Khống Mộng Sư - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-01-26 22:07:08
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Tiễn rõ đang bận việc gì, thường xuyên rời khỏi Điểm Hồng Tùng, đem bộ giáo vụ giao cho hộ pháp xử lý.

 

Không ít trong Điểm Hồng Tùng phục Chẩm Nguy, bởi chẳng qua chỉ là kẻ phụ thuộc của giáo chủ.

 

Chẩm Nguy cũng chẳng để tâm.

 

Hắn chờ Khương Tiễn trở về, như tảng đá vọng thê nơi bờ biển.

 

Ngày về của nàng cố định.

 

Hắn ngày ngày mong ngóng.

 

Sợ rằng nàng sẽ bao giờ nữa.

 

Sớm thế, chi bằng g.i.ế.c nàng cho .

 

Khương Tiễn khi thì một tháng về, khi thì nửa năm mới trở .

 

Mỗi đều mang theo lễ vật, còn đối phó với nỗi nhớ quấn của Chẩm Nguy.

 

May , nàng thích điều đó.

 

Chẩm Nguy theo nàng cùng , một khắc cũng rời, nhưng nàng từ chối.

 

Khương Tiễn đang tra xét cách vá lỗ hổng của thuật di hồn, thể mang theo .

 

Sau khi nàng rời ,Chẩm Nguy đóng c.h.ặ.t cửa phòng, đập nát bộ đồ đạc trong phòng.

 

quan hệ giữa bọn họ bất bình đẳng như ?

 

Hắn hài lòng với mối quan hệ .

 

Trên đời , liệu một quan hệ nào hơn, thể khiến nàng vĩnh viễn rời bỏ ?

 

47

 

Theo việc giáo chủ quanh năm mặt đảo, đám nô bộc của Điểm Hồng Tùng dần sinh lười nhác, lời đồn nổi lên khắp nơi.

 

“Có thất sủng , đày lãnh cung ?”

 

“Biết giáo chủ ở ngoài đảo gia thất khác…”

 

“Ngày ngày chờ đợi, trông thật đáng thương.”

 

Những lời đồn , Chẩm Nguy đều thấy.

 

ngoài lúc ở mặt Khương Tiễn, hiếm khi để lộ cảm xúc. Tựa như mặt hồ phẳng lặng, ngoài thấu tâm tư của .

 

một đêm, trong thư phòng lâu ngủ, một thị nữ âm thầm ái mộ liền chủ động đến an ủi.

 

“Hộ pháp, đèn tối quá, để nô tỳ giúp ngài tỉa bấc.”

 

“Ừ.” Chẩm Nguy vẫn chăm chú vật trong tay, ngay cả nàng cũng .

 

“Ngài đang ? Trông chăm chú quá.”

 

Khi thị nữ cúi gần, lập tức thu đồ, dậy lùi xa, mặt biểu cảm:

 

“Ta thích khác đến gần .”

 

“Giáo chủ ở đây.” Nàng tiến thêm một bước, hạ giọng ám chỉ, “Nàng cũng sẽ .”

 

Không nàng to gan, mà là dung mạo hộ pháp đại nhân quá mức tuấn mỹ, luôn khiến liều thử một phen.

 

Huống chi nàng tính sẵn trong lòng: ngày cùng giáo chủ mật dây dưa, nay Khương Tiễn thường xuyên ở đảo, trong lòng chắc cô quạnh, chẳng qua là sợ uy giáo chủ mà thôi. Nam nhân trong thiên hạ đều như , chỉ cần nàng chủ động một chút, thành công , tự khắc sẽ che chở cho nàng, cũng sợ giáo chủ trách phạt.

 

Chẩm Nguy lạnh nhạt liếc nàng: “Ngươi rốt cuộc gì?”

 

Thị nữ sững : “Ngài hiểu ?”

 

Chẩm Nguy đang ở độ mười sáu mười bảy tuổi, từng mật với Khương Tiễn, trong mắt khác tự nhiên mang khí chất phong lưu.

Hồng Trần Vô Định

 

đối với chính , từ nhỏ nuôi dạy như nữ t.ử. Năm đó lời thuật sĩ quá mức huyền hoặc, phàm là vật dính dáng đến phong nguyệt, đều cho . Hắn gặp khách lạ, hiểu nhân sự. Lần đầu tự giải, cũng là do Lục Cửu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/khong-mong-su/chuong-103.html.]

 

Về những chuyện , đều là Khương Tiễn từng bước dẫn dắt, chỉ thuận theo bản năng mà .

 

Cho nên hiểu thị nữ đang câu dẫn tư thông.

 

Cho đến khi nàng bắt đầu cởi áo.

 

“Ngươi sợ c.h.ế.t ?” Hắn lập tức xoay , sắc mặt lạnh lẽo.

 

Thị nữ thấy nổi giận, sự đến nước , dứt khoát thổ lộ:

 

“Nô tỳ ái mộ hộ pháp nhiều năm, sợ gì cả… Ngài chuyện gì, nô tỳ đều nguyện ý vì ngài mà .”

 

Ái mộ?

 

Không sợ gì cả?

 

Việc gì cũng nguyện ?

 

Chẩm Nguy đột nhiên cất giọng: “Vậy ngươi thể giúp g.i.ế.c Khương Tiễn ?”

 

“…Cái gì?” Nàng nghi ngờ nhầm.

 

Chẩm Nguy trong phòng, đầu , thờ ơ :

 

“Lui xuống . Ngươi c.h.ế.t, thì .”

 

Thị nữ uể oải lui xuống.

 

Sáng hôm , khi trời còn sáng, nàng đưa rời khỏi đảo.

 

Khương Tiễn g.i.ế.c nàng.

 

Nàng giám sát từng , nhưng luôn kẻ báo tin. Trong Điểm Hồng Tùng, ít nhắm hộ pháp.

 

Chẩm Nguy nghĩ, chuyện đến mức , nàng hẳn sắp trở về.

 

Khi Khương Tiễn vội vã , phong trần mệt mỏi, sắc mặt khó coi.

 

“Nàng chạm ngươi ?”

 

Chẩm Nguy dang hai tay về phía nàng, tâm tình khá : “Hay là… tự kiểm tra?”

 

“Ta thích kiểu đùa giỡn .” Khương Tiễn liếc một cái, lướt qua , “Nếu ngay cả chút chuyện ngươi cũng , cần ở bên cạnh nữa.”

 

Hắn chợt sững sờ, mặt còn chút huyết sắc.

 

Khương Tiễn từng dùng lời đe dọa .

 

“Không .” Hắn còn vẻ thản nhiên ban nãy, thần trí rối loạn, chuẩn quỳ xuống đáp lời, “Thật sự .”

 

Ngay khi quỳ một gối, Khương Tiễn kéo tay , khẽ giọng an ủi:

 

“Ta ngươi trở về, nhưng thể dùng cách .”

 

“Biết , sư phụ.” Hắn nắm c.h.ặ.t lấy Khương Tiễn, chịu buông.

 

Khương Tiễn vốn dễ dạy.

 

“Người mang lễ vật cho ?” Chẩm Nguy đột nhiên hỏi.

 

“Lần về quá gấp.” Khương Tiễn ngừng một chút, “Lần bù cho ngươi.”

 

“Không .”

 

Chẩm Nguy từ trong tay áo lấy một cây trâm. Tay nghề tinh xảo, nhưng quý giá. 

 

Khi nãy dang tay, chính là đợi Khương Tiễn đến kiểm tra, để nàng tự phát hiện.

 

nàng thích bất ngờ.

 

“Ta nhặt san hô đỏ bên bờ biển, thành một cây trâm, tặng quà mừng sư phụ sớm trở về.”

 

Thiếu niên thường bờ biển đợi thuyền của nàng, từ lúc mặt trời mọc đến khi lặn. Không việc gì , liền nhặt nhạnh chút đồ mang về.

Loading...