Khi thật sự đau lòng, nhưng hiện giờ, thật sự chán ghét.
Hận chính là hận. Thời gian trôi , kinh qua vô thế giới nhiệm vụ cũng hận ý trong lòng giảm bớt nửa phần. Ta chằm chằm Lý Kinh Trạch mặt, đôi mắt đỏ hoe, bình tĩnh :
"Ngươi từng thề sẽ vĩnh viễn phụ , bao giờ tổn thương . ngươi , Lý Kinh Trạch."
Đã , thì ch.ết .
Trên đời thứ rẻ mạt nhất chính là sự hối hận nực khi gây thương tổn. Chẳng qua là vì lúc thấy giang sơn quan trọng hơn , nên thà giả câm vờ điếc những lời dối vụng về của Yến Ninh Vãn để giữ lấy sự ủng hộ của Yến gia. Để khi nắm quyền thiên hạ, bắt đầu hoài niệm, tiếc nuối.
Cứ như thể chỉ cần ăn năn, tìm , thì thiếu niên Lý Kinh Trạch quật cường như thú nhỏ năm nào sẽ chính tay gi.ết ch.ết.
Trong mắt Lý Kinh Trạch nhen nhóm một chút mong đợi mỏng manh, hít sâu một , khó khăn mở lời: "A Cửu, chúng bắt đầu ? Cho một cơ hội chuộc tội và bồi thường..."
"Không cần thiết, Lý Kinh Trạch."
Ta lắc đầu, bất ngờ dậy túm lấy cổ tay , kéo xệch rìa đài Trông Trăng. Vì mỗi Lý Kinh Trạch tới đây đều rời trong bộ dạng chật vật, nên sớm cho lui hết thị vệ canh giữ.
Đêm đông giá rét. Gió rít qua tai như những lưỡi d.a.o cứa da thịt.
"Ta từng thật lòng thích ngươi. Ta cũng từng với ngươi, ghét nhất là rời xa quê hương để đến một nơi xa lạ. Với , nơi chính là chốn xa lạ. Trước chỉ vì ngươi, vì thích ngươi, nên mới thấy đến mức thể chịu đựng nổi."
Nói đoạn, đưa tay về phía Lý Kinh Trạch. Hắn bằng ánh mắt yếu ớt xen lẫn vui mừng, lẽ tưởng rằng chạm . ngay giây , từ trong tay áo trượt một thanh đoản đao sắc lẹm.
Không chút do dự, đ.â.m thẳng n.g.ự.c .
Ta xoáy đôi mắt đang lịm dần của , ấn chuôi d.a.o sâu thêm một chút, gằn từng chữ: "Nếu ngươi ngươi thích , chuộc tội và bồi thường, thì hãy dùng mạng của ngươi tiễn về nhà ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-thay-co-nhan-khong-thay-quan/6.html.]
Lý Kinh Trạch há miệng, khó nhọc thốt lên: "Ta cứ ngỡ... cứ ngỡ... A Cửu, ..."
M.áu tươi trào từ miệng theo từng nhịp thở. Lời dứt, mạnh tay đẩy ngã xuống khỏi đài Trông Trăng. Ba chữ " ôm nàng một cái" cuối cùng tan biến tiếng gió rít cao.
Chỉ vài giây , một tiếng động trầm đục vang lên khi vật nặng rơi xuống đất.
"Không cần, thấy bẩn."
Ta nhoài xuống, Lý Kinh Trạch bất động nền đá thanh, y phục xộc xệch, trông như một con chim gãy cánh giữa vũng m.áu loang lổ. Phía xa , trong hoàng cung Sở quốc và các phủ đại thần, những ánh nến đang bắt đầu thắp sáng theo đúng kế hoạch.
Trong đầu , điểm sáng màu trắng của hệ thống liên tục nhấp nháy:
"Ký chủ thành nhiệm vụ cuối cùng: Hỗ trợ Nữ đế thống nhất tứ hải." "Ký chủ thành nhiệm vụ ẩn: Đích hạ sát kẻ thù." "Xác nhận thoát ly thế giới nhiệm vụ."
Ta gật đầu, t.h.i t.h.ể biến dạng cuối: "Vĩnh biệt, Lý Kinh Trạch."
Trước khi ánh sáng trắng nuốt chửng, thấy từ đằng xa, Tiết Lăng Phong đang liều mạng chạy về phía đài Trông Trăng. Đôi mắt đỏ hoe, khẩu hình miệng như đang gọi tên "A Cửu".
Rốt cuộc, vẫn thể gặp cuối.
Ta như chìm một làn nước ấm, mất ý thức. Không bao lâu , chậm rãi tỉnh . Đó là một đêm thanh tịnh, mây đen tan dần, vầng trăng tròn sáng trong như cũ.
Bên ngoài cửa sổ, băng tuyết tan thành nước, nhỏ tí tách từ mái hiên. Những cành cây khô cằn suốt mùa đông bắt đầu đ.â.m chồi nảy lộc.
Khi trở về, mùa xuân cũng đến.
-Hoàn-