Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 135
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:52:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Diêu Phẩm Nhàn lên tiếng, liền giới thiệu: “Vị chính là Từ đại nương t.ử.”
Bùi Triều vốn từng danh Từ gia, nên lập tức bước lên hành lễ: “Vãn bối gặp qua Từ đại nương.”
Từ đại nương mỉm : “Bùi tướng quân đến tận cửa, chính là khách quý. Mời , chuyện gì chúng cứ từ từ .”
Bùi Triều vốn giỏi ăn , tới là để nhiệm vụ, định dài dòng. thấy là trưởng bối, thêm lời mời t.ử tế, vẫn giữ lễ phép, theo lời xuống.
“Đa tạ Từ đại nương t.ử.”
Ba mới xuống, Tiết Nhất Nhất thấy tình thế , liền len lén nhích định chuồn , nhưng Từ đại nương gọi giật : “Ngươi phạm , xin mà vội bỏ ?”
Sống chung mấy tháng, Từ đại nương cũng hiểu tiểu cô nương đôi phần. Nếu cô bé thật sự, chắc chắn sớm đập bàn dậm chân, ầm ĩ một trận , cái kiểu lặng lẽ bỏ trốn như thế?
Chắc chắn là sai thật, và là do cô bé gây .
Lần còn thể đưa về tận nhà là may mắn lắm . Nếu tiểu ca nhi Bùi gia vẫn còn chút kính nể Từ gia, e rằng trực tiếp lôi ném thẳng đến cửa Kinh Triệu Phủ.
Trực tiếp giao cho quan phủ xử lý, chỉ sợ cũng chẳng buồn dây cái chuyện vặt vãnh .
Tiết Nhất Nhất rõ ràng sợ Từ đại nương, thấy sắc mặt bà trầm xuống, cô bé lập tức ngoan ngoãn bước gần.
“Phu nhân, con sai .” Tiết Nhất Nhất cúi đầu mặt Từ đại nương, vẻ mặt ngoan ngoãn đáng thương: “Lần con dám nữa, con xin hứa với .”
Từ đại nương điềm tĩnh, chỉ chậm rãi nhấp một ngụm do nha mang lên. Không chỉ tự uống, bà còn mời Bùi Triều cùng nghỉ, uống chút nước cho hạ hỏa.
Còn cố tình thèm để ý tới Tiết Nhất Nhất đang một bên.
Thế nhưng da mặt Tiết Nhất Nhất dày vô cùng, chẳng hề vì phớt lờ mà thấy tủi buồn bực. Thậm chí, Diêu Phẩm Nhàn còn thấy cảm giác nàng đang... thầm vui mừng.
Nghĩ kỹ , chắc là vì từ nhỏ sống đáy xã hội, khổ quá thành quen, mới tạo thành cái tính cách hổ như bây giờ.
Dù là xuất phát từ chút lòng trắc ẩn thật sự với đứa nhỏ , là nhớ tới lời Tiểu Ngũ từng , lúc Diêu Phẩm Nhàn cũng thể giúp mấy câu.
“Dì , nàng , thì tha cho nàng . Nếu còn tái phạm, ngài nghiêm trị cũng muộn.”
Từ đại nương liền : “Còn nữa ? Chỗ của tuy là miếu nhỏ, nhưng cũng chứa nổi vị đại Phật như ngươi.” Ánh mắt bà bỗng trở nên lạnh lẽo, giọng cũng nghiêm nghị hẳn lên: “Nhất Nhất, ngươi còn nhớ hứa với bao nhiêu là tái phạm nữa ? Vậy mà mới kinh mấy ngày, ngươi bắt đầu trộm cắp. Nếu ngươi căn bản từng để lời dạy trong lòng, thì từ nay về ngươi cũng cần tiếp tục theo nữa.”
Tiết Nhất Nhất khi nãy còn vẻ cà lơ phất phơ, nhưng Từ đại nương những lời như , liền như gặp đại địch. Hai đầu gối khụy xuống đất, lập tức quỳ rạp, đó ngừng dập đầu.
“Phu nhân, thật sự là con sai ! Hôm nay con… con chỉ là thấy bên đường một đứa bé ăn mày, liền nhớ tới chính ngày xưa. Chỉ tiếc là mang theo tiền, thể cho nó vài đồng mua đồ ăn, cho nên con… con mới…”
“Cho nên ngươi liền ăn trộm?”
Tiết Nhất Nhất vội vàng biện bạch: “Lúc đó… lúc đó thật sự là con nhất thời hồ đồ. Hơn nữa, con cũng trộm gì, mới định tay thì bắt .” Vừa , cô bé liếc mắt đầy tức tối về phía Bùi Triều.
Bùi Triều chỉ khẽ liếc qua bằng khóe mắt, nhưng chẳng buồn đáp , vẫn thẳng lưng, nghiêm nghị như cũ.
Từ đại nương xong càng giận dữ: “Nếu vị Bùi tiểu tướng quân nể tình ngươi là nữ nhi, chút thương xót, thì ở ngay đất Kinh Thành – nơi thiên t.ử ngự trị – trị an nghiêm minh, sớm áp ngươi nộp cho nha môn Kinh Triệu Phủ ! Ngươi nghĩ đây là chỗ nào mà gì thì ?”
Tiết Nhất Nhất lóc bò đến bên chân Từ đại nương: “T.ử nhỏ con cha , sống sót đến hôm nay cũng là nhờ trộm chút đồ ăn qua ngày. Con thật sự hiểu, tại thì sống trong nhung lụa, ăn ngon mặc , tiêu tiền như nước, mà chịu đói, chịu rét. Ai cũng thời nay là thái bình thịnh thế, nhưng vì vẫn còn nhiều đói c.h.ế.t như ?”
“Chỉ vì con lắp… nên ngài liền cần con nữa …”
Diêu Phẩm Nhàn , vành mắt cũng chút đỏ lên. Nàng sang Bùi Triều, nhẹ giọng : “Triều ca nhi, hôm nay ngươi cũng chỗ . Ngươi mang đến Từ gia, thì nên dẫn đến t.ử tế một chút chẳng là ? Cần gì quá đến với Tiết tiểu thư?”
“ đó!” Tiết Nhất Nhất tranh thủ đồng tình, còn thể chen lời hưởng ứng Diêu Phẩm Nhàn.
Diêu Phẩm Nhàn : “Các ngươi cũng coi như là đ.á.n.h quen , cũng là một loại duyên phận. Ngươi xem, phê bình , ngươi thể tha thứ cho ? Cả hai đều sai, nếu các ngươi đều nhận , chuyện coi như xong.”
Nàng về phía Từ đại nương, hỏi: “Dì , dì thấy thế nào?”
Từ đại nương vốn ý định bỏ qua Tiết Nhất Nhất, nhưng khi thấy Diêu Phẩm Nhàn , bà liền quyết định theo lời của nàng.
“Lần nể mặt của Ngụy vương phi, sẽ tha thứ cho ngươi. ngươi nhớ, đây là cuối. Nếu còn , ngươi cần Từ phủ nữa. Hôm nay, sẽ mời Ngụy vương phi và Bùi tướng quân chứng. Nếu còn tái phạm, thì cần ai xin ngươi nữa.”
“Con , thật sự .” Tiết Nhất Nhất vội vã liên tục đáp ứng.
“Đã đồng ý , lên .” Từ đại nương cúi mắt, vẫn cô bé với vẻ nghiêm túc.
Tiết Nhất Nhất tính tình đổi nhanh, cô bé lập tức giống như chuyện gì xảy , bật dậy như lò xo, cứ như quỳ đất cầu xin tha thứ ban nãy là nó .
Diêu Phẩm Nhàn liếc mắt quanh một chút, mỉm về phía Tiết Nhất Nhất : “Nghe ngươi khỏe, sức lực cũng tệ?”
“ thế!” Có lẽ vì Diêu Phẩm Nhàn giúp cô bé xin tha, nên lúc Tiết Nhất Nhất ấn tượng khá với vị Ngụy vương phi , ít nhất là thể tươi vui vẻ trò chuyện với nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-135.html.]
“Sao? Ngươi đấu thử với ?” Vừa , cô bé giơ nắm tay lên, vẻ mặt hăng hái.
Diêu Phẩm Nhàn bật : “Ta võ công, thể so với ngươi.” Sau đó, nàng đột nhiên : “Thế nhưng, ngươi , nhà một đứa cháu, cũng là trời sinh khỏe. Sau nếu luận bàn tỉ thí, ngươi thể tìm .”
Bùi Triều ngây cô mẫu của , hiểu tại nàng như . Từ đến nay lời, nếu cô mẫu như , cũng chỉ thể đồng ý.
“Nếu Tiết tiểu thư tỉ thí, lúc nào cũng sẵn sàng tiếp chiêu.”
Có lẽ vì Bùi Triều ở bên cạnh Ngụy vương lâu, nên khí chất hiện giờ ngày càng mang vài phần phong thái của Ngụy vương.
Vững vàng, điềm tĩnh, ít khi .
Tiết Nhất Nhất thể thắng , tức giận đến mức nghiến răng, nàng nhảy lên, vung chân : “Ngươi chờ đó! Sớm muộn, một ngày nào đó sẽ cho ngươi lợi hại của cô nãi nãi !”
Nói xong câu đó, lẽ cảm thấy phạm sai lầm, cô bé còn Từ đại nương trách cứ về lời bất kính, thì liền nhanh ch.óng chạy mất.
…
Qua sự tiếp xúc hôm nay, trong lòng Diêu Phẩm Nhàn cũng hiểu , đứa nhỏ tính khí khá hoang dã.
Người như , thật dễ sống chung, nhưng cũng khó mà hòa hợp.
Nàng ở T.ử phủ một ngày, cho đến khi trời tối mịt mới đuổi về. Sau khi về đến phủ, nàng mới Ngụy vương về . Diêu Phẩm Nhàn thẳng đến thư phòng tìm .
Ngụy vương đang trong thư phòng, sách chờ vương phi về nhà.
Nghe vương phi về phủ, liền trực tiếp đem sách để sang một bên, dậy đón.
Hai lúc gặp trong sân.
Nhìn thấy vương phi, Ngụy vương bước nhanh vài bước đến đón. Thuận tay, gỡ áo choàng xuống, khoác lên vương phi. Sau đó, mới cùng nàng thẳng về nội viện
“Gặp ?” Ngụy vương hỏi, giọng điệu đầy hứng thú.
“Gặp .” Diêu Phẩm Nhàn : “ là một nha đầu khiến đau đầu thật đấy.”
Ngụy vương điều tra , nên đương nhiên rõ tính tình của đứa nhỏ , nhưng vẫn : “Ở kinh thành một thời gian, dần dần cũng thể dạy dỗ thành . Nó còn nhỏ, đường vẫn còn dài.”
Diêu Phẩm Nhàn bỗng nhiên nở một nụ gian xảo, : “Thiếp đẩy đứa nhỏ đó cho Triều ca nhi , thấy nó chắc là ghi hận Triều ca nhi đó.” Tiện thể kể sơ qua những chuyện xảy hôm nay: “Với tính khí của nó, sợ là sẽ bám lấy Triều ca nhi buông.”
“Triều ca nhi tệ, càng ngày càng chững chạc trầm . Hiện tại trong quân việc gì nhỏ, đều sẵn lòng giao cho xử lý.”
Nhắc đến chuyện , Diêu Phẩm Nhàn chợt nhớ đến lúc ở Từ phủ hôm nay, khi nàng thấy Triều ca nhi tay xử lý việc, dáng vẻ trầm đó...
Không nhịn bật : “Quả thật là binh lính do Ngụy vương điện hạ rèn luyện, giờ từng lời , từng cử chỉ của , đúng là vài phần phong thái của điện hạ ngày .”
“Khi bổn vương ở độ tuổi thì phong thái gì, nàng ?” Ngụy vương thuận miệng hỏi , mang theo ý trêu ghẹo.
Bùi Triều mới qua tuổi mười lăm, còn Ngụy vương khi mười lăm tuổi, đúng lúc thương mà lão thái gia Diêu gia nhậm chức cứu. Năm đó từng ở phủ nhậm chức của lão thái gia để trị thương một thời gian.
Chỉ tiếc là, năm đó theo lão thái gia nhậm chức chỉ đại tiểu thư Diêu gia, chứ vương phi hiện tại của .
Sau trở về kinh thành, nhờ cơ duyên đó mà thường xuyên đến Diêu phủ, nhưng từng dịp gặp nàng.
Giờ nhớ , chỉ cảm thấy tiếc vì quen từ nhỏ.
“Dù từng gặp , chỉ là thường kể nhiều chuyện về . Phu quân minh lạc, từ lúc ký ức thì đến .”
“Trông già lắm ?” Dường như Ngụy vương chút để tâm, liền đưa tay khẽ vuốt mặt, mỉm hỏi.
Diêu Phẩm Nhàn dịu dàng đáp, ánh mắt phảng phất nét trêu đùa: “Hơn đến năm tuổi, chẳng lẽ còn tính là lớn tuổi ư?”
Ngụy vương thích cảm giác phu thê sống chung như , gần gũi và mật. Cảm giác khiến họ thật sự như một đôi phu thê ân ái.
Cho nên, khi lời đùa của thê t.ử, chỉ tức giận, mà ngược còn cảm thấy vui vẻ.
“Nàng cũng chấp nhận thôi, nàng ở bên cạnh suốt đời .” Nói xong, nắm tay nàng, mười ngón tay đan c.h.ặ.t .
lúc , âm thanh của tiểu Ngũ bất ngờ vang lên: [ Chủ nhân, nhiệm vụ mới .]