên định, tự nhủ: Hoàng đúng. Lần nhất định cho .

 

“Nặc Nặc,” , “mấy hôm nay mới hiểu cái gọi là may mắn mà ngươi từng . Những , căn bản coi thứ dân là .”

 

Trước , hề rằng phía những thế gia cao quý là bao nhiêu m.á.u thịt của dân đen nghiền nát. So , những lầm từng phạm chẳng đáng là gì.

 

Tư Nam thầm nghĩ: Ngươi cũng từng coi kẻ hầu là .

 

ngoài miệng chỉ khẽ : “Phải , Vương gia nên trừng ác dương thiện, như chẳng những vì dân mà còn giúp Hoàng thượng giảm bớt lo toan.”

 

Nàng đè nén chút bất an trong lòng xuống, chừng, hoàng đế cũng sẽ đáp ứng . Có lẽ chuyện chỉ dựa một Từ An Thái hậu là thể lay chuyển, nhưng nếu Tống Thanh Thư thật sự tiếp tục, những dân ít nhất cũng thể sống khá hơn hiện tại một chút.

 

, điều duy nhất nàng chắc chắn là: chỉ khi Tống Thanh Thư tiếp tục , nàng mới cơ hội thoát khỏi xiềng xích. Nếu , cả nàng lẫn Lộ Huấn đều sẽ kết cục .

 

Nghĩ đến đây, Tư Nam khỏi rùng . Nàng rõ, Từ An Thái hậu hiểu tính tình con trai hơn ai hết, mang lòng nhân nghĩa, trọng chữ “nhân đức”, là mẫu minh quân chân chính.

 

một quân vương như thế, là phúc của bách tính, chứ phúc của hoàng gia.

 

Bao năm qua nắm giữ Đại Dung trong tay, Từ An Thái hậu hiểu quá rõ căn nguyên của những tệ nạn. Tiên đế năm xưa cũng từng dẹp bỏ các thế gia quyền thế quá lớn, song vận mệnh định, ai dám là đầu tiên khuấy động.

 

Rút dây động rừng, Tống gia hiện nay chính là nhờ những thế gia mà duy trì cục diện thịnh trị. Nếu thật sự động , e rằng cả triều đình sẽ đại loạn, muôn dân yên.

 

Lúc , bóng dáng Từ An Thái hậu thẳng tắp giữa gian điện tràn ngập ánh đèn trường minh.

 

Trên án, từng tầng bài vị đế vương Tống gia xếp san sát, ánh nến hắt lên khuôn mặt bà, tạo nên những mảng sáng tối mơ hồ. Ánh mắt bà chậm rãi lướt qua từng tấm bài vị một, trong lòng dâng lên một tia tiếc nuối, nếu khắc tên ở đó là bà, thì bao.

 

nghĩ , chỉ cần thiên công sự nghiệp ngàn năm của Tống gia lưu danh tên con trai bà, thì sử sách, tên Từ An Thái hậu cũng sẽ khắc bằng nét son rực rỡ.

 

Ánh mắt bà dừng ở bài vị gần nhất, là của tiên đế. Gương mặt bà khẽ đổi sắc, ánh tràn đầy khinh thường, chán ghét và căm hận. Song chỉ thoáng qua, bà dời mắt nơi khác.

 

“Mẫu hậu, nhi thần đến chậm.”

 

Gia Ninh Đế bước , khom hành lễ, gương mặt mang theo vẻ mệt mỏi bất lực: “Hôm nay vì chuyện của tiểu t.ử thối , thật sự khiến nhi thần nhức đầu nổ tung.”

 

Từ An Thái hậu vê nhẹ chuỗi Phật châu trong tay, giọng trầm tĩnh mà lạnh nhạt: “Hoàng đế, đây là chuyện , ngươi nên vui mừng mới .”

 

Gia Ninh Đế sửng sốt, ánh mắt khó hiểu: “Mẫu hậu, là chuyện ? Nếu xử lý khéo, chỉ sợ triều đình yên.”

 

Từ An Thái hậu nở nụ lạnh, đôi mắt lóe lên tia sắc bén: “Thư Nhi gây nên chuyện, chỉ là một việc nhỏ nhặt, mà là động đến căn bệnh lớn nhất của Đại Dung . Ngươi sớm rõ, chỉ là biện pháp nào hơn, đúng ?”

 

Gia Ninh Đế lặng . Từ khi đăng cơ đến nay, y một lòng vì nước vì dân, trở thành minh quân trong mắt thiên hạ. Y quả thật rõ căn bệnh của triều cục, nhưng vết thương sâu lâu năm, dễ mà chữa lành.

 

“Mẫu hậu, chuyện tuyệt đơn giản, A Thư thể gánh nổi.”

 

Từ An Thái hậu đột nhiên xoay , nét mặt trở nên nghiêm nghị, giọng lạnh đến cực điểm: “Hắn thể gánh , quan trọng, quan trọng là gánh. Đại Dung nuôi nấng bao nhiêu năm, hoang phí, hồ nháo từng năm, nay là lúc đền đáp. Hắn lý do gì để từ chối?”

 

Gia Ninh Đế khẽ lắc đầu, trong lòng lo lắng bất an. Y hiểu quá rõ của , vẫn luôn quen bảo hộ , che chở cho lưng.

 

“Mẫu hậu, A Thư thích hợp việc . Đây là việc chạm cốt lõi, thể thương mà cũng thương . Nếu A Thư gặp chuyện, ngài chắc chắn sẽ đau lòng.”

 

“Đau lòng?”

 

Từ An Thái hậu khẽ nhếch môi, bật nhạt, ánh mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo thấu xương.

 

“Ta đau lòng ư?” bà khẩy, giọng trở nên nghiêm trang, nặng nề từng chữ: “Hoàng đế, ai gia chỉ đau lòng cho Đại Dung mà thôi.”

 

“Hoàng đế ,” Từ An Thái hậu lạnh lùng , “Đại Dung ngày nay chẳng còn như xưa. Năm đó để lung lạc những thế gia quyền quý , Tống gia chúng chẳng nhượng bộ bao nhiêu lợi ích, khiến cho hoàng quyền nay trở nên mỏng manh, quan các nơi hoành hành, quyền thần lộng hành mà chẳng chế ước. Thư Nhi đường đường là trong hoàng tộc, nếu sinh mà chẳng báo quốc, thì khác gì phế vật còn thừa một thở?”

 

Gia Ninh Đế thì sững , dường như hiểu vì mẫu hậu xưa nay luôn thiên vị đứa con út, nay đổi đến mức .

 

Ngoài điện, Ninh Hải bên trong lúc trầm lúc bổng vọng tiếng đối đáp, bất giác xa thêm vài bước.

 

Một lúc lâu , mới thấy Gia Ninh Đế bước , thần sắc đờ đẫn, dáng loạng choạng, hồi lâu vẫn nên lời.

Trong điện, Từ An Thái hậu lẳng lặng , giơ tay thái giám thổi tắt ngọn nến.

 

Ánh lửa chập chờn nghiêng lệch theo làn gió, chiếu lên khuôn mặt bà, khiến nửa sáng nửa tối, méo mó đến quỷ dị.

 

“Bệ hạ,” bà khẽ , giọng lẫn sự điên loạn, “Người xem, giang sơn của , mà giữ gìn đến nay. Thứ thể , để , để con cho …”

 

Khóe môi Từ An Thái hậu cong lên, nụ tự mãn mà lạnh lẽo.

qua ba nhịp thở, sắc mặt bà đột nhiên vặn vẹo, cơn điên cuồng trào dâng. Bà nắm ngọn nến lật ngược, ánh lửa bập bùng soi gương mặt phẫn nộ:

 

“Tống Thư Dĩnh, ngươi xem ! Vì ngươi, đem chính đứa con mà yêu nhất phơi bày thiên hạ! Ngươi lòng ?!”

 

Giọng bà rít lên, điên dại, lệch cả thần sắc: “Ngươi yên tâm… nhất định sẽ đối xử ‘’ với nó… ha ha ha ha ha!”

 

Đêm đó, Tư Nam cửa sổ. Ánh trăng xuyên qua tấm rèm mỏng, tơ lụa lọc phần lạnh lẽo, rọi xuống nền đất một vệt sáng ấm mềm.

 

Nàng khẽ thở dài. Dù là triều đại nào, cũng đều vận riêng của nó. Lần nàng mặt gián tiếp khuyên Từ An Thái hậu, khiến triều đình l*t tr*n căn bệnh ngầm của Đại Dung, kỳ thực là đang mạnh mẽ đổi lấy vận mệnh thời hạn.

 

Tống Thanh Thư chỉ là vô tình đẩy cuộc, còn nàng chỉ là nhân cơ hội mà lợi dụng .

 

Dù triều nào nữa, dân chúng mới là gốc rễ của vương triều. Ruộng đất với dân như m*nh c*n để sinh tồn, để lập . Đại Dung hiện giờ… bắt đầu xuống con dốc.

 

Có lẽ còn cầm cự vài chục, hoặc trăm năm nữa, cho đến khi mâu thuẫn đến cực điểm, triều cục sụp đổ, sẽ chính quyền mới thế. Lịch sử vẫn sẽ lặp như thế.

 

Nàng mong thiên hạ đại loạn, chỉ hy vọng Gia Ninh Đế thể sáng suốt, cho nàng chút cơ hội, để đẩy ngã Tống Thanh Thư, giành tự do. Nàng từng mong để tên trong sử sách, chỉ mong sống một đời bình yên giản dị.

 

“Nặc Nặc, đang nghĩ gì thế?”

 

Tống Thanh Thư rửa mặt xong bước , liền thấy Tư Nam cửa sổ, ánh trăng hắt lên khiến hàng mi nàng run run như đang cất giấu tâm sự.

 

Hắn dịu dàng bế nàng lên, cùng xuống giường.

 

Tư Nam tựa n.g.ự.c , giọng uể oải: “Không nghĩ gì cả.”

 

Tống Thanh Thư chỉ mỉm , nắm tay nàng xoay xoay trong lòng bàn tay: “Nặc Nặc, đợi chuyện qua , chúng thành .”

 

Cả Tư Nam khẽ run. Nàng vẫn hiểu vì Tống Thanh Thư đối với như thế.

 

“Tống Thanh Thư, thành hôn cần cha cho phép. Thái hậu… chắc chắn sẽ đồng ý .”

 

Thân phận của nàng vốn là điều cấm kỵ. Hơn nữa, ngay từ đầu, Từ An Thái hậu rõ, Tống Thanh Thư sớm muộn cũng cưới chính thê.

 

Tống Thanh Thư khựng , kéo nàng sát lòng hơn, giọng khẽ, mang theo thở ấm nóng bên tai: “Không , bọn họ sẽ đồng ý.”

 

Chuyện , suy nghĩ thật lâu. Đáng ba năm thể nêu việc , nhưng cứ lữa cho đến nay. Đặc biệt khi tin hoàng tẩu thai, trong lòng càng thấy khát khao, cũng một mái nhà.

 

Nhà.

 

Thật là một từ ngọt ngào bao.

 

Tư Nam còn định thêm, nhưng đặt tay lên mắt nàng, ngăn lời, môi áp xuống, nóng rực, mà dịu dàng.

 

Ánh trăng vẫn trôi, lặng lẽ, như kéo theo những đổi tên trong màn đêm.

 

Sáng hôm , Tống Thanh Thư lệnh sớm cung.

 

Tư Nam nuốt t.h.u.ố.c trong tay, lặng lẽ chờ trở về. Đợi đến khi mặt trời lên cao, Tống Thanh Thư mới trở , sắc mặt hừng hực phấn khích.

 

“Nặc Nặc, hoàng cho phép tiếp tục tra xuống !”

 

Tư Nam khẽ thở , trong lòng cảm thấy chuyện diễn quá mức suôn sẻ, suôn sẻ đến mức khiến dè chừng. Nàng thầm thở dài, nên đồng tình nên thấy đáng thương cho Tống Thanh Thư nữa.

 

Nghĩ đến việc Gia Ninh Đế và Từ An Thái hậu hẳn thương lượng xong xuôi, nàng cũng chẳng rõ hai định tính toán thế nào. Nhìn lúc tươi phấn khởi, lẽ trong lòng còn tưởng lập công to.

 

Tống Thanh Thư hề gì. Sau khi trở về phủ, lập tức dặn dò Phúc Tử: “Giữ cho sân trong thật c.h.ặ.t, nếu xảy chuyện gì, chỉ hỏi tội ngươi.”

 

Lại vội sai mang những vật nhỏ chuẩn mấy ngày nay lên, rằng đến Thọ Diên Cung vấn an Thái hậu.

 

Tư Nam dõi theo bóng lưng khuất dần, trong lòng dấy lên một cảm giác m.ô.n.g lung khó tả, chút bi tráng, chút thương hại. Hắn đích thực là Từ An Thái hậu nuôi dạy thành như : chút ngoan độc, chút khờ khạo, tự cho hiểu đời nhưng rốt cuộc chẳng gì cả. Trong mắt nàng, Tống Thanh Thư chỉ là một kẻ đáng thương mang linh hồn vụn vỡ, một kịp lớn”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-loi-thoat/chuong-51.html.]

 

Nếu Từ An Thái hậu thật sự đang trả thù, thì bà thành công . Bởi vì nhanh thôi, Tống Thanh Thư sẽ trở thành kẻ cô độc nhất thiên hạ.

 

Chỉ là, bọn họ ngàn nên, vạn nên… dây nàng.

 

Nàng gì sai để chịu đựng một kẻ điên như Tống Thanh Thư?

__

 

Trong Thọ Diên Cung, Chỉ Y lui khỏi nội thất.

 

Từ An Thái hậu quả nhiên đón tiếp Tống Thanh Thư với vẻ hiền hòa khác hẳn khi, chẳng còn lạnh nhạt như .

 

“Thư Nhi, ngươi chỉ cần đến thăm ai gia là , đừng mang nhiều thứ thế , ai gia cần .”

 

Tống Thanh Thư vội bước tới, vẻ mặt quyến luyến, nịnh nọt : “Mẫu hậu, Thư Nhi chỉ hiếu thuận với . Đây là mấy món nhỏ thôi, chỉ cần thể khiến vui là .”

 

Từ An Thái hậu giấu ánh chán ghét trong đáy mắt, khẽ nở nụ . Giữa hai hàng mày, những nếp nhăn như cũng giãn ít nhiều. Quả nhiên, đứa con nuôi từ nhỏ trong tay bà, dù là trừng phạt ban thưởng, đều ngoan ngoãn lời.

 

Giống hệt con ch.ó trong sân khi thuần dưỡng, hoặc như con chim tước nhỏ trong lòng bàn tay bà: chỉ cần cho vài hạt quả ngọt, nó sẽ ngoan ngoãn duỗi cổ hót. Thật khiến dễ chịu.

 

“Thư Nhi, hoàng ngươi hiện giờ đang đề bạt ngươi, ngươi đừng tùy hứng nữa, lời .”

 

Tống Thanh Thư liền mừng rỡ, mặt mày sáng rỡ chút phòng : “Mẫu hậu tức giận là . Thư Nhi sẽ tận tâm tận lực việc.”

 

Từ An Thái hậu gương mặt , ánh mắt thoáng hiện chút hoài niệm.

 

Đó là một khuôn mặt trẻ trung tuấn, mày kiếm mắt sáng, dung mạo tuấn mỹ, đôi mắt đào hoa thoáng mang nét đa tình. Khi đó nghiêng đầu, nụ bình thản nơi khóe môi dịu , ánh như nước, khiến thẹn thùng, thấy xót xa.

 

Thật , càng giống tiên đế hơn cả hoàng đế hiện tại. Chỉ trong những khoảnh khắc như thế , bà mới thể bình tĩnh mà một cách ôn hòa.

 

Tống Thanh Thư mẫu hậu thích như , nên ngoan ngoãn ngẩng đầu, giống hệt khi còn nhỏ. Khi , mỗi phạm sai, mẫu hậu sẽ phạt , nhưng sợ nhất là ngơ. Vì thế, dù đ.á.n.h mắng, cũng cố lấy lòng, miễn là bà liếc thêm một .

 

May mà mẫu hậu xưa nay từng thật sự bỏ mặc , thậm chí còn đối đãi với hơn cả hoàng . Hắn từng thề, nhất định sẽ hiếu kính với mẫu hậu. càng lớn, càng chuyện sai trái, càng giấu bà, để bà lo lắng.

 

 

Giữa mùa hạ, kinh thành Ngọc Kinh ngập tiếng ve kêu, tầng tầng sóng nhiệt ập đến như nung chảy lòng .

 

Tư Nam đoán sai, Tống Thanh Thư thật sự là một tên đầu đất.

 

Hắn dám giữa triều, công khai bá quan, buộc tội chính nhất phẩm Tư Không, kẻ đầu Lễ bộ, địa vị tôn nghiêm vô cùng. Bản tấu chương của , tội trạng liệt kê dài đến chín mươi tám điều!

 

Không tra ở , mà hôm đó giữa điện, giận dữ hô lớn:

 

“Đường đường Tư Không đại nhân, vì tư lợi mà dung túng con cháu, cấu kết quan các nơi, cho vay nặng lãi, chiếm đoạt ruộng đất, khinh h**p dân lành! Năm ngoái tại Ngân Châu, ngươi cưỡng chiếm ba vùng hồ lớn, biến bộ nông hộ nơi đó thành nô dịch tư nhân. chẳng lẽ ngươi thấy hổ thẹn ?!”

 

Hắn một , triều đường tức khắc dậy sóng.

 

Nếu là khác, lẽ lời buộc tội sẽ xem xét, nhưng kẻ là Tống Thanh Thư.

 

Đối phương là Tư Không, quan nhất phẩm, tuy tuổi cao và còn nắm thực quyền, song môn sinh cùng hậu nhân trải khắp triều đình. Chỉ chờ ngày lão qua đời là đưa Thái Miếu, hưởng vinh danh muôn đời.

 

Không ngoài dự đoán, trận đầu tiên, Tống Thanh Thư đại bại.

Vì việc , còn chỉ trích thậm tệ. Gia Ninh Đế chỉ đành tạm cho tránh mặt, để cơn sóng gió lắng xuống, mới tìm cách hòa giải cùng các thế gia, nhân tiện cũng đề bạt thêm vài tín của .

 

Khi tin, Tư Nam chỉ khẽ , nàng hiểu ngay. Đây chỉ là bước mở màn. Triều đình để tự do phát huy, chẳng qua là mượn tay đ.á.n.h động các thế gia, gửi cho họ một tín hiệu răn đe mà thôi. Mà Tống Thanh Thư, tất nhiên khiến họ thất vọng, chỉ là kết quả quá t.h.ả.m.

 

Sau , Tống Thanh Thư đả kích nặng nề, cuối cùng cũng nhận bản chẳng giỏi giang gì như tưởng.

 

Tư Nam bèn khéo léo khuyên: “Đánh giặc thì bắt vua vốn sai, nhưng trong chốn triều đường đầy mưu mô, ngươi chỉ cần một sai lầm nhỏ cũng đủ vạn kiếp bất phục. May là ngươi mang phận vương gia, nếu là quan thường, chỉ sợ xé xác.”

 

Tống Thanh Thư vốn chẳng thích nàng bàn chuyện triều chính, nhưng im lặng thật lâu, trầm ngâm suy nghĩ.

 

Khác với mấy trò ăn chơi phóng túng , chuyện triều đình thể qua loa. Những trò nghịch ngợm từng , tuy hoang đường, nhưng luôn cách che giấu, khiến khác chẳng nắm chứng cứ nào.

 

Tư Nam thấy lặng yên, liền tiếp: “Ngươi nên chia nhỏ thế lực mà đối phó. Giờ ngươi lên tiếng chỉ trích, bọn họ hợp thành một khối . Giờ quan trọng nhất là giữ vững phận, cho khác kẽ hở. Đến khi ngươi vững, bọn họ công kích, cũng chẳng còn chỗ mà đ.á.n.h.”

 

Tư Nam thầm nghĩ, Tống Thanh Thư thật sự là quá xa, thành tích bê tha của vang dội đến mức chẳng ai chịu tin nếu nay sửa đổi. Bởi , chuyện đầu tiên nên , là tự phận của .

 

Tống Thanh Thư gật đầu tán đồng, trong mắt ánh lên tia dữ dội: “Ta nhất định kéo Tư Không xuống ngựa. Một kẻ như lão, c.h.ế.t cũng xứng nhập Thái Miếu.”

 

Tư Nam cũng dấy lên chút hứng thú, nay nàng chỉ từng đến những cuộc biến pháp đẫm m.á.u trong lịch sử, chứ bao giờ tự trải qua.

 

Rốt cuộc trải qua những gì, mới thể khiến từng điều luật lệ thật sự thực thi? Năm các bậc tiên liệt rốt cuộc mang trong tín niệm thế nào, mới thể kiên cường mà khai mở nên một thiên đạo lý như thế?

 

“Căn bệnh lớn tích tụ lâu, trừ khử từng bước một,” nàng chậm rãi, “Ngươi thể c.ắ.n một phát mà nuốt trọn Tư Không. Chi bằng tay từ đám hậu duệ, con cháu của lão .”

 

Kỳ thực, g.i.ế.c một quan trọng quá cũng chắc là , mà khéo còn khiến dư luận dậy sóng. Dù Tống Thanh Thư mang hoàng , cuối cùng vẫn sẽ đến dọn dẹp hậu quả cho .

 

Những chuyện như thế, nay đều nhờ thời gian chứng minh.

 

Và quả nhiên, khi lời đồn lan , rằng Đoan Vương vì dân chúng mà hành động, đặc biệt là vì đám “ẩn hộ” hộ tịch mà tranh quyền lợi. Tống Thanh Thư nhờ đó mà danh tiếng trong dân gian bỗng lên ít.

 

ngay đó, kẻ nhân cơ hội tố cáo , trong vụ trị thủy Ngọc Đái Hà màng tính mạng dân chúng, lệnh bừa bãi khiến hơn mười c.h.ế.t, hơn trăm thương.

 

Khi tin, Tống Thanh Thư tức giận đến phát cuồng, suýt nữa dùng thủ đoạn tàn độc để trả thù, thậm chí còn khiến kẻ vu oan tuyệt t.ử tuyệt tôn, đó mới là bản tính thật của .

 

May mà Lộ Huấn kịp ngăn .

 

Lộ Huấn thấu chuyện, đấu nổi , chỉ thể chọn cách khác: “Vương gia nếu chê, hạ quan nguyện vì ngài mà bày mưu tính kế.”

 

Tống Thanh Thư giờ cũng quen thuộc với , y vốn là quyền của tri phủ Tịnh Châu, bèn từ chối: “Ta để mắt tới . Vương Tư Không một đứa cháu rể ở Vân Châu…”

 

 

Đến đêm trung thu, Tống Thanh Thư đường hoàng bước yến hội, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

 

Hắn mất hơn hai tháng chuẩn , cuối cùng lôi đứa cháu rể của Tư Không xuống ngựa. Tội trạng dày đặc, bằng chứng rành rành, còn đích tìm nhân chứng, đem đó trói lên cột thị chúng giữa chợ.

 

Tống Thanh Thư ngẩng đầu sảng khoái, bước đến mặt của Vương gia, nhạt hỏi: “Tư Không hôm nay vì thấy đến dự yến?”

 

Con trai của Tư Không, hiện đang giữ chức chính tam phẩm, mặt đen sì, chỉ tránh xa , ai thể vui vẻ khi “chó điên” c.ắ.n chứ?

 

Tống Thanh Thư chẳng thèm để ý, nâng chén rượu lên, thong thả : “Bổn vương đem bộ sản nghiệp, ruộng đất, cửa hàng danh nghĩa kê khai hết thảy, đích dâng lên hoàng thượng. Hoàng thượng còn khen dám gương cho thiên hạ. Không Tư Không đại nhân đây, cảm tưởng thế nào?”

 

Hắn đúng như lời Tư Nam gợi ý, bắt đầu từ bản . Hắn đo đạc ruộng đất, thống kê nhân khẩu, công khai hết thảy mặt thiên hạ, tự gương cho những khác.

 

Tuy c.h.ử.i rủa ít, nhưng khi cơn thịnh nộ qua , cũng bắt đầu tán thưởng .

 

Điều khiến Tư Nam cũng lau mắt mà . Nói ngu ngốc thì hẳn, bởi dũng khí hiếm thấy; điên cuồng, nhưng việc đều rõ ràng minh bạch, nhất quán với chính lý lẽ của bản .

 

Hắn từng : “Dù thế nào nữa, hoàng sẽ mặc kệ .”

 

Khi , Tư Nam , ánh mắt từ châm biếm hóa thành thương xót, từ thương xót hóa thành một chút hả hê tên.

 

Lúc , Tống Thanh Thư đám đối diện đầy giận dữ mà dám lời nào, trong lòng sảng khoái vô cùng. Dạo thế gia quả thật đồng lòng chống , khiến gần như cô lập giữa triều, chẳng khác gì ch.ó nhà tang.

 

Cũng may Gia Ninh Đế cứu vãn, lời trong triều ngày nào cũng là: “Đoan Vương quả thực hiểu chuyện… thôi, cũng quản nổi.”

 

“Thật là hành sự nông nổi quá… cũng , chẳng sai.”

 

Nếu vẫn xong, thì chỉ cần để hoàng hậu đang m.a.n.g t.h.a.i mặt hòa giải, là yên .

 

Mãi đến khi Tống Thanh Thư bắt một đầu mối lớn trong vụ trị thủy ở Ngọc Đái Hà, đích lôi cầm đầu xét xử, triều đình mới dần im lặng.

 

Khi đó, ai nấy đều hiểu rõ một điều, rằng Gia Ninh Đế đang âm thầm chống lưng cho Đoan Vương, còn Từ An Thái hậu thì càng cưng chiều .

 

Từ đó, câu cá quên nơm” lan khắp giới thế gia, ám chỉ rằng Đoan Vương nay thật sự sủng ái đến cực điểm.

 

Triều cục từ đó chia đôi thế lực, từ việc tranh cao thấp trong triều, dần biến thành tranh cao thấp ngoài triều. Các thế gia quyền quý giờ đây liên kết thành một sợi dây thừng, nhất tề co rút, thắt c.h.ặ.t quyền thế. May , mấy năm nay Gia Ninh Đế quả thật chí, hành xử quyết liệt, trong hàng quan trung ương vẫn còn ít trung thành với hoàng thất, thế nên tạm thời vẫn giữ cục diện định.

 

——

 

Tư Nam và Lộ Huấn gặp một nữa.

 

Sau khi Tống Thanh Thư xử lý xong vụ Ngọc Đái Hà, dẫn Tư Nam tuần tra một lượt. Khi Lộ Huấn đang tất công tác kết toán, hai họ chạm mặt, với đôi ba câu.

 

Tư Nam vẫn kiên định ý để Tống Thanh Thư tiếp tục con đường chọn.

 

“Ta sẽ ngăn , Lộ Huấn. Việc chúng rời khỏi nơi , chỉ là để trốn, mà là để hy vọng một ngày sống an .”

 

Lộ Huấn chần chừ. Y vốn chỉ nghĩ việc cải cách sẽ khiến quốc gia lên, chẳng ngờ trả giá bằng bao sinh mạng. Những ngày gần đây liên tiếp c.h.ế.t, khiến y khỏi do dự: “A Nam, chuyện sẽ khiến thiên hạ đại loạn ?”

 

Tư Nam , lòng khẽ siết , nắm c.h.ặ.t t.a.y, sắc mặt lạnh như băng: “Ngươi còn nhớ từng về hiệu ứng bươm bướm chứ? Ta nợ ai cả, mà Tống Thanh Thư… cũng nên đối xử với như . Huống chi, đây là xu thế tất yếu.”

 

Nàng nhớ từng : mềm lòng là tự rước lấy họa.

 

Thời gian quả thật dạy Tống Thanh Thư nhiều, và cũng khiến nàng đổi đến chẳng còn nhận chính .

 

Lộ Huấn vẻ kiên nghị trong mắt Tư Nam, bất giác nhớ dáng vẻ tiều tụy của nàng khi mới trở Định Xa năm nào, đến nàng tuyệt vọng khi bắt trở về. Cuối cùng, y chỉ thể gật đầu.

 

“A Nam, cha đến Nguyệt Thị, chỉ chờ đến khi và nàng thoát , liền tụ họp với cha nàng, cùng rời khỏi Đại Dung.”

 

Nghe , vành mắt Tư Nam đỏ lên: “Để bá phụ bá mẫu lặn lội bôn ba vì chúng , thật nên cho …”

 

Nếu Tống Thanh Thư, bọn họ nào khổ sở đến thế?

Nàng cố dằn lòng, tự nhủ với chính ghi nhớ hận ý , hận hủy hoại đời nàng, hận giam cầm nàng, khiến cuộc đời nàng rơi bước đường hôm nay.

 

——

 

Cuối thu, lá vàng rụng đầy sân.

 

Cục diện triều chính vẫn giằng co bất định. Lần , theo kế của Lộ Huấn, Tống Thanh Thư theo con đường chính phái: chỉ thu thập chứng cứ, dùng đến thủ đoạn ngầm. Hắn còn cố sức giúp dân an cư, nhờ đó danh tiếng trong dân gian càng hơn .

 

khi trận tuyết đầu mùa rơi xuống Ngọc Kinh, một luồng tin đồn cũng bắt đầu lan .

 

Người Tống Thanh Thư vốn con ruột của Từ An Thái hậu, huyết thống hoàng tộc, dựa mà dám can thiệp triều chính, đòi đổi cả chế độ? Chỉ Gia Ninh Đế mới là họ tin phục, trừ phi hoàng đế đích hạ chỉ thừa nhận, bằng sẽ ai nữa.

 

Loại tin đồn như thế, càng ngày càng nhiều, thậm còn bằng chứng đàng hoàng, thậm chí lan truyền Tống Thanh Thư “khắc tiên đế”, rằng năm đó Khâm Thiên Giám lời châm ngôn, chỉ là triều đình ém nhẹm mà thôi.

 

Đêm đó, Tống Thanh Thư ôm Tư Nam bên cửa sổ, bông tuyết bay đầy trời, trong mắt tràn ngập mịt mờ. Cuộc sống hiện giờ của , chỉ thể dùng hai chữ “long trời lở đất” để hình dung.

 

Công chúa Bách Hoa từng đến tận cửa mắng ngu ngốc, hỏi vì tự đ.â.m đầu lưỡi d.a.o, sống yên như một kẻ ăn chơi trác táng vốn quen ?

 

Tống Thanh Thư chẳng buồn đáp .

 

Hắn chỉ khẽ , giọng trầm mà dịu: “Nặc Nặc, mẫu hậu nuôi lớn khôn. Vậy việc bà đẻ của thật quan trọng đến thế ?”

 

Tim Tư Nam đập loạn, nàng ngờ bí mật chính miệng .

 

Những lúc bình tĩnh thế , nàng cũng nỡ tổn thương, liền đáp khẽ: “Ơn sinh dưỡng, vốn khó mà tách rời rạch ròi. Nếu ruột ngươi mất khi sinh ngươi, ơn sinh cả đời ngươi cũng chẳng thể trả xong.”

 

Cánh tay Tống Thanh Thư siết c.h.ặ.t lấy eo nàng, khẽ thở một : “Vậy thì vẫn nên hiếu thuận với mẫu hậu cho trọn.”

 

Tư Nam sững sờ, vô thức hỏi: “Từ An Thái hậu… thật sự ruột của ngươi ?”

 

Tống Thanh Thư hề do dự: “Ừ. Bà .”

 

Tư Nam thấy lời tuy hợp lẽ, nhưng trong lòng vẫn dậy lên muôn phần phức tạp. Nàng ngập ngừng một lát hỏi: “Tống Thanh Thư, ngươi từng qua từ ‘phủng sát’ ?”

 

Hắn mỉm , giọng trầm thấp mà lạnh lẽo: “A Nam, đừng lời Ngọc Ninh cô cô bậy.”

 

Hơi thở ấm nóng của phả lên tai nàng, khiến nàng khẽ run rẩy.

 

Tống Thanh Thư thấp giọng thêm: “Nàng cái gì cũng .”

 

Loading...