Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta - Chương 165
Cập nhật lúc: 2026-03-19 23:23:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy là mùa hạ, nhưng vẫn đến lúc khốc thử nóng nhất.
Trường Tuế tùy ý quạt hai cái, cảm thấy mát mẻ ngược càng thêm phát muộn, nàng từ xuống đ.á.n.h giá Lục Châu, "Ngươi nóng?"
"Không a." Nhìn đôi má đỏ bừng của Trường Tuế, Lục Châu chút lo lắng, "Điện hạ, Người sẽ là buồn bực trong phòng sinh bệnh chứ?"
Điều thể.
Không còn sự đa tai đa nạn của kiếp , kiếp nàng tuy mất tu vi, nhưng vũ lực trị vẫn còn, thể cũng khang kiện lắm, sẽ dễ dàng sinh bệnh. So với buồn bực sinh bệnh trạng, Trường Tuế càng cảm thấy là Mộ Yếm Tuyết cho phiền.
Phiền tì khí như thể nhẫn.
Nghĩ đến hàm nghĩa mà hoa băng trong suốt vô hạ đại biểu, Trường Tuế ninh mày hiểu, lẽ nào đây chính là phương thức Mộ Giáng Tuyết yêu nàng? kiếp từ lúc gặp mặt nàng đang khi dễ , thể yêu nàng cái gì chứ?
"Đi bưng cho một chén lương tới." Nàng đuổi Lục Châu .
Vì thực sự phiền nhiệt, Trường Tuế thu hồi dự định xuất phủ, chuẩn cứ ở trong phủ dạo vài vòng. Lúc đến hoa viên, nàng đột nhiên thấy tiếng hừ hừ vi nhược, giống như tiếng kêu của tiểu động vật, chút quen tai. Nàng men theo âm thanh tìm tới, trong bụi hoa thấy một con lợn nhỏ mập mạp màu hồng phấn.
Lợn?!
Trong công chúa phủ lợn?
Trường Tuế phản ứng vài tức, mới nhớ con lợn từ mà đến, xổm hướng về phía bụi hoa gọi một tiếng: "Hỉ Tuyết?"
Lợn nhỏ động động lỗ tai, thấy tiếng gọi chạy về phía Trường Tuế, một đầu húc vạt váy của nàng.
Không sai , đây là cô vợ lợn thế Trường Tuế gả cho Mộ Yếm Tuyết, nàng ban tên là Hỉ Tuyết, vặn cùng tên của Mộ Yếm Tuyết ghép thành một đôi.
"Ngươi mập thế ?" Xoa xoa cái đầu nhỏ mập mạp của lợn nhỏ, lông tơ lòng bàn tay tinh tế, hiển nhiên hảo hảo chiếu cố. Trường Tuế là thật sự ngờ, Mộ Yếm Tuyết dĩ nhiên thật sự thể nhịn thịt nó.
Bàn về cọc hoang đường hôn sự đó, đến nay vẫn là trò bữa dư t.ửu hậu trong vương thành, phỏng chừng đều truyền đến Bắc Lương vương thành .
Ngày đó Trường Tuế cự tuyệt xuất giá, còn phóng thoại Mộ Yếm Tuyết chỉ xứng cưới một con lợn, lấy phận Công chúa mệnh cùng lợn con khoác hồng trù thành hôn, khiến Mộ Yếm Tuyết trở thành đại tiếu thoại của Nam Vinh.
Nàng đến hiện trường, cho nên tịnh Mộ Yếm Tuyết lúc đó là thần tình trạng thái gì, chỉ cao hứng vì trong hoa băng vô hạ đó xuất hiện ti lũ tạp sắc, cho rằng nhanh sẽ xách đao g.i.ế.c tới. mãi cho đến khi nàng tình nguyện đến hôn phòng của hai , Mộ Yếm Tuyết đều từng biểu hiện chút tắng hận nào, chỉ an tĩnh đó, hồng chúc hắt lên nửa bên dung nhan , vùi bóng râm hàng mi dài, thoạt lạc mịch cô tịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-nao-su-ton-cung-la-cua-ta/chuong-165.html.]
Có mấy khoảnh khắc, Trường Tuế cảm thấy cô phụ một khỏa chân tâm, nhưng nghĩ đến đủ loại ác sự kiếp , cảm thấy ác độc quá đáng nữa. Nàng nghĩ, đây là báo phục mà Mộ Giáng Tuyết đáng nhận.
Sau đó, Trường Tuế đuổi Mộ Yếm Tuyết khỏi hôn phòng, còn ác ý bắt chiếu cố vợ lợn của , yêu cầu ngày ngày ôm ngủ.
Mộ Yếm Tuyết ôm ngủ , Trường Tuế , nhưng một thời gian ban đầu, nàng phái chằm chằm nhất cử nhất động của Mộ Yếm Tuyết, quả thực giữ Hỉ Tuyết trong phòng.
Lợn con to bằng bàn tay lúc , nay thể hình lật gấp đôi, tròn vo sạch sẽ. Ngửi thấy nó hương khí cực thiển, Trường Tuế ôm nó lên, ghé sát ngửi một cái, quả nhiên là lãnh hương Mộ Yếm Tuyết.
"Sẽ ..." Quơ quơ móng lợn nhỏ của Hỉ Tuyết, Trường Tuế là thật tâm hiểu, nhịn cùng một con lợn buôn chuyện bát quái, "Hắn sẽ thật sự ngày ngày ôm ngươi ngủ chứ?!"
Nếu hương khí nồng đậm như dính lên .
Nàng tịnh chú ý tới, tiếng bước chân càng càng gần, dừng lưng nàng. Nghe thấy lời tự ngôn tự ngữ của Trường Tuế, phía mặc một thuấn, lên tiếng: "Điện hạ đáp án gì?"
Dưới tay Trường Tuế run lên, Hỉ Tuyết từ trong tay nàng giãy thoát, chui trong bụi hoa.
"Ngươi đến từ lúc nào!" Cọ một tiếng dậy, đầu, Trường Tuế thấy Mộ Yếm Tuyết.
Trên vẫn mặc giáng sắc triều phục, tư đĩnh bạt thon dài, hiển nhiên là hạ triều trở về. Chú ý tới sự biến hóa quan phục của , biểu tình của Trường Tuế cứng đờ, "Ngươi hữu thiên ?"
Mộ Yếm Tuyết khẽ ừ một tiếng, ngay đó thấy Trường Tuế truy vấn: "Chuyện từ lúc nào? Vì thiên tiến? Ngươi hiện tại là quan chức gì?"
Trên mặt Trường Tuế tịnh hỉ duyệt, thậm chí vì sự hữu thiên của mà cảm thấy bất mãn, đầy mắt là phòng bất duyệt.
Mộ Yếm Tuyết khựng , nhất nhất trả lời: "Nửa tháng , Hình bộ khiên xuất mấy chục trọng hình bức cung oan giả thác án, dẫn Bệ hạ chấn nộ, mệnh tới thẩm lý vụ án ."
Vụ án khiên thiệp đông đảo, mũi nhọn chĩa thẳng Hình bộ Thượng thư, ai dám tra, cũng khó tra chân tướng. Nhiên nhi Hoàn Lăng bất mãn Hình bộ từ lâu, là thiết tâm chỉnh trị, thì Mộ Yếm Tuyết xuất Bắc Lương, cùng Nam Vinh triều đường khiên thiệp sâu, phận Phò mã liền là nhân tuyển nhất.
Chính là trong thời gian Trường Tuế cùng lãnh chiến dọn về vương cung đó, Mộ Yếm Tuyết tra rõ vụ án , triều đường đại phóng dị thải bác đắc sự tín nhiệm của Hoàn Lăng, trạc vi Hình bộ Thị lang.
"Hình bộ Thị lang?!" Trường Tuế kinh hô thành tiếng.
Đó chính là chính tam phẩm đại quan, Hoàn Lăng thể phóng quyền cho ?!
Vốn dĩ theo ý của Trường Tuế, là chuẩn để Mộ Yếm Tuyết ở Nam Vinh nhập triều vi quan, chỉ là vì xuất Bắc Lương, còn vì sự yên tâm của nàng đối với . Mà A của nàng là một vị minh quân thiện dụng nhân tài, nhận vi Mộ Yếm Tuyết tài năng liền nên dùng, là sự khuyên can mãnh liệt của Trường Tuế, mới chỉ để nhậm mệnh một tiểu quan Hình bộ, cũng coi như là khảo sát đối với .