"Ừ... ." Lục Cảnh Hiên khẽ đáp hai chữ mỉm chuyển sang chuyện khác, "Hương nhi, lát nữa nàng theo về Lục phủ nhé. Ta dẫn nàng tham quan một vòng trong phủ."
Lâm Hương đỏ mặt khẽ gật đầu đáp ứng.
Sau khi hôn sự Lục gia và Lâm gia định xong, gia nhân hai phủ dọc đường rải tiền đồng báo tin cho bách tính khắp nơi về mối thông gia giữa hai họ Lục và Lâm. Lục Hầu gia và Lục phu nhân về đến phủ định tìm chỗ thở phào hạ nhân bẩm báo: "Hầu gia, phu nhân, công chúa và phò mã tới ."
Hai liền theo gia nhân sảnh tiếp khách gặp và Cố Thanh Từ. Khi trông thấy Lục Hầu gia và Lục phu nhân liền mỉm chào hỏi: "Lục Hầu gia, Lục phu nhân, lâu gặp, hai vị dạo vẫn khỏe chứ?"
Gà xốt phô mai cay
Lục Hầu gia và Lục phu nhân vội bước tới, ánh mắt hiền từ . Ta khẽ gật đầu. Chưa kịp mở lời thì Cố Thanh Từ lên tiếng, giọng ôn nhu vang bên cạnh: "Lục Hầu gia, Lục phu nhân, hôm nay và công chúa đến đây là để chúc mừng hỉ sự giữa quý phủ và Lâm phủ."
Nói đưa lên lễ vật chuẩn sẵn. Lục Hầu gia hai tay nhận lấy, gượng gạo nở nụ : "Đa tạ công chúa và phò mã."
Chúng hàn huyên một lúc, và Cố Thanh Từ liền cáo từ. Phu thê trẻ chúng bước thì gặp Lục Cảnh Hiên mới trở về. Lục Cảnh Hiên xuống ngựa, ngỡ rằng chúng cũng tới. Ánh mắt sáng lên, lập tức bước nhanh tới: "Công chúa, hôm nay Lục gia sang Lâm gia nạp sính, cho dù nàng đổi ý cũng muộn ."
Hắn cho rằng đến vì , nào ngờ . Ta lạnh lùng sang : "Lục Cảnh Hiên, sẽ tác thành cho ngươi và Lâm Hương. Hôm nay đến chỉ để thăm Lục gia nhị lão, mong ngươi đừng tự đa tình."
Lục Hầu gia lúng túng gật đầu, định quát mắng đứa con trai của . Ngay lúc , Cố Thanh Từ bỗng đưa tay ôm lấy eo : "Lục công t.ử, và công chúa tình sâu nghĩa nặng, hôm nay đến chỉ để dâng lễ mừng đại hôn của hai vị. Chúc hai bách niên giai lão, ân ái trọn đời."
Lục Cảnh Hiên khẽ nhíu mày. Cố Thanh Từ vốn nổi danh kinh thành là kẻ ốm yếu, hạng như dựa dám khiến mất mặt bao . Đang lúc cam lòng định mở miệng phản bác, Lâm Hương bỗng lên tiếng đón lời: "Vậy thì đa tạ công chúa và phò mã."
"Không cần khách sáo." Ta lạnh nhạt thốt bốn chữ kéo Cố Thanh Từ xoay rời .
Lục Cảnh Hiên đồng t.ử co , bước lên một bước định mở miệng gọi Lâm Hương nắm lấy tay: "Cảnh Hiên, chẳng sẽ dẫn ngắm hậu hoa viên của Lục phủ ?"
Hắn mím c.h.ặ.t môi, dường như thấy lời Lâm Hương. Đôi mắt chăm chăm theo xe ngựa phủ công chúa rời . Mãi đến giây khắc , mới thực sự nhận thật lòng cần nữa. Trong thoáng chốc, Lục Cảnh Hiên chợt nhớ đến chuyện xảy ngày xuất giá.
Hôm Lâm Hương khỏi bệnh, đặc biệt mua món điểm tâm yêu thích nhất đến tìm . Lần đó khi gặp còn vui vẻ như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-nay-ban-cong-chua-khong-ga-cho-chang-nua/10.html.]
Ta : "Cảnh Hiên, là tự quyết định cắt m.á.u cứu Lâm cô nương, cần lo cho ."
Lục Cảnh Hiên mím môi, nhẹ giọng : "Hôm mời nàng cứu là hành xử thỏa đáng, xin ."
Ta khẽ lắc đầu, ánh mắt chăm chú : "Cảnh Hiên, đây cứu ba , từng hối hận ?"
"Hối hận điều gì?" Lục Cảnh Hiên khó hiểu hỏi một câu. Bàn tay buông bên vô thức siết c.h.ặ.t.
Ta cong mày mỉm : "Chàng từng hối hận vì cứu ? Nếu vì , giữa và Lâm cô nương hẳn sẽ xảy những chuyện ..."
"Không! Nếu đổi là khác, cũng vẫn sẽ tay cứu giúp." Khi những lời , Lục Cảnh Hiên thần sắc bình thản, tựa như đang một chuyện hết sức tầm thường.
Ánh mắt tối , im lặng hồi lâu khẽ hỏi tiếp: "Năm đến Thanh Sơn tự ngoại thành cầu phúc, giữa đường gặp thích khách, màng sống c.h.ế.t đỡ một nhát đao. Nếu đổi là khác, cũng sẽ ?"
"Ừ." Lục Cảnh Hiên đáp, giọng gợn sóng.
Đứng , cam lòng : "Đến vu hãm hạ độc trong cung, hôn mê bất tỉnh, xông nơi sương mù tìm thần y về chữa trị cho . Những chuyện ..."
Còn đợi xong, Lục Cảnh Hiên mất kiên nhẫn cắt lời : "Vẫn thôi, bất kể chuyện đó xảy với ai, cũng thể thấy c.h.ế.t mà cứu."
Lúc tưởng sẽ ầm ĩ loạn. Ta mỉm : "Lục Cảnh Hiên, đa tạ cứu nhiều như . Trước đây đều là quá tùy hứng, khiến thêm bao phiền toái."
Lục Cảnh Hiên khẽ sững . Hắn há miệng định điều gì đó thì một nha vội vàng chạy tới cắt ngang: "Công chúa, Xuân Cô cô tới , rằng Thái hậu gặp ."
"Ta lập tức qua ngay." Trước khi rời , mỉm rạng rỡ : "Cảnh Hiên, quãng đời còn chúc bình an vô ưu, một đời thuận tại."
Khi lời đó, trong lòng chút bất an, nhưng kịp thêm thấy theo nha vội vã rời . Giờ nghĩ mới hiểu, khi là đang từ biệt . Đầu ngón tay khẽ run, sống mũi cay cay. Mãi đến giây phút , mới nhận , thì bản để tâm đến . Chỉ tiếc chuyện đều quá muộn.