Khống Mộng Sư - Chương 93
Cập nhật lúc: 2026-01-26 22:01:03
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Môi Lục Cửu tái nhợt.
“Vậy ? Trong mộng, cô nương gì?”
Khương Tiễn đáp: “Không gì, chỉ là ngươi còn vướng bận cố chủ, nên mới yên giấc.”
“Nàng trong mộng còn tặng hoa! Nàng còn , nàng thích ngươi!”
40
Khương Tiễn hiểu vì sắc mặt Lục Cửu trắng bệch như , cứ như thể nàng nhập mộng, mà là chuyện gì cực kỳ quá đáng.
“Khương cô nương, về xin đừng như , ."
Khương Tiễn tùy ý gật đầu.
“Sau sẽ nữa. Ta truyền thụ thuật cho ngươi, như ngươi thể khống mộng, chấp niệm quấy nhiễu.”
“Khống mộng?”
“ , ngươi học khống mộng, định thần hồn, sẽ còn ác mộng đ.á.n.h thức nữa.”
Nhan Huyền như gặp kẻ đại địch.
Khống mộng, giống như bắt quỷ .
Không, là bắt !
“Tiểu Cửu, ngươi đừng học tà thuật của nàng !”
Lục Cửu như thấy lời y: “Học thế nào?”
Khương Tiễn xuống.
“Trước hết bái sư.”
Mặc cho Nhan Huyền phản đối thế nào cũng vô dụng, Lục Cửu dùng thể của y quỳ xuống Khương Tiễn, dập đầu ba cái.
“Ta còn quỳ lạy nàng ?”
“Nàng là hung thủ g.i.ế.c !”
“Ta còn kính nàng !”
Khi Lục Cửu dâng , bỗng tay vững, nước hắt lên n.g.ự.c Khương Tiễn.
May mà nóng.
Lục Cửu cúi đầu dùng khăn lau giúp nàng, hai nhất thời gần, liền thoáng thấy thể thiếu nữ, phát hiện thể nàng thực khác biệt với .
Hơi thở Lục Cửu nghẹn , Nhan Huyền cũng kêu gào nữa.
Khương Tiễn vòng bình phong y phục.
Thiếu niên chăm chú bóng dáng mờ mờ bình phong, chân như thứ gì đó đóng c.h.ặ.t, mắt chớp lấy một .
“Ngươi chẳng luôn tự cho là phẩm hạnh ? Vậy mà lén nàng đồ?”
Nhan Huyền mở miệng châm chọc.
Vừa y vì ánh của Lục Cửu thoáng thấy n.g.ự.c Khương Tiễn, liền lập tức thu hồi thần trí.
Y chẳng cảm thấy gì đẽ cả.
Không ngờ, Lục Cửu thấp giọng : “Ngươi còn nhỏ, hiểu ."
Nhan Huyền quả thực hiểu.
Khương Tiễn y phục gọn gàng, bước liền bắt gặp Lục Cửu mặt đỏ tai hồng.
Lục Cửu đang định nhận .
Khương Tiễn : “Không . Ta đưa ngươi về đây, vốn nghĩ sẽ để ngươi phu quân của .”
Lục Cửu sững tại chỗ.
Khẽ hỏi, căng thẳng nhẹ giọng: “Cô nương thích ?”
“Việc liên quan đến thích .” Khương Tiễn mỉm với . “Ngươi là của .”
Người là của nàng.
Linh hồn và thể của đến từ hai khác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-mong-su/chuong-93.html.]
Hắn là sinh mệnh do nàng tạo .
Khương Tiễn bắt đầu truyền dạy khống mộng thuật, dạy sơ sài, chỉ để trấn an tâm thần
Lục Cửu học nghiêm túc, nhưng thuật huyền diệu khó lường, thể lĩnh ngộ.
Ngược , Nhan Huyền sinh hứng thú.
Y vốn chỉ là một luồng thần hồn, chỉ ý thức, học nhanh. Việc chẳng khác nào lúc y giả t.h.i t.h.ể đó.
Mỗi lời nữ nhân điên , y đều hiểu, chỉ mong nàng thêm nữa.
nàng là cho Lục Cửu , Lục Cửu hiểu, thì chỉ thể từ từ tính toán.
Nhan Huyền thật sự ghét Lục Cửu.
Hồng Trần Vô Định
Đến đêm, Lục Cửu trằn trọc ngủ , càng khiến Nhan Huyền thêm bực bội.
“Ngươi vì ngủ ? Ngày mai còn học nữa.”
Lục Cửu để ý đến y.
Nhan Huyền đành chui trong đầu , xem rốt cuộc đang nghĩ gì.
Không ngờ rằng, trong đầu là bóng dáng Khương Tiễn ban ngày: Khương Tiễn giảng bài, Khương Tiễn bình phong, Khương Tiễn y phục ướt sũng…
Từng “nữ nhân điên” đột ngột xuất hiện mặt Nhan Huyền, suýt nữa dọa y hồn phi phách tán.
Nhan Huyền cần ai dạy cũng hóa một thanh trường kiếm.
“C.h.ế.t !”
y học nghệ tinh thông.
Những Khương Tiễn c.h.é.m mãi hết, còn tò mò về y, quái dị ùa tới, vây y giữa.
“Ngươi sẽ ở nơi , bầu bạn cùng chứ?”
Bốn phía đều là thanh âm quỷ mị .
Một Khương Tiễn thôi cũng đủ khiến Nhan Huyền vỡ mật, huống chi là vô Khương Tiễn ngừng xuất hiện như thế.
Y gào lớn: “Ta sẽ ! Tiểu Cửu, cứu !”
Lục Cửu phiền não chịu nổi, vội vàng xuống giường, úp mặt chậu nước lạnh.
Nhan Huyền thoát nạn.
“Quá kinh khủng … ngươi tẩu hỏa nhập ma …”
Lục Cửu rửa mặt xong, xuống giường, nhưng vẫn ngủ.
Nhan Huyền sợ hãi tột độ, chỉ mau ch.óng rời . Y định thoát khỏi giấc mộng, một Khương Tiễn mặc y phục hồng phấn chặn .
“Ngươi… ngươi đừng gần!”
Khương Tiễn y một cách quỷ dị: “Chẳng chính ngươi gọi tới ?”
Nhan Huyền cảm thấy Khương Tiễn đặc biệt cổ quái.
Nữ nhân xưa nay từng mặc đồ màu hồng, chỉ là hôm nay, y và Lục Cửu vô tình thoáng thấy áo lót của nàng màu hồng nhạt.
Bên , Khương Tiễn để mắt tới Nhan Huyền, lao thẳng về phía y, nhưng y né tránh .
Y trốn khỏi giấc mộng của Lục Cửu, đang định chất vấn rốt cuộc đang nghĩ gì, thì cảnh tượng mắt khiến y chấn động.
“Ngươi… ngươi cởi quần lót của ?”
Lục Cửu chuyện với y, nhưng cũng y .
“Công t.ử, chút việc, ngươi đừng ồn.”
Lục Cửu hạ giọng thấp, thần sắc vô cùng khẩn trương, khiến Nhan Huyền cũng cảm thấy đây ắt hẳn là chuyện lớn.
Y cùng Lục Cửu cộng sinh, thể nhượng bộ.
“Được thôi.”
Nhan Huyền ngoan ngoãn ở yên.
hiểu vì , y cảm thấy vô cùng chột . Việc Tiểu Cửu … hẳn chuyện gì.
Y nghĩ tới Khương Tiễn áo hồng , liền trở .
Lại gặp Khương Tiễn , nàng đang cởi y phục, bình phong che chắn!