Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:49:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ban đầu, Diêu Phẩm Nhàn tưởng rằng khi trở về phủ, Ngụy vương sẽ tự cho nàng sắp xếp cho Thiền Ngọc như thế nào. Nàng nghĩ việc sẽ sắp xếp thỏa sớm thôi, nhưng ngờ rằng, khi chỉ còn hai trong phòng mà vẫn giữ thái độ như thế.
Đây là ý gì? Hắn nạp Thiền Ngọc ?
Hay là, cuộc trò chuyện giữa Quý phi và hôm nay ở Chiêu Nhân Cung khiến kích động, khiến tin tối qua nàng ầm ĩ là vì trong lòng đủ yêu ? Có vì giận dỗi, cảm thấy tổn thương, nên mới cố tình mang Thiền Ngọc về vương phủ?
Nếu đúng như , thì Vương gia quả thực trẻ con.
Hắn khác chiều chuộng, nhưng Diêu Phẩm Nhàn hôm nay Quý phi cho tức giận, nàng cũng chẳng tâm trạng chiều chuộng ai. Thực , nàng cũng mong đợi những lời ngon ngọt âu yếm gì.
Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy trong lòng bối rối, vì nàng tâm tư và tinh thần để quan tâm đến cảm xúc của .
Vì cho danh phận, nên Diêu Phẩm Nhàn đơn giản đáp : “Nàng tuy là Quý phi thưởng, nhưng rốt cuộc cũng thị tẩm. Nếu Vương gia đêm nay triệu nàng đến, sáng mai thể cấp cho nàng một chức vị di nương. nếu hôm nay Vương gia vẫn triệu nàng , thì chức vị cũng chỉ thể đợi vài ngày nữa mới thể đến.”
“Vậy nếu bổn vương thực sự triệu nàng thị tẩm, vương phi cảm thấy thương tâm ?” Cuối cùng, Ngụy vương ngừng sách, nhưng cơ thể vẫn động đậy, dáng vẫn như cũ. Chỉ đôi mắt đen sâu thẳm của , như thể thể thấy đáy của một cái giếng cổ.
Diêu Phẩm Nhàn , đang chờ đợi.
Lúc , Diêu Phẩm Nhàn thật sự còn tâm trạng để chú ý đến cảm xúc của , cũng chiều chuộng . Nàng với giọng điệu chút lơ đãng và như bức lựa chọn một cách bất đắc dĩ: “Vậy Vương gia thần đây?” Nàng thở dài, thẳng thắn : “Người là do mẫu phi thưởng cho, hôm qua cho phép thần từ chối, mà lệnh trực tiếp đưa về phủ. Nếu hôm qua thần chủ động để nàng hầu hạ, thì hôm nay khi thần cung, chắc chắn sẽ quở trách. Thần thừa nhận, thần chút tâm tư nhỏ, trực tiếp đem vấn đề giao cho Vương gia giải quyết. Vương gia là nhi t.ử của Quý phi, bất luận Vương gia gì, Quý phi cũng sẽ trách tội .”
“Dù là hôm nay, nếu Quý phi nổi giận thì cũng chỉ nổi giận với thần , mà hề nửa lời trách móc Vương gia.”
Trước đây, Diêu Phẩm Nhàn luôn cố gắng giữ hòa khí, tổn hại đến tình cảm mẫu t.ử giữa Vương gia và Quý phi. hôm nay, thấy Quý phi dùng thủ đoạn để gây chia rẽ quan hệ giữa nàng và Vương gia, nàng cũng còn bận tâm đến chuyện mẫu t.ử nữa.
Ngụy vương nàng, nhưng gì.
Diêu Phẩm Nhàn tiếp tục kể lể về nỗi khổ của , nàng khiến hiểu cảnh của , là đủ .
trong tình huống như hôm nay, vẻ như giữa họ sẽ thể dễ dàng gần gũi nữa.
Hôm nay tâm trạng Diêu Phẩm Nhàn , cũng thiết với .
Vì , nàng chỉ hỏi một câu: “Vương gia, hôm nay rốt cuộc Thiền Ngọc thị tẩm ?” Nói xong, nàng tiếp tục: “Thần hôm nay khỏe, sợ là thể hầu hạ Vương gia .”
Ngụy vương nhíu mày: “Nàng hiểu mà, bổn vương ý đó. Nếu bổn vương ai thì sớm nạp .”
“Vương gia suy nghĩ gì, thần .” Diêu Phẩm Nhàn , giọng chút uất ức: “Thần chỉ hôm nay Vương gia tự ý oai với thần , như thể mất mặt thần Quý phi.”
Ngụy vương tưởng sẽ tâm tư của nàng qua câu trả lời nhưng thấu, chỉ cảm thấy Diêu Phẩm Nhàn lúc thật sự đáng thương, với bộ dạng như sắp nhưng cố gắng rơi nước mắt, khiến lòng khỏi mềm nhũn. Hắn chủ động nhận : "Hôm nay... là bổn vương sai, bổn vương hành động thiếu suy nghĩ."
Thật , vốn định xin , nhưng thấy nàng đang cố tình giữ vững lập trường. Khi đột nhiên nhận sai, nàng nghĩ lý, và một khi cảm thấy đúng, cảm giác uất ức trong lòng càng lớn. Cảm xúc đẩy lên, nước mắt thể ngừng rơi.
Lúc , nàng càng quan tâm đến .
Ngụy vương thấy nàng đột nhiên , càng hoảng hốt hơn. Hắn vội vàng dậy, dịch sang gần nàng, đó bắt đầu xin , an ủi nàng. Hắn cũng giải thích rằng đang tính đưa Thiền Ngọc gả , như nàng sẽ sống khổ sở trong cung, cũng sẽ thể giải thích với mẫu phi.
Thấy thành khẩn như , Diêu Phẩm Nhàn trong lòng chút chột , nhưng cũng cảm thấy chút hổ thẹn
"Thật ?" Kỳ thực, trong lòng nàng tin, nhưng nàng vẫn hỏi một để thể hiện rằng nàng coi trọng chuyện .
Ngụy vương gật đầu, ánh mắt chân thành, hề né tránh khi mắt Diêu Phẩm Nhàn.
“Bổn vương lừa nàng.”
"Vậy thần tin Vương gia." Diêu Phẩm Nhàn xong, cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn, tâm trạng cũng chuyển , còn giữ mãi vẻ ủy khuất nữa.
Ngụy vương vốn kiểu do dự, một khi giải thích rõ ràng với vương phi, quyết tâm giải quyết chuyện Thiền Ngọc ngay lập tức. Sau khi phu thê giảng hòa, Ngụy vương lập tức lệnh cho gọi Thiền Ngọc đến.
Thiền Ngọc nghĩ rằng đêm nay Vương gia sẽ triệu nàng thị tẩm, vì , suốt dọc đường , nàng cảm thấy vô cùng phấn khích. Dù đến mặt Vương gia và vương phi, nàng cũng thể giấu nổi niềm vui hiện rõ khuôn mặt.
"Nô tỳ khấu kiến Vương gia, khấu kiến Vương phi." Thiền Ngọc quỳ xuống hành lễ.
Ngụy vương vị trí cao, ánh mắt xuống Thiền Ngọc, ánh lạnh lùng nhưng đầy uy nghi. Diêu Phẩm Nhàn một bên, hiểu rõ chuyện trong lòng, lúc tỏ vô cùng bình tĩnh và tự mãn, tay cầm chén nhỏ, nhấp nhẹ một ngụm.
Ngụy vương giữ vẻ nghiêm nghị, sắc mặt tỏ tức giận nhưng cũng đủ để tạo một cảm giác uy lực mạnh mẽ.
Hắn hề gọi Thiền Ngọc dậy, mà trực tiếp vấn đề: “Hôm nay, bổn vương mang ngươi về phủ để phật lòng Quý phi. bổn vương cũng ý định nạp . Sau khi bàn bạc với vương phi, bổn vương quyết định sẽ gả ngươi ngoài.”
“Vương gia!” Thiền Ngọc thì hoảng hốt.
Nàng ngờ tới quyết định của Vương gia, cứ nghĩ rằng gọi đến lúc là để thị tẩm.
Thiền Ngọc cam tâm gả . Dù bên ngoài thế nào, sánh với Ngụy vương? Huống chi, nàng phủ là mang theo sứ mệnh do Quý phi giao phó. Nếu bây giờ đuổi như thế, tương lai nàng sẽ ? Quý phi bên cũng sẽ khó ăn .
Trong lòng rối loạn, Thiền Ngọc vội vàng quỳ sụp, nước mắt rưng rưng, nghẹn ngào cầu xin:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-117.html.]
“Cầu xin Vương gia tha cho nô tỳ một con đường sống. Nếu Vương gia đuổi nô tỳ , chẳng khác nào đẩy nô tỳ chỗ c.h.ế.t. Cầu xin Vương gia thương xót nô tỳ, tha cho nô tỳ!”
Nói xong, nàng bắt đầu liên tục dập đầu xuống đất, khẩn thiết cầu xin Ngụy vương.
Thậm chí để khiến Ngụy vương thương hại một chút, Thiền Ngọc tiếc tự đau bản , trán nàng thực sự va mạnh xuống đất, vang lên tiếng “bốp” rợn .
Ngụy vương hề lay động. Không những thấy thương xót, ánh mắt còn lạnh , nhíu mày trầm giọng quát: “Ngươi đang uy h.i.ế.p bổn vương đấy ?”
Thiền Ngọc sợ đến choáng váng, lập tức quỳ rạp xuống, hoảng hốt lắc đầu: “Nô tỳ dám! Nô tỳ dám!”
Ngụy vương căn bản kiên nhẫn để trì dài dòng thêm. Hắn gọi nàng đến là để hạ mệnh lệnh, chứ để thương lượng nàng biện minh.
Huống chi, trò đóng vai kẻ đáng thương của Thiền Ngọc, thấu từ đầu đến cuối.
Ngữ khí lạnh lẽo, thẳng thừng: “Bổn vương đang thương lượng với ngươi. Ngươi mà còn giở trò sống c.h.ế.t đòi ở , bổn vương sẽ cho ngươi cả trăm cách để c.h.ế.t.”
Lời dứt, Thiền Ngọc lập tức im bặt, như con ve sầu đông cứng giữa mùa đông.
Thấy nàng điều , Ngụy vương mới tiếp tục hỏi: “Nhà ngươi còn ai ? Trước khi cung từng đính hôn lòng ai ?”
Không đợi nàng quanh co, lạnh giọng cảnh cáo: “Nếu , bổn vương sẽ tác thành. Nếu , thì để bổn vương chọn cho, tùy tiện một mối hôn sự cũng .”
Ngữ khí càng lúc càng nghiêm khắc: “Đến lúc đó nếu ngươi ý, đổi , thì cũng còn cơ hội nữa.”
Thiền Ngọc Ngụy vương dọa cho sợ hồn vía mây, dám lóc bày trò. bảo nàng cứ thế gả , nàng thật sự cam tâm.
Vì , nàng chỉ im lặng, cúi đầu rớt nước mắt, một lời.
Ngụy vương lạnh giọng tiếp:
“Chuyện với Quý phi, bổn vương sẽ đích . Ngươi cần lo lắng.”
Ai cũng Thiền Ngọc chính là Quý phi nhét phủ để dò xét, chỉ cần trong phủ chút chuyện gì, chắc chắn nàng sẽ báo Quý phi. Ngụy vương vạch mặt, mà Thiền Ngọc cũng chẳng dám phản bác.
Nàng vẫn cúi đầu, chỉ lặng lẽ .
Ngụy vương thấy thế, càng thêm mất kiên nhẫn.
Ngụy vương đột nhiên đập mạnh một cái xuống bàn, “Ầm” một tiếng vang lớn cả phòng rung lên. Không chỉ Thiền Ngọc sợ đến run b.ắ.n , mà ngay cả Diêu Phẩm Nhàn bên cạnh cũng giật , dám thở mạnh.
Nàng từng thấy Vương gia tức giận nghiêm khắc đến mức .
Thiền Ngọc lúc dọa đến chân mềm như b.ún, dám trái lời, lập tức run rẩy khai : “Nô tỳ… nô tỳ ở quê một biểu , từ nhỏ thiết…”
“Được !” Ngụy vương ngắt lời, chỉ cần đến đó là đủ, cũng chẳng hứng thú thêm: “Nếu thành , bổn vương sẽ chủ, gả ngươi cho .”
Sau đó sang tiếp: “Vương phi nhân hậu, ngươi gả từ Ngụy vương phủ, Vương phi sẽ chuẩn cho ngươi một phần hồi môn.”
Thiền Ngọc dù cam lòng, nhưng lúc cũng chỉ thể cúi đầu : “Nô tỳ tạ ơn Vương phi.”
Mọi chuyện đó cũng tạm coi như giải quyết thỏa, Ngụy vương liền cho đưa Thiền Ngọc lui xuống. Diêu Phẩm Nhàn từ đầu đến cuối đều quan sát rõ từng biểu hiện của cả hai, trong lòng hiểu rõ: Thiền Ngọc chẳng qua là vì chịu nổi áp lực từ Vương gia nên mới miễn cưỡng chấp nhận. nàng đoán chắc, một khi trở về phòng, ả sẽ chịu yên, thể nào cũng giở trò.
Vì thế, nàng liền gọi T.ử Đường tới, ghé sát tai dặn dò mấy câu. T.ử Đường xong lập tức gật đầu nhận lệnh.
Quả nhiên, sáng hôm T.ử Đường đến bẩm báo: “Đêm qua, nô tỳ thấy nàng mãi ngủ, đột nhiên trèo lên xà nhà định treo cổ. May mà nô tỳ luôn để mắt tới, nàng buộc dây thì nô tỳ lập tức kéo xuống. Sau đó, nàng còn thử c.ắ.t c.ổ tay, thậm chí dùng đầu đập tường. nô tỳ canh chừng sát , nên nàng gì.”
Diêu Phẩm Nhàn gật đầu hài lòng: “Ngươi .”
Nàng rõ, Thiền Ngọc bộ tìm c.h.ế.t chẳng qua chỉ là diễn trò, mục đích là để Quý phi cớ nổi giận và gây khó dễ cho nàng. Nếu ả chuyện gì trong phủ Ngụy vương, Quý phi nhất định sẽ mượn cớ để đổ tội lên đầu nàng, con dâu mà bà vốn chẳng ưa gì.
chỉ cần Thiền Ngọc gặp chuyện gì lúc còn trong phủ, còn khi xuất giá ngoài sống c.h.ế.t, thì chẳng còn dính líu gì đến nàng.
Diêu Phẩm Nhàn căn dặn: “Mấy hôm nay, những chuyện khác gác . Ngươi chỉ cần canh chừng nàng thật kỹ cho là .”
T.ử Đường lập tức đáp lời rành rọt: “Vâng, thưa nương nương!”
Quý phi khi từng rõ: do bà phái đến, khi phủ thì việc an bài thế nào, giao cho phu thê Ngụy vương tự quyết. Cho nên, giờ bọn họ đưa Thiền Ngọc khỏi phủ, sắp xếp cho nàng một mối hôn sự t.ử tế, danh nghĩa cũng tính là trái ý Quý phi.
kết quả rõ ràng điều Quý phi mong . Khi nhận tin, bà tất nhiên giận đến nhẹ.
Huống hồ, việc bọn họ xong xuôi cả mới báo , chẳng hề hỏi qua ý kiến bà. Người thì đưa , lúc Quý phi chất vấn, họ mới thản nhiên đáp .