Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 113
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:49:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu Phẩm Nhàn hiểu tâm trạng của Hoàng hậu, vì trong thời gian , nàng gần như mỗi ngày đều cung. Thái hậu nàng cung là để bầu bạn với Hoàng hậu, nên bắt nàng đến thỉnh an, chỉ dặn nàng chăm sóc Hoàng hậu cho .
Vì , mỗi cung, Diêu Phẩm Nhàn ngoài việc ở Chiêu Nhân Cung một lúc, thì phần lớn thời gian đều dành ở bên cạnh Hoàng hậu.
hành động khiến Quý phi vui. Nàng cảm nhận rằng, việc Thục phi phế truất khiến Quý phi vui, mà ngược , từ khi Thục phi đày lãnh cung, sắc mặt của Quý phi càng lúc càng trở nên u ám hơn.
Diêu Phẩm Nhàn Quý phi là tâm tư sâu sắc, vì mỗi Chiêu Nhân Cung thỉnh an, nàng luôn chú ý từng hành động, từng lời của Quý phi. Mỗi ánh mắt, cử động nhỏ nhất của Quý phi, nàng đều sẽ ghi nhớ, suy nghĩ kỹ càng và tìm hiểu ý định của Quý phi.
Vì tâm tư Quý phi quá sâu, Diêu Phẩm Nhàn cũng thể nào thấu hiểu hết những suy nghĩ sâu xa của bà.
Vì thế, khi đối mặt với Quý phi, Diêu Phẩm Nhàn luôn thận trọng từng lời , từng hành động, tránh để mắc sai lầm. Bất kể Quý phi gì, nàng đều lắng nghiêm túc, và nếu Quý phi yêu cầu gì, nàng sẽ theo ngay.
Hôm , khi Diêu Phẩm Nhàn từ Khôn Ninh Cung , chuẩn rời cung về phủ, thì đột nhiên một cung tì gọi nàng .
Diêu Phẩm Nhàn nhận cung tì ngay, đó là Từ Phương cô cô, hầu hạ Quý phi nhiều năm. Từ Phương cô cô là lớn tuổi trong cung, Diêu Phẩm Nhàn kính trọng bà.
"À, là Từ Phương cô cô." Nàng và chào hỏi, hỏi: "Có Quý phi nương nương gì sai bảo ?"
Từ Phương cô cô hành lễ, : "Vương phi, Quý phi nương nương dặn nô tỳ gọi ngài qua một chuyến."
"Được." Diêu Phẩm Nhàn đáp vui vẻ, nhưng trong lòng dấy lên sự nghi ngờ. Khi Từ Phương xoay rời , nàng liền khẽ nhíu mày, bắt đầu suy nghĩ về ý đồ của Quý phi khi gọi nàng đến.
Trước khi rời Không Ninh cung, Diêu Phẩm Nhàn vốn ghé qua Chiêu Nhân Cung, nếu Quý phi chuyện thì lúc , đến lúc nàng sắp cung thì cho đến gọi ?
Chẳng lẽ... Quý phi quên gì đó?
Cũng khả năng. Quý phi là cẩn thận, chu đáo, từ đến nay tâm tư kín đáo. Biết rõ những ngày qua ngày nào nàng cũng cung, nếu thật chuyện cần giao phó thì chắc chắn sắp xếp từ sáng sớm.
nghĩ mãi thì thôi, Diêu Phẩm Nhàn đành tạm gác trong lòng. Dù chuyện gì đến thì cũng đối mặt, chuyện thì cứ giải quyết thôi.
Rất nhanh, nàng tới Chiêu Nhân Cung. Vừa bước , Diêu Phẩm Nhàn liền hành lễ: "Con dâu xin thỉnh an mẫu phi."
Sắc mặt Quý phi hôm nay xem khá hơn khi, thái độ đối với nàng cũng ôn hòa hơn vài phần so với mấy .
Thấy nàng đến, Quý phi còn cố ý vòng vo, hỏi một câu: "Ngươi đoán vì bổn cung gọi ngươi đến ?"
Diêu Phẩm Nhàn khẽ lắc đầu: "Con dâu ngu dốt, dám tự đoán, xin mẫu phi chỉ rõ."
Quý phi trả lời ngay, mà đầu gọi nội điện: "Thiền Ngọc, ngươi đây ."
Chẳng mấy chốc, một thiếu nữ trẻ trung bước , dáng uyển chuyển, thướt tha.
"Nô tỳ Thiền Ngọc, bái kiến Vương phi." Nàng nhẹ nhàng cúi hành lễ, giọng dịu dàng ngọt ngào.
Âm thanh mềm mại quyến rũ, hình uyển chuyển như nước, dung mạo càng mê . Dù đang mặc cùng một kiểu cung phục như các cung tì khác, nhưng rõ ràng, nàng nổi bật như hạc giữa bầy gà.
Thật , cần Quý phi thêm lời nào, Diêu Phẩm Nhàn cũng đoán dụng ý.
Quả nhiên, Quý phi cảnh cáo nàng, chỉ là lời đe dọa. Quý phi từng nếu nàng thể tâm ý hầu hạ Vương gia, thì bà sẽ tự chọn một khác đến nàng điều đó.
Mà cô nương tên Thiền Ngọc mắt, hiển nhiên chính là mà Quý phi dày công lựa chọn, một dịu dàng, lấy lòng nam nhân, để đưa đến bên cạnh Vương gia.
Diêu Phẩm Nhàn chỉ thoáng thất thần trong chớp mắt, nhưng nhanh nàng lấy vẻ bình thản.
“Ngươi lên .” Bà mỉm hiệu, đó cũng quên khen ngợi Thiền Ngọc đôi câu khách khí.
Quý phi bèn : “Bổn cung thấy ngươi cũng thích Thiền Ngọc, thì yên tâm . Từ nay về , Thiền Ngọc sẽ theo hầu bên cạnh ngươi, ngươi nhất định đối đãi với nàng.”
Dù trong lòng sớm đoán ý tứ của Quý phi, nhưng khi chính miệng bà , Diêu Phẩm Nhàn vẫn khỏi cảm thấy chút khó chịu.
Nàng đương nhiên hiểu rõ cái gọi là “hầu hạ” trong miệng Quý phi, tuyệt đối đơn giản chỉ là sai bảo như các cung nữ thông thường. Nói là ban cho nàng, chẳng bằng thẳng là cố ý đưa đến Vương phủ để “hầu hạ” Vương gia.
Diêu Phẩm Nhàn rõ Quý phi là cảnh cáo nàng, đơn thuần gây sức ép, vì nàng liền thử lên tiếng từ chối: “Một cô nương như , chi bằng mẫu phi giữ bên , hầu hạ mẫu phi còn hơn. Mẫu phi yêu thương nhi thần, nhi thần hiểu, nhưng bên cạnh nhi thần ít , dám tranh giành mẫu phi yêu quý.”
Quý phi chỉ hừ lạnh một tiếng, vòng vo nữa, thẳng: “Bổn cung thấy ngươi ngày nào cũng chạy trong cung, lúc nào cũng ru rú ở đây chịu về phủ. Bổn cung chỉ sợ cứ kéo dài thế , phủ Ngụy Vương chẳng còn ai lo liệu. Nếu ngươi thích ở trong cung như , thì cứ để Thiền Ngọc ngươi quản lý chuyện trong phủ.”
Không để Diêu Phẩm Nhàn thêm lời nào, Quý phi lập tức sang dặn dò Thiền Ngọc: “Ngươi theo chăm sóc chu đáo hai vị chủ t.ử. Việc nào Vương phi trông tới, ngươi giúp đỡ cho thỏa, nhất là sinh hoạt thường ngày của Vương gia. Chuyện liên quan đến Vương gia, tuyệt đối qua loa, việc đều đặt lên hàng đầu.”
Thiền Ngọc vội vàng khom đáp: “Nô tỳ tuân mệnh.”
Quý phi gật đầu, liền phất tay đuổi : “Được , nếu thì theo Vương phi trở về .”
Đến nước , Diêu Phẩm Nhàn cũng tiện thêm điều gì, chỉ đành cúi đầu đáp: “Tạ ơn mẫu phi ban thưởng.”
Thiền Ngọc là một thiếu nữ chỉ tầm mười lăm, mười sáu tuổi, dung mạo xinh yêu kiều, quyến rũ duyên dáng, tính tình thì hoạt bát, tươi tắn. Trên nàng một loại sức sống thanh xuân mà chỉ những cô gái trẻ tuổi mới .
Dù Diêu Phẩm Nhàn hơn nàng , khí chất cũng cao quý hơn, nhưng thiếu cái vẻ tươi mới, rực rỡ riêng của tuổi trẻ đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-113.html.]
Vì , đối với Thiền Ngọc, trong lòng Diêu Phẩm Nhàn tránh khỏi chút... hâm mộ.
Chỉ là, nàng hâm mộ con Thiền Ngọc, mà là hâm mộ tuổi xuân của nàng .
Nàng tự hỏi, khi mười lăm mười sáu tuổi đang gì? À… hình như lúc đó nàng gả phủ Ngụy vương, trong bụng mang cốt nhục của Vương gia, bắt đầu cuộc sống của một quả phụ khi chồng còn mất.
Nghĩ đến đây, Diêu Phẩm Nhàn khỏi thở dài, trong lòng càng thêm tiếc nuối.
Đã là do Quý phi ban, Diêu Phẩm Nhàn dù tình nguyện cũng đành nể mặt Quý phi, xem như là kính cẩn tiếp nhận Thiền Ngọc. Bằng , hôm nay nàng khó dễ , ngày mai Thiền Ngọc lập tức thể cung mách với Quý phi.
Hơn nữa, trong một phủ vương gia, một hai thị hầu hạ chủ nhân cũng là chuyện bình thường. Nếu nàng vì một nha mà ghen tuông tính toán, chẳng khác nào tự hạ thấp phận của .
Chuyện như nếu truyền ngoài, cũng chẳng lợi gì cho thanh danh của nàng.
Nếu đuổi , cũng nên là nàng mặt.
Huống chi, một sống sờ sờ thế , nàng giấu cũng giấu . Đã , vì tỏ khó chịu lén lút đề phòng, chi bằng cứ thẳng thắn thoải mái đưa về thẳng mắt Vương gia.
Vì , khi về tới nội viện, Diêu Phẩm Nhàn liền để Thiền Ngọc cùng Thanh Cúc và T.ử Đường cùng hầu hạ trong phủ.
Lúc còn ở trong cung thì tiện mở lời, nhưng khi trở về phủ, Thanh Cúc cuối cùng cũng nhịn mà lo lắng cho chủ t.ử.
Tìm một cái cớ để lui xuống nội điện, đợi đến khi chỉ còn hai , Thanh Cúc liền vội vàng hỏi:
“Chủ t.ử, ngài thật sự định để nàng hầu hạ Vương gia ?”
Diêu Phẩm Nhàn lúc tâm trạng định, thái độ cũng bình thản như gì.
“Quý phi nương nương ý như , dám trái ?”
Lúc ngoài, Thanh Cúc mới dám vài lời kiêng dè về Quý phi: “ Quý phi nương nương là ý gì chứ? Vương gia với Vương phi đang yên sống với , tự nhiên nhét thêm một như , thật hiểu nổi.”
Biết Thanh Cúc là lo cho , nhưng Diêu Phẩm Nhàn vẫn nhẹ nhàng nhắc nhở: “Ta ngươi là nghĩ cho , nhưng mấy lời đừng nữa. Dù gì Quý phi cũng là ruột của Vương gia, ngươi thể quá hỗn xược.”
“Dạ.” Thanh Cúc cúi đầu đáp, nhưng vẻ mặt vẫn đầy bất mãn.
Diêu Phẩm Nhàn tiếp lời: “Người đưa về phủ , thì tạm thời để nàng hầu hạ trong phòng . Sau nàng phúc khí , cũng xem thái độ của Vương gia. Nếu Vương gia tâm tư đó, ngăn một , chẳng lẽ ngăn cả đời? Nếu thật lòng , thì cứ để lộ sớm cho rõ ràng. Còn nếu chẳng hứng thú, cũng chẳng cần lo lắng gì, tự khắc sẽ đuổi .”
Nghe đến đây, Thanh Cúc liền hiểu ý chủ t.ử: “Ý ngài là… để Vương gia tự đuổi nàng ?”
Diêu Phẩm Nhàn đáp, chỉ hỏi : “Giờ là mấy giờ ? Vương gia chắc cũng sắp về phủ.”
Vừa dứt lời, liền một nha đến bẩm báo: Vương gia hồi phủ, lát nữa sẽ qua dùng bữa.
Diêu Phẩm Nhàn gật đầu, dặn: “Vậy chuẩn dùng bữa .”
Trong bữa cơm, Ngụy Vương để mắt tới Thiền Ngọc. Trong mắt , nàng chẳng khác gì các nha khác trong phủ, gì đặc biệt.
Còn Thiền Ngọc, vì là đầu hầu hạ Vương gia trong phủ, nên nàng cũng dám tỏ quá lộ liễu. Toàn bộ hành động đều dè dặt, rụt rè, thu .
Sau bữa tối, hai tay trong tay tản bộ thong thả trong sân. Vừa trò chuyện về tình hình trong cung, nhắc đến chuyện học hành gần đây của Khang An. Trò chuyện một hồi, hóng chút gió thu cho tiêu thực, đến khi cảm thấy nhẹ bụng , Ngụy Vương chủ động lên tiếng: “Vương phi đây nghỉ ngơi chút, tắm rửa đồ .”
Diêu Phẩm Nhàn tiếp tục yên tĩnh giàn nho trong sân thêm một lúc, mới dậy trong phòng.
Lúc , Thiền Ngọc nhanh chân bước nội thất để chuẩn hầu hạ.
Thanh Cúc cùng các nha phía khỏi vài , ánh mắt đầy khinh thường, nhưng ai dám lên tiếng. Dù , nàng cũng là do Quý phi ban tặng.
Thấy Diêu Phẩm Nhàn bước , Thanh Cúc liền tiến lên, hạ giọng : “Nương nương, nàng đúng là tích cực thật, ai gọi mà tự động chạy nội thất .”
Diêu Phẩm Nhàn liếc mắt về phía phòng trong, ánh mắt bình thản, chút gợn sóng, thu tầm , sang với Thanh Cúc: “Bữa tối ăn no, ngươi theo dạo một vòng trong vườn tiêu cơm .”
“Nương nương!” Thanh Cúc lo lắng khẽ kêu: “Giờ mà nương nương , chẳng là đúng lúc để nàng lợi dụng ?”
Diêu Phẩm Nhàn chỉ nhàn nhạt đáp: “Ta là Vương phi, lẽ nào còn tranh giành với một thị ?”
Vừa dứt lời, nàng bước ngoài. Thanh Cúc đành vội vàng cầm lấy đèn l.ồ.ng, đuổi theo phía .
“Huống chi, nàng là Quý phi đưa tới. Nếu tạo cơ hội, Quý phi trách cũng dễ. Còn nếu tạo điều kiện , mà nàng vẫn thể khiến Vương gia để tâm, thì cũng chẳng thể trách .”
Thanh Cúc vẫn yên lòng, thấp giọng lẩm bẩm: “ mà… lỡ như… lỡ như thật sự thành công thì …”
Trong lòng nàng sốt ruột đến mức dậm chân, tuy ngoài miệng dám tiếp, nhưng thầm cầu mong: Vương gia đừng hồ đồ mà mắc bẫy mới .