Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:51:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hiện trường vụ án bảo vệ, bây giờ còn phát hiện manh mối nào. Thẩm Hàn Thanh quan sát một vòng, chẳng điều tra gì bèn dứt khoát rời .

Nơi phát hiện t.h.i t.h.ể ở chân núi một ngọn núi, cách thôn gần. Cả quãng đường và về, nếu bộ cũng mất gần nửa canh giờ. Đến khi đoàn thôn Mã Ngưu, trời sẩm tối, hoàng hôn chỉ còn vương chút ánh đỏ nơi chân trời.

Trời đầu đông, nên trời tối sớm. Ban ngày, khi còn ánh mặt trời, dẫu mỏng manh cũng vẫn thấy chút ấm. khi mặt trời khuất, xung quanh lập tức trở nên âm u, lạnh lẽo đến gai .

Cả thôn nhỏ như bóng tối nuốt chửng, cô tịch và trầm mặc. Hơi lạnh chỉ thấm da thịt, mà dường như còn len lỏi tận trong lòng . Diêu Phẩm Nhàn rốt cuộc cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu nổi: sự mệt mỏi và giá rét từ từ xâm chiếm cơ thể.

Từ nhỏ, dù trong phủ cưng chiều, nàng cũng từng lo về ăn mặc. Sau gả vương phủ, phận tôn quý, càng sống trong nhung lụa, cẩm y ngọc thực, thứ đều hầu kẻ hạ chăm sóc.

Trước , chỉ cần trời thoáng lạnh một chút thì nha hoặc ma ma chủ động nhóm lò than, để phòng nàng luôn ấm áp. Bởi , dù trải qua ít mùa đông, nhưng hôm nay mới là đầu tiên Diêu Phẩm Nhàn thật sự cảm nhận cái lạnh chân thực và khắc nghiệt của trời đông.

Trên đường trở về, nàng chỉ cảm thấy đôi chân lạnh buốt, đau. Cái đau như xuyên thấu tận xương cốt, là cái đau thể dễ dàng chịu đựng. Diêu Phẩm Nhàn nghĩ, nếu còn mau tìm một chỗ nào đó ấm áp để xuống, e rằng sẽ lạnh đến phát mất.

Thanh Cúc vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y chủ t.ử, ngừng xoa cho nàng để giữ ấm, nhưng dù cố gắng đến mấy, cũng chẳng ấm lên bao nhiêu, cái lạnh đang thấm dần da thịt.

Trên đường trở về, Thẩm Hàn Thanh thỉnh thoảng liếc Diêu Phẩm Nhàn, đương nhiên là chú ý đến những điều . Thật , trong lòng chút hiểu, vì Ngụy vương phi ở trong vương phủ, mà đến tận nơi thôn xóm sâu xa .

Nàng về vụ án mạng ở Thanh Lương Tự, thương cho cảnh của nên đến giúp đỡ. trong lòng cảm thấy tất cả đơn giản như .

Nếu thật sự chỉ việc thiện, chỉ c.ầ.n s.ai nha mang ít bạc đến là , cần thiết đích lặn lội đến tận nơi hoang vu hẻo lánh thế ?

nàng lý do, cũng tiện hỏi nhiều. Chỉ đành xem như nàng thật lòng hành thiện tích đức.

Vốn dĩ định trở về trấn để nghỉ ngơi, ngày mai đến huyện nha môn một chuyến, xem xét một hồ sơ vụ án và tìm thêm một ít tài liệu. giờ đây...

Thẩm Hàn Thanh trầm ngâm một lúc, nghiêng , sang với vị Trưởng thôn vẫn theo lưng: “Hôm nay trời muộn, và những , e rằng đều một đêm trong thôn Mã Ngưu.”

Trưởng thôn vội vàng đáp lời: “Thẩm đại nhân, ngài quá khách sáo . Có thể đón tiếp ngài, là phúc khí của cả thôn Mã Ngưu chúng .”

Trưởng thôn tiếp, giọng chân thành: “Ngài cứ yên tâm, trong nhà thứ đều chuẩn xong xuôi. Ta sớm dặn phu nhân trong nhà sớm nhóm bếp sưởi ấm, chỉ đợi đại nhân ghé qua nghỉ ngơi thôi. Có điều...”

Trưởng thôn sang Diêu Phẩm Nhàn ngập ngừng, tiếp lời bằng giọng ái ngại:

“Chỉ e điều kiện trong thôn còn đơn sơ lắm, sợ rằng đại nhân và vị phu nhân đây sẽ khó mà quen .”

Thôn trưởng từ đầu chú ý đến Diêu Phẩm Nhàn, mặc dù Thẩm đại nhân giới thiệu vị phu nhân là ai, nhưng nàng thật sự xinh đến mức thể tin . Trong suốt cuộc đời , ông từng gặp qua phụ nữ nào dung mạo tuyệt sắc như , giống như là tiên nữ từ trời giáng xuống ... Vì thế, ông luôn lặng lẽ chú ý đến nàng.

Mặc dù Thẩm đại nhân rõ nàng là ai, càng nàng, thôn trưởng càng cảm giác nàng giống như những phu nhân bình thường. Nàng toát lên vẻ sang trọng, khiến ông nghĩ rằng nàng hẳn là một quý nhân nào đó, vì , thôn trưởng liền kính cẩn gọi một tiếng "Phu nhân".

Thẩm Hàn Thanh giới thiệu Diêu Phẩm Nhàn là vì giới thiệu thế nào. Tất nhiên là thể nàng là vương phi, nhưng nếu nàng là bằng hữu của ... thì hình như cũng hợp. Ngụy vương phủ... là nơi thể dễ dàng giao thiệp .

Nhìn thấy thôn trưởng thật sự hiểu chuyện, Thẩm Hàn Thanh cũng thêm gì nữa, chỉ đơn giản đáp: "Vậy phiền ."

Thôn trưởng với vẻ mặt hết sức kinh ngạc, vội vàng thúc ngựa tiến lên, : "Đại nhân, ngài là quá khách sáo . Ngài đến thăm nơi , thật là vinh hạnh cho chúng ."

Thẩm Hàn Thanh khẽ gật đầu đáp lễ, bước nhanh vài bước về phía Diêu Phẩm Nhàn. Hắn nghiêng , hạ giọng với nàng: “Trời tối, phu nhân e là kịp về thành. Nếu giờ vội vã lên trấn thành tìm nơi tá túc, chỉ sợ càng thêm vất vả, chịu lạnh cả đêm. Hay là... đêm nay tạm nghỉ ở đây. Tuy nơi điều kiện hạn, nhưng nếu phu nhân chê, mong tạm chịu chút khổ sở.”

Con đường là do nàng tự chọn. Tuy quả thật cảm thấy phần gian khổ, nhưng nàng oán trách bất kỳ ai.

Huống chi, chỉ cần ở nơi một đêm là . Nếu chuyện thuận lợi, ngày mai nàng thể trở về thành.

“Thẩm đại nhân, chuyện riêng với ngài.”

Trước đó nàng nghi ngờ Ngưu Đại Tráng vấn đề. Lúc đến hiện trường vụ án, nàng cố ý quan sát kỹ biểu hiện của . Nàng nhận rằng, suốt thời gian Thẩm đại nhân tra án, Ngưu Đại Tráng luôn giữ vẻ căng thẳng, như điều bất an. Thế nhưng, đến khi Thẩm đại nhân chẳng tra manh mối gì, về thì... như trút gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm một cách rõ ràng.

Phản ứng đó, rõ ràng là bình thường.

Nàng dám khẳng định Ngưu Đại Tráng chính là hung thủ, nhưng trong lòng cảm thấy chắc chắn đang che giấu điều gì đó. Có lẽ là một bí mật, hoặc một uẩn khúc tiện . Nàng nghĩ, nếu phát hiện với Thẩm Hàn Thanh, thể mang đến một hướng suy luận mới, giúp ích cho việc phá án.

Xung quanh đều là nhà: hoặc là thị vệ trong vương phủ, hoặc là của nha môn, đều đáng tin cậy. Vì thế, hai trao đổi riêng về vụ án cũng lo kẻ ý đồ lén.

Một cơn gió lạnh bất ngờ thổi đến, Thẩm Hàn Thanh theo bản năng bước chậm , nhẹ nhàng di chuyển đến phía gió thổi tới, dùng che gió cho nàng. Đợi khi cơn gió lặng xuống, mới khẽ hỏi: “Phu nhân điều gì phát hiện ?”

Diêu Phẩm Nhàn đáp nhẹ: “Cũng hẳn là phát hiện, chỉ là cảm thấy vài điểm đáng chú ý, liền nghĩ nên , cũng liệu giúp gì cho đại nhân .”

Sau vài lời khách sáo, nàng dần đưa câu chuyện trọng tâm. Nàng kể những gì bản quan sát khi ở nhà Ngưu Đại Tráng, và cả lúc tại hiện trường vụ án - từng biểu cảm thoáng qua, từng chuyển biến nhỏ trong sắc mặt của Ngưu Đại Tráng, nhất là khi Thẩm Hàn Thanh thông báo tra manh mối gì và định về.

Thẩm Hàn Thanh xong, ánh mắt khẽ động, giấu một tia kinh ngạc.

Hắn về phía Diêu Phẩm Nhàn, mặt giấu nổi sự kinh ngạc: “Phu nhân, thực sự nhận những điều ?”

Thực , Thẩm Hàn Thanh cũng sớm nhận thấy Ngưu Đại Tráng gì đó đúng, nhưng biểu hiện mặt. Hắn phá án nhiều năm, nếu như ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt như nhận , thì quả thật quá mất thể diện với vị trí quan chức tam phẩm của . Ngụy vương phi thì khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-127.html.]

Ngụy vương phi là một nữ t.ử xuất khuê phòng, nàng từng tiếp xúc với những tình huống như thế .

Cả tháng trời, huyện lệnh ở huyện Mã cũng điều tra bất kỳ manh mối nào, thế mà Ngụy vương phi chỉ liếc mắt một cái là nhận điểm kỳ lạ... Thẩm Hàn Thanh thật sự thể đổi cách về nàng.

Nghe , Diêu Phẩm Nhàn rằng vụ án lẽ gần đến bước cuối, nàng cảm thấy lòng nhẹ nhõm hẳn.

“Ta chỉ là chú ý đến những biểu hiện nhỏ nhặt của khác thôi, trùng hợp chú ý đến Ngưu Đại Tráng nhiều hơn. Nếu gì sai sót, Thẩm đại nhân đừng chê, còn nếu đúng thì cũng chỉ là ngẫu nhiên thôi.”

Thẩm Hàn Thanh khẽ gật đầu, : “Phu nhân thông tuệ hơn , tỉ mỉ cẩn trọng, thần dám chê. Thật , án vốn nên với ngoài, nhưng đến mức , nếu Ngụy vương phi thể phát hiện manh mối, thần cũng ngại phá lệ một chút." Hắn Diêu Phẩm Nhàn tiếp lời: "Phu nhân đoán sai, nếu suy đoán của thần nhầm, thì quả thật là Ngưu Đại Tráng .”

Diêu Phẩm Nhàn vội vàng hỏi tiểu Ngũ: [Tiểu Ngũ, nếu Thẩm đại nhân là suy đoán bộ quá trình vụ án, vụ tính là điều tra ?]

Giọng Tiểu Ngũ lập tức vang lên, nhanh nhẹn đáp: [Chỉ cần chủ nhân tham gia quá trình điều tra, thì dĩ nhiên tính là ngài tra .]

Diêu Phẩm Nhàn nhẹ nhàng thở , lúc mới đáp lời Thẩm Hàn Thanh: "Chỉ là, Ngưu Đại Tráng dùng những thủ đoạn vũ nhục tàn nhẫn đến để g.i.ế.c c.h.ế.t chính thê t.ử , sợ là vẫn nhờ đại nhân ngài tra xét thêm." Nghĩ đến cái c.h.ế.t của A Nga, càng đau lòng khi rằng nàng thể chính chồng tàn nhẫn sát hại, Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy trong lòng nghẹn , thể vui nổi.

Giữa phu thê mà thể nảy sinh những mâu thuẫn gì? Đến nỗi phu quân tay g.i.ế.c thê t.ử. Hơn nữa, chỉ tàn nhẫn kết liễu sinh mạng của nàng , mà còn tạo một hiện trường giả như thể nàng kẻ khác g.i.ế.c, để t.h.i t.h.ể trong tình trạng xí, quần áo rách nát phơi ngoài hoang dã, đó phê phán, đổ tội lên nàng .

Đáng lẽ, đàn ông chịu trừng phạt nặng nề, nhận thiên đao vạn quả để đền tội mới thể giảm bớt phần nào cơn hận trong lòng.

"Phu nhân yên tâm, thần cách."

Mặc dù thôn xóm chỉ giường đất, thể so sánh với sự tinh tế trong thành, nhưng may mắn là cũng khá ấm áp. Vừa phòng, Diêu Phẩm Nhàn xuống giường đất, cảm giác như tìm một con đường sống trong cảnh bế tắc, như thể sống .

Lúc , nàng mới chợt nhớ , nếu như một đêm nàng về, Vương gia sẽ phản ứng thế nào. Dù nàng trực tiếp về báo, nhưng trong lòng nàng hiểu rõ, Vương gia sẽ vui khi nàng ngủ ngoài .

Tuy , hiện tại nàng cũng thể quan tâm nhiều như .

Tiểu ngũ , chỉ cần vụ án phá, nàng sẽ thêm ít nhất năm năm thọ mệnh. Nghĩ đến việc sẽ thêm năm năm để sống, nàng cảm thấy vui vẻ, dù chút gì đó khó thành lời.

Khi thứ thỏa, Thanh Cúc lo lắng hỏi: “Vương phi, nơi ... liệu kẻ nào ạ?”

Trong phòng vẫn còn một chậu than đang cháy, là phu nhân của trưởng hôn mang . Diêu Phẩm Nhàn giường đất, cúi đưa tay tới gần chậu than, cảm nhận ấm từ đó lan tỏa, xua tan chút lạnh lẽo còn sót trong cơ thể.

“Yên tâm , nhiều hộ vệ vương phủ như , sẽ chuyện gì .” Kỳ thật nàng còn , Vương gia chắc chắn lén phái ám vệ bảo vệ nàng, nên nàng càng yên tâm hơn. ám vệ là một bí mật giữa nàng và Vương gia, suy nghĩ một hồi, nàng quyết định nhắc đến điều .

Thanh Cúc suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng , với những hộ vệ đó, còn lo lắng chứ?

“Chủ t.ử, ngài đang nghĩ gì ? Ngài nhớ nhà ?” Thanh Cúc hỏi, ánh mắt đầy quan tâm: “Ngài nhớ vương phủ ? Nếu lúc thể trở về vương phủ nghỉ ngơi thì mấy.”

Diêu Phẩm Nhàn mỉm : “Bảo là lo thì chắc chắn là dối. đến tận đây , thì cũng cần nghĩ nhiều nữa. Cũng chỉ là một đêm thôi mà, chịu chút là qua.”

Thanh Cúc cau mày, giọng đầy xót xa: “Nô tỳ chỉ thấy thương cho Vương phi. Ngài từ nhỏ sống trong nhung lụa, nuôi dưỡng trong khuê phòng, từng chịu đựng những điều khổ cực thế bao giờ ? Nơi đơn sơ, giường thì cứng như ván, ngài ngủ cho nổi?”

Diêu Phẩm Nhàn khẽ nhướng mày, vẫn là dáng vẻ ung dung đó: “Ngủ thì cứ thức, thể xem một vở kịch.”

Vừa Thẩm đại nhân , đêm nay sẽ hành động, dụ Ngưu Đại Tráng mắc câu. Dù cũng khó mà ngủ yên, nàng nhất định thức để xem vở diễn mới .

Lúc , bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng động ồn ào, như vó ngựa đạp đá, còn tiếng ngựa hí và tiếng ghìm ngựa vang lên.

Diêu Phẩm Nhàn thấy , liền nghiêng ngoài, Thanh Cúc lập tức dậy : “Nô tỳ xem thử chuyện gì.” Nói xong, nàng liền vội vã chạy ngoài.

Chẳng bao lâu , cánh cửa “Kẽo kẹt” một tiếng mở . Một cơn gió lạnh lập tức ùa , nhưng chỉ một chốc , cửa “Kẽo kẹt” đóng .

Diêu Phẩm Nhàn tưởng Thanh Cúc rõ tình hình bên ngoài, liền hỏi: “Bên ngoài chuyện gì ?”

Nàng xếp bằng giường đất, cảm thấy cơ thể mỏi mệt, cúi về phía , chạm chậu than. Cũng buồn ngẩng đầu lên cửa nữa.

Hỏi một câu mà thấy Thanh Cúc trả lời, nàng mới tò mò ngẩng đầu lên .

Vừa , nàng sợ đến mức suýt nữa vững, suýt nữa cả ngã trong chậu than.

May mắn, mặt phản ứng nhanh, một tay đỡ lấy nàng.

Khi ánh mắt nàng đối mặt khuôn mặt nghiêm nghị, lạnh lùng của đàn ông mặt, lòng nàng liền chột . Bản năng khiến nàng lấy lòng, hỏi: “Vương gia... Sao ngài đến đây?”

Ngụy vương vẫn giữ nét mặt lạnh lùng, đỡ nàng vững mới buông tay. Sau đó, duỗi thẳng lưng, tay đặt thắt lưng. Bộ huyền y càng tăng thêm vẻ lạnh lùng, uy nghiêm.

Hắn rũ mắt, phụ nữ mặt, nhưng ánh mắt hề dịu dàng. Hắn gì về việc nàng một đến nơi , mà trừng mắt nàng, giọng điệu mang theo một chút trách cứ.

“Chỉ mới gặp một ngày, mà một tiếng “phu quân” cũng gọi ?”

 

 

Loading...