Khống Mộng Sư - Chương 95
Cập nhật lúc: 2026-01-26 22:02:11
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Cửu , nàng xưa nay sợ thần quỷ.
Cho nên nàng mua một bài vị về, mới càng lạ lùng.
Nàng là đang nhớ công t.ử ?
“Đây là lễ vật mang cho ngươi.” Khương Tiễn đưa cho một chiếc gương nhỏ tinh xảo, tua rua gọn gàng, thể treo bên hông.
Giọng Lục Cửu khô khốc: “Ta thích soi gương.”
Khương Tiễn cầm gương lên, đưa tới mặt .
“Sao thích soi? Ngươi xem, đến .”
Lục Cửu giật lấy chiếc gương, ném lên bàn.
“Ta thích!”
Hắn xoay bỏ .
Khương Tiễn lâu, mới nhặt lấy chiếc gương nhỏ nàng lựa chọn kỹ lưỡng, cúi đầu soi chính .
Hồng Trần Vô Định
“Hắn cũng thích… Ta hình như thật sự sai , ?”
Lục Cửu như phát điên chạy ngoài, dốc hết sức, chạy thẳng tới bờ biển.
Nhan Huyền vốn chỉ định xem náo nhiệt, nhưng lúc cũng dám nữa, cuống quýt gọi : “Ngươi dùng thể của nhảy xuống biển!”
“Ta sẽ nhảy!” Lục Cửu xuống phía . “Nàng sẽ giận.”
Nhan Huyền lấy giọng điệu cao cao tại thượng.
“Vậy ngươi nổi giận với nàng gì?”
Lục Cửu trầm mặc hồi lâu, rõ ràng: “Nàng hối hận .”
“…Hối hận chuyện gì?”
Lục Cửu đáp.
Nhan Huyền ép theo ánh mắt , hướng biển cả mênh m.ô.n.g.
“Tiểu Cửu, cũng sắp ba năm , vì mẫu vẫn tìm ?”
Lục Cửu lúc đang nghẹn một bụng bực dọc trong lòng.
Nghe thấy Nhan Huyền hỏi , trong lòng bỗng dâng lên một ác ý, càng khiến y cũng đau một phen.
“Công t.ử, ngươi ? Lão gia và phu nhân hòa ly , phụ ngươi cưới ả kỹ nữ nổi danh ở thành Kim Lăng , ngươi còn nhớ ? Đáng lẽ bắt là nàng , kết quả nhầm lẫn bắt chúng …”
Trong đầu lập tức rơi tĩnh lặng.
Giọng của Nhan Huyền hòa gió biển, yếu ớt đến mức gần như thấy, bên trong còn ẩn chứa tiếng nghẹn ngào.
"Vậy mẫu thì ?"
Hồn phách của thiếu niên c.h.ế.t dường như chỉ còn bám víu một câu hỏi .
Lục Cửu sớm chuẩn sẵn tâm lý: “Chỉ mấy ngày , mẫu ngươi tái giá, rời khỏi thành Kim Lăng. Bà từng tìm ngươi.”
Vừa dứt lời, Lục Cửu liền cảm thấy n.g.ự.c đau nhói, gương mặt lạnh toát, mắt mở nổi.
Từng đợt gió biển như cát sỏi táp thẳng mặt.
Khương Tiễn đến nơi, thấy Lục Cửu loạng choạng sắp ngã, vội vàng đỡ lấy từ phía .
“Ngươi ?”
Người từ từ hồn, đôi mắt đỏ hoe nàng chằm chằm.
“Ta khó chịu quá, đây?”
Chỉ trong chốc lát, Lục Cửu như biến thành khác, yếu đến độ như sắp sống nổi.
Khương Tiễn rõ phát bệnh gì, chỉ đành đỡ lòng, dìu về nghỉ.
Trên đường , cứ thế mãi.
Nàng bảo im miệng, nhưng khi đối diện ánh mắt , đành để mặc thêm một lát.
Đến khi đặt lên giường, vẫn buông tay, bốn mắt .
“ vẫn đau lòng.”
Khương Tiễn bất đắc dĩ : “Rõ ràng là ngươi nổi giận … giờ còn thế nào nữa?”
Người chăm chú nàng, giọng mang theo bất an: “Nàng đừng động, ?”
Không hiểu vì , mỗi khi , bản nàng đặc biệt nhẫn nại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-mong-su/chuong-95.html.]
Khương Tiễn dịu giọng: “Được thôi.”
Không ngờ, bất ngờ hôn tới, còn luồn tay sờ soạng khắp nàng.
Sắc mặt Khương Tiễn lập tức đổi, chỉ đẩy , còn tát cho một cái vang dội.
Lục Cửu đau đến ngã xuống giường, dùng tay ôm mặt.
“Sao ?” Hắn kéo tay áo nàng, “Nàng… ?”
“Ngươi xem?” Khương Tiễn giận, “Đóng cửa mà tự kiểm điểm .”
Lục Cửu hề xảy chuyện gì.
Hắn chuyện với Nhan Huyền xong, thì mất ý thức, đó chính là cú tát của Khương Tiễn.
Một cái tát thật nặng.
“Công t.ử, ngươi xảy chuyện gì ?”
Nhan Huyền cuộn tròn , vẫn đau lòng.
Nàng khác với nữ nhân trong mộng.
Y chỉ chút chuyện khiến vui vẻ mà thôi.
“Công t.ử?”
“Nhan tiểu công t.ử?”
“Ngươi thế nào mới chịu mở miệng?”
Không bao lâu , giọng yếu ớt của Nhan Huyền vang lên: “Ta cái đó.”
"..."
Khương Tiễn bước nhanh về phòng, uống một ngụm lạnh lớn, mới bình tĩnh trở .
Lục Cửu vốn là điềm đạm.
Có lẽ bởi hôm nàng trách vụ lén, nên mới tưởng rằng hai thiết đến mức thể tùy ý cận.
Nghĩ đến cảnh tượng khi nãy, nàng cầm lấy chiếc gương .
“Ta đem lễ vật sang, cũng để thử xem…”
Nàng nhẹ nhàng đẩy cửa, sợ giật , nào ngờ bắt gặp quần áo xốc xếch giường, khiến nàng lập tức khựng .
Lục Cửu hoảng đến đỏ bừng mặt, vội kéo chăn che kín .
“Ta cũng như !”
Khương Tiễn bình thản , vẻ mặt như nghi hoặc, như nghiêm túc:
“Trời còn tối, ngươi gấp đến thế ?”
Lục Cửu hổ đến mức rúc đầu xuống giường.
"Không chủ ý của …"
Đến lúc ngẩng lên nữa, Khương Tiễn mất, cửa phòng cũng nàng khép .
Nàng hề để tâm.
Lục Cửu cảm thấy vô vị đến cực điểm.
Khẽ thở dài một tiếng.
“Giờ thì ngươi thể xem, rốt cuộc xảy chuyện gì ?”
Nhan Huyền hừ lạnh một tiếng: “Ta chuyện với ngươi.”
“…”
42
Nhan Huyền và Lục Cửu cãi .
Y chịu chuyện với Lục Cửu nữa.
Vì thế, Khương Tiễn nhanh phát hiện, khống mộng thuật của Lục Cửu, chẳng học gì.
"Tâm tư ngươi thể đặt việc chính ?"
Lục Cửu cảm thấy hãm hại.
Tiểu công t.ử là cố ý.
Đương nhiên là cố ý .
Nhan Huyền đột nhiên phát hiện, khống mộng thuật mà học , thể giúp y đoạt thể .