KIẾP NÀY, HẮN VÌ NÀNG MÀ ĐẾN - 3
Cập nhật lúc: 2025-07-29 05:47:13
Lượt xem: 15,979
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tốt thôi, chỉ là sứ thần Sở quốc chẳng bao lâu sẽ đến triều, Hoàng tỷ nên nhanh một chút.”
“Dù một ngày định, ai cũng trong chúng , ai sẽ hòa .”
Ta tiếp tục châm chọc, khiến nàng tức tối.
Kiếp , chẳng ai trong chúng hòa , cùng Tạ Thời Dư bắt quả tang, mà Hoàng tỷ vốn là minh châu trong tay Phụ hoàng, dĩ nhiên ông nỡ để nàng .
Cuối cùng, là một công chúa khác trong hoàng tộc.
Hôm nay cố ý nhắc đến chuyện mặt nàng, bất quá là để nàng với Phụ hoàng — hãy để hòa .
Kiếp , hộ tống đoàn hòa chính là Kỳ Hoằng, một tên tướng quân tự đại ngu dốt, chỉ suông.
Kiếp , Tạ Thời Dư từng giao thủ với , cũng hiểu rõ tính tình kẻ .
Đến lúc đó, sẽ nhân lúc đoàn hộ tống lơi lỏng mà tìm cơ hội bỏ trốn, như sẽ thoát khỏi lao ngục của .
Cũng cần lặp con đường bi thương của kiếp .
06
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Năm ngày , sứ thần Sở quốc kinh, Phụ hoàng hạ chỉ lệnh hòa .
Tưởng rằng chuyện trong lòng bàn tay, mà Tạ Thời Dư tự xin hộ tống hòa …
“Tạ Thời Dư, ngươi điên ?”
Ta luôn chú ý đến chọn hộ tống hòa , khi tin , gần như chạy thẳng tới ngự thư phòng.
Tạ Thời Dư từ bên trong bước , thấy liền cố ý tới.
Ánh dương chiếu xuống , lông mày, khóe mắt vẫn là vẻ thảnh thơi nhàn nhã .
“Không gọi là Tạ tướng quân nữa , công chúa điện hạ?”
Hắn cố ý nhấn mạnh hai chữ “Tạ tướng quân” và “công chúa điện hạ” để trêu chọc chuyện ở yến tiệc trong cung.
“Ta đang nghiêm túc đấy.”
Ta sốt ruột ngẩng mắt trừng , rơi trong ý nơi đôi đồng t.ử .
“Ta cũng nghiêm túc.”
Ta hiểu vì Tạ Thời Dư cứ cố chấp chuyện .
Kiếp , lúc ban đầu cũng gọi một tiếng “Tạ tướng quân”, mãi đến ngày thành mới đổi cách xưng hô.
Hôn lễ khi quá vội vàng, một đường bấp bênh.
Ta thai, cả ngày nuốt nổi hạt cơm, ngay cả nôn cũng nôn nổi.
Có lẽ khi dìu xuống kiệu, nhận chân mềm nhũn vì đói, nên gần như cùng bước thẳng tân phòng.
Nến đỏ lay động, cây quạt gạt sang bên, màu đỏ thẫm của hỷ phục hắt lên mặt , như thể cũng thấy thẹn thùng.
“Ta…”
“Ừm…”
Hai đều mở lời, nhưng chẳng ai thốt nổi một câu trọn vẹn.
“Đói lâu ?”
“Nàng ăn , cần đợi .”
Nói xong, xoay dặn dò gia nhân:
“Công chúa uống rượu, bưng chén canh mận chua nấu sẵn lên.”
“Đêm nay sẽ quấy rầy nàng, cứ yên tâm mà ngủ.”
“Canh mận chua… Ta Lý thúc , nữ nhân m.a.n.g t.h.a.i đều thích uống. Nếu nàng thích, để nhà bếp thứ nàng ưa là .”
Lúc Tạ Thời Dư chu đáo đến mức khiến ngỡ ngàng, chỉ liên tục gật đầu, bận rộn cảm tạ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-nay-han-vi-nang-ma-den/3.html.]
“Đa tạ Tạ tướng quân.”
Một liền hai chữ “tạ”, chẳng giống cảm ơn, mà như là… lắp bắp.
Ta vội tiếp:
“Làm phiền Tạ tướng quân , tạ ơn.”
Không thì thôi, càng càng khiến Tạ Thời Dư bật .
“Nói lắm tiếng ‘tạ’ thế nàng cũng thấy vướng miệng ?”
“Nàng là công chúa, binh sĩ của , cũng đừng gọi là ‘tướng quân’ nữa, gọi ‘Tạ Thời Dư’ là .”
“Còn nữa, về đừng nhiều ‘tạ’ như – trừ khi gọi .”
07
Hồi ức thoáng vụt qua, chỉ để chúng của kiếp .
“Ngươi kiếp , Phụ hoàng vốn ý để ngươi hộ tống đoàn hòa , chờ ngươi đặt chân biên giới Sở quốc, sẽ tay với ngươi ?”
“Sở quốc vốn hận ngươi đến tận xương tủy, nguy hiểm đến mức nào ngươi rõ ?”
Ta tiếp tục lời khuyên răn, chỉ thấy cúi xuống gần hơn.
“Thì nàng cũng , đến Sở quốc nguy hiểm.”
“Ta khác ngươi, lựa chọn, nhưng ngươi .” – phản bác.
“Ta chẳng qua chỉ là một công chúa thất sủng, đối mặt với thánh chỉ của Phụ hoàng, căn bản chẳng đường phản kháng.”
Ta thẳng , cố gắng bình tĩnh để thốt từng chữ.
“Tống Ninh, nàng mỗi nàng dối, đều cố tình thẳng mắt ?”
Ánh mắt Tạ Thời Dư chợt hạ xuống, bên đọng một tầng âm u.
Ta luống cuống lùi , nhưng lưng chẳng hề chạm tường cung.
Là – bàn tay chặn nơi lưng , như một thợ săn nắm chắc con mồi trong tay.
Trong khoảnh khắc mơ hồ, nhớ đến cảnh Tạ Thời Dư những khi săn b.ắ.n, luôn thích cưỡi ngựa dồn ép con mồi chỗ c.h.ế.t, mới giương cung b.ắ.n hạ.
Giờ khắc , và con mồi , dường như chẳng khác biệt bao nhiêu.
“Nàng định nhân đường hòa mà bỏ trốn.”
Hắn đoán trúng suy nghĩ của .
“Không…”
Lời mới nửa chừng, mới nhận sa bẫy.
Nửa câu còn nghẹn nơi cổ họng, cũng chẳng , mà cũng chẳng xong.
“Được , hiểu.”
Áp lực nơi lưng rút khi đỡ vững.
“Chuyện của liên quan đến ngươi, ngươi vốn chẳng cần nhúng tay.”
Kiếp , đổi đang dần chệch khỏi dự tính của , Tô Vũ Ninh và Tạ Thời Dư sẽ đến .
“Vậy chuyện của , nàng cũng cần ngăn cản.”
Khóe môi hiện nụ , nhưng khiến lòng chua xót căng đầy.
“Đi thôi, kẻo khác thấy nàng lén gặp .”
Tạ Thời Dư nhướng mày, nhưng khóe môi hạ xuống.
“Trời lạnh , mặc thêm vài lớp áo. Gió ở Sở quốc lớn, coi chừng chờ tới nơi, hạ nhân gió thổi bay mất.”
Ánh mắt lướt qua , nhanh, trong tầm chỉ còn vạt áo màu trăng khuất dần trong đêm.