Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 134
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:51:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu Phẩm Nhàn xưa nay ngại nhiều tin , còn chuyện vui nữa, nàng lập tức háo hức hỏi: “Là chuyện gì ?”
Ngụy Vương cũng vòng vo. Thấy thê t.ử sốt ruột , liền thẳng:
“Mấy tháng , nàng nhờ điều tra một . Bây giờ manh mối… Không đúng, là… đó hiện giờ đang ở ngay trong kinh thành .”
“Thật ?” Diêu Phẩm Nhàn vô cùng vui mừng. Chỉ cần tìm hậu nhân của tên phản tặc năm xưa, đó để Bùi gia đối đãi thật t.ử tế, thì ân oán giữa Bùi gia và gia quyến của theo thời gian cũng sẽ dần dần tan biến.
Mà chỉ cần ân oán hóa giải, Bùi gia sẽ còn giống như nguyền rủa, đời đời con cháu đều kém cỏi như nữa. Bùi gia vốn là gia tộc nhiều đời tướng, trong xương cốt lẽ mang dòng m.á.u nhiệt huyết, thiên phú về binh pháp chiến trận. Chỉ cần khôi phục thiên tư , thêm tinh thần chiến đấu, thì tương lai khôi phục thanh thế tổ tông, phục hưng gia tộc cũng chuyện khó.
“Người đó hiện đang ở ?” Diêu Phẩm Nhàn sốt ruột gặp ngay, cứ tưởng Vương gia đưa về vương phủ, dậy: “Thiếp xem ngay.”
Ngụy vương liền đưa tay giữ nàng : “Người đó hiện tại ở trong vương phủ.”
“Vậy đang ở ?” Nàng hỏi.
Lúc Ngụy vương mới nghiêm túc trả lời: “Tiết gia vốn còn mấy , hiện tại dòng chính chỉ còn một bé gái duy nhất. Con bé sống vất vả, lúc của tìm thì nó đang lang thang, bữa đói bữa no. Giỏi nhất là trò lừa gạt… lúc thì bịa chuyện để xin ăn, lúc dựng chuyện để hù dọa khác. Ban đầu tính đưa con bé về kinh ngay, nhưng dọc đường gặp chút chuyện ngoài ý , kết quả là nó Từ phu nhân nhận nuôi, hiện giờ đang sống trong phủ Từ tướng quân.”
“Dì về kinh?” Diêu Phẩm Nhàn càng vui vẻ.
Ngụy vương nhắc đến "Từ đại nương" chính là mà Diêu Phẩm Nhàn gọi là dì, bà từng là thê t.ử của Cảnh vương. Khi bà còn là Cảnh vương phi, Diêu Phẩm Nhàn và bà mối quan hệ .
Mặc dù lúc đó, Diêu Phẩm Nhàn và Tĩnh vương phi thường xuyên tranh cãi với , hai gần như đấu đá suốt ngày, nhưng mỗi khi Từ đại nương lên tiếng, họ đều thể lắng bà và vui vẻ hòa hợp .
Dù đều là những dâu trong hoàng gia, việc thiết với cũng là điều bình thường. đó, xảy một chuyện trong Cảnh vương phủ, Từ đại nương chia sẻ phu quân với phụ nữ khác, nên bà chủ động yêu cầu ly hôn.
Sau khi ly hôn, Từ đại nương sống một cuộc sống vô lo vô nghĩ, lang thang khắp nơi, du ngoạn các danh lam thắng cảnh. Trong mấy năm qua, bà gần như chỉ trở về kinh thành dịp Tết, còn những năm khác thì chơi đến mức về kịp ăn Tết.
Lúc Diêm Phẩm Nhàn sẽ gì, hai năm nàng gặp Từ đại nương.
Nàng ngưỡng mộ cuộc sống tự do của dì.
Ngụy vương : “Hôm qua bà mới về kinh. Nếu nàng gặp, mấy ngày nữa thể đến thăm bà .”
Diêu Phẩm Nhàn nghĩ cũng đúng, lâu bà về nhà, nên nghỉ ngơi vài ngày khi tiếp khách, tránh phiền.
“Vậy lời phu quân.”
Ngày hôm , khi đưa Khang An đến Tĩnh Vương phủ, Diêu Phẩm Nhàn gặp Tĩnh vương phi và kể cho nàng tin tức về chuyện của dì.
Tĩnh vương phi cũng quý dì, xong cũng vui mừng.
Diêu Phẩm Nhàn nhắc: “Mừng thì mừng, nhưng đừng quá phấn khích, ngươi đang mang thai, giữ cảm xúc định.”
“Ba tháng , đại phu bảo t.h.a.i định, .” Tĩnh vương phi vội giải thích: “Lâu gặp dì, chúng nên hẹn gặp bà . Chắc bà nhiều chuyện thú vị để kể.”
Diêu Phẩm Nhàn : “Dù , qua vài ngày nữa sẽ , còn về việc ngươi , hỏi qua Tĩnh Vương .”
Tĩnh vương phi phục đáp: “Ta hỏi gì? Trước sợ động t.h.a.i khí nên mới quản, giờ t.h.a.i , nếu còn ngăn cản , xem xử lý thế nào.”
Thấy nàng nóng ruột, Diêu Phẩm Nhàn nhịn , bật : “Nhìn xem, ngươi khoe khoang nữa , sợ khác thê t.ử nhà ngươi quản nghiêm thế nào , ngươi khoe khoang nữa.”
Tĩnh vương phi bĩu môi: “Khoe khoang thì ? Ngươi bản lĩnh thì quản vương gia nhà ngươi .”
“Ta bản lĩnh như ngươi.” Diêu Phẩm Nhàn đáp, dù nhưng hề cảm thấy ghen tị, bởi cuộc sống hiện tại của nàng cũng , chẳng gì để nàng ghen tị.
Cuối cùng, Tĩnh Vương thể ngăn Tĩnh vương phi, vài ngày , Diêu Phẩm Nhàn và Tĩnh vương phi cùng đến Từ gia.
Từ đại nương là hậu duệ của một gia tộc tướng quân. Vào thời tiên đế, Từ gia nổi danh lừng lẫy. Tuy nhiên, mười năm trong một trận chiến với Nam Cương, Từ phủ hầu như tàn sát sạch sẽ.
Sau khi Từ gia chiến đấu với quân địch, cuối cùng rơi kết cục mỗi nối tiếp đều c.h.ế.t sa trường. May mắn , dù họ c.h.ế.t trong trận chiến, vẫn để một hậu duệ duy nhất, đó là Từ Định Nam.
Tuy thể Từ Định Nam yếu đuối, giống như cha chú của - vốn là những võ dũng tráng kiện. Dù , Từ đại nương yêu quý cháu trai , mỗi khi đều mang theo bên .
Những năm gần đây, Từ đại nương khắp nơi, từ Nam Bắc, vẫn luôn mang Từ Định Nam theo bên cạnh. Bà hy vọng cháu trai thể thấy nhiều cảnh sắc, mở rộng tầm mắt, mãi chìm đắm trong nỗi bi thương mất cha .
Từ Định Nam năm nay mười ba tuổi, sắp bước sang tuổi mười bốn, bắt đầu trưởng thành.
Diêu Phẩm Nhàn và Tĩnh vương phi đương nhiên là quen Từ Định Nam. Trong ký ức của họ, bé vẫn là một thiếu niên nhỏ nhắn. Không ngờ, chỉ trong hai năm, cao lên nhiều, tính cách cũng cởi mở hơn , thể cũng vạm vỡ hơn.
Biết rằng cô cô và hai vị vương phi chuyện riêng bàn, khi Từ Định Nam hành lễ, liền thức thời lui xuống.
Từ Định Nam rời , Tĩnh vương phi nhịn lên tiếng: “Dì , ngờ Nam ca nhi bây giờ đổi lớn như . Nếu thấy ở trong phủ của ngài, lẽ sẽ nhận .”
Diêu Phẩm Nhàn cũng vui mừng : “ , , ngoài một chút, thế giới nhiều hơn, thưởng thức nhiều phong cảnh, non sông gấm vóc, thực sự cần thiết. Nếu , cùng dì .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-134.html.]
“Ta cũng .” Tĩnh vương phi cũng bắt đầu cảm thấy động lòng.
Từ đại nương xong, : “Các ngươi còn trẻ thật, nhiều cơ hội xa nhà. Mà thật, mấy năm nay ở đây, các ngươi sống thế nào? Có chuyện gì mới mẻ nào kể cho ?”
Ngày xưa, Từ đại nương và Cảnh vương cũng là một đôi phu thê ân ái, từng hứa hẹn sẽ sống cùng đến già. , khi Cảnh vương còn yêu bà, bà quyết đoán yêu cầu ly hôn.
Sau khi ly hôn, bà cũng tỏ bi thương u uất. Mỗi Diêu Phẩm Nhàn đến thăm bà, bà luôn tươi dịu dàng, hề vẻ buồn bã. Bà vẫn đối đãi với Diêu Phẩm Nhàn như , lúc như bạn bè tâm sự.
Với tính cách cởi mở và dễ gần của Từ đại nương, bà là mà Diêu Phẩm Nhàn và Phỉ Thúy đều ngưỡng mộ.
Mà bây giờ, nàng nghĩ cũng cởi mở, phóng khoáng giống như Từ đại nương.
“Giờ cũng còn như nữa, Ngụy vương phi thì càng ngày càng hơn.” Tĩnh vương phi : “Dì , , từ khi Ngụy vương về kinh, Ngụy vương phi càng thêm rạng rỡ tươi tắn. Nhìn nàng xem, gương mặt , phong thái bây giờ, khiến ngày càng ghen tị.”
Tĩnh vương phi thích cái , nàng luôn mơ ước một dung mạo xinh . tiếc là ông trời ưu ái nàng, cho nàng nhan sắc.
Vì thế mà mỗi thấy một mỹ nhân, nàng sẽ dừng thật lâu. Chăm chú quan sát từ khuôn mặt, đôi mắt, chiếc mũi, phân tích , khiến khác say mê như thế.
Dù chỉ là một mỹ nhân bình thường, nàng cũng như , huống chi là một tuyệt sắc giai nhân như Diêu Phẩm Nhàn.
Tĩnh vương phi hâm mộ Ngụy vương phi bất kỳ điều gì, nhưng nàng ghen tị với vẻ của Diêu Phẩm Nhàn.
Từ đại nương t.ử như chọc , bật ha hả, đó bất đắc dĩ : “Sao ngươi vẫn y như thế? Đã là mẫu của hai đứa nhỏ , vẫn trẻ con như . Phẩm Nhàn vốn dĩ xinh hơn ngươi, đến giờ ngươi vẫn chịu chấp nhận sự thật ?”
Tĩnh vương phi tức giận!
Từ đại nương t.ử tiếp lời: “ ngươi phúc. Từ nhỏ đến giờ, nửa đời từng chịu khổ. Khác hẳn Phẩm Nhàn, năm đó mới thành thì hôn phu liền chinh chiến, bao nhiêu năm nay một gối chiếc. Ai cũng thôi, đời chẳng ai hảo, luôn chút khiếm khuyết.”
Diêu Phẩm Nhàn dịu dàng : “Mấy năm nay chúng đều sống , còn dì, dì suốt thời gian qua ? Có ghé qua nhiều nơi, thấy nhiều phong cảnh, tập tục? Ta còn dì về kinh dẫn theo một cô bé?”
Từ đại nương bất ngờ: “Sao ngươi ?”
“Con bé tên Nhất Nhất, nha của bắt gặp lúc đang trộm túi tiền. Không ngờ nha đầu tay nhanh mắt lẹ, giảo hoạt như con cá trạch, mà chạy thoát . Ta thấy thú vị nên tự tay bắt . Sau mới đứa nhỏ sống khổ, chẳng còn ai thích, thấy tội nên mang theo bên . Có điều… chắc bây giờ nó lẻn ngoài chơi .”
Tĩnh vương phi ngạc nhiên: “… hôm nay nó ở đây, ngươi chuyện ?”
Diêu Phẩm Nhàn thật thà đáp: “Nha đầu đó, tổ tiên của nó mối quan hệ xa với tổ tiên nhà đẻ — Bùi gia. Ông ngoại từng báo mộng cho bà ngoại, nhắc đến hậu nhân duy nhất của Tiết gia sống khổ cực. Vì , từng nhờ Vương gia giúp tìm kiếm. Không ngờ đúng lúc con bé theo dì trở về kinh, thật đúng là duyên.”
Những điều thể thì nàng , còn những chuyện ngay cả Vương gia cũng giữ kín thì tất nhiên nàng sẽ tiết lộ với bất kỳ ai.
Từ đại nương cũng hỏi thêm, chỉ khẽ gật đầu : “Thì là .” Rồi tiếp lời, “Vậy khi Nhất Nhất về, sẽ bảo nó đến gặp ngươi.”
Diêu Phẩm Nhàn mỉm gật đầu: “Vâng, quá.”
Chỉ là còn kịp để Tiết Nhất Nhất về Từ phủ gặp Diêu Phẩm Nhàn, thì xảy chuyện. Quản gia Từ phủ tất tả chạy đến bẩm báo: “Phu nhân, Tiết tiểu thư hình như gây chuyện phố, giờ một vị quân gia áp giải đến tận cửa . Vị quân gia đó tuy trẻ tuổi nhưng cao lớn, trông chẳng khác gì một con gấu nâu, thấy khiếp, một tay xách Tiết tiểu thư như , tiểu nhân cũng e là khó đối phó với như .”
Diêu Phẩm Nhàn và Tĩnh vương phi xong đều khỏi lo lắng. chỉ Từ đại nương vẫn bình thản, tựa như núi Thái Sơn lay động.
Bà chỉ : “Nếu Nhất Nhất thật sự gây chuyện, thì cũng nên để nó chịu chút khổ mà nhớ đời.” Dứt lời mới dậy, tiếp: “Hai cứ , xem một chút.”
Diêu Phẩm Nhàn sốt ruột cho cô bé, liền vội dậy theo: “Dì , để con cùng xem.”
Tĩnh vương phi cũng định , nhưng Từ đại nương lên tiếng ngăn :
“Ngươi cứ yên ở đây cho , lát nữa chúng ngay. Ngươi đang mang thai, nên đến mấy chỗ hỗn loạn như .”
Tĩnh vương phi bĩu môi, rõ ràng tỏ cam lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn lời, dám trái ý dì.
Tới tiền viện , Diêu Phẩm Nhàn mới , thì đang “áp giải” Tiết Nhất Nhất đến đây chính là Bùi Triều. Lúc đó mặt mày nghiêm nghị, một tay xách theo cô bé như nhấc một túi gạo, mặc cho khác van xin cũng chịu thả.
Diêu Phẩm Nhàn vội lên tiếng: “Triều ca nhi, mau thả xuống, vô lễ!”
Bùi Triều trông thấy Diêu Phẩm Nhàn thì thoáng sững , đó lập tức buông tay, thả Nhất Nhất xuống.
Mất sự kiềm chế, cuối cùng cơ hội phản kháng, Tiết Nhất Nhất liền như con mèo hoang nhỏ xù lông, nghiến răng lao lên đ.á.n.h trả.
Từ đại nương quát một tiếng: “Người thả ngươi , ngươi còn gì nữa?”
Tiết Nhất Nhất lời bà, lập tức dám manh động nữa. xoay , vẫn quên trừng mắt lườm Bùi Triều một cái thật dữ.
Còn cố ý mấp máy môi, miệng phát tiếng nhưng rõ ràng : “Lần sẽ cho ngươi mặt!”
Bùi Triều thèm để tâm, chỉ chắp tay bước tới hành lễ với Diêu Phẩm Nhàn: “Bái kiến cô mẫu.”