Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 11: Ngơ ngác toàn tập
Cập nhật lúc: 2026-03-27 11:32:22
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong thế giới tu tiên, một loại công pháp mang tên "Đoạt xá" – vốn là tà thuật chỉ Ma tu mới luyện. Trong mắt giới chính đạo, phàm là kẻ đoạt xá thì chẳng thứ gì .
Tống Cửu Ca trấn tĩnh tinh thần, nhanh chậm đáp: "Chẳng qua là ngẫu nhiên chút cảm ngộ thôi."
"Ồ? Muốn chi tiết hơn một chút."
"…… Tư chất kém cỏi, tu hành gian nan, đến tận giờ vẫn chỉ là tầng Luyện Khí, thọ nguyên vẻn vẹn trăm tuổi, so với các sư thì đúng là kẻ đoản mệnh." Tống Cửu Ca bắt đầu tán hươu tán vượn, "Đã , chi bằng sống cho tự tại một chút. Muội đến lúc lâm chung chẳng nổi một ký ức đẽ nào, như thế thì đáng thương quá."
【Độ hảo cảm của Liễu Hoài Tịch: +5.】
Hả?
Thế cũng ?
Mấy lời bịa đại mà cảm động, Liễu Hoài Tịch cũng dễ tính quá đó.
"Tống sư tâm cảnh khoáng đạt, thật là tấm gương cho chúng ."
Trước Liễu Hoài Tịch tuy ghét Tống Cửu Ca, nhưng cũng phần xem thường, cảm thấy vị sư nhu nhược tự ti, chẳng lấy một phong thái của tu tiên.
Liễu Hoài Tịch vô tình bắt gặp Tống Cửu Ca âm thầm nỗ lực, xuất phát từ tình đồng môn, chỉ điểm cho nàng đôi chút. Sau đó Tống Cửu Ca cũng dốc sức phấn đấu theo hướng chỉ dẫn, hiềm nỗi thiên phú căn cốt hạn chế, thực lực vẫn chẳng tiến triển gì rõ rệt.
Vì thế, ấn tượng của Liễu Hoài Tịch về Tống Cửu Ca vốn ở mức bình thường, độ hảo cảm ban đầu là 10 điểm. Vừa những lời xong, cảm thấy nàng tuy tu vi bình bình, nhưng tâm cảnh khá, thấp thoáng chút phong thái của bậc đại năng.
"Liễu sư quá khen ." Tống Cửu Ca đáp lời một cách vững vàng, xem chừng chuyện thỏa.
"Còn về loại phong ấn , đúng là chuyện đó, là một cấm thuật của Ma tu." Liễu Hoài Tịch đưa câu chuyện trở quỹ đạo, "Chỉ Ma tu cấp Đại Thừa mới thể thi triển cấm thuật , nếu sẽ dễ phản phệ."
"Nếu trúng cấm thuật , liệu cách nào giải phong ?"
"Khó." Liễu Hoài Tịch liếc nàng, "Trừ phi tu vi của phong ấn cao hơn kẻ tay, hoặc tìm linh bảo giải phong, nếu thì vô phương."
"Linh bảo giải phong?"
"Cụ thể cũng rõ lắm." Liễu Hoài Tịch khẽ nhướng mày, "Tống sư vẻ hứng thú với chuyện nhỉ?"
Cứ như chính nàng là phong ấn bằng.
"Chỉ là tò mò thôi ạ." Tống Cửu Ca ý hỏi thêm nữa, dậy tạ ơn, "Hôm nay đa tạ Liễu sư giải đáp thắc mắc, Cửu Ca gì báo đáp, chỉ đóa hoa đỏ nhỏ , mong sư đừng chê."
Liễu Hoài Tịch đóa hoa Tống Cửu Ca, thấy thần sắc nàng nghiêm túc thì nhận lấy, đoạn lấy từ trong túi Càn Khôn một chiếc lá ngọc xanh biếc chỉ bằng bàn tay.
"Ta thể nhận đồ của , đây là một pháp khí phi hành, cầm lấy mà dùng."
【Độ hảo cảm của Liễu Hoài Tịch: +5.】
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
【Tặng hoa đỏ cho Liễu Hoài Tịch: Tu vi +999】
Tống Cửu Ca cực kỳ một cái pháp khí phi hành, nhưng nàng thể nhận, đành ngậm ngùi từ chối.
"Liễu sư , chuyện nào chuyện đó. Muội tặng hoa cho vì giúp , chứ vì đổi lấy pháp khí."
"Một đóa hoa dại ven đường đáng bao nhiêu tiền, nếu nhận pháp khí phi hành thì lương tâm sẽ c.ắ.n rứt lắm."
Tống Cửu Ca nghĩa khứ lẫm nhiên chắp tay cáo từ, sải bước xuống đỉnh Che Nguyệt. Không ai trong lòng nàng đang thầm rơi lệ.
Hu hu hu, thèm pháp khí phi hành c.h.ế.t. Cái cảnh ngày ngày dùng đôi chân đo lường mặt đất, leo núi lội suối bao giờ mới kết thúc đây?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-11-ngo-ngac-toan-tap.html.]
đồ của Liễu Hoài Tịch thì thể nhận, nhận khó mà cày kinh nghiệm tiếp. Nhịn nhỏ lớn, vì tương lai an nhàn, cái gì cần từ chối thì nhất định từ chối.
Tống Cửu Ca lau giọt nước mắt "vô hình", băng đèo vượt suối trở về phòng . Đáng lẽ buổi chiều võ trường, nhưng nghĩ đến chập tối đến Hàn Đàm, nàng liền dẹp luôn ý định đó. Đằng nào đến võ trường cũng chẳng chuyện gì lành, chi bằng nghỉ ngơi một chút, thu hoạch d.ư.ợ.c liệu sớm đến nhà ăn dùng bữa.
Vừa thu xong một đợt d.ư.ợ.c liệu, Tống Cửu Ca bỗng thấy gai , theo bản năng thu luôn chỗ đất màu gian. Gần như ngay tức khắc, cửa phòng nàng một lực mạnh phá tan tành từ bên ngoài. Bạch Sương Sương vung roi Mộc Hoa xông , quất tới tấp về phía nàng.
Tống Cửu Ca né một roi trong gang tấc, tung nhảy khỏi cửa sổ chạy thoát.
Mẹ nó chứ, con nhỏ Bạch Sương Sương đến gây sự.
"Tống Cửu Ca, ngươi còn dám chạy!" Bạch Sương Sương gầm lên giận dữ, "Xem hôm nay lột da trút xương ngươi , cho chừa cái thói lăng loàn!"
Thiếu nữ vung linh roi đuổi theo, hung hăng vô cùng. Tống Cửu Ca đau hết cả đầu, hai ngày nay nàng chạm mặt Bạch Sương Sương , chẳng hiểu đắc tội gì với cô tổ tông nữa.
Chát!
Đuôi roi quất trúng đau rát, cần cũng chắc chắn là da thịt nát bấy .
"Bạch sư , chuyện gì chúng thể bình tĩnh ?" Tống Cửu Ca cố gắng đạo lý, nhưng Bạch Sương Sương hạng đạo lý, cứ thế múa may linh roi, bộ dạng như đ.á.n.h c.h.ế.t Tống Cửu Ca tới nơi.
"Ngươi mà cũng xứng ?!" Bạch Sương Sương hếch cằm lên, "Quyến rũ đại sư đủ, giờ còn dám tơ tưởng đến Liễu sư , hồ ly tinh cũng hạ tiện bằng ngươi!"
Roi ảnh loạn xạ, quất cho Tống Cửu Ca nhe răng trợn mắt vì đau. Bỗng nhiên, một thanh linh kiếm từ trời rơi xuống, chặn đuôi roi đang quất tới tấp về phía nàng. Hai thứ chạm phát tiếng kim loại va chạm ch.ói tai.
Tống Cửu Ca ôm cánh tay thương nặng ngẩng đầu lên, chẳng tự bao giờ, mặt nàng xuất hiện một tấm lưng quá vạm vỡ. Bên tai chợt vang lên tiếng thông báo của hệ thống.
【Đinh~ Hệ thống Liếm Cẩu Siêu Cấp bắt đầu quét! Họ tên: Thẩm Hủ Tuổi: 16 Chiều cao: 179cm Cân nặng: 70kg Tu vi: Trúc Cơ trung kỳ Đánh giá tổng hợp: ??? Độ hảo cảm hiện tại với ký chủ: 0 Lưu ý: Sau khi công lược thành công, thể nhận ??? điểm tối ưu hóa, dùng để nâng cấp thể chất, tinh thần, nhan sắc, mị lực... cho ký chủ.】
Hả?
Sao nhiều dấu chấm hỏi thế ? Hệ thống hỏng ?
【Hệ thống hỏng nhé, là do nam thần mới quét thể đ.á.n.h giá đơn giản bằng mắt thường thôi!】
Vượng Vượng kịp thời minh oan cho .
【Gợi ý ký chủ nên tích cực tiếp cận, sẽ bất ngờ tưởng đấy~】
"Ngươi tránh cho !" Bạch Sương Sương chỉ tay Thẩm Hủ, ánh mắt hung ác, "Nếu quất luôn cả ngươi đấy!"
Thẩm Hủ kiêu ngạo cũng tự ti : "Bạch sư tỷ cậy mạnh h.i.ế.p yếu, thấy hổ thẹn ?"
"Câm mồm! Ở đây chỗ cho ngươi lên tiếng!"
Bạch Sương Sương thẹn quá hóa giận, tay càng thêm tàn độc. Thẩm Hủ ngự kiếm giao chiến, đầy mười chiêu đ.á.n.h bại Bạch Sương Sương.
Tống Cửu Ca: (ToT) Ngưỡng mộ quá !
"Thẩm Hủ, ngươi cứ đợi đấy!" Bạch Sương Sương tức đỏ cả mắt, thu linh roi buông lời hăm dọa, "Ta đ.á.n.h ngươi, nhưng sẽ trị ngươi!"
Đối với lời , Thẩm Hủ chỉ trầm mặc nàng , nửa lời. Đợi đến khi Bạch Sương Sương hậm hực bỏ , Thẩm Hủ mới đến bên cạnh Tống Cửu Ca, đưa tới một hũ t.h.u.ố.c.
"Chỉ là vết thương ngoài da thôi, dưỡng vài ngày là khỏi, cần..." Tống Cửu Ca dung nhan vô song của Thẩm Hủ, giọng nhỏ dần tắt hẳn.
Trời ạ, cực phẩm mỹ nam! Cảm giác chỉ cần một cái là thể kéo dài tuổi thọ luôn, nhan sắc đỉnh cao ít nhất cũng 98 điểm trở lên, đ.á.n.h giá tổng hợp là dấu chấm hỏi nhỉ?
Tống Cửu Ca nuốt nước bọt, cố gắng đè nén sự nóng bừng đang bốc lên mặt. Không , , trai đến mấy cũng động lòng. Đừng quên mục tiêu của ngươi là trở thành đại lão giới tu tiên, tuyệt đối thể để đàn ông lỡ dở đại sự!