Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:52:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy Vương vốn là trọng phẩm hạnh, luôn giữ thái độ chân thành. Hắn hiểu rõ, chỉ thẳng thắn và thành thật bày tỏ chuyện mới là sự tôn trọng lớn nhất dành cho thê t.ử, cũng là cách hiệu quả nhất để hóa giải những mâu thuẫn nho nhỏ giữa thu thê.

Cho nên, Ngụy Vương ngại cúi đầu nhận mặt nàng. Lúc , thái độ của nghiêm túc và thành khẩn.

“Trước đây là sai, nên nghi ngờ nàng như . Là của .” Ngụy Vương cực kỳ chân thành, thái độ nhận sai cũng nghiêm túc. Hắn cúi đầu, : “Giữa phu thê với , điều quan trọng nhất là thẳng thắn và tin tưởng. Lúc bắt đầu nghi ngờ, lẽ nên trực tiếp hỏi nàng, chứ cứ tự ôm nghi ngờ trong lòng.”

Trước hết là nhận một cách nghiêm túc, đó cũng khẽ giải thích vài câu để nàng hiểu, rằng tuy chút nghi ngờ, nhưng tuyệt đối quá đáng.

“Ban đầu, chỉ nghĩ rằng trong lòng nàng vẫn còn chút vị trí cho , chứ từng nghi ngờ điều gì sâu xa hơn. đó dần dần nhận , thật nàng bao giờ để lòng. Mọi thứ… hiểu lầm.”

“Dĩ nhiên là !” Nhắc đến vấn đề mang tính nguyên tắc như thế, Diêu Phẩm Nhàn lập tức phủ nhận chút do dự.

“Khi còn ở khuê phòng, vốn chẳng nhiều qua gì với . Ý định trong đầu phụ lúc cũng chỉ là vô tình nhắc với mẫu một câu, đó cũng chẳng ai nhắc nữa, càng từng với nửa lời.”

“Về chỉ định là Ngụy Vương phi, ngày ngày chỉ quanh quẩn trong khuê các, đến cả Tranh ca nhi còn ít gặp, thì còn gì đến việc tiếp xúc với ngoài?”

“Ta tin nàng.” Ngụy Vương nàng với ánh mắt nghiêm túc, biểu cảm cũng vô cùng chân thành.

Diêu Phẩm Nhàn thấy chuyện chuyển biến thì cũng căng thêm nữa. Nàng Ngụy Vương cũng cố ý, nên thấy nhận thành khẩn như , nàng cũng truy cứu tới cùng.

Diêu Phẩm Nhàn vẫn quên dọa một câu: “Chàng còn chuyện gì giấu ? Nếu còn, mau hết một thể.” Nàng cố ý hừ nhẹ: “Lần mà còn giấu, đến phát hiện nữa, tay đấy!”

Ngụy Vương bật : “Chỉ chuyện thôi, thật sự còn gì khác nữa.”

“Thế thì tin .” Nói , nàng chủ động nghiêng gần.

Ngụy Vương ôm nàng lòng, cũng nhân lúc nhẹ nhàng nhắc chuyện Thẩm Hàn Thanh.

“Thẩm đại nhân là một vị lương thần chính trực, năng lực, tài. Người như , chỉ cần giữ tâm ban đầu, luôn một lòng vì dân mà quan thì nhất định sẽ trở thành thể mang phúc lợi cho bá tánh. Một như , nếu chút ngưỡng mộ, cũng là điều bình thường thôi.”

“Ồ? Thật ?” Diêu Phẩm Nhàn khẽ: “Phu quân cũng lý đấy. Trước để tâm như . hôm nay phân tích, mới giật nhớ , trách … đại tỷ cứ nhất quyết đòi gả cho cho bằng .”

Nói đến vị đại tiểu thư của Diêu gia, Ngụy Vương từ đến nay vốn chẳng mấy khi đến. hôm nay nhắc tới, cũng ngại thêm vài câu.

“Vị đại tỷ tỷ bên nhà đẻ của nàng… là từ nhỏ tổ phụ và tổ mẫu nàng cưng chiều như báu vật trong lòng bàn tay. Tuy hiểu rõ nàng lắm, nhưng cũng tính tình nàng kiêu căng yếu đuổi. Nếu gặp thật lòng thật thương nàng , thể bao dung mấy tính vặt vãnh , thì nàng cũng thể sống một cuộc đời yên , an nhàn.”

Ngụy Vương ngừng một chút, tiếp với vẻ chắc chắn: “ rõ ràng, Thẩm đại nhân như .”

Ngụy Vương thấu vị Thẩm đại nhân xuất bình thường, tuy tài và tâm vì dân vì nước, nhưng đồng thời cũng là cực kỳ dã tâm và khát vọng con đường quan. Hắn năng lực, tất nhiên sẽ mong thăng tiến, quan lớn, hưởng bổng lộc dồi dào.

Cho nên, loại như , khi chọn thê t.ử, chắc chắn sẽ cân nhắc kỹ lưỡng đến gia thế và tính cách của đối phương.

Muốn là hiền lương, thục đức, cũng đoan trang, rộng lượng. Người đó chỉ quán xuyến việc trong nhà, mà còn thể hỗ trợ con đường quan trường.

Mẫu thực sự sẽ yêu thích… hẳn là kiểu giống như Nhàn nhi.

Cũng chính vì lý do đó, đây Ngụy vương mới luôn chút để tâm và lo lắng. Bởi vì, từ ngoại hình, tính cách đến gia thế, Nhàn nhi đáp ứng tiêu chuẩn mà Thẩm đại nhân sẽ cân nhắc khi chọn thê t.ử.

rõ giữa hai họ chẳng khả năng nào, dù chỉ là một chút, nhưng trong lòng vẫn khỏi để ý.

bây giờ thì khác. Giờ đây, chắc chắn thê t.ử từng xem trọng Thẩm đại nhân , thế thì nghĩ thế nào… còn quan trọng nữa.

"Thì Vương gia nhận đại tỷ như ," Diêu Phẩm Nhàn lúc cũng thực sự tin. Bất kể quyển sách (ám chỉ nguyên tác) , thì hiện thực, nam nhân ở bên cạnh nàng từng tình cảm gì với Diêu Phẩm Nghiên.

Chừng đó thôi, cũng là đủ .

Kể từ đó, trong lòng cả hai , Diêu Phẩm Nghiên và Thẩm Hàn Thanh, còn quan trọng gì nữa.

Ngày tháng trôi qua, ngày một lạnh lẽo hơn, Diêu Phẩm Nhàn càng tìm cách chạy trốn về nhà đẻ. dịp, lâu , Diêu Phẩm Nghiên sẽ kết hôn với Hoàng công t.ử. Mọi trong Diêu gia đều bận rộn chuẩn , khí cũng vô cùng vui vẻ và náo nhiệt.

Mặc dù Bùi thị là chủ mẫu trong gia đình, nhưng bà lấy cớ ốm đau và quản chuyện đại tiểu thư tái hôn. Hơn nữa, đại tiểu thư lão thái thái cho phép xuất giá từ viện của bà. Vì thế , tất cả công việc tổ chức hôn lễ đều giao cho bà, để bà vất vả chuẩn thứ.

Lão thái thái vui vẻ vì con cháu, bà cũng thể tận hưởng chút yên tĩnh cho riêng .

Cuộc sống hiện tại của Bùi thị khá yên , hai phòng còn trong nhà luôn tìm cách lấy lòng bà, lão thái thái cũng trái lời bà. Đại tiểu thư cũng dám tới đây dây dưa nữa. Không phu quân của bà xuất phát từ tâm , nhưng ít nhất hiện tại tôn trọng bà. Dù , trong lòng bà, vị phu quân cũng chỉ . Bà còn quan tâm ông thật lòng giả dối nữa.

Điều duy nhất mà bà quan tâm bây giờ là hy vọng năm con trai thể tiếp tục đỗ khoa cử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-138.html.]

Sau đó, nếu thế, bà con trai cưới một cô nương môn đăng hộ đối thê t.ử. Cô nương đó cần quá xuất sắc, chỉ cần tính tình hòa thuận một chút, gây phiền phức là đủ.

Bà cũng cần con dâu luôn ở bên hầu hạ bà, hiếu kính bà, chỉ cần nó thể chăm lo cho Tranh ca nhi, Tranh ca nhi thêm phiền phức, là đủ .

Tốt nhất là khi thành một hai năm, thể thêm một đứa con, để bà cơ hội ôm cháu, chơi đùa với cháu, thì còn gì tuyệt vời hơn.

cầu thể thăng tiến cao, chỉ mong thứ đều thể thuận lợi, sống một cuộc đời thành thật, kiên định là .

“Nghe Tranh ca nhi mấy ngày nay học hành vất vả, con là tỷ tỷ cũng giúp nó gì nhiều, nên chỉ thể chút việc thể . Lúc rảnh rỗi mấy đôi bao đầu gối, đúng để đưa cho nó dùng.”

Bùi thị cầm những đôi bao đầu gối trong tay, xem xét một hồi : “Việc may vá của con càng ngày càng hơn . Nó thể con bao đầu gối cho, đúng là phúc khí của nó. Con đưa cho nó, nó nhất định sẽ vui.”

“Vậy con phiền nương nữa, con xem Tranh ca nhi một chút. Đã lâu gặp nó, còn chút nhớ.” Hiện giờ gần cuối năm, chờ qua Tết Nguyên Đán, lâu nữa đến kỳ thi xuân.

Thời gian còn bao nhiêu, vì , trong thời gian , Diêu Tranh vẫn luôn chăm chỉ vùi đầu học, gần như khỏi thư phòng.

Diêu Phẩm Nhàn đến vài , nhưng vẫn thể gặp ở nhà .

“Con .” Bùi thị con trai gần đây học hành vất vả, trong lòng bà đau xót, vì thế bà : “Con khuyên nó vài câu, bảo nó cũng nên nghỉ ngơi một chút. Năm kỳ thi mùa xuân quan trọng, nếu nó mệt quá mà ảnh hưởng đến sức khỏe, thì dù cố gắng cũng vô dụng. Nương bao nhiêu nó cũng , từ nhỏ nó luôn lời con, con khuyên nó .”

“Được, con sẽ khuyên nó, nương cứ yên tâm.” Nói xong, Diêu Phẩm Nhàn liền tạm biệt nương, về phía sân của Diêu Tranh.

Lại trùng hợp, giữa đường nàng gặp Thẩm Hàn Thanh đang tới tìm Diêu Tranh.

“Thẩm đại nhân?” Thấy , Diêu Phẩm Nhàn mỉm , tự nhiên và thiện chào hỏi.

Thẩm Hàn Thanh cũng thấy Diêu Phẩm Nhàn, vội vàng tiến lên chào hỏi: “Thần thỉnh an Ngụy vương phi.”

“Thẩm đại nhân cần khách sáo.” Sau khi chào xong, Diêu Phẩm Nhàn mỉm hỏi: “Thẩm đại nhân tới tìm phụ ?”

Thẩm Hàn Thanh vẫn cúi , trả lời: “Thần là đến tìm Tranh .” Hiện giờ, Thẩm Hàn Thanh cùng Bùi Tranh xưng gọi , quan hệ giữa hai .

Diêu Phẩm Nhàn nương , gần đây Thẩm Hàn Thanh và Tranh ca nhi thiết. Trước đây thường xuyên qua với phụ , nhưng giờ càng cận với Tranh ca nhi hơn.

Nương còn , phụ mà tức giận, trong lời ý rằng Thẩm Hàn Thanh coi ông gì.

Nhớ đến chuyện , Diêu Phẩm Nhàn khỏi nghĩ cảnh tượng phụ tức giận đến mức suýt nữa phun m.á.u, nàng nhịn .

nàng thành tiếng, mà chỉ khống chế biểu cảm mặt.

“Ta cũng đang tìm Tranh ca nhi, nếu , Thẩm đại nhân cùng ?” Trong lòng Diêu Phẩm Nhàn bình thản, nên ngần ngại mời cùng. Dù lúc là ban ngày, , nha và gã sai vặt theo, dù hai gặp ai cũng ai lưng .

Có lẽ Thẩm Hàn Thanh cũng cảm thấy , nên chút do dự liền đồng ý ngay.

“Được, chúng cùng .”

Hai cùng , tránh khỏi chuyện. Thẩm Hàn Thanh bèn nhắc chuyện ngày về vụ án mất trộm tại Tú phường.

“Thần thật sự nghĩ tới, vương phi tuy sống trong khuê các, nhưng cái sắc bén như . Nếu gặp vương phi, vương phi chỉ điểm vài câu, thần sợ là đến giờ án vẫn phá .”

Diêu Phẩm Nhàn khiêm tốn đáp: “Thẩm đại nhân quá khen , chẳng qua may mắn mà thôi, vài câu hồ đồ mà thôi. Vẫn là Thẩm đại nhân với phá án xuất sắc, mới thể nắm bắt những chi tiết quan trọng như . Còn về thêu thùa may vá, thật sự vài phần hiểu , nhưng mà phá án… thì sở trường của .”

“Vương phi quá khiêm tốn .” Thẩm Hàn Thanh hề ý nịnh hót, chỉ đơn giản : “Nếu ngài là nam nhi, nghĩ nhất định sẽ thi đậu công danh, tiền đồ như gấm.”

Diêu Phẩm Nhàn mỉm : “Thẩm đại nhân quá khen .”

Hai sóng vai chậm rãi, trò chuyện mà , lúc Diêu Phẩm Nghiên đang ở cách đó xa, núp lùm cây, lặng lẽ quan sát họ. Diêu Phẩm Nghiên vốn ngoài để tản bộ, ngờ tình cờ bắt gặp cảnh tượng . Sau đó, nàng liền im lặng trốn lùm cây và lén cuộc trò chuyện của hai , lúc từng câu từng chữ của họ.

Nàng luôn nhớ mãi đàn ông mà yêu, thể , nhưng chứng kiến mà nàng cực kỳ ghét, luôn tỏ ghét nàng , đối xử với khác bằng sự nịnh hót và cung kính, thậm chí còn những lời lẽ đầy ái mộ và kính trọng… Làm nàng thể tức giận chứ?

Lúc , trong lòng nàng , nỗi oán hận đối với Diêu Phẩm Nhàn càng thêm dâng trào.

Diêu Phẩm Nhàn đang bước vui vẻ, bỗng nhiên thấy một giọng quen thuộc của tiểu ngũ vang lên bên tai. Hơn nữa, chỉ là một tiếng mà là nhiều tiếng, nàng kìm mừng sợ, chân bước liền dừng .

Tuy nhiên, khi nàng kịp phản ứng , mới nhận rằng, tiểu ngũ trở về, mà mỗi khi nàng thêm thọ mệnh, âm thanh của tiểu ngũ vang lên.

Sau khi bình tĩnh , Diêu Phẩm Nhàn mới nhận , lẽ Diêu Phẩm Nghiên đang ở gần đây, và những âm thanh chính là do Diêu Phẩm Nghiên mang đến cho nàng.

 

 

Loading...