"Đôi nhi nữ của ngươi, bất chấp sự ngăn cản của , ngay mặt tổ mẫu liên tục gọi là mẫu . Hại tổ mẫu uất nghẹn thở nổi, tại chỗ trúng phong mà qua đời. Ta cầu xin Hầu gia trả cho một công đạo, Hầu gia còn nhớ lúc đó gì ?"
Ánh mắt Bùi Cảnh Hiên xẹt qua một tia hối , né tránh cái của :
"Tổ mẫu của ngươi thọ đến sáu mươi tuổi mới qua đời, là hỷ táng. Duẫn nhi và An nhi chỉ là tình cờ thôi, đó là do mệnh của tổ mẫu ngươi tận như thế ."
Ta bật :
"Vậy Nhụy Nương rằng, cái c.h.ế.t của An nhi và Duẫn nhi cũng là do mệnh của chúng tận, nàng còn chịu buông tha mà cứ bám lấy để c.ắ.n xé như ?"
Nhụy Nương hận đến đỏ ngầu cả mắt:
"Ngươi thừa nhận , chính là ngươi, cái đồ độc phụ , liều mạng với ngươi!"
Theo tiếng thét ch.ói tai và cơn thịnh nộ của nàng , phân và nước tiểu thể khống chế nổi bắt đầu tràn khắp nàng , mùi hôi thối nồng nặc lan tỏa khắp nơi.
Bùi Cảnh Hiên nhắm nghiền mắt:
"Chỉ vì tổ mẫu của ngươi mà ngươi định tay với bấy nhiêu của ?"
Ta ngoáy ngoáy lỗ tai:
"Hầu gia gì cơ? Thiếp hiểu? Thiếp vốn nổi tiếng là hạng nhu nhược vô dụng, thì cái gì chứ?"
Bùi Cảnh Hiên cau mày:
"Ta chuyện của tổ mẫu ngươi chúng thể thoát khỏi liên can, nhưng lúc đó chỉ là sự cố ngoài ý , hại c.h.ế.t bà cụ tuyệt đối bản ý của . Bất luận nhân duyên của chúng thành hình thế nào, chúng là phu thê nhất thể, ngươi thực sự đến mức tuyệt đường tuyệt lộ ?"
Ta tức đến phát .
"Tổ mẫu mới tạ thế, kiên quyết gả , để dọn đường cho Nhụy Nương tâm phúc của , những gì?"
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
Ánh mắt Bùi Cảnh Hiên xẹt qua một tia hối .
"Là Mã đạo bà , nếu năm nay thể cưới ngươi, sẽ ngã gãy chân. Trình Anh, là tướng quân, đôi chân của quan trọng thế nào chẳng lẽ ngươi ."
Ta , nở nụ u uất.
Tiếng thông báo của hệ thống vang lên:
【Ting! Tiểu hầu gia gãy chân , đời thể tự do nữa.】
Bùi Cảnh Hiên đổ rầm xuống đất, ôm lấy chân gào t.h.ả.m thiết.
Kẻ do cha sắp xếp sẵn trong đám đông lập tức hô hoán:
"Thiên phạt! Đây là thiên phạt! Tiểu hầu gia đắc tội với ông trời, lời vận ."
Con vốn tâm lý đám đông, đang kinh ngạc thấy thế liền lập tức bàn tán:
"Hầu gia cứ luôn miệng bảo ngoại thất của yếu đuối thể tự lo liệu, hôm qua liền thể tự lo liệu thật, đến đại tiểu tiện cũng mất kiểm soát luôn."
"Hầu gia bức ép con gái nhà gả sang đây, hại c.h.ế.t tổ mẫu , giờ thì nhận báo ứng ."
"Báo ứng!"
"Báo ứng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-ngo-he-thong-bien-loi-noi-doi-thanh-that-cua-toi-lai-ba-dao-nhu-the/chuong-07.html.]
Bùi Cảnh Hiên ôm chân gầm rống:
"Thái y! Bản hầu là Hầu gia Hoàng thượng đích sắc phong, mau mời thái y cho bản hầu, đôi chân của bản hầu tuyệt đối sơ suất gì."
Ta vốn nhu nhược quen , dù cho tất cả những chuyện đều do cố ý dẫn dắt mà thành, vẫn khép nép sai v.ú già gọi thái y.
Đương nhiên, hệ thống "Lời dối thành thật" của bao giờ thất bại, vì Bùi Cảnh Hiên đời thực sự thể lên nữa.
Ta vội vàng sai khiêng Bùi Cảnh Hiên và Nhụy Nương, hai kẻ hành động thể tự lo liệu về tẩm thất, cẩn thận dặn dò hậu sự cho An nhi và Duẫn nhi. Khó khăn lắm mới giải tán đám đông ồn ào cửa Hầu phủ, Lưu ma ma mang bộ mặt đưa đám đến tìm :
"Phu nhân, lão phu nhân tiên thệ ."
Ta vội lấy chiếc khăn tay tẩm nước gừng đưa lên mắt, trong làn nước mắt long lanh, như thấy vị lão phu nhân Hầu phủ ung dung hoa quý năm nào đang chễm chệ giữa sảnh chính nhà :
"Trình Anh gả Hầu phủ là trèo cao, nếu một trăm hai mươi hòm sính lễ cùng năm triệu lượng bạc trắng, đây xưa nay dối, thật cho các , Trình Anh ở phủ tuyệt đối lấy một ngày bình yên."
Cha để gom đủ tiền đó ngày đêm nghỉ thu nợ bên ngoài, mệnh may gặp thổ phỉ cướp bóc, đ.á.n.h cho thừa sống thiếu c.h.ế.t vứt .
Hừ, vị lão phu nhân bao giờ dối một phen thật đến thống khoái, giờ đây chẳng cũng c.h.ế.t .
Cha , ở giường bệnh cũng thể an tâm tĩnh dưỡng .
Tháng thứ tám gả Hầu phủ, Nhụy Nương vì lâu ngày lau rửa, khắp mọc đầy mụn nhọt lở loét mà c.h.ế.t.
Bùi Cảnh Hiên còn chút tình nồng ý đượm nào như thuở ban đầu, mất kiên nhẫn phất tay:
"Còn mau khiêng ngoài thiêu , bản hầu với ngươi bao nhiêu , bản hầu ở cùng phòng với nàng , thối quá, hun c.h.ế.t bản hầu ."
Ta vốn quen giả vờ nhu nhược, thấy thế liền vội vàng sai đưa Nhụy Nương .
Bùi Cảnh Hiên thấy hôm nay dễ chuyện, bèn ghé sát gần:
"A Anh, nàng phúc , đưa ngoài dạo chút , nhốt trong phòng suốt ngày, sắp mốc meo cả ."
Ta từ thiện như lưu.
Vừa hôm nay đến giáo võ trường để sư phụ dạy võ công cho .
Thế nên đẩy chiếc xe lăn của Bùi Cảnh Hiên đến nơi ánh nắng gắt nhất ở giáo võ trường, để trơ mắt vị võ sư tuấn áp sát tận tình chỉ dạy võ công cho .
Đợi đến khi luyện tập đến mức mồ hôi lấm tấm thì Bùi Cảnh Hiên phơi nắng đến mức ngất xỉu từ lâu.
Nghe khi tỉnh , Bùi Cảnh Hiên mắng c.h.ử.i lâu.
Ta vốn nhu nhược quen , nào dám phản kháng.
Lại sợ nóng trong mà hại đến thể, đành để tích cốc vài ngày, đợi đến khi hỏa khí trong gan còn vượng như thế nữa mới đưa cơm cho .
Dần dần, cái tính khí như pháo nổ của Bùi Cảnh Hiên cũng ngày càng trở nên ôn hòa.
Sợ Bùi Cảnh Hiên cô đơn, chu đáo tìm cho thêm vài .
Mấy gã nam nhân xinh thể bồi g.i.ế.c thời gian nhàm chán, thể hầu hạ thật , đúng là đảm đang hết mực.
Liễu rủ bên bờ đê phất phơ mặt, một mùa xuân nữa về.
HOÀN