Khống Mộng Sư - Chương 94
Cập nhật lúc: 2026-01-26 22:01:30
Lượt xem: 79
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhan Huyền tiện tay nhặt lấy y phục, bọc kín thể thiếu nữ .
“Ngươi… ngươi mặc cho t.ử tế !”
Ngay khoảnh khắc , tiếng tim đập chấn động vang lên, dữ dội đến mức ch.ói tai.
Mà nữ nhân nhân thế ôm c.h.ặ.t lấy Nhan Huyền, như thể vô cùng yêu thích y.
“Ngươi nỡ rời bỏ ! Ngươi về !”
Rõ ràng đây Khương Tiễn thật.
Nhan Huyền hối hận .
Xem nàng sẽ buông tha y, hơn nữa còn định cởi y phục của y. Biết thế …
“Ngươi đừng chạm …”
Nhan Huyền cực kỳ chán ghét nàng, chịu nổi nàng bắt nạt, liền giằng co với nàng. chẳng bao lâu , y vùng vẫy nữa.
Y vui.
Một thứ vui sướng kỳ dị.
Không nguyên do.
Nhan Huyền ngơ ngác Khương Tiễn, giọng đầy tò mò: “Vừa … ngươi gì ?”
Khương Tiễn dậy, cúi thiếu niên đất, giọng điệu thản nhiên vô cùng.
“Tưởng ngươi cao quý đến .”
Nhan Huyền sững sờ, dậy mặc y phục, chút tủi : “Ngươi bắt nạt .”
Không ai đáp lời.
Thấy nữ nhân sắp rời , Nhan Huyền đuổi theo: “Bao giờ ngươi tới?”
Khương Tiễn ngọt: “Sau , lúc nào ngươi nhớ , sẽ tới thôi!”
Nói xong, nàng liền biến mất.
Lục Cửu xuống giường, múc nước giặt quần áo.
Trong đầu, giọng của Nhan Huyền ồn ào dứt.
“Vì nửa đêm còn giặt đồ?”
"Vừa ngươi gì với , thấy thật kỳ quái!"
“Ngươi gọi Khương Tiễn tới ?”
“Ngày mai còn nữa ?”
Đầu Lục Cửu đau như b.úa bổ.
Hắn vốn dùng thể của khác để loại chuyện . Nếu thật sự nhịn , cũng chẳng đến mức như .
thể là của Nhan Huyền, khiến tiểu công t.ử cũng cảm nhận một tia khoái lạc.
Mà Nhan Huyền từ nhỏ gia quy quản thúc nghiêm ngặt, đối với việc gì.
Lần đầu tiên, khó tránh khỏi quá kích động.
Hắn thật sự trừ tà .
Hơn nữa, đó là lúc áy náy nhất, mà y cứ kêu gào dứt.
“Sau nữa, sẽ nữa.”
Nhan Huyền trầm mặc hồi lâu: “Ồ, thì tiếc thật.”
Y còn thể, ngũ cảm đều mất, d.ụ.c vọng ăn uống cũng . Khó khăn lắm mới một chuyện khiến y vui vẻ khoái hoạt.
Vậy mà Lục Cửu nữa.
Thật đáng tiếc.
Y còn loại chuyện nữa cơ.
Lục Cửu chỉ là dọa y thôi.
Chưa đầy nửa tháng , tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-mong-su/chuong-94.html.]
Nhan Huyền vì chuyện mà thái độ với Lục Cửu dịu đôi chút, ngay cả Khương Tiễn cũng thấy thuận mắt hơn.
Lục Cửu thật đáng hận.
Mỗi đều dọa y rằng sẽ nữa.
“Có nếu ngươi thật sự tìm Khương Tiễn để chuyện , chúng cũng sẽ vui vẻ như ?”
41
Lục Cửu nghiêm giọng : “Ngàn vạn để nàng !”
Nhan Huyền trầm ngâm: “Ồ.”
Lục Cửu cũng quá rõ ràng.
Nếu thế nào cũng đuổi Nhan Huyền , cũng chẳng đến mức cùng y chia sẻ thứ khoái lạc nửa đêm .
Hai năm nay, khống mộng thuật của học chẳng .
Trái , tiểu công t.ử thiên phú. Có lúc Khương Tiễn hỏi tình hình thế nào, đều là tiểu công t.ử trả lời, chỉ thể bắt chước lặp .
Hắn với Khương Tiễn rằng học .
Bởi vì nàng luôn thiếu kiên nhẫn.
Khương Tiễn gương mặt do Nhan Huyền để , ngày một cảm thấy nhạt nhẽo vô vị.
Thỉnh thoảng nàng cũng hỏi chuyện lúc sinh thời của Nhan Huyền, nhưng Lục Cửu vô tình chuyển đề tài, khiến chút hứng thú ít ỏi của nàng cũng tan biến.
Trong đêm đen kịt, Khương Tiễn mặt biển xuất thần.
Tiếng sóng vỗ vách đá khiến nàng cảm thấy yên tĩnh và khoan khoái.
Ở hòn đảo lâu , nàng bắt đầu thấy chán.
Năm đó, khi đầu thấy Nhan Huyền, nàng từng nghĩ, nếu thể mang y đến nơi ai tìm mà nuôi dưỡng, ắt hẳn nàng sẽ vô cùng thỏa mãn.
Không ngờ nàng chán nhanh đến thế.
Trời sáng rõ, nàng mới về. Trên đường gặp một phụ nhân dắt theo hai đứa trẻ đang chơi đùa, là một đôi song sinh, y phục trang sức cũng tương tự .
“Trông giống hệt. Ngươi phân biệt chúng, e là nhọc lòng lắm."
“Giáo chủ, liếc mắt là phân ngay.” Phụ nhân mỗi tay dắt một đứa trẻ, “Có giống đến cũng là hai khác . Huống chi ngày nào cũng đối diện với chúng, cũng thấy khác.”
Khương Tiễn sững .
Phụ nhân xa, nàng vẫn yên một chỗ, tự suy nghĩ.
Chẳng lẽ đổi cho Nhan Huyền một cái lõi khác, thì còn là yêu thích nữa ?
Vậy rốt cuộc thích tiểu công t.ử ở điểm nào?
Nghĩ mãi .
đổi , hối hận cũng muộn. Lẽ nào nàng còn nắm c.h.ặ.t buông?
Lục Cửu đợi Khương Tiễn suốt ba ngày ba đêm, mới thấy nàng trở về Điểm Hồng Tùng.
Nàng lên đất liền.
“Sao một ngoài? Ta lo.”
Khương Tiễn đẩy cửa bước , mở bọc mang theo bên , bên trong là một bài vị trống .
“Ta mua cho tiểu công t.ử nhà ngươi đấy. Ngươi nên đặt thờ ở ?”
Lục Cửu sững sờ.
Đang yên đang lành, nàng nhớ tới công t.ử?
Nhan Huyền trong đầu thấy.
Hồng Trần Vô Định
“Nàng mua cho cái gì thế… xui xẻo, nguyền rủa c.h.ế.t! Không đúng, c.h.ế.t …”
Lục Cửu thản nhiên : “Gian phòng bên cạnh còn trống, chi bằng để công t.ử ở đó.”
Ý là để nàng đặt bài vị ở đấy.
Khương Tiễn từ chối.
“Trước khi c.h.ế.t y oán khí ngập trời, sợ quấy nhiễu giấc ngủ của ngươi, cứ để trong phòng .” Nàng đặt bài vị xuống, giọng mang ý . “Ta nghĩ y cũng chẳng dám gì .”