23
Theo dòng rời , núi rừng trở về tĩnh lặng như xưa.
“Chàng xuống núi cùng họ ?”
Ta mấy quyển thoại bản Tô Vũ Ninh ném , trong lòng thấp thỏm.
“Nàng đang đuổi ?” – Tạ Thời Dư nhướng mày.
“Ta chỉ sợ nhiều quân vụ quá thôi.” – Ta phần chột đáp.
“Là sợ nhiều quân vụ, là sợ thấy thoại bản của nàng?”
“Rốt cuộc là thoại bản gì, mà nàng sợ nhạo?”
Tạ Thời Dư nhặt lên.
“Chỉ là vài cuốn lấy hình tượng mẫu thôi, sẽ thích , tình tiết đều nhàm chán.”
Ta vội vàng giật lấy, ai ngờ nhặt thêm một cuốn khác tiếp.
“Đã nhàm chán, nàng còn cực khổ mang từ kinh thành về? Ta dấu gấp trang đây – nàng hẳn ít . Chuyện nhàm chán thích đến ?”
“Tạ Thời Dư!”
Ta đến đỏ mặt, lập tức ngăn .
Chiêu hiệu nghiệm, lập tức đặt thoại bản trở trong hố.
“ là nên xem, giúp nàng chôn hết. Dù bây giờ Tạ Thời Dư thật thuộc về nàng, mấy dòng chữ dĩ nhiên chẳng dùng nữa.”
“Chỉ giỏi mồm mép.” – Ta hờn giận đáp.
“Mà , tìm đến đây bằng cách nào?”
Cho dù hộ vệ chân núi phát hiện Tô Vũ Ninh, về báo tin, cũng thể nhanh đến .
“Ta cho giám sát Tô Vũ Ninh. Từ lúc yến tiệc trong cung vạch trần việc nàng hạ d.ư.ợ.c , khi nàng nghi là nàng cho . Về đến Lương Châu, phát hiện nàng cứ vô tình hữu ý dò hỏi chuyện của nàng, nên giữ một con mắt đề phòng.”
“Ta và Tô Việt từ nhỏ cùng lớn lên, với Tô Vũ Ninh cũng coi như thanh mai trúc mã, nhưng tình cảm giữa với nàng – ở kiếp , khi nàng hạ d.ư.ợ.c – cắt đứt sạch sẽ.”
“Chuyện hạ d.ư.ợ.c cũng với Tô Việt, hiểu rõ vị từ nhỏ nuông chiều hư hỏng. Hắn tính đưa nàng về quê, chờ chiến sự xong sẽ rước về bên mà quản thúc cho đàng hoàng.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Đến lúc , chúng cũng nên chuẩn hôn sự .”
Tạ Thời Dư kề sát tai thấp giọng , làn tóc vụt lay, thở khẽ khàng mà ngưa ngứa nơi vành tai.
“Chuyện bao giờ mới tới, còn sớm chán.”
Ta đưa tay chọc n.g.ự.c , đeo gùi sâu rừng.
“Sớm cái gì mà sớm, tính xong – thể sớm hơn kiếp nửa năm.”
“Lần thành hôn quá vội vàng . Này, A Ninh, nàng đợi …”
Tạ Thời Dư luống cuống đuổi theo, đến khi thấy đang nín mới thở phào.
“Nàng trêu .” – Hắn tủi .
“Chàng là thể tùy hứng một chút ?”
“, cứ tùy hứng thêm cũng .”
Dưới nắng, bóng thành đôi.
Vòng vo mãi, cũng may, chúng tìm thấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-nay-han-vi-nang-ma-den/10-ngoai-truyen-ta-thoi-du-1.html.]
NGOẠI TRUYỆN – TẠ THỜI DƯ
Lần đầu tiên Tạ Thời Dư thấy Tống Ninh, chính xác mà , là tỉnh táo mà thấy nàng – là giường.
Nàng giống như một con chim nhỏ thương, còn in dấu vết để .
Khi ánh mắt giao , Tạ Thời Dư cảm thấy trái tim cũng mổ một nhát.
Hắn rõ, đây là một cái bẫy.
Tửu lượng xưa nay cực , vài chén rượu thể say đến mức ?
Ngụy Đế vốn kiêng kị , nghĩ thủ đoạn đối phó cũng chuyện lạ.
thần sắc nàng, nàng chuyện gì cả, chỉ liên lụy.
Tạ Thời Dư nhớ, khi uống rượu, Tô Vũ Ninh đến, thế t.ử bàn bên mấy chuyện với nàng.
họ rõ ràng là thanh mai trúc mã, nàng vì hại ?
Tiếng mở cửa thô bạo cắt ngang dòng suy nghĩ, Tạ Thời Dư vội vàng kéo màn trướng che nàng .
Dù nàng là nữ nhân, nếu thấy y phục xộc xệch, chắc chắn sẽ thấy nhục nhã.
Rất nhanh, Tạ Thời Dư phận nàng – nàng là Tống Ninh, con gái Ngụy Đế, một công chúa phong hiệu.
Và “cuộc gặp” vốn là mưu kế của Hoàng tỷ nàng.
Tạ Thời Dư vốn trong kế hoạch, nên khi Ngụy Đế thấy cùng Tống Ninh, nổi trận lôi đình.
Tống Ninh rốt cuộc là công chúa, nếu trừng phạt thì chẳng khác nào vả mặt hoàng gia.
Như thế, Tống Ninh cứu Tạ Thời Dư, thiên t.ử ban hôn cho hai .
Họ vốn chẳng quen , đầu gặp mặt là giường.
Nàng tỷ tỷ hãm hại, còn thanh mai tráo rượu.
Tạ Thời Dư nhớ tới mẫu – bà với phụ là mối hôn nhân sắp đặt, vì lợi ích hai nhà, chẳng hề tình cảm.
Sau thành hôn lâu, phụ từ ngoài mang về một nữ nhân khác, tuy mẫu vẫn là chủ mẫu của Tạ gia, nhưng Tạ Thời Dư hiểu rõ – điều bà khao khát là tình yêu của phụ .
Thế nên bà dồn tất cả tâm tư lên Tạ Thời Dư – chỉ cần giỏi hơn con của những nữ nhân khác, phụ sẽ đến viện bà nhiều hơn.
Thuở bé, Tạ Thời Dư sống trong tiếng mắng và đòn roi, nhiều khi mẫu đ.á.n.h ôm .
“Thời Dư, nếu cưới vợ, nhất định hết lòng yêu nàng.”
“Nếu con thể yêu nàng hết lòng, thì xin hãy buông tha cho nàng.”
Sau , mẫu buồn phiền mà c.h.ế.t, đến lúc cuối, phụ cũng đến một .
Rồi Tạ gia diệt vong, phụ hại, kế mẫu chịu nổi cảnh lưu lạc, ôm nhảy sông.
Phụ tưởng hưởng hết “tề nhân chi phúc”, đến cuối cùng vợ con ly tán.
Vậy và Tống Ninh sẽ thế nào? – Tạ Thời Dư bắt đầu tưởng tượng.
Nàng là con gái Ngụy Đế, là nghịch thần chuẩn khởi loạn.
Lẽ ở hai bên đối lập, mà thành ân nhân của .
Khi hôn sự chuẩn , Tống Ninh cứu nữa.
Nàng với Ngụy Đế rằng thai, ép hôn sự diễn sớm, giúp tránh việc hộ tống công chúa hòa .
Dù và Tam hoàng t.ử Sở quốc giao tình, nhưng Tống Ninh hề điều đó.