Khống Mộng Sư - Chương 100

Cập nhật lúc: 2026-01-26 22:05:16
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

…Là ?

 

Khương Tiễn cầm lấy con d.a.o, khẽ mím môi. Chẳng lẽ là Di Hồn Thuật xảy sai sót?

 

Tuyệt vọng dâng lên trong lòng.

 

Nàng trục xuất khỏi sư môn vì nghiên cứu tà thuật, nay Thanh Tuyệt phủ diệt, Di Hồn thuật thất bại, Tiểu Cửu cũng c.h.ế.t .

 

Nàng chẳng nên trò trống gì cả.

 

Không qua bao lâu, Khương Tiễn chậm rãi đầu, đàn ông c.h.ế.t mà nay sống .

 

Chi bằng g.i.ế.c , để tránh hậu họa về .

 

Nàng từng nghĩ như .

 

nàng cũng từng g.i.ế.c một .

 

, Khương Tiễn do dự lâu, lâu.

 

Khi còn nhỏ, sư phụ từng khuyên nàng, đừng vì vô tri mà ngông cuồng, tưởng phân rõ ân oán, thấu hiểu thị phi, trời hành đạo. Mà rằng, thiện ác nhân quả, chỉ trong một niệm.

 

Một niệm của , còn định.

 

Đêm qua, cũng cơ hội.

 

Khương Tiễn lặng lẽ Nhan Huyền.

 

Một nhát đ.â.m , thể g.i.ế.c c.h.ế.t một kẻ thù tiềm ẩn, nhưng cũng thể, g.i.ế.c nhầm định mệnh sẽ yêu.

 

Liệu nên đ.á.n.h cược?

 

Nhan Huyền tỉnh , thấy Khương Tiễn y phục chỉnh tề, bên giường.

 

"Nàng tỉnh ."

 

Vừa mở mắt thấy nàng, đúng là giật .

 

Nhan Huyền kéo chăn lên, cụp mắt xuống: "Đêm qua là…", nên biện bạch thế nào đây.

 

"Không ." Nàng đưa ngón tay luồn qua mái tóc dài của , khẽ vén tai, "Là của ."

 

của nàng.

 

Vậy thì còn gì để nữa?

 

Nhan Huyền sững , chậm rãi ngẩng đầu nàng: "Nàng giận ?"

 

Nàng giận, bước .

 

Nhan Huyền nhớ chuyện đêm qua, ngón tay siết c.h.ặ.t chăn gấm, tâm trạng rối bời : "Nàng… vẫn gả cho ai."

 

"Ngươi định đến chuyện trinh tiết ?" Khương Tiễn đang uống , "Ta bận tâm."

 

"Đối với nàng, quan trọng ?"

 

"Ta cũng chẳng định bán , đương nhiên chẳng đáng một xu."

 

Nàng để tâm.

 

Nhan Huyền đầu sang chỗ khác, tâm tình bực bội. Thế chẳng báo thù thành công cốc ?

 

cũng là đầu…

 

Đối với , điều đó mang chút trọng lượng.

 

45

 

"Ngươi còn ?"

 

Hắn khựng , trong lòng ngột ngạt: "Đi, thì ."

Hồng Trần Vô Định

 

Nhan Huyền lục đục mặc y phục, chợt nhớ tới con d.a.o găm mang theo.

 

Đêm qua quá điên cuồng, cũng chẳng nhớ tiện tay ném nó ở .

 

Lục lọi khắp giường, may là vẫn đè gối.

 

Nếu để Khương Tiễn thấy , nhất định sẽ c.h.ế.t.

 

Chờ thu xếp xong, bước ngoài, Khương Tiễn đang đẩy cửa sổ .

 

Gió tuyết kéo dài mấy ngày cuối cùng cũng ngừng .

 

Ánh sáng trắng mờ mịt tràn từ khung cửa sổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-mong-su/chuong-100.html.]

 

Cổ tay nàng đang mở cửa ánh sáng chiếu đến trắng muốt, đó còn lưu một vết hằn đỏ nhạt, khiến Nhan Huyền bất giác nhớ tới bức tranh mai đỏ giữa tuyết từng treo ở đại sảnh thuở nhỏ.

 

Nàng đầu , bắt gặp ánh mắt đờ đẫn của .

 

"Ngươi…" Nàng nên xưng hô với thế nào: "Từ nay về , đổi tên ."

 

"Tại ?"

 

"Không tại ."

 

Nàng xưa nay đều độc đoán chuyên quyền, Nhan Huyền nghĩ.

 

Nàng cho một cái tên: Chẩm Nguy.

 

Tên thật của quá nặng nề, Lục Cửu thì quá tùy tiện, Chẩm Nguy hợp với khí chất hơn.

 

Giống như con d.a.o găm nàng cố ý đặt trở gối .

 

Chẩm Nguy đem tờ giấy về phòng, đóng kín cửa sổ, xé vụn nó .

 

chẳng bao lâu , hoảng hốt cúi xuống nhặt từng mảnh lên, ghép cẩn thận .

 

"Tiểu Cửu thích nàng, sẽ xé chữ nàng ! Không thể để nàng nghi ngờ thể để nàng phát hiện… chỉ như mới sống …"

 

Chẩm Nguy ghép xong tờ giấy, kẹp giữa quyển sách.

 

Từ nay về , cứ để nàng tưởng rằng là Lục Cửu, để ở bên nàng, giống như đêm qua.

 

Ta nhất định sẽ hơn Lục Cửu.

 

Đợi đến ngày chân tướng lộ , nàng sẽ đau đớn gấp vạn đêm qua.

 

Trong Điểm Hồng Tùng truyền một tin đồn phong nguyệt.

 

Dạo gần đây, Hộ pháp thường xuyên qua đêm ở tẩm phòng Giáo chủ, bắt gặp ít.

 

cũng chẳng chuyện gì lạ.

 

Giáo chủ đối với ngoài đều thờ ơ lãnh đạm, chỉ duy với Hộ pháp là một cách bất thường, mưu cầu điều gì từ mới thực sự khó tin.

 

Chỉ là Hộ pháp một trận trọng bệnh, nhân phẩm dường như cũng suy đồi ít.

 

Chẩm Nguy coi như thấy.

 

Hắn ngày ngày sớm tối kề cận Khương Tiễn, tâm tư càng thêm sâu kín, mặt chẳng vui buồn, cũng chẳng để tâm đến lời đàm tiếu thiên hạ.

 

Chỉ khi thấy bài vị , mới chợt nhớ kẻ thực sự c.h.ế.t là Tiểu Cửu, cảm thấy ch.ói mắt vô cùng.

 

Mà Khương Tiễn vẫn đang chờ tay.

 

Thế nhưng, cơ hội bày mặt, như thấy.

 

Quan hệ sư đồ vốn trong sạch, qua sự mặc nhiên buông thả lẫn , cũng chẳng thể về như nữa.

 

Khương Tiễn dần dần gượng dậy khỏi đáy vực tuyệt vọng.

 

chịu tay.

 

Vậy thì cứ bình yên mà sống tiếp .

 

Những ngày như thế, còn ngày nào ngày .

 

Dù nàng vô tình cỡ nào, cũng thể, lúc sư môn diệt, thích, mà vẫn nhẫn tâm x.é to.ạc bộ mặt đẫm m.á.u .

 

"Tiểu Chẩm, ngươi ngoài dạo một vòng ?"

 

Hôm nay thời tiết khá .

 

Chẩm Nguy tay cầm sách, tay còn đan c.h.ặ.t lấy tay nàng, giọng uể oải: "Không , bọn họ đều ."

 

Khương Tiễn mỉm : "Không ngoài, dẫn ngươi chơi."

 

"Hửm?" Chẩm Nguy đặt sách xuống, "Đi."

 

Không ngờ, Khương Tiễn thật sự đưa ngoài.

 

Chẩm Nguy trong xe ngựa đang chạy, ngắm phố xá phồn hoa náo nhiệt, sáu năm trôi qua .

 

Hắn cũng thành con ch.ó nhà tang.

 

Vẫn theo bên cạnh Khương Tiễn.

 

Nếu lúc bỏ trốn, thành công .

 

Hắn về Kim Lăng, tìm mẫu của .

Loading...