Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 133
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:51:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Như bây giờ,... chỉ lời giải thích là hợp lý nhất.
Dù đó cũng lời gì , hai hiểu nên cũng nữa, trong lòng hiểu rõ là . Chọn lối khác để tránh đám phi tần , hai cứ thế chậm rãi sóng bước, về phía Khôn Ninh Cung.
Lúc trong Khôn Ninh Cung, tất cả các phi tần đều lui hết, Quý phi đưa mắt về phía Phỉ Thúy và Trân Châu hầu bên cạnh Hoàng Hậu. Bà đột nhiên quỳ gối mặt Hoàng Hậu.
Khi nãy Hoàng hậu chỉ thoáng thấy sắc mặt Quý phi chút , cũng chỉ tưởng bà vì chuyện Thục phi ân sủng trở mà trong lòng vui. Mãi đến buổi thiết triều, trong yến hội, Thục phi cố ý khó Quý phi, Hoàng hậu mới tay tương trợ.
Vốn dĩ chỉ là giúp bà giải vây một chút, ngờ rằng lúc bà đột nhiên quỳ gối mặt Hoàng hậu như thế.
Hoàng hậu vốn là thông tuệ, lẽ nào đoán trong chuyện ắt điều bất thường? Bằng , đường đường một chính nhất phẩm phi như Quý phi, thể tự hạ thi lễ long trọng đến thế?
Dù là thế nào, Hoàng hậu hiện giờ thu liễm nhiều. Không còn là như - tính tình nóng nảy, hễ chuyện trái ý là lập tức bừng bừng nổi giận.
Nay bà thấu hiểu hồng trần, rõ sinh t.ử, cũng sớm đoạn tình tuyệt ái (từ bỏ tình yêu). Tâm lặng như nước khiến tính tình trở nên ôn nhu hơn nhiều.
“Quý phi... Sao hành đại lễ như với bổn cung? Mau dậy .” Dứt lời, bà khẽ đưa mắt hiệu cho Phỉ Thúy và Trân Châu.
Quý phi vẫn chịu lên, cố chấp giữ nguyên tư thế quỳ, hề động.
“Thần quả thực . Lần là Hoàng hậu nương nương nhất định phạt thần . Tội , thần thể nhận. Nương nương xin đừng ép thần lên chuyện.”
Hoàng hậu thấy , liền lên tiếng:
“Vậy ngươi cứ . Bổn cung thử xem rốt cuộc là chuyện gì mà khiến ngươi lớn chuyện đến thế.”
Quý phi ngẩng lên Hoàng hậu, giờ khắc đôi mắt bà hoe đỏ, ánh mắt ngấn lệ giăng đầy trong mắt.
“Hơn hai mươi năm , khi Hoàng hậu hạ sinh Thái t.ử bao lâu... Hoàng Thượng liền... liền sủng hạnh Quách thị. Kỳ thực khi ... khi là...”
Rõ ràng gom đủ dũng khí đến tận cổ họng, nhưng khi lời sắp bật , Quý phi mở miệng tiếp .
Ánh mắt Hoàng hậu vẫn điềm tĩnh, lặng lẽ chờ bà tiếp. thấy bà chỉ mới nửa câu cúi đầu, lời lẽ ngập ngừng, ấp úng chẳng thành câu rõ ràng, Hoàng hậu bèn khẽ hỏi: “Chuyện năm đó... Ngươi cũng cuốn , ?”
“Thần tội!” Quý phi đột ngột phủ phục xuống đất, cả gương mặt gần như dán sát nền đá lạnh lẽo.
“Năm đó thần tự lượng sức . Hoàng hậu nương nương luôn bao dung thần , thậm chí còn cho phép thần sinh hoàng t.ử . Thế mà thần vì ghen tị Hoàng Thượng sủng ái, trong lòng nổi lên sự oán hận, kẻ khác chia rẽ ân sủng dành cho … Thần thật là c.h.ế.t muôn .”
Nếu Hoàng hậu những chuyện một năm nửa năm , chắc chắn bà sẽ vô cùng tức giận. hôm nay xong Quý phi , bà bất kỳ phản ứng nào.
Thậm chí nàng còn giúp Quý phi giải thích, nhẹ nhàng : “Hoàng Thượng trời sinh tính phong lưu, Thục phi Quách thị thủ đoạn, năm đó cho dù ngươi, hai bọn họ cũng thể đến tận cùng. Quý phi, năm đó ngươi quả thật sai, nhưng sai đến mức c.h.ế.t thì . Hơn nữa... hôm nay ngươi những chuyện với bổn cung, còn quan trọng nữa, cho nên ngươi lên .”
Quý phi ngờ rằng, Hoàng hậu xong mà chẳng hề d.a.o động chút nào.
Không những phạt bà, hơn nữa còn một lời trách mắng. Trái , Hoàng hậu còn nhẹ nhàng giúp bà giải vây.
Quý phi thể tin , bà ngẩng đầu lên, về phía Hoàng hậu.
Hoàng hậu mỉm , Hoàng Hậu dậy, tự đến nâng Quý phi dậy.
“Ngươi là chừng mực, hiểu rõ điều đó. Nếu , năm đó cũng thể đáp ứng cho ngươi sinh hoàng t.ử . Quách thị thể như ngày hôm nay, cũng nhờ những gì ngươi lúc , dù lúc đó chẳng ai đoán . Hơn hai mươi năm qua, mỗi khi thương tâm khổ sở, luôn ngươi ở bên cạnh. Tình nghĩa , bổn cung mãi mãi ghi nhớ trong lòng.”
“Ngươi chút tư tâm cũng là điều bình thường. Thân là nữ nhân trong hậu cung, ai mà chút lòng riêng chứ? Hậu cung tranh sủng, vốn dĩ cũng là chuyện bình thường mà thôi.”
Hoàng hậu một câu, tựa như đào thấu tận đáy lòng, khiến Quý phi cảm thấy vô cùng hổ.
“Thần hổ thẹn, nhưng nếu thể Hoàng hậu truy cứu, thần thật sự cảm kích vô cùng.”
Hoàng hậu tiếp: “Nếu vì chuyện mà khiến ngươi và , hai cung sinh hiềm khích, chẳng ho chút nào. Ngụy vương và Thái t.ử tình thâm, bọn họ một văn một võ, luôn luôn giúp đỡ lẫn , các triều thần khen ngợi. Ngụy vương phi và Thái t.ử phi như tỷ , thiết cùng . Cục diện như , chẳng ?”
“ , quả thật thể hơn.” Quý phi vội vàng đáp: “Không dám giấu Hoàng hậu, khi Thục phi phục sủng, bà luôn âm thầm uy h.i.ế.p thần , nếu thần thể khuyên Ngụy vương giúp đỡ mẫu t.ử bọn họ, bà sẽ đem chuyện năm xưa kể với Hoàng hậu . Gần đây tâm trạng thần bất an cũng vì chuyện . Nếu để thần cùng Ngụy vương đối lập với , thần thà rằng c.h.ế.t cũng chịu .”
“Chưa đến việc Thái t.ử vốn là dòng chính thống, tài đức, công trạng chiến trường; dù cho Thái t.ử thật sự gì cả, thì vẫn còn Tề Vương ở đó. Có con trai do đích thê sinh , thì thể tới lượt cái vị Triệu vương chứ.”
Quý phi đến đây, xem như quy phục về phía Hoàng hậu, đồng thời cũng nhân cơ hội tỏ rõ lập trường của phủ Ngụy vương.
“Chuyện , thần suy nghĩ nhiều , thật sự còn cách nào khác, mới với phu thê Ngụy vương. Hôm nay thần đến đây nhận tội, cũng là do bọn họ khuyên nhủ thần như . Nếu , với tội , thần dù thế nào cũng dám tùy tiện càn.”
Hoàng hậu : “Ta hiểu rõ Ngụy vương phi. Đứa nhỏ , tính tình thuần hậu, vô cùng thành thật. Còn Ngụy vương là do tiên đế và Thái hậu đích nuôi lớn. Tuy tiếp xúc nhiều, nhưng với phẩm hạnh của đứa trẻ đó, vẫn vô cùng tín nhiệm. Hài t.ử tiên đế và Thái hậu dạy dỗ, thể là kém cỏi ? Tất nhiên là .”
Nói , bà khẽ mỉm : “Đương nhiên, vẫn là nhờ ngươi sinh một đứa con .”
Quý phi cũng , khiêm nhường đáp: “Người như thế, chẳng là đang trêu thần đó .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-133.html.]
“ .” Quý phi nhẹ nhàng phụ họa, coi như thuận theo mà thừa nhận sự thiết trong lời .
…
lúc , bên ngoài cung nữ bẩm báo: Thái t.ử phi và Ngụy vương phi cùng đến thỉnh an.
Hoàng hậu liếc Quý phi, hai khẽ mỉm trao đổi ánh mắt, đó cung nữ :
“Mau mời hai .”
Mẹ chồng nàng dâu hai bên gặp mặt, hòa thuận vui vẻ đôi ba lời thiết, cũng lượt cáo lui.
Chờ đám rời , lúc Phỉ Thúy mới nhịn , bất bình lên tiếng chủ t.ử: “Quý phi nương nương năm đó những việc hồ đồ như thế, nương nương thật định dễ dàng bỏ qua ? Bao năm nay ngài sống , nô tỳ đều rõ. Ngài mới là chịu nhiều ủy khuất nhất.”
Hoàng hậu khẽ thở một , nhẹ giọng : “Chuyện năm đó, tuy bà nhúng tay, âm thầm giúp Quách thị, quả thật là tư tâm. cho dù năm đó bà nhúng tay , chuyện của Hoàng Thượng với Quách thị, chỉ sợ cũng khó mà tránh khỏi. Vậy nên, bà , kết cục e rằng cũng khác gì .”
“Huống hồ, hôm nay bà đích tới rõ với bổn cung tất cả, điều đó chứng tỏ giữa bà và Quách thị, bà hề do dự mà lựa chọn bổn cung. Bà chọn về phía bổn cung, bổn cung tự nhiên sẽ so đo.”
“Hơn nữa, khi Quách thị phục sủng, e là vẫn còn vùng vẫy thêm một thời gian. Hiện giờ bà buông bỏ Thái t.ử, tất nhiên là âm thầm nâng đỡ con lên ngôi. Mà lúc , chúng thể đẩy phủ Ngụy vương ngoài chứ?”
“Thái t.ử là dòng chính, Ngụy vương tuy quân công hiển hách, nhưng bổn cung , hề lòng phản nghịch. Ngày , nắm giữ quân quyền, ủng hộ trưởng t.ử kế vị, là tấm bùa hộ vững chắc cho chính thống. Dù mẫu t.ử Quách thị sủng ái đến , cũng thể gây sóng gió gì.”
Phỉ Thúy , vội cúi đầu, nhận sai: “Vẫn là nương nương nghĩ xa trông rộng, là nô tỳ thiển cận.”
Hoàng hậu khẽ thở dài, nhẹ giọng : “Cũng là vì tất cả chuyện ý nghĩa gì với bổn cung nữa, tình cảm cũng còn vướng bận. Chỉ cần lòng Thái t.ử vẫn hướng về bổn cung, thì Hoàng Thượng... còn quan trọng gì nữa .”
Phỉ Thúy vội tiếp lời: “Lòng Thái t.ử từ đến nay đều luôn hướng về ngài. Chẳng qua khi còn nhỏ Thục phi che mắt, mới hồ đồ nghiêng về phía bên đó vài năm. Thái t.ử vốn là cơ trí minh, thể phân rõ trái, ai ai sơ chứ? Chỉ là cái Thục phi , ỷ từng nuôi dưỡng Thái t.ử, Thái t.ử bản tính ôn hoà hiền hậu, nỡ tuyệt tình với bà , nên mới dám dựa thế Thái t.ử mà kiêu ngạo nhiều năm như .”
“Kết cục cuối cùng của bà thế nào chứ? Hừ, chẳng qua cũng chỉ trở thành một vở kịch khiến chê mà thôi.”
Hoàng hậu , trong lòng tuy thấy thoải mái, nhưng vẫn quên dặn dò: “ ăn cẩn thận, việc cân nhắc. Chớ những lời ngoài, tránh gây tai họa cho Thái t.ử, cũng như cho bổn cung.”
“Vâng ạ.”
Phỉ Thúy vội cúi đầu, nghiêm túc đáp: “Nô tỳ nhất định ghi nhớ trong lòng.”
…
Tâm sự đè nén trong lòng Quý phi bao ngày qua cũng buông xuống, nhẹ nhõm hẳn . Một khi tâm tình vui, sắc mặt bà trở nên rạng rỡ hẳn, thần thái cũng tươi tỉnh hơn hẳn thường ngày. ‘
Về , tiểu Khang An liền một mực cho rằng, tâm tình tổ mẫu lên đều là nhờ công lao của .
Chờ mấy ngày , khi phụ mẫu đến đón về, lập tức bắt đầu khoe khoang tranh công.
“Xem con lợi hại nào, là con khiến cho tổ mẫu vui, nên mỗi ngày đều tươi như hoa đó!”
Khang An vốn chẳng vì đó tổ mẫu vui, cho nên tự nhiên cũng hiểu rõ nguyên nhân đổi sắc mặt. Cậu bé chỉ rằng, lúc tới, tổ mẫu còn mang đầy vẻ u sầu, mà mới qua một hôm, gương mặt rạng rỡ như ánh xuân — là nhờ thì là nhờ ai?
Ngụy Vương và Vương phi chỉ , cũng đành lòng dập tắt trái tim thơ ngây đang hớn hở của con trai. Bọn họ cũng liền thuận theo , coi như công lao thật sự là của nó .
Mà Khang An cho rằng lập công lớn, giúp cha chia sẻ nỗi lo, nên cả đắc ý đến độ cái đuôi nhỏ lưng cũng sắp vểnh lên tận trời.
…
Sau khi trở về phủ, Khang An lập tức bắt đầu “tranh công đòi thưởng”.
“Con ở phủ Tĩnh Vương bá bá thêm vài ngày nữa. Đợi khi của Tề Thọ về quê xong, con sẽ đón Tề Thọ về phủ ở thêm mấy hôm.”
Nó tính toán rõ ràng, âm mưu nho nhỏ lóe lên trong mắt. Có lẽ chính nó cũng thấy yêu cầu quá, nên chủ động lùi một bước: “ cha cứ yên tâm, dù mỗi ngày con ở bên Tề Thọ, con vẫn sẽ chăm chỉ sách, tập thể d.ụ.c buổi sáng, học hành và luyện cưỡi ngựa b.ắ.n cung như bình thường. Con đảm bảo sẽ bỏ bê việc gì hết!”
Ngụy Vương bật , hiếm khi dịu dàng con trai, gật đầu : “Nếu con lập công lớn như , thì chút phần thưởng đáng gì. Cha đồng ý.”
“Cảm ơn phụ đại nhân!”
Khang An lập tức nghiêm trang hành lễ, nhưng bước ngoài vui mừng nhảy cẫng lên, giấu nổi vẻ hào hứng như trúng thưởng.
“Thật là đứa bé đáng yêu.” Nhìn con trai như , Diêu Phẩm Nhàn khỏi bật , trong lòng cũng thấy nhẹ nhõm và vui vẻ.
Ngụy Vương nghiêng đầu sang thê t.ử, ánh mắt đầy dịu dàng, nụ nơi khóe môi cũng sâu thêm mấy phần.
Hắn khẽ: “Còn một tin hơn nữa, Nhàn nhi ?”