Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 120
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:49:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai phủ Ngụy vương và Tĩnh vương vốn quan hệ thiết, mà giờ Tĩnh vương phi đang mang thai, Diêu Phẩm Nhàn càng thường xuyên ghé thăm Tĩnh Vương phủ. Ngụy Vương cũng thường xuyên cùng thê t.ử đến thăm Tĩnh vương phi.
Thỉnh thoảng, Khang An nghỉ học sớm hoặc học, Ngụy Vương và thê t.ử sẽ đưa Khang An cùng đến đó.
Tề Thọ vui mừng khi sắp , bé hạnh phúc đến mức thể tả. Thấy Khang An tỷ gì, bé liền cảm thấy thương cảm cho Khang An, nghĩ đến tình bạn giữa và Khang An , nên liền hào phóng bảo rằng: "Chờ sinh , và ngươi sẽ ca ca của ."
Khang An thật chút ghen tị với Tề Thọ, nhưng chỉ thể nhăn mũi, đùa: "Sao ngươi là ? Biết là thì ?"
Tề Thọ mong một , nên đồng ý với lời của Khang An, lập tức nghiêm túc phản bác.
"Ta là thì chính là ! Cha nương luôn là nữ hài t.ử (con gái) mà!" Thực , trong lòng Tề Thọ cũng rằng, dù gia đình bé luôn mong một bé gái, nhưng cuối cùng là trai gái thì xem trời.
cả nhà họ đều một cô bé, cứ nhắc mãi thế cũng gì sai? Biết lời thành sự thật thì !
Khang An thấy Tề Thọ như , cũng khó , chỉ đành miễn cưỡng : "Được , ngươi gì thì là ."
Tề Thọ tỏ đắc ý, một tay khoác lên vai Khang An, : "Dù của cũng là ruột của ngươi, ngươi vẫn nên một riêng của thì hơn."
Khang An bắt đầu thấy chán chẳng buồn chơi với Tề Thọ nữa, cảm thấy thật sự phiền phức. Có mỗi một chuyện mà cứ lặp lặp , mãi thôi, chẳng khác gì kẻ ngốc.
Khuôn mặt nhỏ của Khang An giống phụ - Ngụy Vương, tuy giống hệt, nhưng cũng đến năm, sáu phần. Chỉ là nước da của thì trắng hơn phụ nhiều. Mà Tề Thọ chút sợ Ngụy vương thúc thúc, cho nên mỗi khi thấy Khang An mặt lạnh là cũng phần hoảng hốt, chẳng khác gì con chim cút dọa, sợ dám để lộ ngoài.
“Không đùa nữa.” Tề Thọ vội vàng chuyển đề tài: “Chúng bãi ngựa luyện cưỡi ngựa b.ắ.n cung ? Lâu luyện, dạo tiến bộ nhiều lắm đấy!”
Gần đây Khang An cũng tiến bộ ít trong việc cưỡi ngựa và b.ắ.n cung, Tề Thọ mời như , bé dĩ nhiên từ chối.
Hai đứa trẻ dù lớn hơn nhưng rốt cuộc vẫn còn nhỏ, thích hợp để một . Hơn nữa, Tĩnh Vương và Ngụy Vương cũng chuyện riêng , tiện theo bọn trẻ. Vì , Tĩnh Vương liền sai mấy gia đinh trong phủ theo bảo vệ, để hai đứa bé trông nom.
Bọn nhỏ , Tĩnh Vương phi liền kéo Diêu Phẩm Nhàn nơi khác để tâm sự riêng. Còn Ngụy Vương và Tĩnh Vương thì tiếp tục ở phòng khách nhâm , trò chuyện dăm ba câu chuyện phiếm.
Phụ của Tĩnh Vương – lão Tĩnh Vương – mất sớm, khi Tĩnh Vương mới chỉ năm sáu tuổi. Hắn là dòng m.á.u duy nhất của Tĩnh Vương phủ, cũng là chỗ dựa của cả một phủ lớn, cho nên tiên đế và Thái hậu đều thương tiếc đứa cháu .
Năm đó, tiên đế nuôi dưỡng Ngụy Vương bên gối, đồng thời cũng đem Tĩnh Vương nuôi lớn cùng. Nhờ sớm sớm gần gũi, tình cảm hai từ nhỏ thiết. Bây giờ lớn lên, tình giữa Ngụy Vương và Tĩnh Vương càng thêm thiết, bền c.h.ặ.t hơn thường.
Tuy ruột thịt, nhưng tình nghĩa giữa hai bọn họ còn thiết hơn cả cùng huyết thống. Tĩnh Vương hiểu Ngụy Vương, chỉ cần thoáng qua sắc mặt hôm nay của , liền đoán trong lòng e là đang điều khó .
“Ở mặt , ngươi cần giấu gì.” Tĩnh Vương thẳng vấn đề: “Nói , dạo chuyện gì khiến ngươi phiền lòng?”
Ngụy Vương liếc Tĩnh Vương một cái, hề phủ nhận: “ là chút việc.”
Tĩnh Vương hỏi sâu thêm một bước: “Là chuyện trong triều, là việc riêng của bản ?”
Ngụy Vương vốn ít khi đem chuyện triều chính bàn với ai, xưa nay đều giữ trong sạch, tránh điều tiếng. Thế nhưng với Tĩnh Vương, sẵn lòng chia sẻ phần nào, bởi cả hai đều tin tưởng .
những chuyện quan trọng liên quan đến quân cơ, vẫn tuyệt đối giữ kín, bao giờ tiết lộ.
Đôi khi hai họ cũng âm thầm trao đổi vài chuyện triều chính, nên Tĩnh Vương mới thuận miệng hỏi như thế.
, Ngụy Vương đáp: “Là chuyện giữa bổn vương và vương phi.”
“Hiểu .” Ngụy Vương mở miệng, Tĩnh Vương gật đầu tỏ rõ nắm vấn đề. Sau đó : “Vậy ngươi kể xem, rốt cuộc là vì chuyện gì mà buồn phiền?”
Ngụy Vương đặt chén xuống, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Trở về kinh cũng hơn một năm, tình cảm giữa và vương phi đương nhiên hơn nhiều. Phu thê hoà thuận, ân ái tương kính, qua cũng xem như cầm sắt hoà minh*. Chỉ là… vẫn luôn cảm giác thật sự bước lòng nàng. Như thể nàng đang giấu điều gì đó, một bí mật mà . Ta từng hỏi, nhưng nàng lảng tránh. Ta ép nàng, nhưng thật sự . Vương , nên thế nào đây?”
*"Cầm sắt hòa minh" (琴瑟和鳴) là một thành ngữ Hán Việt, dùng để chỉ vợ chồng hòa thuận, tình cảm thắm thiết, ăn ý với .
Tĩnh Vương đáp: “Ta với vương phi nhà là quen từ khi còn trẻ, chuyện ngươi cũng . Từ lúc quen đến khi thành , sống bên đến tận bây giờ, ngươi tự tính thử xem, chúng bao nhiêu năm? Ít nhất cũng mười lăm, mười sáu năm .”
“Còn ngươi và Ngụy Vương phi. Hai thành tuy sáu năm, nhưng ngươi năm ngoái mới trở về kinh. Tính , thời gian thật sự sống bên chỉ mới hơn một năm mà thôi. Hơn một năm mà đạt sự thấu hiểu mười mấy năm như phu thê thì… thể ?”
Những đạo lý , Ngụy Vương đều hiểu rõ. Hắn cũng mong cầu như trưởng và tẩu tẩu , cặp phu thê già gắn bó suốt bao năm. Điều khát khao chỉ đơn giản là giữa và Vương phi thể thật lòng sẻ chia, giữ cách trong lòng.
“Vương và vương tẩu là phu thê từ thuở thiếu niên, tình nghĩa sâu đậm bao năm, tự nhiên dám so bì. Chỉ là... cùng Vương phi tiến thêm một bước. Bây giờ thể giống như tẩu, nhưng vẫn hy vọng một ngày nào đó thể.”
Tĩnh Vương bỗng hỏi: “Cả đời ngươi xác định sẽ ở bên Vương phi, rời bỏ?”
“Nếu ai ép ngươi nạp , cưới Trắc phi, ngươi thể dứt khoát từ chối chút do dự ?”
Ngụy Vương đáp cần nghĩ: “Dĩ nhiên!” – Hắn nghiêm túc gật đầu, thái độ kiên định.
Tĩnh Vương gật gù : “Nếu , thì đừng giữ mãi dáng vẻ của một Ngụy Thân Vương nữa. Khi cửa đóng , ngươi còn là vương, nàng cũng chẳng vương phi. Hai chỉ là một đôi phu thê bình thường trong một gia đình bình thường. Đã là phu thê bình thường, thì hãy sống giản dị và ấm áp ngày thường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-120.html.]
“Đừng lúc nào cũng treo hai chữ ‘bổn vương’ ngoài miệng, cũng đừng lén lút gọi nàng một tiếng ‘vương phi’. Ngươi thấy như là tạo cách ?”
Ngụy Vương cúi đầu trầm mặc, lắng , ngẫm nghĩ chính .
Tĩnh Vương hề giấu giếm, tiếp tục truyền dạy kinh nghiệm của : “Ngươi ngươi bước lòng nàng, ngươi từng cho nàng thấy rõ lòng ? Nàng bày tỏ tình cảm với ngươi, thì ngươi thể chủ động bày tỏ ? Ta hiểu tính cách ngươi: luôn giấu chuyện trong lòng, lúc nào cũng tự thấy bản gánh trọng trách lớn, sợ chỉ cần lộ chút cảm xúc yếu đuối sẽ khiến khác phiền lòng hoặc khó xử.”
“Ta và ngươi quen từ nhỏ, từ lúc còn mặc quần hở đáy, chơi trong bùn. Vậy mà đến giờ, lúc còn chắc hiểu hết ngươi, huống chi là Vương phi của ngươi, nàng một chỉ mới thực sự chung sống với ngươi hơn một năm.”
“Nghe : nếu cả đời ngươi chọn nàng, thì hai chính là một thể, là phu thê trọn kiếp. Những điều ngươi thể với khác, ngươi càng nên với nàng. Đừng sợ rằng lời sẽ khiến nàng lo lắng gây rắc rối gì. Các ngươi là phu thê, lời một chút, nếu thật sự ngươi gặp tai họa gì đó, nàng thể nào ngoài cuộc mà thoát ?”
Nói tới đây, Tĩnh Vương liền vội “phì phì phì” mấy tiếng, như xua điều xui xẻo lỡ lời .
Những lời Tĩnh Vương , Ngụy Vương thật sự lắng và suy nghĩ cẩn thận. Sau một hồi ngẫm nghĩ kỹ càng, gật đầu: “Đa tạ vương chỉ dạy.”
Tĩnh Vương vui vẻ, khiêm tốn đáp: “Ngươi với là , khách sáo gì nữa? Đừng mấy lời khách khí đó.”
Rồi tiếp: “Lâu chúng tụ họp đủ đầy thế . Ta thấy hôm nay Tề Thọ và Khang An đều vui. Hai đứa nó cũng lâu chơi cùng . Tối nay cứ ở ăn cơm hãy về.”
Ngụy Vương cũng từ chối: “Vậy thì cung kính bằng tuân mệnh.”
…
Trẻ con thì đúng là đơn giản thật, chẳng gì lo nghĩ. Mới ăn cơm xong còn tỉnh táo lắm, mà lên xe ngựa một lúc, Khang An bắt đầu gà gật, mắt díu cả .
Chẳng bao lâu , cả bé nghiêng qua, tựa luôn lòng phụ mà ngủ say.
Ngụy Vương vỗ nhẹ vai con trai, gọi hai tiếng, nhưng Khang An ngủ mê mệt, hề tỉnh.
Vì con mới ăn no, ngủ như dễ sặc, nên Ngụy Vương ôm con thẳng đùi, giữ cho con dựa n.g.ự.c .
Đợi xe về đến phủ, giao con trai cho các ma ma và v.ú nuôi, còn bản cùng Vương phi thì về chính viện.
Lời Tĩnh Vương lúc chiều, Ngụy Vương vẫn còn nhớ rõ từng câu trong lòng, như vẫn văng vẳng bên tai.
Tính vốn quen việc dứt khoát, chần chừ lưỡng lự cũng thích quanh co. Vì thế, về tới nơi, liền kéo tay Vương phi, cùng nàng nội thất để chuyện.
“Ta… chuyện với nàng.”
Ngụy Vương vốn định “Bổn vương”, nhưng chợt nhớ lời Tĩnh Vương dặn, cảm thấy lý, nên sửa , dùng “” để xưng hô.
Diêu Phẩm Nhàn liền dịu giọng: “Vương gia chuyện gì?”
Thật , nàng cũng chuyện với , chỉ là vẫn nên bắt đầu từ .
nếu cũng chuyện với , Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy đây lẽ là một cơ hội. Trước tiên cứ hết, thể nhân cơ hội mà nàng cũng lòng .
Kéo tay nàng cùng xuống, Ngụy Vương nhẹ giọng : “Ta chỉ trò chuyện với nàng một chút, tâm sự vài chuyện riêng.”
Hắn mở đầu bằng một câu hỏi: “Sau … thể gọi nàng là Nhàn Nhi ?”
Diêu Phẩm Nhàn sững , đó nở nụ dịu dàng: “Đương nhiên là . Vương gia gọi thần thế nào cũng cả.”
Thấy nàng , Ngụy Vương cũng còn quá gò bó như lúc đầu. Hắn cúi đầu khẽ, : “Nếu gọi nàng là Nhàn Nhi, nàng cũng đừng lúc nào cũng gọi là ‘Vương gia’. Như thế xa lạ quá.”
“Vậy… nên gọi là gì?” Diêu Phẩm Nhàn lập tức nghĩ tới tên của .
nàng thể nào gọi là “Bình Nhi” , phù hợp, giống như lớn gọi trẻ con.
Ngụy Vương cũng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng : “Nếu nàng thấy phiền… thì cứ gọi là “Bình ca” .”
Diêu Phẩm Nhàn là thích cái cách gọi đó, nàng chỉ cảm thấy gọi như thì... ngượng ngùng quá. Hơn nữa, thật sự nàng vẫn quen miệng.
thấy nét mặt Vương gia lúc nghiêm túc, đầy mong đợi, cứ như thể sợ nàng sẽ từ chối . Nàng thật sự nỡ thất vọng, đành cố lấy can đảm gọi một tiếng: “Vậy... . Bình... ca.”
Ngụy Vương tuy cũng thấy quen, nhưng trong lòng vui mừng.
“Nhàn Nhi, còn vài lời với nàng.” Ngụy Vương đột nhiên trở nên nghiêm túc.
—-----------------
Tác giả lời :
Về , giữa “ca ca” và “ ” sẽ cách xưng hô riêng đấy nha~