Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 130
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:51:42
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy vương cho dẫn Thẩm Hàn Thanh đến thiên điện chờ , còn thì trầm tư nặng nề trở về nội viện. Chỉ là, khi gặp vương phi, sắc mặt Ngụy vương thu đôi chút.
Mấy ngày nay, tâm trạng của Diêu Phẩm Nhàn thư thái, thoải mái. Lúc Ngụy vương bước , nàng đang chuyện với tiểu Ngũ. Nàng với tiểu Ngũ, giao nhiệm vụ thì đừng đến nơi xa xôi như thế nữa.
Sau một hồi cò kè mặc cả, vẻ mặt tiểu Ngũ vui, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.
Nghe nha báo vương gia đến, đúng lúc cũng xong chuyện với tiểu Ngũ. Cho nên Diêu Phẩm Nhàn quan tâm đến tiểu Ngũ nữa, nàng dậy ngoài đón.
“Phu quân.” Hai ngày nay tâm trạng của Diêu Phẩm Nhàn , sự vui vẻ hiện rõ mặt, chẳng hề giấu diễm.
Gặp ai cũng nở một nụ rạng rỡ, nhu hòa như xuân sắc chớm.
Thế nhưng, trong lòng Ngụy Vương yên. Hắn mơ hồ cảm thấy bất an, nỗi hoang mang dâng lên từng đợt. Từ ngày thê t.ử hồi phủ khi trở về từ thôn Mã Ngưu, tâm tình nàng liền trở nên vui vẻ khác thường, khiến khỏi suy nghĩ nhiều hơn một chút.
Vậy mà lúc , Thẩm Hàn Thanh đích tìm tới cửa...
Ngụy Vương khẽ mím môi, nhờ định lực và kiên nhẫn luyện qua năm tháng mới thể giữ cho đầu óc vẫn thanh tỉnh, cho nên giây phút sắc mặt vẫn bình thường. Nếu nhờ , e rằng sớm nhịn mà hỏi hết tất cả những nghi ngờ trong lòng, hỏi chuyện cho rõ ràng.
“Nhàn Nhi, chuyện gì mà vui thế?” Hắn thở nhẹ một , cố vẻ bình thường, giọng ôn hòa hỏi han. Vừa cất lời, thong thả chắp tay lưng, chậm rãi bước mới xuống một bên.
Diêu Phẩm Nhàn nào trong lòng đang dấy lên sóng ngầm, nàng vốn tâm an khí hoà*, bởi mà bây giờ thần sắc mặt cũng chẳng hề chột chút nào.
*Tâm an khí hòa: một trạng thái bình thản, an nhiên.
“Chẳng lẽ thể vui vẻ ?” Nàng mỉm hỏi : “Hay là phu quân thấy đây?”
Từ khi Ngụy Vương đích giải quyết thỏa chuyện liên quan đến Thiền Ngọc, tình cảm phu thê giữa hai sâu đậm thêm một tầng.
Hiện tại, Diêu Phẩm Nhàn càng lúc càng xem là phu quân thực sự của , chứ chẳng đơn thuần là một vị Thân vương cao cao tại thượng triều.
Vì thế, ngày thường đóng cửa ở trong phòng trò chuyện cùng , nàng cũng dần trở nên thoải mái hơn, lời đôi lúc chút tùy ý, còn quá gò bó theo khuôn phép lễ nghi.
Lúc Ngụy Vương ngẩng đầu, ánh mắt sâu lắng nhưng điềm tĩnh, lặng lẽ nàng chớp.
Diêu Phẩm Nhàn xích gần . Khi ngẩng mặt lên liền chạm ánh mắt . Nàng lập tức cảm thấy điều gì đó .
“Sao ?” Nàng khẽ thu nụ môi, giọng trở nên nghiêm túc hơn.
Ngụy Vương cảm thấy khó để những nghi ngờ trong lòng. Hắn sợ nếu , giữa và Vương Phi sẽ xuất hiện một cách, và cách sẽ thể nào hàn gắn .
Ngụy Vương từ đến nay luôn điềm tĩnh, dễ cảm xúc chi phối. Mỗi lời , mỗi hành động của đều suy nghĩ kỹ lưỡng.
Nếu việc gì vượt quá khả năng kiểm soát của , hoặc ngoài tầm giải quyết của , sẽ chọn im lặng, gì.
Hắn lựa chọn tạm thời hành động.
Vì thế, dù những lời đến bên miệng, cuối cùng Ngụy Vương vẫn ... Hắn chỉ nhẹ nhàng : “Chỉ là cảm thấy dạo gần đây, Nhàn Nhi từng vui vẻ đến , trong lòng vi phu cũng tò mò, rốt cuộc là chuyện gì khiến Nhàn Nhi cao hứng như thế?”
Tất nhiên, Diêu Phẩm Nhàn thể lý do khiến nàng vui vẻ. nàng cũng lấy lý do hợp lý để trả lời, mà vẫn đáp một cách tự nhiên.
“Có lẽ vì từ khi Thái t.ử phi ở Đông Cung, gánh nặng thần bỗng chốc nhẹ , tâm trạng cũng theo đó mà lên. Cũng thể là... gần đây thần một việc , nên tâm tình mới đổi như .”
Ngụy Vương rõ đây là lý do thật sự, nhưng vẫn đồng ý phối hợp với nàng, nhẹ nhàng hỏi: “Vậy gần đây Nhàn Nhi chuyện gì ?”
Diêu Phẩm Nhàn định tiếp, đến đây, nàng liền quyết định thẳng thắn.
“Vụ án ở thôn Mã Ngưu mấy ngày , phu quân còn nhớ ?” Nàng hỏi.
Giờ đây, mỗi khi nàng nhắc đến bất cứ điều gì liên quan đến thôn Mã Ngưu, đến vụ án đó, liên quan đến Thẩm Hàn Thanh... trong lòng Ngụy Vương cảm thấy căng thẳng. Hắn nàng nhắc tới những chuyện , nhất là về Thẩm Đại Nhân.
Nếu thể, hy vọng nàng còn bất kỳ liên hệ gì với Thẩm Đại Nhân nữa.
Vì , khi thấy nàng nhắc đến chuyện nhạy cảm , Ngụy Vương khỏi nắm c.h.ặ.t t.a.y, trong lòng thầm lo lắng. Hắn thực sự để ý đến chuyện .
vẻ ngoài của vẫn như cũ, bình thản như gió thoảng mây trôi.
“Đương nhiên là nhớ rõ.” Hắn cố gắng giữ giọng nhẹ nhàng, để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Diêu Phẩm Nhàn tiếp tục : “Dù Ngưu Đại Tráng là hung thủ, nhưng cùng A Nga và đôi nhi nữ của họ đáng thương. Trước khi trở về, thần cùng Thẩm Đại Nhân bàn bạc, nếu thể sắp xếp cho hai đó, thần sẽ đưa chúng đến kinh thành, thần sẽ tự sắp xếp.”
Khi nàng đến đây, sắc mặt Ngụy Vương thoáng chốc vẻ nhẹ nhõm, như thể hiểu điều gì đó.
Hắn lên tiếng ngắt lời, chỉ lặng lẽ chờ đợi nàng tiếp tục.
“Trong sính lễ của thần một đôi phu thê, mấy năm , đôi nhi nữ của họ do một t.a.i n.ạ.n ngoài ý mà cùng lúc. Cặp phu thê đó lớn tuổi, ngày lẽ khó con. Thần nghĩ sẽ để họ nhận đôi nhi nữ của A Nga con nuôi. Hôm qua, thần gọi bọn họ đến hỏi, họ vô cùng vui mừng. Bây giờ, thần chỉ còn chờ Thẩm Đại Nhân mang hai đứa trẻ đến.”
Nói đến đây, Ngụy Vương hiểu chuyện.
Thì là Vương Phi và Thẩm Đại Nhân sự hứa hẹn từ . Bây giờ, Thẩm Hàn Thanh mang theo hai đứa trẻ đến để thực hiện lời hứa đó.
Dù chứng cứ rõ ràng và tình huống thực tế hơn những gì Ngụy Vương nghĩ, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy thoải mái chút nào.
Những cảm giác thoải mái cũng khiến mất bình tĩnh.
Cuối cùng, Ngụy Vương thẳng: “Ta đến đây là vì chuyện .” Thấy Vương Phi , nhẹ nhàng gật đầu tiếp: “Vừa quản gia báo rằng Thẩm Đại Nhân đến tìm Nhàn nhi. Ta đến đây là để cho nàng chuyện .”
“Đã dẫn đến ?” Diêu Phẩm Nhàn tưởng chờ vài ngày nữa, ngờ nhanh như , nên vui mừng.
“Chắc chắn là sai.” Ngụy Vương dậy : “Ta sẽ cùng nàng gặp khách.”
“Cảm ơn phu quân.”
Phu thê hai cùng về phía viện thiên điện. Khi đến gần cửa, Ngụy Vương bỗng nhiên dừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-130.html.]
“Nhàn Nhi, tóc mai của nàng rối .” Ngụy Vương tóc nàng, nhẹ nhàng .
“Rối thật ?” Diêu Phẩm Nhàn là để ý đến hình tượng của . Dù ở mặt ai, nàng luôn vẻ ngoài hảo. Tóc gọn gàng, váy áo nhăn nhúm, trang điểm chỉnh chu... những điều đó với nàng đều thể chấp nhận .
Nghe Ngụy Vương , nàng vội vàng đưa tay sờ thử tóc.
“Để cho.” Ngụy Vương tự tay chỉnh tóc mai cho nàng. Sau đó, lấy một cây trâm cài cho nàng. Khi xong, : “Được .”
Diêu Phẩm Nhàn lúc mới yên tâm.
…
Trong khi đó, ở trong phòng Thiên điện, Thẩm Hàn Thanh cũng thấy cảnh tượng .
Thấy , vội vàng kéo một đứa trẻ , cúi chào.
“Thần thỉnh an…”
“Thẩm Đại Nhân, cần khách sáo.” Ngụy Vương bộ như nhớ , lúc mới sang Thẩm Hàn Thanh, ngăn cho tiếp tục chào hỏi, : “Ngoài trời gió lớn, trong chuyện.”
“Vâng, điện hạ.”
Lúc , Diêu Phẩm Nhàn tâm tư phần lớn đặt hai đứa trẻ. Thấy chúng lúc ăn mặc chỉnh tề hơn , nàng nghĩ chắc là Thẩm Đại Nhân lo liệu giúp, bèn : “Thẩm Đại Nhân công vụ bận rộn, thật sự phiền đại nhân .”
Thẩm Hàn Thanh vội vã đáp: “Vương Phi lòng , việc đối với thần mà là một ân huệ lớn, cũng là cho hai đứa trẻ một con đường sống. Với thần mà , đây vất vả cả gì cả, Vương Phi cần khách sáo.”
Diêu Phẩm Nhàn : “Ta bàn bạc xong với phu thê Trang ma ma, hai họ vui lòng nhận nuôi. Chuyện , Thẩm đại nhân cứ yên tâm.”
“Thần cảm tạ Vương phi, cảm tạ Ngụy Vương điện hạ.” Thẩm Hàn Thanh cúi cảm ơn một nữa.
Xong chuyện, cũng ở lâu. Vừa thấy cảnh tượng mật giữa hai phu thê, hiểu rõ nên quấy rầy thêm.
Hắn chắp tay với Ngụy Vương: “Thần còn một việc ở nha môn xử lý, cũng đưa đến , thần xin phép cáo lui .”
Ngụy Vương cũng khách sáo giữ , liền dậy : “Vậy bản vương tiễn Thẩm đại nhân một đoạn.” Dứt lời, để đối phương từ chối, , bước chân vững vàng hướng cửa.
Thẩm Hàn Thanh chỉ thể nhanh ch.óng theo .
Diêu Phẩm Nhàn căn dặn nhà bếp tối nay chuẩn bữa ăn tươm tất hơn thường ngày, sai đến cửa hàng gọi phu thê Trang ma ma đến phủ một chuyến. Nàng đích tiếp đãi hai , còn mang theo ít điểm tâm và sữa ấm cho bọn trẻ.
Hai nhỏ giờ từng ăn những món ngon như , nhất thời kiềm , ăn vội vàng, còn giữ ý tứ.
Diêu Phẩm Nhàn mỉm quan tâm: “Ăn từ từ thôi, kẻo nghẹn. Còn chừa bụng đấy, tối nay còn một bữa tiệc lớn đang đợi.”
Hai nhỏ dĩ nhiên “bữa tiệc” là gì, nhưng ba chữ “đồ ăn ngon” thì hiểu rõ. Nghe , bọn trẻ mới chịu ăn chậm , còn ăn vội vàng như .
Thấy hai đứa cuối cùng cũng bình tĩnh hơn, Diêu Phẩm Nhàn mới nhẹ giọng với chúng: “Chút nữa sẽ một thím hiền hậu đến gặp các con. Cả bà và phu quân đều yêu thương trẻ nhỏ. Từ nay về , các con sẽ là con trai và con gái của họ, ? Yên tâm, họ nhất định sẽ đối xử với các con thật .”
Tiểu còn quá nhỏ, mặt mày ngơ ngác, dường như chẳng hiểu gì. ca ca thì lớn hơn đôi chút, Diêu Phẩm Nhàn , bỗng như nghẹn , còn tiếp tục ăn nữa, dù bàn là những món ngon mà xưa nay từng thấy.
Cậu bé giống như mang theo tâm sự nặng nề, vẫn cúi đầu im lặng .
Diêu Phẩm Nhàn dịu dàng hỏi: “Làm ? Sao con buồn?”
Tiểu Đơn lúc mới ngẩng lên, giọng nhỏ nhưng đầy lo lắng: “Phu nhân… định bán chúng con ?”
Nói , bỗng trở nên kích động: “Nếu bán thì xin cứ bán con thôi, đừng bán con. Muội còn nhỏ lắm, nó chịu nổi khổ cực .”
Lại van vỉ tiếp: “Nếu thì cho ở bên cạnh nha cũng . Muội thật sự ngoan mà…”
Nghe , Diêu Phẩm Nhàn khỏi đau lòng, trong tim chút xúc động. nàng vẫn kiên nhẫn, nhẹ nhàng giải thích: “Không là bán các con. Là tìm cho các con một mái nhà, một gia đình thật sự. Phu thê đây cũng từng con, nhưng một tai nạn, họ mất cả hai đứa trẻ. Khi kể về cảnh của các con, họ cảm động và thật lòng nuôi dưỡng hai đứa như con ruột. Sau , các con học chữ, học một nghề gì đó để tự nuôi sống cũng . Không ai ép buộc, chỉ mong các con thể sống hơn, sẽ tương lai hơn.”
Thấy Tiểu Đơn vẫn còn vẻ ngờ vực yên tâm, Diêu Phẩm Nhàn khẽ , dịu dàng :
“Các con tin cũng , nhưng chẳng lẽ đến cả Thẩm đại nhân mà các con cũng tin ?”
Nghe , Tiểu Đơn vội vàng kéo cùng quỳ xuống mặt nàng, dập đầu thật mạnh: “Phu nhân lòng , chúng con suốt đời cũng quên ơn lớn của .”
Diêu Phẩm Nhàn liền cúi xuống, tự tay đỡ hai đứa nhỏ lên: “Không cần nhớ ơn gì, chỉ cần nhớ rằng từ nay về hãy sống thật là . Cuộc đời của các con còn dài, từ hôm nay coi như thứ bắt đầu từ đầu, ?”
“Dạ, phu nhân.” Tiểu Đơn nắm c.h.ặ.t t.a.y, giọng kiên quyết.
….
Sau khi thu xếp thỏa cho hai em , vụ án ở thôn Mã Ngưu xem như chính thức khép .
Chưa kịp thở bao lâu nhận thêm nhiệm vụ gì mới, trong cung truyền một tin tức: Quách thị sủng ái trở .
Dù dạo gần đây, Diêu Phẩm Nhàn thường cung, nhưng chuyện lớn như Quách thị phục sủng thì nàng cũng nhanh. Nàng vốn đoán sớm muộn gì Quách thị cũng sẽ trở ân sủng, chỉ ngờ nhanh đến .
Lúc Quách thị Thái t.ử bày mưu hãm hại, quan hệ hai xem như rạn nứt. Nay sủng ái trở , nghĩ đến chắc chắn bà sẽ dứt khoát hẳn về phía đối địch với Đông Cung.
Mà Quách thị vốn dĩ cũng một đứa con trai, Hoàng Thượng sủng ái bà đến mức , với tham vọng và mưu lược của bà , e rằng triều đình sẽ nhiều biến động lớn.
Diêu Phẩm Nhàn đích cung một chuyến, Thái t.ử phi kể mới hiểu rõ đầu đuôi sự việc. Thì , Hoàng Thượng vì chịu nổi nỗi tương tư, lén đến lãnh cung thăm Thục phi. lúc đó, cung nữ nào hậu đậu đổ giá nến, dẫn đến hỏa hoạn trong lãnh cung.
Trong biển lửa cháy dữ dội, Quách thị bất chấp nguy hiểm tính mạng, liều che chở cho Hoàng Thượng.
Thậm chí, để bảo vệ an cho Hoàng Thượng, chính bản bà cũng thương. Khi ngọn lửa dập tắt, bà ngất xỉu ngay tại chỗ.
Hoàng Thượng tự tay ôm bà về Trường Xuân Cung, đích hạ chỉ truyền Thái y đến chữa trị cho bà .
Ngài bà công cứu giá, nên quyết định bỏ qua hết những lầm trong quá khứ, từ đó khôi phục phận và địa vị cho bà .