Phiên ngoại: Điểm Hồng
38
“Lục Cửu, ngươi là kẻ nô bộc phản chủ, dám g.i.ế.c chủ!”
“Trả thể của đây—”
“Ta sẽ tha cho ngươi! Ta băm vằm ngươi thành trăm mảnh…"
Lục Cửu trằn trọc mãi ngủ .
Từ ngày đến hòn đảo , trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, luôn thấy giọng của tiểu công t.ử vang vọng trong đầu, đêm nào cũng .
Hắn thể quên chủ cũ.
mà… nhưng mà hôm Khương cô nương , chẳng còn sống bao lâu nữa, nếu như , c.h.ế.t sẽ là .
Hắn là con trai của gia phó nhà họ Nhan, phận hèn mọn, nhưng phụ , tổ phụ đều là trung bộc tiếng. Bản cũng phẩm hạnh tệ. Từ thuở nhỏ, vì lời phán của đạo sĩ, nổi bật giữa gần trăm thiếu niên, chọn đến bên cạnh tiểu công t.ử nhà họ Nhan, tín bên .
Hắn cũng là trung bộc.
Cho dù Nhan tiểu công t.ử bắt cóc, cũng rời bỏ.
Hắn vẫn luôn cho rằng cũng là trung bộc.
Cho đến khi Khương cô nương , g.i.ế.c Nhan tiểu công t.ử, đoạt xá thể của y, mới thể đổi lấy việc tiếp tục sống.
Lục Cửu mới phát hiện , trung thành.
Hắn sống.
Nhất là khi đời hiếm hoi xuất hiện một , nàng cho rằng tính mạng của thấp kém hơn tiểu công t.ử.
Nhất là đó, còn là trong lòng tiểu công t.ử.
Mà , còn hơn Nhan Huyền nhiều.
Trên đời ai thích Nhan Huyền, y chỉ vỏ ngoài, chẳng ai thật lòng yêu mến, c.h.ế.t thì cũng sẽ chẳng ai vì y mà báo thù.
Bằng , y bọn buôn bắt , nửa năm trời cũng chẳng ai đuổi theo, suýt nữa còn liên lụy c.h.ế.t cả .
Một tiểu công t.ử vô dụng.
Vì thế, thật sự theo lời Khương Tiễn, đoạt xác y.
dường như tiểu công t.ử c.h.ế.t quá nhiều oán khí, đêm đêm quấn lấy . Lúc khó khăn lắm mới yên tĩnh, liền ngủ .
Mà trong tâm thức của , luồng oán khí vẫn tan.
"Ta băm vằm ngươi thành trăm mảnh…" giọng lâm khó xử, “nhưng ngươi còn thể nữa… ngươi đang dùng thể của .”
Rất lâu , trong ý thức tĩnh lặng, truyền đến tiếng nức nở khe khẽ.
“Ngươi trả thể cho , , cầu xin ngươi đấy…”
Thần hồn của Nhan Huyền đang bi ai lóc.
Y vẫn c.h.ế.t.
sống thế , thà c.h.ế.t còn hơn.
.
Khương Tiễn nhận lấy đôi đũa Lục Cửu đưa tới, ngẩng đầu liền thấy vẻ mệt mỏi trong mắt .
Rõ ràng mang một gương mặt mỹ lệ tuyệt trần, nhưng từ khi Lục Cửu dùng thể , trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Nàng thấy thật đáng tiếc.
“Ngươi tới đảo , nghỉ ngơi ?”
Lục Cửu kinh hãi, vội đáp: “Không , . Đa tạ Khương cô nương quan tâm.”
Khương Tiễn cũng còn lời nào để .
Lục Cửu là , nhưng lẽ Nhan Huyền sai khiến quá lâu, tuy tuổi còn trẻ, chẳng chút sinh khí nào, còn bằng ban đầu…
cứu mạng nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-mong-su/chuong-90-phien-ngoai-diem-hong.html.]
Nghĩ đến ân cứu mạng, Khương Tiễn mới mở miệng nữa.
“Ngươi đoạt xá thể lâu, nếu bất cứ chỗ nào , nhớ kịp thời với .”
“Không , , .”
Lục Cửu dám .
Chuyện về Nhan tiểu công t.ử, dám với Khương cô nương.
Nếu để nàng , tiểu công t.ử từ nhỏ giam trong phủ, lời sấm của đạo sĩ trói buộc. Đêm là đầu tiên y ngoài, Khương Tiễn là ngoài đầu tiên y gặp, cũng là hiếm hoi tiểu công t.ử từng thích…
Hắn một trực giác, Khương Tiễn sẽ hối hận.
Khương Tiễn thấy trầm mặc, cũng thêm, gắp thức ăn cho .
Lục Cửu cong môi, đang định đưa miệng, bỗng một tiếng:
“Món ăn dính đũa của nàng , ăn!”
Ai đang ?!
Hắn đột ngột ngẩng đầu.
Khương Tiễn chằm chằm : “Ngươi thế?”
Lục Cửu ngẩn : “Không gì.”
Nhất định chỉ là ảo giác.
Hắn tiếp tục ăn, ăn chẳng thấy ngon, nuốt xuống cổ họng, đột nhiên lao ngoài, khom lưng nôn mửa.
“Hôm nay đồ ăn khó ăn đến ?”
Khương Tiễn nghi hoặc.
Lục Cửu cố , đầu tiếp tục nôn khan.
Hồng Trần Vô Định
“Mau, súc miệng! Nước bọt của nữ nhân điên thật ghê tởm!”
Nước mắt Lục Cửu trào , chỉ đành theo giọng trong đầu.
“Lấy nước, nước…”
Khương Tiễn mang nước tới, Lục Cửu mới đỡ hơn.
Sau đó, dùng bữa, ăn ngon, chỉ là ăn món nào Khương Tiễn gắp cho.
Khương Tiễn ngẩn một lúc lâu.
Là đang chê ?
Nàng chút vui, đặt đũa xuống.
Còn Lục Cửu chỉ cúi đầu dùng cơm, cả vẫn lấy tinh thần. Vừa là chuyện gì thế, là giọng của tiểu công t.ử ?
Lẽ nào y c.h.ế.t , nhưng thể vẫn còn sống?
Y còn gọi Khương Tiễn là nữ nhân điên?
Lục Cửu lén ngẩng mắt, Khương Tiễn một cái. Nàng là một thiếu nữ cổ quái, nhưng dung nhan xuất chúng. Dẫu ở thành Kim Lăng, cũng hiếm gặp nào xinh như nàng.
nàng g.i.ế.c cướp của, còn mang theo mê d.ư.ợ.c, còn đáng sợ hơn cả bọn buôn .
Khiến Lục Cửu dám đến gần.
Nhan Huyền cũng đang mượn ánh mắt Lục Cửu để nữ nhân điên .
Nữ nhân điên, thật sự .
dù đến , cũng chỉ là một nữ nhân điên c.h.ế.t.
Ta nhất định một ngày nào đó sẽ g.i.ế.c ngươi.
Nhan Huyền thậm chí hiểu, tại vẫn còn sống, nghĩ nghĩ , chỉ sợ là âm ti thu hồn phách t.h.i t.h.ể, nên y nơi nương tựa, đành quanh quẩn trong thể .
Mà nguyên nhân khiến hồn phách y mãi tan, chính là Lục Cửu và nữ nhân điên .
Y báo thù.