Khống Mộng Sư - Chương 101
Cập nhật lúc: 2026-01-26 22:06:01
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Tiễn dẫn khắp các hiệu buôn, chọn y phục, trang sức cho .
"Thích ?"
Nàng nhớ, từ nhỏ thích những vật bằng vàng ngọc.
Chẩm Nguy liếc Khương Tiễn, đưa tay chỉ một cái, chọn cây trâm đắt nhất, nàng cũng vẫn mua cho .
Chưởng quầy đầu tiên thấy cô nương mua đồ cho nam nhân, còn tay hào phóng đến thế.
Nhìn sang nam nhân , chỉ cảm khái thế đạo suy đồi.
"A Tiễn, tiền của nàng tiêu hết ."
Ra ngoài tránh tai mắt, xưng sư đồ (thầy trò) dễ gây chú ý. Hắn liền gọi nàng là "A Tiễn".
Khương Tiễn đưa cây trâm cho .
"Không , ngươi thích là ."
Nàng chẳng bận tâm đến tiền bạc.
Chẩm Nguy thêm gì nữa, cẩn thận cất trâm lòng, trĩu nặng.
Có cây trâm vàng , lúc trốn chạy cũng lo thiếu tiền tiêu.
Hắn vén rèm xe ngoài.
Đến khi nào thì nên nhảy xuống xe đây?
"Đừng cứ ngoài như thế."
"Sao ?"
Khương Tiễn hờ hững đáp: "Ngươi là tội phạm truy nã đấy."
"... Ồ."
Suýt chút nữa thì quên mất.
Khương Tiễn chằm chằm , mà như : "Ngươi đang định chạy trốn đấy chứ?"
"Không ." Chẩm Nguy ngoan ngoãn sát nàng, miệng một đằng, lòng nghĩ một nẻo, "Ở bên cạnh nàng mà."
Khương Tiễn âm thầm nghĩ, thiếu niên khuynh thành năm khiến nàng chấn động tâm can, qua bao năm tháng, cuối cùng vẫn nàng nắm trong tay.
Nàng cũng chẳng hơn Nhan Huyền bao nhiêu.
Tiểu công t.ử Nhan gia bao điểm khiến ghét bỏ, nhưng hết thảy những điểm càng khiến Khương Tiễn thêm phần yêu thích.
Chỉ cần ở bên, nàng liền còn cô độc.
Khương Tiễn cho xe chậm .
"Ngươi chơi, đều dẫn ngươi ."
Chẩm Nguy nhịn sang tòa lầu hoa lệ nhất.
"Đó là thanh lâu, nữ khách ."
Chỗ Khương Tiễn thể đến, cũng thể .
Hồng Trần Vô Định
Đi thêm một đoạn nữa, gặp một nơi, là nữ khách.
Khương Tiễn nghiêng đầu liếc Chẩm Nguy, cân nhắc :
"Đây là chỗ nam t.ử bán nụ , ngươi cũng ?"
Hắn hiểu ý, tức giận: "Ta chỉ xem thôi, bán ."
Ý nàng vốn là sợ tổn thương.
"Được , dừng xe."
Hai cùng bước .
Chẩm Nguy xuống, lập tức thu hút vô ánh .
Khương Tiễn hài lòng, những tưởng là trong thanh lâu.
"Chúng một lát ."
"Ừ."
Chẩm Nguy chằm chằm nam t.ử gảy đàn đài, tâm trí phiêu đãng. Năm nếu Khương Tiễn, lẽ giờ phút , là đài .
Sáu năm , khi gặp Khương Tiễn, từng mừng rỡ.
Khi đó với nàng, đôi phần cảm mến.
Chớp mắt hóa thành huyết hải thâm cừu.
Hoàn hồn , Khương Tiễn thanh toán, thấy buồn chán cũng dậy, liền một nam nhân trung niên cản .
Nam nhân khoác vai : "Chúng lên lầu trò chuyện một chút nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-mong-su/chuong-101.html.]
Chẩm Nguy tay đặt vai , nhếch môi , cảm thấy nơi thật thú vị.
"Được thôi."
Khi Khương Tiễn tìm đến, thấy bóng tấm bình phong, một một , vội vàng đóng cửa , nhanh chân bước .
Chẩm Nguy đang quỳ giường, một tay nắm cổ áo kẻ bên , một tay cầm cây trâm vàng nàng mới tặng, thần sắc điên cuồng cực độ. Lồng n.g.ự.c kẻ m.á.u thịt be bét.
Khương Tiễn lập tức ôm c.h.ặ.t lấy .
"Đừng đ.â.m nữa, c.h.ế.t hẳn ."
Chẩm Nguy lạnh lùng .
"Là 'chơi' với , của ."
Khương Tiễn giấu t.h.i t.h.ể gầm giường.
Chẩm Nguy đang rửa cây trâm vàng.
Cửa sổ đẩy , chỉ thấy con phố nhỏ vắng lặng.
Khương Tiễn kéo nhảy xuống, lên xe ngựa, phóng như bay rời .
Bên trong xe yên tĩnh.
Khương Tiễn mặt biểu cảm.
Chẩm Nguy bỗng thấy hối hận, nên tùy hứng như , liệu Khương Tiễn còn để ngoài nữa ?
Khi xưa mẫu cũng như thế.
Bởi vì sai chịu thừa nhận, liền nhốt trong phòng.
"Hắn cách chơi của , cách của , nàng đang trách ?"
Khương Tiễn lúc mới hồi thần.
Nàng chỉ đang nghĩ, cảnh tượng ban nãy, suýt chút nữa trở thành t.ử trạng của chính .
46
"Không ." Nàng dùng đầu ngón tay lau vết m.á.u má .
"Đợi gió yên sóng lặng, sẽ đưa ngươi ngoài."
Chẩm Nguy lặng lẽ nàng.
Bỗng nhiên nảy sinh ý giải thích.
"Hắn chủ động tới tìm chuyện, nhưng đóng cửa liền tay với . Ta cảnh cáo ."
Không chủ động g.i.ế.c , là đối phương tay .
Khương Tiễn khẽ gật đầu.
" mà, ngươi là đúng."
"Sao đúng?"
Khương Tiễn xuống bên cạnh , nâng bàn tay gây án lên, khẽ vuốt ve vết thương ở hổ khẩu do siết c.h.ặ.t quá lâu để .
"Tiểu Chẩm, ngươi thương ." Nàng ngẩng đầu , giọng điệu tự nhiên: "Sao với ?"
Vì ?
Rõ ràng là đứa nhỏ ưa nuông chiều.
Bởi vì mẫu ghét sinh bệnh, ghét gây chuyện, ghét phiền phức.
Phụ cũng .
Tổ mẫu cũng .
Lục Cửu cũng .
Chẩm Nguy ngẩn trong chốc lát, đột nhiên cúi đầu hôn nàng, nụ hôn sâu, dùng chính bàn tay thương nâng lấy khuôn mặt nàng.
Hắn mới g.i.ế.c , vẫn còn vương sát khí.
Khương Tiễn nhắm mắt liền nghĩ tới cảnh tượng đó.
Liệu một ngày nào đó, cũng sẽ phát điên mà g.i.ế.c nàng như thế chăng?
Trước chỉ sợ nàng.
Nay đến lượt nàng sinh sợ hãi .
Người yêu, là một kẻ điên.
Câu , ai trong hai cũng đều phù hợp.
Chẩm Nguy buông nàng .
"Sư phụ, ngoài chơi với nàng, thật vui."
Ra ngoài g.i.ế.c một mạng , mà thấy vui vẻ thật ư?