Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:49:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy nha quỳ xuống, chọn chỗ sạch sẽ mà quỳ thẳng lên mảnh sứ vỡ đất, đầu gối và bàn tay lập tức rướm m.á.u. Diêu Tranh vốn sững vì cảnh tượng đó, bỗng nàng quỳ cầu xin tha mạng, còn liên tục dập đầu xuống đất ngừng.

Hành động đó diễn ngay mặt bằng bữu (bạn bè) thiết của , khiến rõ ngọn ngành còn thể tưởng lầm rằng là kẻ tàn nhẫn, độc ác trong bóng tối.

Diêu Tranh cảm thấy nha thật sự khó hiểu, khỏi nhíu mày :

“Ngươi mau dậy, bản công t.ử còn sẽ phạt ngươi.”

Thế nhưng nha như hề thấy lời , vẫn cứ ngừng dập đầu, miệng liên tục cầu xin Diêu Tranh tha mạng, dáng vẻ như sợ đến mức hồn bay phách lạc. Chẳng bao lâu, trán nàng bật m.á.u.

Thấy , Diêu Tranh bỗng lờ mờ hiểu đôi chút nguyên do của chuyện .

Hắn đang định nghiêm giọng chất vấn xem là đại tiểu thư sai nàng như , thì Diêu Phẩm Nhàn bất ngờ bước tới.

“Thanh Cúc, mau đỡ nha đầu dậy.” Rồi nàng sang dặn T.ử Đường: “Ngươi mau ngoài tìm một đại phu đến, nhanh lên.”

“Dạ .” T.ử Đường nhận lệnh xong liền lập tức xoay ngay.

Bên , Thanh Cúc tiến đỡ nha dậy, nhưng nàng vẫn cứ quỳ rạp đất chịu lên.

“Nô tỳ là do bất cẩn, vô tình va chạm công t.ử. Xin công t.ử tha cho nô tỳ, đừng lấy mạng nô tỳ.”

Diêu Phẩm Nhàn liền tự bước tới đỡ nha dậy, dịu dàng :

“Ngươi là nha mới đến phủ ? Bổn cung từ đến giờ từng thấy ngươi. Nếu ngươi là mới, cũng trách ngươi . Đệ tuy vẻ ngoài trông phần nghiêm nghị, nhưng tính tình , đối đãi với hạ nhân cũng t.ử tế. Đừng là lấy mạng ai, đến cả mắng c.h.ử.i cũng từng.”

Ban đầu, nhóm bạn học thiết của Diêu Tranh vốn phận thật sự của Diêu Phẩm Nhàn, nên nhất thời hành lễ. Giờ nàng gọi Diêu công t.ử là " ", trang phục, trang sức nàng đang mặc, ai nấy đều đoán nàng chính là Ngụy Vương phi đương triều.

Thế là vội vàng cùng chắp tay hành lễ, đồng thanh : “Tham kiến Ngụy Vương phi.”

“Bái kiến Ngụy Vương phi.”

Diêu Phẩm Nhàn tiếng liền , mỉm :

“Các vị đều là tri kỷ cùng học với Tranh ca nhi, thì cần khách sáo như thế.”

Rồi : “Hôm nay để các vị chê , nha mới phủ còn hiểu chuyện, lỡ va chạm đến .”

Mấy vị công t.ử vội vàng đáp: “Không , hề va chạm gì đến bọn cả, chỉ là vô tình đụng Diêu công t.ử, cũng đụng chỗ nào.”

Tuy Diêu Phẩm Nhàn căn dặn , nhưng vẫn yên tâm, lặng lẽ theo . Quả nhiên, Diêu Phẩm Nghiên thật sự tay trả thù.

Làm chuyện như ngay mặt bao nhiêu , để một nha yếu thế xuất hiện với bộ dạng thê t.h.ả.m đẫm m.á.u như thế, chẳng đổ lên đầu Tranh ca nhi cái danh thô bạo, bất nhân ? Lời đồn đáng sợ lắm, đến lúc đó, một đồn mười, mười đồn trăm, chuyện bịa đặt cũng sẽ tin là thật.

Nha hành sự theo đúng phân phó, kế hoạch ban đầu vốn vô cùng trôi chảy, chỉ là ngờ… Ngụy Vương phi đột ngột xuất hiện.

Ngụy Vương phi đến, chỉ vài câu lập tức rũ sạch liên quan cho công t.ử. Kế hoạch tưởng chừng sắp thành, tan tành trong phút chốc. Nha cam lòng, lo sợ nếu việc thành, khi về sẽ chủ t.ử trách phạt, nên vẫn chịu buông bỏ dễ dàng.

“Nô tỳ mới. Vương phi chẳng qua là nhớ rõ nô tỳ thôi. Nô tỳ tên là Tiểu Tâm. Nô tỳ thật sự sợ công t.ử. Đến cả đại tiểu thư mà công t.ử cũng thể mắng nể nang, huống chi là một nha như nô tỳ. Nô tỳ lỡ va , phạm sai lầm, chắc chắn công t.ử sẽ tha mạng cho nô tỳ .”

Diêu Phẩm Nhàn mặc kệ nàng bao nhiêu, chỉ tập trung điều quan trọng, liền hỏi: “Nói như , ngươi là nha bên cạnh đại tiểu thư?”

Tiểu Tâm: “……”

Chủ t.ử lệnh, phép nhắc đến chuyện liên quan đến chủ t.ử. Nếu như nàng , là hại chủ t.ử.

, nàng vội vàng phủ nhận: “Nô tỳ… Nô tỳ hầu hạ bên cạnh đại tiểu thư, nô tỳ chỉ là một nha quét dọn nhà thôi ạ.”

“Vậy thật là kỳ quái.” Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy khó hiểu: “Nếu ngươi nha bên cạnh đại tiểu thư, công t.ử đối xử với đại tiểu thư như thế nào?”

“Nô tỳ… Nô tỳ là .” Tiểu Tâm vẫn cố gắng biện hộ: “Nô tỳ quen một tỷ tỷ, nàng hầu hạ bên cạnh đại tiểu thư. Mới , nô tỳ nàng , sáng nay đại tiểu thư tìm công t.ử chuyện, còn tặng hậu lễ, nhưng công t.ử những cảm kích, mà còn mắng đại tiểu thư một trận. Nô tỳ xong sợ, nên đường để ý, lúc mới va công t.ử.”

“Công t.ử tha mạng! Công t.ử tha mạng!”

Diêu Phẩm Nhàn tiếp tục theo ý nàng mà hỏi: “Vậy ngươi cho , ngươi quen tỷ tỷ là ai? Bổn cung , ai dám gan lớn như , lưng chuyện của các chủ t.ử, châm ngòi giữa công t.ử và đại tiểu thư?”

“Nô tỳ… Nô tỳ…” Tiểu Tâm thể trả lời theo ý Ngụy Vương phi mong , vì nàng chỉ hỏi những điều mà nàng thể trả lời , cảm thấy chút chống đỡ nổi.

“Là nhớ rõ ?” Diêu Phẩm Nhàn vẫn giữ thái độ ôn hòa, mặt lộ chút nghiêm khắc vẻ của địa vị cao. Nàng nhẹ nhàng : “Không nhớ cũng , lát nữa đại phu đến , ngươi cứ để xử lý vết thương . Sau khi băng bó xong, bổn cung sẽ đưa ngươi đến gặp đại tiểu thư. Đến lúc đó, ngươi chỉ cần chỉ mặt kẻ với ngươi những lời đó cho bổn cung.”

Tiểu Tâm thể chống đỡ nữa, thiếu chút nữa thì “thình thịch” một tiếng quỳ xuống mặt Diêu Phẩm Nhàn để nhận sai. đúng lúc , tiếng bước chân lớn của Diêu Trọng Hòa đột nhiên vang lên.

“Đã xảy chuyện gì? Sao đều tụ tập ở đây?”

Đây đầu Diêu Trọng Hòa chứng kiến cảnh tượng như . Ông mới hạ triều sáng nay, còn mời Thẩm Hàn Thanh - Thẩm đại nhân, đến phủ ôn chuyện. Trong lòng ông, chuyện của trưởng nữ Nghiên Nhi và hôn nhân của nàng luôn luôn ưu tiên, vì thế hôm nay ông cũng nhân cơ hội thử xem Thẩm đại nhân rốt cuộc ý gì.

Chỉ là ngờ, hai mới vài bước trong hoa viên, liền thấy động tĩnh từ bên .

Một nha va Tranh ca nhi, ông vốn định xem Tranh ca nhi sẽ xử lý như thế nào, nhưng ngờ càng càng thấy tình huống .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-101.html.]

Với sự nhạy bén của , lúc ông tất nhiên đoán đây là một trò , một màn kịch. Cảm thấy tiến gần hơn, mắt thấy nha định Nghiên nhị, Diêu Trọng Hòa vội vàng tiến lên ngăn .

Sau khi nghiêm mặt răn dạy nha một câu, Diêu Trọng Hòa lập tức sang ôm tay hành lễ với Diêu Phẩm Nhàn: “Thần, tham kiến Ngụy vương phi.”

Trước mặt ngoài, Diêu Phẩm Nhàn tất nhiên sẽ khó phụ của , nàng vẫn giữ thể diện cho ông.

“Phụ cần khách sáo.” Nàng giơ tay, tự nâng ông dậy.

Tuy nhiên, với phụ thì nàng thể đối đãi nhẹ nhàng, nhưng với nha , nàng dễ dàng tha thứ như .

“Phụ , nữ nhi thấy nha đầu chút vấn đề, hành vi lén lút, năng ấp úng, hỏi thì trả lời, lời . Nếu nữ nhi vô tình va , lẽ nàng hại thanh danh của Tranh ca nhi. Những tin đồn nhảm truyền , cho dù là thật , đều đáng sợ, nàng thực sự hiểu quy tắc.” Nàng tiếp tục : “Vừa nàng còn định chạy, nữ nhi sẽ đưa nàng xem đại phu , đó đến chỗ đại tỷ để đối chất.”

Diêu Trọng Hòa vẫn khom lưng, tỏ vẻ cung kính, nhưng ông :

“Là thần quản giáo nghiêm, phiền Vương phi thanh tĩnh. Không bằng thế , nha Vương phi giao cho thần, lát nữa thần sẽ thẩm vấn nàng.”

Diêu Phẩm Nhàn liền : “Phụ , ngài đừng dọa nàng , thẩm vấn thì cần . Chỉ là nữ nhi cảm thấy chút hiểu lầm, nên mang nàng tìm đại tỷ để rõ ràng. Phụ , ngài bận việc, chuyện trong nhà nên phiền ngài thì hơn.”

Nói xong, Diêu Phẩm Nhàn cũng tiếp tục trò chuyện nữa, trực tiếp phân phó Thanh Cúc: “Mang nàng xuống .”

“Vương phi!” Diêu Trọng Hòa sắc mặt khó coi, ông còn ngăn cản.

nhiều ở đây, thêm Thẩm đại nhân cũng mặt, ông thể quá mức cứng rắn.

Cuối cùng, chỉ thể nịnh nọt, với giọng điệu mềm mỏng và cung kính : “Vương phi là nữ nhi gả , trở nhà cũ chỉ là khách, thể để khách nhân việc vất vả trong phủ như . Hay là ngài tìm lão thái thái , bà nhất định sẽ xử lý chuyện .”

Nàng phụ đang tính toán gì, nàng thể hiểu?

Đi tìm lão thái thái, chẳng cũng giống như trực tiếp giao cho ông ?

Diêu Phẩm Nhàn nhàn nhạt : “Tổ mẫu tuổi lớn, phụ còn nỡ quấy rầy bà, nữ nhi cũng đành lòng. Nếu phụ nữ nhi là nữ nhi gả , trong nhà, thì nữ nhi quả thật thể quản chuyện . mẫu là chủ mẫu trong gia đình, những chuyện nội trạch thì mẫu nên quản. Cho nên… Thanh Cúc, đem mang chỗ phu nhân .”

“Dạ, vương phi.” Thanh Cúc nhanh ch.óng đáp lời, giơ tay hiệu cho nha thủ thế “thỉnh”.

Nữ nhi quyết tâm thể bỏ qua, Diêu Trọng Hòa , lúc ông gì nữa cũng là vô ích. Vì , ông chỉ im lặng nữ nhi mang , mà thêm gì.

Rốt cuộc, ông thể để ngoài thấy trò , để họ nghĩ rằng trong Diêu gia thực sự mâu thuẫn, phụ t.ử hòa thuận, phu thê cũng đồng lòng.

khi lòng quyết định, Diêu Trọng Hòa lúc cũng còn tâm trạng để dò xét Thẩm đại nhân nữa. Ông chỉ ôm tay, lời xin , bảo nhi t.ử Tranh ca nhi theo , ông cũng hướng hậu viện mà .

Khi cha con Diêu Trọng Hòa và Diêu Phẩm Nhàn rời , Diêu Tranh và các bạn học mới dám mở miệng chuyện.

"Vừa đó là Ngụy vương phi ? Quả thật là một mỹ nhân tuyệt sắc. Ta lớn lên ở đây từ nhỏ, từng gặp nữ nhân nào như . Thật sự là… dùng từ nào để miêu tả vẻ của nàng. Tiểu sinh thật sự cảm thấy hổ thẹn."

"Người 'kinh vi thiên nhân*', chắc là về nàng đó."

*Kinh vi thiên nhân: đến mức khiến trời ghen tị" " đến mức khiến khác kinh ngạc."

"Hơn nữa vương phi còn nhân hậu, đối với một nha mà cũng thể đối xử nhẹ nhàng và ôn hòa như ."

….

Nghe thấy những lời khen ngợi về Ngụy vương phi, ánh mắt Thẩm Hàn Thanh mơ màng, dường như đang về phía xa xăm, nơi bóng dáng vị quan của triều đình khuất dần. Sau một lúc, bình tĩnh thu hồi ánh mắt.

Hắn cúi mắt, im lặng, gì.

Diêu Tranh thấy , liền tiến gần, tiếp đón Thẩm Hàn Thanh: “Thẩm đại nhân, bằng chúng đến tiền viện, trong thiên thính thưởng thơ?”

Thẩm Hàn Thanh nâng đôi mắt đen sâu thẳm, vẻ mặt như một bức họa. Một nụ nhẹ nhàng thoáng qua, tươi tắn và thanh thoát. Hắn gật đầu đồng ý: “Được.”

Chàng công t.ử lạnh lùng, bao giờ , giống như một ngọn núi băng tuyết. một khi , thì như tuyết tan chảy, băng tan .

“Chúng quen từ lúc còn trẻ, cần khách khí như . Nếu phiền, hãy gọi là Thẩm đại ca.”

Trong lòng Diêu Tranh luôn kính trọng và ngưỡng mộ Thẩm Hàn Thanh, chỉ là tính cách của luôn lạnh lùng, khiến khác khó mà tiếp cận. , như , Diêu Tranh tự nhiên sẽ từ chối.

Vì thế, Diêu Tranh vui vẻ đồng ý: “Vâng, Thẩm đại ca.”

Thấy vui vẻ như , Thẩm Hàn Thanh một cái, cúi mắt mỉm nhạt.

Nhóm học sinh xung quanh vẫn đang khen ngợi sắc và lòng của Ngụy vương phi, nhưng chỉ Thẩm Hàn Thanh nhận , nàng chỉ xinh và thiện tâm, mà còn thông minh, là một nữ nhân cực kỳ sáng suốt.

Mới , cha con Diêu gia đấu , Diêu đại nhân căn bản là đối thủ của nàng.

Nhị tiểu thư Diêu gia… khi còn học ở nhà, nàng học cái gì cũng nhanh. Lúc nào cũng im lặng, ít , nhưng khi thể thốt những lời khiến khác kinh ngạc, khiến dừng và suy nghĩ sâu sắc.

 

 

Loading...