Không Lối Thoát - Chương 55: Sao có thể có người này

Cập nhật lúc: 2026-03-05 14:39:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tư Nam quan sát sắc mặt , thấy tuy ngoài miệng lạnh nhạt, nhưng vành tai đỏ ửng. Trong khoảnh khắc, một tia sáng bừng lên trong đầu nàng, như tia chớp lóe qua, khiến thứ trở nên sáng tỏ.

 

Những ngày gần đây, dường như ôn hòa hơn , đối với nàng cũng kiên nhẫn lạ thường. Nàng cũng , khác với con cứng rắn, ngang ngược .

 

Từ , nàng vẫn cho rằng chỉ vì dung mạo và tính cách khác thường của khiến nảy lòng hứng thú, hoặc giả chỉ là sự bốc đồng của một kẻ trẻ tuổi. Chưa từng nghĩ tới, lẽ thật sự… yêu nàng.

 

Năm năm dài đằng đẵng, ngày qua ngày, hai hoặc cãi vã ngừng, hoặc dây dưa chẳng dứt. Nàng từng dáng vẻ hiền thục của một nữ nhân, cũng chẳng hạng đàn ông bình thường, thế mà thật lòng yêu nàng.

 

Như phát hiện một điều mới lạ, Tư Nam bật , khuôn mặt đầy vẻ đắc ý. Giọng nàng khàn khàn, mấy tiếng ho sặc sụa.

 

Nàng giơ tay chỉ , vỗ giường đến chảy cả nước mắt: “Tống Thanh Thư, ngươi quả nhiên là yêu . Nếu , hôm nay ngươi đến đây để gì? Là để giảng đạo lý ? Ngươi rõ ràng tức đến sắp phát điên, thế mà vẫn chạy tới chất vấn vì ‘một lẽ tồn tại’. Ha, Tống Thanh Thư, ngươi thật đáng thương.”

 

Tống Thanh Thư nàng đến nức nở, lòng chợt dâng lên nỗi chua xót, sắc mặt tối sầm, lông mày cau , thở dồn dập.

 

“Nặc Nặc, ngươi điên .”

 

Tư Nam để yên, chỉ còn cố gắng liên miên để đ.á.n.h lạc hướng, hòng che giấu việc Lộ Huấn giúp nàng, nàng sợ, sợ đến tận xương tủy.

 

“Tống Thanh Thư, chẳng ? Năm năm , ngươi từng để ngoài một , chỉ sợ trốn mất. Ngươi ngày ngày quấn lấy , bắt với ngươi, dịu dàng với ngươi. Rõ ràng đang giả vờ, cũng hận chạy trốn, dám dùng thủ đoạn với , còn tưởng tượng một tồn tại để ghen. Trong lòng ngươi chua xót ? Ha ha ha…”

 

Cơ mặt giật liên hồi, hổ phẫn nộ, một nữ nhân nhạo thẳng mặt, nào khác gì sỉ nhục.

Huống hồ, nàng sai.

 

còn là của năm xưa nữa.

 

Giận dữ và hận thù giao hòa, Tống Thanh Thư túm lấy cổ áo nàng, kéo sát đến nỗi hai đầu mũi chỉ cách một đốt tay. Đôi mắt hẹp , sâu thẳm như vũng nước đen ngòm, ánh lam lạnh lẽo lóe lên trong đồng t.ử.

 

“Ngươi cứ yên tâm, sẽ sớm , ’. Nặc Nặc, ngươi ngàn vạn đừng để thất vọng.”

 

“Có thì ? Không thì ?”

 

Tư Nam khẽ cụp mi, giấu nỗi sợ hãi đang tràn trong đáy mắt, giọng run run mà bi thương: “Ngươi từng tin , cũng chẳng bao giờ hiểu . Ngươi yêu là gì, ngươi chỉ chiếm đoạt, chỉ sở hữu. Đó mới là ngươi, Tống Thanh Thư.”

 

Tống Thanh Thư liền nhạt, gương mặt tuấn tú phủ lên vẻ tàn nhẫn. Giữa hai vốn chỉ còn một lớp mỏng manh giữ , giờ cũng nàng xé toang, còn chỗ cho tin tưởng yêu thương.

 

“Ngay từ đầu vốn như , Nặc Nặc. Ngươi quên , ngươi rơi tay thế nào?”

 

Một câu như lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng tim, xé nát chút tàn dư tự trọng cuối cùng giữa hai .

 

Tư Nam trừng mắt , run rẩy. Những ký ức nhục nhã chôn sâu tận đáy lòng bỗng lôi , khiến m.á.u nàng sôi lên, mặt đỏ bừng như thiêu đốt.

 

Trong cơn phẫn nộ, nàng vung tay, giáng cho một cái tát. Rồi, chút do dự, nàng ném những lời cay độc nhất mà thể nghĩ đến:

 

“Ngươi thật đáng thương. Cả đời ngươi chắc từng ai yêu thương ? Loại như ngươi, đáng nên sớm c.h.ế.t cho !”

 

Tống Thanh Thư chẳng thèm để tâm, chỉ chăm chú sâu mắt nàng. Đôi mắt đen thẳm trong veo, xen lẫn chút bối rối.

 

Hắn nghiêng đầu, nàng như soi tận tâm can: “Nặc Nặc, ngươi sợ ? Nói , ngươi đang sợ cái gì, hả?”

 

Giọng khẽ nâng, như giọng dỗ dành của kẻ nắm quyền sinh sát: “Nói cho , Nặc Nặc, ngươi đang sợ cái gì?”

 

Hắn siết c.h.ặ.t cổ nàng. Cổ tay nàng mảnh mai, chỉ cần dùng sức, nàng sẽ c.h.ế.t ngay tay . Dù , cũng chẳng buồn bận tâm nữa.

 

Tư Nam thở gấp, nước mắt rơi xuống nơi khóe mắt, khuôn mặt đỏ bừng vì sốt và vì nghẹt thở, đến cả đuôi mắt cũng huyết khí ép đỏ. Nàng yếu ớt đến tận cùng, song trong ánh mắt vẫn còn chút quật cường, thậm chí là thương hại .

 

“Tống Thanh Thư… vì ngươi đối với như ? Ngươi sợ yêu , đúng ? Ngươi rõ ràng từng yêu , nhưng tại ngươi luôn tổn thương , luôn giam giữ ? Ngày hôm qua, chỉ… chỉ dạo một thôi mà.”

 

Nói dứt lời, nàng nhắm mắt , bàn tay cũng buông xuôi, còn giãy giụa nữa, để mặc bóp c.h.ặ.t cổ . Một giọt nước mắt lạnh buốt lăn dài theo xương gò má, chậm rãi rơi xuống.

 

Trong lòng Tư Nam xoay chuyển trăm mối, cố gắng tính toán bước tiếp theo, giờ phút nên thế nào mới nhất?

Nàng thấp thỏm, tin .

 

Bất chợt, Tống Thanh Thư cảm nhận giọt lệ lạnh rơi mu bàn tay. Cảm giác khiến như điện giật, khẽ run, bàn tay theo đó buông lỏng.

 

Tư Nam ngã xuống giường, thể đau nhức, tứ chi vô lực, đến thở cũng nặng nề. Nàng cố gắng dậy mà .

 

Tống Thanh Thư lòng bàn tay , n.g.ự.c phập phồng khẽ run.

 

Hắn… là yêu nàng ?

 

nữ nhân thể chắc chắn như thế?

 

Nàng cứ thế mà nắm c.h.ặ.t , khiến trong chuyện nam nữ luôn áp chế, cách nào lật . Ngay cả trong lúc , nàng vẫn thể ngẩng đầu nhạo, châm chọc, kiêu căng ngạo mạn như thể chẳng hề sợ hãi.

 

Còn , khi nào thì từng thật sự hại nàng? Ngay cả lúc bắt nàng về phủ, cơn giận bừng bừng mà vẫn nén , đụng đến nhà nàng. Hắn chỉ nàng an phận thủ thường, đừng chạy loạn, mà cũng là sai ?

 

Hắn hạ , mở lòng khoan dung, thế mà kết cục hôm nay chẳng đều do nàng tự chuốc lấy ? Nàng dựa cái gì mà dám rối loạn đến ?

 

“Người ! Người !” Tống Thanh Thư đột nhiên gào lên, chẳng hiểu vì lửa giận trong lòng bỗng bùng nổ. “Phúc Tử! Đem nàng nhốt gian trong, khóa cho !”

 

Ánh mắt lạnh lẽo oán độc, Tư Nam mà trong n.g.ự.c như bốc cháy. “Ngươi thích chạy khắp nơi như , thì giờ khỏi cần nữa. Cứ để ngươi xem thủ đoạn của là thế nào.”

 

Hắn thật sự dung túng nàng quá nhiều .

 

Nghe thấy tiếng quát, Phúc T.ử hoảng hốt chạy đến rèm châu. Cơn gió lùa qua, những hạt trân châu khẽ va , vang lên tiếng leng keng trong suốt, như châm chọc sự lạnh lẽo trong căn phòng tinh xảo .

 

“Vương gia… chuyện …”

 

Hắn do dự, chẳng hiểu rốt cuộc giữa hai xảy chuyện gì mà như thế.

 

Lửa giận trong lòng Tống Thanh Thư dâng cuồn cuộn, ánh mắt quét về phía Phúc Tử, chợt nhận kẻ đối với nữ nhân còn lời hơn cả đối với .

 

“Ngươi rõ bổn vương ?”

 

Phúc T.ử run rẩy, vội vàng cúi đầu lĩnh mệnh, lập tức gọi Cẩm Sắt cùng mấy nha đến, cùng dìu Tư Nam ngoài.

 

Cẩm Sắt cảnh mà trong lòng như lửa đốt. Tư Nam mềm nhũn, đỡ mà chẳng còn sức bước, đôi chân kéo lê mặt đất, hai má ửng hồng bệnh trạng, môi khô nứt, ánh mắt trống rỗng vô hồn.

 

Cẩm Sắt lên tiếng xin Vương gia tha cho cô nương, nhưng nên cầu thế nào, cầu bằng cách nào mới ?

 

Tư Nam nhốt trong một căn phòng nhỏ hẹp đến nỗi thể mềm mại của nàng cũng thể xoay . Tay chân đều gò bó, nhưng may mắn là lúc nàng chẳng còn sức mà cử động nữa, đầu óc mơ hồ .

 

Tống Thanh Thư trong phòng, ảnh lẻ loi, bóng dáng thon dài in xuống sàn, toát lên vẻ cô tịch lạnh lẽo. Hắn nhớ khoảnh khắc nàng lôi , khuôn mặt nàng vẫn như , trong mắt là sự thấu hiểu xen lẫn khinh thường.

 

Cảm giác khiến cực kỳ chán ghét, giống như thuở nhỏ lúc giải câu đố, hoàng đáp án còn chỉ thể một bên loay hoay, lòng oán hận vì mẫu hậu chỉ dạy nhiều hơn.

 

Nữ nhân … rốt cuộc vì cứng đầu đến ?

 

Với khác nàng luôn hào phóng, năng , chỉ riêng với , đến một nụ cũng keo kiệt.

 

Tống Thanh Thư nghiến răng, tức đến mức hàm răng đau nhức, nhưng kìm nhớ lời nàng .

 

Hắn yêu nàng ?

 

Vì cớ gì, ở bên nữ nhân , vĩnh viễn bao giờ thấy đủ? Khi nàng, chỉ mong nàng ngoan ngoãn. Nàng ngoan , nàng . Nàng , nàng thật lòng thích .

 

Hắn cứ thế, ngừng đòi hỏi, ngừng bức bách.

 

Tống Thanh Thư chậm rãi xoay , thần hồn điên đảo bước khỏi phòng.

 

Phúc T.ử liếc Cẩm Sắt, nàng nước mắt lưng tròng gật đầu, tỏ ý sẽ chăm sóc cô nương thật .

 

Ngày hôm , khi ánh bình minh đầu tiên hiện lên nơi chân trời, một vệt hồng nhạt len qua tầng mây trắng, trời rốt cuộc cũng quang.

 

Tư Nam tỉnh dậy, đau như đá nghiền nát. Trời xuân còn lạnh, gió se sắt thấm da thịt, khiến nàng run rẩy tận xương.

 

Loại trừng phạt , nàng chẳng xa lạ gì. Trước nhốt, nàng vẫn ngang tàng, khí phách ngút trời, dù ở trong cảnh cũng thể mắng đến khản giọng.

 

giờ thì khác. Nàng còn phí lời nữa. Với loại nuông chiều đến b**n th** như Tống Thanh Thư, những lời mắng c.h.ử.i chẳng khác nào gãi sai chỗ ngứa.

 

Chỉ điều, nhất định là nàng chạm trúng chỗ đau của , nên khi trở về mới hung hăng đến . Thế mà vẫn tay đ.á.n.h nàng, nhiều nhất chỉ ném vài cú roi loạn xạ mà thôi.

 

Tư Nam hít sâu vài , cố gắng dậy. Nàng nhún vài cái, đổi hướng nhảy sang bên , dù mệt mỏi vẫn ép bản hoạt động.

 

Trên nàng là bộ áo miên phục mà Cẩm Sắt vội khoác lên khi kéo . Dù cũng nên giữ ấm, chỉ điều, đói quá .

 

Nàng tuyệt đối thể nhận thua.

 

Nàng vẫn còn trẻ, nửa đời còn dài, thể gục ngã bây giờ? Nếu mai con cháu hỏi, chẳng lẽ nàng : “Mẹ một kẻ điên nhốt suốt mấy năm”? Thế thì còn mặt mũi nào?

 

Đang tự thôi miên thì bên ngoài tiếng gọi khẽ: “Cô nương? Cô nương?”

 

Là Cẩm Sắt, giọng đầy lo lắng.

 

Tư Nam lấy tinh thần, đáp nhỏ: “Ta , đừng lo.”

 

Nàng cảm khái. Đến giờ, còn ở bên nàng là Cẩm Sắt, từng tin Phật, thậm chí từng ý thù ghét nàng, quyến rũ Tống Thanh Thư để giành chỗ. Quả thật, chuyện đời chẳng ai đoán .

 

Cẩm Sắt khom qua khe cửa nhỏ, chỉ thấy vạt áo màu xanh hồ nước. “Cô nương, ngài đừng sợ. Vương gia nhất định sẽ sớm trở , ngài cũng sẽ nhanh thả thôi.”

 

Tư Nam bật nhạt, trong lòng thầm tính toán, hành tung của Lộ Huấn lộ .

 

“Cẩm Sắt, lẽ trở là để g.i.ế.c đấy.”

 

Nàng chắc kỹ thuật diễn nửa thật nửa giả của đủ để qua mặt . Với tính tình của Tống Thanh Thư, chuyện chắc chắn kết thúc. Nếu tin nàng, sớm ôm nàng lăn giường .

 

Quả nhiên, nàng đoán sai.

 

Tống Thanh Thư suốt đêm hành cung, lúc đang thị vệ trưởng bẩm báo.

 

“Vương gia, đêm qua thuộc hạ ngóng suốt, nhưng phát hiện thấy âm thanh giống lúc đó nữa.”

 

Thị vệ trưởng nhức đầu, bứt rứt. Tính là vô ích cả đêm, ai mà chẳng bực. y cũng tội, khả nghi lẽ nên bắt ngay lúc . Chỉ là khi tin Đoan Vương giá lâm, đều hoảng loạn, dám chậm trễ.

 

Tống Thanh Thư khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, từng tiếng “thùng thùng” vang lên như chuông đòi mạng.

 

“Còn nhớ điểm gì đặc biệt ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-loi-thoat/chuong-55-sao-co-the-co-nguoi-nay.html.]

Thị vệ trưởng cố gắng hồi tưởng, đáp cẩn trọng: “Thuộc hạ nghĩ , hình như giọng là của một nữ nhân. Chỉ là ngữ điệu gấp gáp, nhanh, hình thì mảnh khảnh, cao gầy. Lúc mưa to, cành liễu rũ khắp nơi nên thuộc hạ kịp rõ.”

 

Nói quỳ sụp xuống, run giọng: “Thuộc hạ sơ suất, mong Vương gia thứ tội.”

 

Tống Thanh Thư ngẩng mắt , trong đầu hiện lên nụ mỉa mai của Nặc Nặc tối qua. Thật sự ?

Hắn si mê nàng đến mức , thế mà vẫn ghen đến mù quáng.

 

Trong lòng chua xót dễ chịu một cách kỳ lạ. Có lẽ quá đa nghi , trong thành Ngọc Kinh , nàng quen mấy ? Trước khi đến hành cung, Nặc Nặc còn từng chân thành khuyên chuyện buôn bán, ánh mắt sáng rực, giọng pha chút kiêu ngạo, nàng rõ ràng thích những ngày như thế.

 

Cho nên, khi nàng cần vinh hoa phú quý, lẽ là thật. Hắn thấy nước mắt nàng, trong ánh mắt đầy oán niệm.

Tống Thanh Thư khẽ nheo mắt, tựa lưng ghế, thở dài một mệt mỏi.

 

Hắn thấy kiệt sức, mà vẫn chẳng buông . Trong đầu cứ cuồng những ký ức giữa hai . Là đang hành hạ nàng ? Ở bên , Nặc Nặc thật sự chẳng hề vui vẻ. Nàng thậm chí còn so vương phủ với nhà giam…

 

“Ngươi lui .”

 

Thị vệ trưởng mới thở phào một . Đêm qua y lo sợ thấp thỏm, khó khăn lắm mới chủ ý, quả nhiên Tống Thanh Thư truy cứu thêm, cuối cùng cũng buông tha.

 

Danh tiếng của Đoan Vương, bọn họ ai mà chẳng rõ. Hành cung tuy sự việc nhiều, nhưng bổng lộc hề ít. Nếu xảy chuyện gì, kết cục của họ e là chẳng ai còn đường sống.

 

Lúc , ánh mặt trời rực rỡ, Tống Thanh Thư cửa tẩm điện của Từ An Thái hậu. Hai ngày qua bôn ba liên tục, đêm qua giục ngựa suốt đêm để kịp trở về, nên khóe mắt và đuôi mày đều lộ vẻ mỏi mệt.

 

“Chỉ Y cô cô, mẫu hậu dậy ?”

 

Sáng sớm hôm nay, liền vội vã trở về để hộ tống mẫu hậu hồi cung, tiện thể thể gặp qua Hoàng một .

 

Chỉ Y , trong lòng khẽ thở dài: “Thái hậu dậy , đang chuẩn hồi cung.”

 

Từ An Thái hậu thấy gió bụi đầy , trong lòng tự nguyên do, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ hiền từ, giọng hòa nhã: “Mọi chuyện đều chuẩn xong, chỉ nán dặn dò con việc gì cũng chớ để chậm trễ thánh ý Hoàng thượng.”

 

Loan kiệu khởi hành, bộ trong hành cung đều quỳ rạp tiễn biệt. Đoàn kiệu của Thái hậu cùng Bộ Lễ một mạch hồi Ngọc Kinh, còn của Bộ Công thì lưu mấy ngày, thống kê công trình, khơi thông sông ngòi, công việc vẫn còn dài.

 

Lộ Huấn bên cổng hành cung, bóng Tống Thanh Thư thẳng lưng ngựa cao, gương mặt thoáng hiện vẻ phức tạp, một lúc trầm mặc, y xoay bước trong điện.

 

Đến khi Tống Thanh Thư cung, là chính ngọ. Ánh dương ấm áp, trời trong xanh mấy ngày mưa phùn ẩm lạnh.

 

Chẳng bao lâu, Gia Ninh Đế cho triệu kiến. Triều đình hôm nay ồn ào như ngày, may mà sớm xử lý xong xuôi chuyện, để sự rối loạn truyền lên tai thiên t.ử.

 

Mỗi khi đến lúc như thế , luôn tự an ủi rằng thật may là quyền quân sự vẫn trong tay hoàng đế, nếu thì vị trí hoàng đế quả thực chẳng chút tác dụng nào, chỉ giỏi vung b.út định thiên hạ, nhưng chiến trường là chuyện khác.

 

Tống Thanh Thư điều chỉnh tâm tư, bỏ hết tạp niệm, tiến lên hành lễ: “Thần khấu kiến Hoàng thượng.”

 

Gia Ninh Đế mấy ngày gặp , thấy Tống Thanh Thư cung kính lễ độ, trong lòng sinh cảm giác xa lạ.

 

“Ngươi đa lễ . Không , chớ câu nệ mấy thứ hình thức đó ? Mau lên . Hiện giờ ngươi trông nghiêm túc quá, đến cũng thấy quen.”

 

Nói , Hoàng đế mật đỡ dậy, ánh mắt khẽ lướt qua, ngữ điệu cũng mềm hơn: “Lần ngươi công vụ, quả thực .”

 

Tống Thanh Thư thả lỏng, vẫn giữ cung kính nhưng nhẹ nhõm hơn, mỉm : “Hoàng , hiện nay Cao Thái phó chống lưng, chuyện thuận lợi hơn nhiều. Chỉ là Vương Tư Không cùng mấy lão thần đó quá mức ngoan cố. Chi bằng Hoàng cứ để ông cáo lão về quê là xong.”

 

Trên triều, Vương Tư Không tuy tóc bạc râu trắng, song là cái “già mà chẳng yếu”. Gia Ninh Đế vốn ngại động , chỉ cần sơ suất, liền thiên hạ sĩ phu chỉ trích, động chạm đến căn cơ lập quốc.

 

Gia Ninh Đế lắc đầu: “Như thế phản tác dụng. Đuổi lão , bọn trướng lão sẽ cớ công kích triều đình.”

 

Y khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm: “Ngươi đấy, Tống gia dựng nước, Cao Tổ nợ bọn thế gia ít ân tình. Nhiều năm qua, quan hệ thông gia, kết giao, đan xen chằng chịt. Thế lực của bọn họ ngày một lớn, đến nỗi hạ một đạo thánh chỉ, cũng dò ý bọn họ . A Thư, hoàng tộc tuy bề ngoài uy nghi, thực chất đám thế gia kìm kẹp ít.”

 

Nghe , Tống Thanh Thư khẽ thở dài. Làm đế vương quả thật chẳng dễ dàng gì. Hắn vốn từng ý tranh đoạt ngai vàng, nhưng giờ đây Hoàng , trong lòng dấy lên đôi phần thương cảm.

 

Hắn khẽ vỗ vai Gia Ninh Đế, cùng xuống tấm hoành phi đề bốn chữ “Cai trị nhân từ”, giọng bình tĩnh mà kiên quyết: “Vậy hãy để thần tay. Đám lão hồ ly , nhiều năm sống trong nhung lụa, sớm quên thế nào là khổ cực. Chỉ cần cho họ nếm mùi, khiến họ chịu phục, chuyện , chỉ cần Hoàng cho thời gian, thần nhất định thể .”

 

Gia Ninh Đế chút kinh ngạc. Trước mắt y là một Tống Thanh Thư khác xưa, ánh mắt kiên nghị, khí thế ung dung, khác hẳn dáng vẻ phong lưu bất kham thường ngày.

 

Dù trong lòng vẫn e ngại chủ trương “đánh một trận để răn đe” của đối phương, nhưng vẻ tự tin , Gia Ninh Đế vẫn nỡ gạt : “Ngươi kế hoạch gì ?”

 

Tống Thanh Thư khẽ gật đầu, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng: “Hoàng , mấy ngày nay thần đo đạc ruộng đất, tuy phát hiện điều khác thường, nhưng thấy bọn tá điền hết lòng vì chủ đất, coi trọng gia tộc hơn quốc gia. Trong lòng họ, nhà mà chẳng nước.”

 

Hắn dừng giây lát, ánh mắt sáng lên: “Chỉ cần dùng biện pháp mạnh, khiến họ hiểu rằng thế nào là ‘điền’, ban cho họ ruộng đất, cho họ cơm ăn áo mặc. Đến khi họ sống yên , họ sẽ hiểu tấm lòng của triều đình Đại Dung. Hoàng , những đó chỉ tín niệm thế gia, tin chúng , tin hoàng quyền.”

 

Nhớ đến những lời Nặc Nặc từng , nghĩ đến Phúc T.ử cùng đám nay đổi ít nhiều, tiếp: “Dân chúng hiểu gì cả, chỉ cầu ngày lành. Nếu thế thì hãy cho họ cảm giác an , cho họ tin tưởng chúng thể bảo hộ bọn họ. Hoàng , niềm tin là thứ trao đổi, chỉ cần thêm thời gian, ngại thử một ?”

 

Gia Ninh Đế , khuôn mặt dần trở nên nghiêm nghị. Khi Tống Thanh Thư dứt lời, y bỗng phắt dậy, lặng lẽ như thể đầu tiên nhận mặt.

 

Ánh mắt y tràn đầy kinh ngạc và chấn động.

 

Từ hôm khi mẫu hậu chuyện, Gia Ninh Đế đối với Tống Thanh Thư phần phức tạp, áy náy, hổ thẹn. giờ phút , mặt , Tống Thanh Thư dường như thật sự trưởng thành.

 

Hai họ cùng lớn lên, Tống Thanh Thư đối với y tín nhiệm hơn bất kỳ ai khác. Nếu Gia Ninh Đế lệnh g.i.ế.c , chỉ cần chính miệng , Tống Thanh Thư ắt sẽ chút do dự mà .

 

Mẫu hậu sai, tính tình của A Thư, với cục diện triều chính hiện nay mà , chẳng khác nào một thanh đao sắc bén. Dù trong cảnh nào, cũng thể mở đường bằng m.á.u, sẵn lòng gánh lấy tội danh. Quả thật như , chỉ là càng , lòng y càng nặng nề.

 

Y cũng hiểu, bản cũng là một kẻ dối trá. đế vương chẳng đều như thế ?

 

hôm nay A Thư , dường như rời khỏi con đường đẫm m.á.u , tự mở một lối khác thường. Là đế vương, y trời sinh bản năng nhạy bén với những biến chuyển như thế.

 

Gia Ninh Đế kích động. Chỉ mấy lời ngắn ngủi, như mở mắt vô nút thắt. Tuy còn bàn bạc cụ thể khi thực thi, nhưng ít , y thấy phương hướng.

 

Y nắm lấy tay Tống Thanh Thư: “A Thư, ngươi…”

 

Thật y cũng từng nghĩ đến việc , chỉ là bao giờ gặp thời cơ thích hợp, cũng chẳng tìm thấy đáng để giao phó. Mãi đến khi A Thư xuất hiện.

 

Một cơn nghẹn dâng nơi cổ họng. Người thường , đường của đế vương là cô độc. y từng cảm thấy như thế, bởi A Thư ở bên — với , thể thế.

 

Nếu thật thể phá cục diện , thì hai bọn họ lẽ sẽ mở một thời thịnh thế rực rỡ, để dấu son trang sử.

 

Đó là thứ cám dỗ mà bất kỳ đế vương nào cũng khó lòng cưỡng .

Tống Thanh Thư thấy dáng vẻ của Gia Ninh Đế thì sững , trong lòng bất giác suy ngẫm, chẳng lẽ quá xem thường Nặc Nặc ? Nàng còn thông tuệ hơn vẫn tưởng.

 

Hắn vốn định kể chuyện Nặc Nặc cho hoàng , nhưng nghĩ đến dừng , trong lòng sinh chút tâm tư khác. Nữ nhân vốn dĩ khó nắm bắt, càng cho nàng nhiều, thì càng khó đối phó.

 

Sau khi khỏi hoàng cung, Tống Thanh Thư lập tức trở về vương phủ. Còn kịp cửa, thấy cổng phủ dừng một cỗ xe ngựa, một nha đầu đang tranh cãi với thị vệ.

 

Tâm trạng vốn bực bội, nay càng thêm khó chịu. Thật là chán sống, dám chạy tới vương phủ mà càn?

 

Phúc T.ử thấy Vương gia vui, liền vội xuống xe ngựa , bước nhanh tới cửa xử lý tình huống.

 

Tống Thanh Thư lối cửa hông , bước phòng thấy trống , đờ một lúc.

 

Chẳng bao lâu , Phúc T.ử thở hổn hển chạy tới, cung kính thưa: “Vương gia, là biểu cô nương phủ Tuyên Uy tướng quân tới, đón cô nương ngoài dạo phố.”

 

Trước nay đều là từ phủ công chúa tới đón, hôm nay đổi khác.

 

Tống Thanh Thư phất tay, lạnh giọng: “Đuổi .”

 

Nữ nhân còn dám qua , đây chẳng là qua ?

 

Phúc T.ử mặt đầy khó xử, biểu cô nương nhà Tuyên Uy tướng quân là đích nữ chính thức dưỡng trong phủ. Hơn nữa Tuyên Uy tướng quân là bạn cũ của Vương gia, chỉ là hạ nhân, nào dám tự tiện đuổi .

 

lúc , bên ngoài vang lên một trận ồn ào. Phúc T.ử chỉ thấy gần đây gặp chuyện xui xẻo, chẳng cô nương sẽ ở trong đó bao lâu mới Vương gia để mắt đến.

 

Tống Thanh Thư nhíu mày bước nội viện, liền thấy một thiếu nữ vận y phục trắng, mặt mày tươi tắn chạy tới.

 

“Đoan Vương gia, Nặc Nặc tỷ tỷ ạ?”

 

Tống Thanh Thư nàng, vẻ mặt lạnh nhạt: “Nàng phủ .”

 

Thiếu nữ thấy định , vội bước lên ngăn : “Vương gia, xin ngài đừng , Ngọc Ninh tỷ tỷ lát nữa cũng sẽ tới.”

 

Tống Thanh Thư càng thêm bực. Bao nhiêu chuyện còn giải quyết, giờ đám nữ nhân quấy rầy, đặc biệt là cái Ngọc Ninh công chúa , thật phiền c.h.ế.t .

 

Hắn còn kịp , liền thấy giọng Ngọc Ninh công chúa vang lên.

 

“Tống Thanh Thư, gần đây ngươi bận cái gì ?” Ngọc Ninh , mắt là màu than chì sâu thẳm, sắc mặt mỏi mệt. Dưới ánh nắng, trông như gầy ít.

 

Tống Thanh Thư thở một , đành đáp thật: “Hoàng phân phó một vài việc.”

 

Ngọc Ninh công chúa lạnh: “Ta khuyên ngươi, loại chuyện xưa nay chẳng kết cục . Tống Thanh Thư, ngươi nên ngoan ngoãn kẻ ăn chơi trác táng của ngươi thì hơn. Bằng , cái mạng e rằng chẳng đủ mà phí.”

 

Tống Thanh Thư khẽ nhấc tay, giọng lạnh như băng: “Không phiền cô cô bận tâm.”

 

Giữa và Ngọc Ninh công chúa, xưa nay vốn như ch.ó với mèo. Mỗi gặp là cãi , châm chọc, ngoài mặt khách khí trong lòng hậm hực. Lâu dần cũng thành thói quen, miễn gây chuyện quá lớn, để kinh thành còn ngày yên .

 

Ngọc Ninh hừ lạnh: “Ngươi tưởng thích lo cho ngươi chắc? Nếu phụ hoàng ngươi dặn chiếu cố, chẳng thèm quản.”

 

Ngọc Ninh từ nhỏ là kẻ cưng chiều muôn phần. Khi tiên hoàng băng hà, mẫu phi của Tống Thanh Thư cũng .

 

Nàng sống trong phủ công chúa, một tiêu d.a.o tự tại. Thấy Từ An đối với Tống Thanh Thư tệ, mới chớp mắt thôi, thằng nhóc đó trở nên oai phong, mà khác chẳng hề nhận . Đến mức khiến nàng , một trưởng thành, mỗi ngày đối phó với một đứa trẻ, thật chẳng nên

 

Tống Thanh Thư hai cho phiền c.h.ế.t, liền quát to: “Phúc Tử, tìm nàng!”

 

Nói xong về phòng ngủ.

 

Phúc T.ử khổ sở ứng phó với hai vị tổ tông , đợi các nàng rời phủ xong mới vội chạy vùng ngoại thành.

 

Cẩm Sắt đang ngóng trông. Cô nương phát sốt suốt hai ngày, nếu thật cứu kịp thì hậu quả ai dám tưởng tượng? Chẳng lẽ Vương gia thật sự mặc kệ ? Căn nhà đó mà ở lâu thêm nữa, cũng tàn mất.

 

Nàng đang lòng như lửa đốt thì thấy Phúc T.ử đến.

 

Sau khi rõ nguyên nhân, nàng vội nhận chìa khóa, dìu Tư Nam ngoài.

 

Cẩm Sắt sờ lên trán, thấy cô nương nóng hơn cả .

 

Phúc T.ử lập tức chạy mời thái y, dám dừng bước dù một khắc.

 

Tư Nam vẫn còn giữ chút thần trí, nắm lấy tay Cẩm Sắt, thở dồn dập, gượng gạo hỏi: “Hắn… tới g.i.ế.c ?”

 

Cẩm Sắt nước mắt rơi lã chã, liên tục lắc đầu: “Cô nương, Vương gia sai Phúc T.ử tới đón ngài về phủ, chắc chỉ là hiểu lầm giải.”

 

Nghe , Tư Nam Lộ Huấn vẫn bình an, trong lòng khẽ buông lỏng, đôi mắt lịm dần, ngất .

Loading...