Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 140
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:52:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9007UMptcu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Ngũ rời một thời gian, nhưng mỗi khi nhớ chuyện đó, trong lòng Diêu Phẩm Nhàn vẫn khỏi cảm thấy chút buồn.
Dù bây giờ nàng dần chấp nhận việc nó rời , nhưng thỉnh thoảng nghĩ đến, vẫn tránh khỏi nỗi nhớ nhung - như lúc . Đặc biệt là khi nàng hiểu rằng, Tiểu Ngũ hề bỏ mặc nàng, mà là sắp xếp thỏa chuyện cho nàng mới yên tâm . Càng nghĩ, Diêu Phẩm Nhàn càng thấy sống mũi cay cay, khóe mắt cũng dần ươn ướt.
Tâm trạng , mang theo tâm sự riêng, Diêu Phẩm Nhàn chẳng còn lòng nào để để ý tới việc Thục phi ý gây sự .
chính sự thờ ơ, chẳng buồn đáp trả của nàng khiến Thục phi càng thêm giận dữ, càng thêm oán hận. Mà hễ Thục phi càng hận nàng bao nhiêu, thì tuổi thọ của Diêu Phẩm Nhàn … kéo dài thêm bấy nhiêu.
Nếu chuyện xảy đây, nàng chắc chắn sẽ vui mừng. bây giờ, tuổi thọ kéo dài, Tiểu Ngũ , Diêu Phẩm Nhàn cũng còn quá để tâm đến việc nữa.
Bữa tiệc trong cung đêm trừ tịch (giao thừa) mà Diêu Phẩm Nhàn tham gia mấy năm nay, thực sự gì mới mẻ. Nó chỉ là một buổi tối mà các thành viên hoàng gia cùng thưởng thức ca múa, Hoàng Thượng vài lời chúc mừng năm mới.
Buổi tiệc cung yến diễn ban ngày, nhưng buổi tối thì liên quan đến họ. Vào buổi tối, sự kiện trở nên ít phô trương hơn, chỉ Hoàng Thượng, Hoàng hậu và các phi tần trong hậu cung tụ họp ăn cơm đón giao thừa cùng .
Vì , bữa trưa, các hoàng bắt đầu lượt từ biệt (chào để về nhà) rời cung.
Đến buổi tối, đón giao thừa, đương nhiên, sẽ là dịp để mỗi gia đình trở về nhà.
Hôm nay là từ biệt cuối cùng trong năm, họ sẽ gặp năm . Diêu Phẩm Nhàn và phu quân, Khang An, đến để từ biệt Hoàng hậu và Quý phi. Quý phi nỡ rời xa Khang An, ôm lấy vỗ vỗ mặt bé, : “Ngày mai nhất định cung sớm, tổ mẫu chuẩn đồ ăn ngon cho con .”
Khang An hiện giờ trưởng thành hơn, hiểu chuyện hơn nhiều. Sau khi kết thúc ngày hôm nay, ngày mai nó sẽ tròn bảy tuổi.
"Vâng, tổ mẫu." Cậu bé nghiêm túc .
"Ngày mai Khang An nhất định sẽ cung sớm, thỉnh an tổ mẫu và hoàng tổ mẫu."
"Khang An thật ngoan." Hoàng hậu cũng kiềm , xoa đầu bé một cái.
Thái t.ử và Thái t.ử phi cũng mặt. Thái t.ử hỏi: "Sao thỉnh an cả hoàng thúc và hoàng thẩm?"
Khang An vô cùng hào phóng đáp: "Sáng sớm ngày mai con sẽ đến , đến Từ Ninh cung thỉnh an Thái Tổ mẫu, đó đến Khôn Ninh cung thỉnh an hoàng tổ mẫu. Sau khi thỉnh an hoàng tổ mẫu xong, con còn đến Chiêu Nhân cung thỉnh an tổ mẫu. Hoàng thúc, con chỉ thể đến cuối cùng. Nếu con đến muộn, hoàng thúc cũng nên trách con nhé, nhưng vẫn cho con hồng bao đó."
Khang An nhỏ tuổi, còn thông minh, cách giữ lễ nghi, khéo léo vui đùa, khiến nhịn ôm bụng to.
Thái t.ử tươi, đáp sảng khoái: “Được ! Dù con đến muộn, hoàng thúc vẫn sẽ cho con một hồng bao lớn.”
Khang An vui vẻ, nhưng : “Không con vì hồng bao mà đến nhé, mà thật lòng thỉnh an hoàng thúc và thẩm thẩm.”
“Con đúng là một đứa trẻ lanh lợi. Cái giống ai đây? Cha con khi còn nhỏ cũng như con, nương con thì trông vẻ ngoan ngoãn, chắc hẳn khi bé cũng nghịch ngợm. con, giống ai mà khiến khác thể thích thế chứ.” Hoàng hậu , ánh mắt ngập tràn yêu thương. Điều ước lớn nhất của bà là ôm cháu, vì , thấy Khang An như khiến bà càng thêm yêu quý.
Diêu Phẩm Nhàn và Ngụy vương bên cạnh, mỉm .
Tuy Ngụy vương vẻ nghiêm khắc hơn, ngăn cản con trai đùa nghịch, nhưng cũng bé mãi như . Thấy thời gian muộn, Ngụy vương liền : “Được , đừng giỡn nữa, mau chào các trưởng bối .”
Khang An là đứa trẻ hiểu lễ nghĩa, bé thể vui đùa nhưng cũng lúc nào nghiêm túc.
Nghe lời cha, Khang An lập tức trở nên nghiêm trang. Sau khi dập đầu xong, cả nhà ba lời từ biệt và rời .
Sau khi bọn họ rời , Hoàng hậu về phía Thái t.ử và Thái t.ử phi.
“Các ngươi cần ở đây , cả năm nay đều vất vả , mau về nghỉ ngơi . Tiệc tối cũng cần tới, chỉ cần chúng đón giao thừa là , các ngươi cứ chăm sóc cho là .” Hoàng hậu , thực là ý ôm tôn nhi sớm: “Ngày mai là Tết Nguyên Đán, cần vội vàng tới thỉnh an. Ngủ cho ngon, tự tỉnh dậy , giờ ngọ đến là .”
Thái t.ử và Thái t.ử phi đều là thông minh, ngay lập tức hiểu ý của Hoàng hậu.
Thái t.ử phi chút thẹn thùng, chỉ im bên cạnh Thái t.ử, gì. Thái t.ử ôm tay, : “Cảm ơn mẫu hậu quan tâm, nhi thần hiểu .”
Hoàng hậu thấy Thái t.ử hiểu ý, khỏi thêm vài lời.
“Con hiểu thì ! Đã hiểu thì cố gắng cho mẫu vui sớm một chút.”
Thái t.ử vẫn ôm tay, đáp: “Vâng, mẫu hậu.”
Sau khi phu thê Thái t.ử rời , Quý phi ở bên cạnh Hoàng hậu, xuống tiếp tục dự tiệc.
Kể từ ngày bà quy phục Hoàng hậu, trong lòng Quý phi bây giờ trở nên yên tâm. Bà nghĩ , việc tranh giành địa vị quả thật là một con đường đầy m.á.u và nguy hiểm. Nếu , thể sẽ khiến cả Ngụy vương phủ kéo xuống theo. Dù Thái t.ử danh vọng, nhưng cũng là loại bình thường vô năng, dẫm lên để lên ngôi, cho dù thể lên , thì e rằng cũng sẽ chỉ gây tai tiếng.
Điều quan trọng nhất là, con trai của bà - Bình nhi - vốn tham vọng .
Hiện giờ, bà quan hệ với Hoàng Hậu. Con trai của bà và thiên t.ử tương lai dù gì cũng là ruột thịt, nhưng mối quan hệ giữa họ vẫn hòa hợp. Còn gì thể hơn thế nữa? Hiện tại bà địa vị cao trong cung, con trai là công thần, bà còn một tôn nhi. Con trai và con dâu cũng luôn yêu thương và tôn trọng bà... còn gì để hài lòng nữa?
Nửa đời của bà luôn tràn ngập căm phẫn và bất bình, cảm thấy trong lòng Hoàng Thượng bao giờ thật sự bà. hôm nay nghĩ , bà chợt nhận , sự đổi trong lòng Hoàng Thượng cũng giống như , ?
Thục phi thật sự chiếm lòng Hoàng Thượng, nhưng con trai bà , liệu thể so với Ngụy vương ?
Thục phi Hoàng Thượng sủng ái hơn hai mươi năm, liệu bây giờ thể hơn bà ?
Cả đời của bà thể như thế , là trời cao ban cho sự yêu thương . Được như , còn gì bà hài lòng nữa?
Tình yêu? Cái gọi là tình yêu, đó là một thứ xa xỉ mà ai cũng thể .
Mà dù tình yêu, bà vẫn thể sống thật .
“Bây giờ, bổn cung chỉ mong Đông Cung tin vui, sớm sinh một đứa bé.” Hoàng hậu với Quý phi: “Không , tâm nguyện của bổn cung sang năm thể thành hiện thực ?”
Quý phi bừng tỉnh, vội vàng đáp: “Đương nhiên thể.” Sau đó tiếp: “Chờ đầu xuân, Tề vương cũng kết hôn, đến lúc đó, thể ôm hai đứa tôn nhi .”
Không thể nghi ngờ, những lời của Quý phi chạm đến điều mà Hoàng hậu mong mỏi trong lòng, khiến bà vui vẻ : “Hy vọng .”
—---------
Sáng sớm ngày mùng một Tết, phu thê Diêu Phẩm Nhàn tiến cung thỉnh an, khi ăn trưa tại Chiêu Nhân Cung, họ mang theo Khang An trở về Ngụy vương phủ.
Tết mà, dĩ nhiên nhiều thích và bạn bè đến thăm, những viếng thăm chuẩn chu đáo và đầy đủ lễ nghi, vì Quý phi cũng ở lâu.
Những ngày đầu năm, theo phong tục, đều đến thăm nhà đẻ. Sau đó Diêu Phẩm Nhàn còn kế hoạch đến Bùi phủ, đó còn một nơi khác cần thăm.
Buổi chiều, khi về vương phỉ, Diêu Phẩm Nhàn : "Năm nay, Dì Từ và Định Nam sẽ ở kinh thành đón Tết. Thiếp định hôm nay đến thăm bọn họ một chút."
Ngụy vương phản đối, mà còn tỏ hiểu và : "Từ gia là một gia đình trung liệt, bộ con cháu đều hy sinh ở Tây Nam. Hiện giờ, Từ đại nương chỉ một chăm sóc Từ công t.ử, trong phủ cũng khá vắng vẻ, nàng thăm cũng ."
Diêu Phẩm Nhàn Ngụy vương sẽ phản đối, vì nàng chuẩn xong tất cả, chỉ đợi sắp xếp một chút ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-140.html.]
"Vậy buổi chiều gì?" Nàng thuận miệng hỏi thăm một chút.
Ngụy vương thích những hoạt động tốn sức náo nhiệt, nếu là vì bầu bạn với thê nhi, thì chỉ thích một ở thư phòng, nghiên cứu sách vở, hoặc là luyện tập binh pháp, sống một cuộc sống yên tĩnh, khô khan, thú vị.
"Nàng việc ngoài, ở trong phủ, thể ở bên cạnh . Hôm nay là Tết Nguyên Đán, cũng thể ép Khang An luyện tập cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Hai mẫu t.ử nàng cần , chỉ thể một xem sách."
Diêu Phẩm Nhàn : "Có lẽ vương gia như đấy. Không ai phiền, thì chắc là trong lòng thấy thoải mái hơn."
Ngụy vương cũng , nhưng nụ của nhanh ch.óng thu , ánh mắt chút nghiêm túc.
"Nhàn nhi, nàng oan uổng . Ta tuy thích náo nhiệt, nhưng nếu là ở bên mẫu t.ử nàng, vui lòng. Nếu nàng tin, hôm nay cứ Từ phủ, chọn ngày khác , nàng xem là đang bồi nàng, là một như kẻ ngốc."
Diêu Phẩm Nhàn chịu: "Ta hứa với Dì Từ từ , là buổi chiều hôm nay đến thăm bà . Làm giữ chữ tín, thất hứa." Nói xong, nàng xoay , định lấy áo choàng từ tay Thanh Cúc.
Ngụy vương nhanh hơn một bước, tự tay phủ thêm áo cho nàng.
Sau khi phủ xong áo, Ngụy vương kiên nhẫn giúp Diêu Phẩm Nhàn chỉnh cổ áo, cả hai lúc đối diện, cách gần đến mức thể cảm nhận thở của đối phương.
Ngụy vương cao lớn, Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy hình bóng vĩ đại của mặt như thể thể dễ dàng che chắn bộ gian của nàng, lkhiến nàng chút bối rối, tim khỏi loạn nhịp.
Ngay lúc nàng chút mơ màng, Ngụy vương lên tiếng hỏi: “Buổi tối trở về ăn cơm chứ?” Hắn rõ ràng hy vọng nàng sẽ , nên chờ nàng trả lời tiếp lời: “Ngày mai Diêu gia, nàng vẫn nên về sớm một chút.”
“Sẽ về.” Diêu Phẩm Nhàn né tránh ánh mắt của , giọng phần nhỏ nhẹ: “Dù cũng là tân niên, phiền khác.”
Ngụy vương nhắc nhở: “Gần đây thời tiết lạnh, đặc biệt là buổi tối, gió tuyết lớn lắm.”
Diêu Phẩm Nhàn gật đầu: “Thiếp sẽ về khi trời tối.”
Ngụy vương lúc mới gật đầu: “Vậy để đưa nàng đến cửa.”
Khi tới cửa, Diêu Phẩm Nhàn một động tác chào tạm biệt, nhưng Ngụy vương vẫn giữ tay nàng, giúp nàng lên xe. Chờ nàng trong xe, Diêu Phẩm Nhàn vén mành cửa xe lên và chuyện với , nhưng vẫn quên khuyên về . Ngụy vương đáp: “Bổn vương nàng .”
Diêu Phẩm Nhàn bất đắc dĩ, nàng chỉ một chút sẽ về, thật sự cần ở đó đợi lâu như .
Nàng cũng lo lắng ngoài gió tuyết lâu sẽ lạnh. Cho nên, nầng chào một tiếng, đó bảo xa phu đ.á.n.h xe rời .
Chờ một lúc, khi xe ngựa sắp rẽ sang con đường khác, Diêu Phẩm Nhàn vén rèm xe lên và ngoài, thấy vẫn nguyên ở chỗ cũ.
Diêu Phẩm Nhàn liền vẫy tay chào , đó trong xe.
Thanh Cúc bên cạnh lên tiếng: “Vương gia hiện giờ đối xử với vương phi ngài càng ngày càng .”
Diêu Phẩm Nhàn gật đầu, nhưng trong đầu bất chợt nhớ lời của Tiểu Ngũ khi . Nàng khẽ nhíu mày, nhưng cũng quá để tâm.
…
Khoảng nửa canh giờ , xe ngựa đến Từ phủ.
Từ đại nương đích đón, : “Bây giờ bộ kinh thành, sợ chỉ ngươi và Tĩnh vương phi còn nhớ tới . Năm còn tưởng ngươi chỉ cho vui, ngờ ngươi thật sự đến. Ngoài trời lạnh như , mau trong phòng .”
Sau khi phòng, Diêu Phẩm Nhàn thấy chỉ Từ Định Nam đang bên cạnh, khỏi tò mò hỏi: “Nhất Nhất ?”
Sau khi xuống, Từ đại nương mới lên tiếng: “Giờ Nhất Nhất ghi hận chấu nhi nhà ngươi . Mấy ngày nay, nó ít đến Bùi gia, nhưng gì bọn họ. Sau mỗi khiêu khích thất bại, nó buồn bã, rầu rĩ, tự nhốt trong viện luyện quyền, luyện cước. Cứ thế, mấy ngày là quên hết bài học cũ và tiếp tục chạy khiêu khích."
"Đứa nhỏ bản tính thật , chỉ là từ nhỏ ai dạy bảo , nên mới thành như . Bây giờ, chỉ cần nó gây chuyện lớn, trộm cắp những việc sai trái, thì cũng sẽ giả vờ thấy, để nó tự do theo ý ."
Diêu Phẩm Nhàn cũng : "Đứa nhỏ bản tính , chỉ vì từ nhỏ dạy dỗ đúng đắn nên mới thành như . Nếu nó mạnh mẽ một chút, lẽ khác bắt nạt lâu ."
Lại : “Đứa trẻ Triều ca nhi tính tình ngay thẳng, chính trực, may thể dạy dỗ con bé. Đằng nào nó cũng cứ bám riết lấy Triều ca nhi, thì cứ để mặc nó .”
“Ta cũng nghĩ như , e là chỉ Bùi tiểu tướng quân mới thể trị con bé. Chỉ tiếc là, khiến Bùi tiểu tướng quân vướng thêm phiền phức.”
Diêu Phẩm Nhàn thì hy vọng Tiết Nhất Nhất và Bùi gia thể nảy sinh chút quan hệ gì đó, nên nàng cho rằng đây là phiền toái.
“Đám trẻ con chơi đùa với thôi mà, gì mà gọi là phiền toái chứ.” Diêu Phẩm Nhàn .
“Hơn nữa, Triều ca nhi vốn xuất võ tướng, Nhất Nhất tìm nó luận võ cũng là chuyện hợp lý. Xem như là cùng trao đổi võ nghệ, với nó mà cũng lợi để tiến bộ.”
Từ đại nương bật : “Ngươi cũng . Mà thật, đứa cháu bên nhà đẻ của ngươi đúng là tệ chút nào. Không hổ là do chính tay Ngụy vương dạy dỗ, bây giờ cả tính cách lẫn phẩm hạnh đều càng lúc càng giống Ngụy vương .”
Diêu Phẩm Nhàn khẽ , : “Nếu Triều ca nhi thể giống Vương gia nhà một hai phần mười thôi, cũng coi như mãn nguyện . Đứa nhỏ tư chất cao, may mà Vương gia dìu dắt, nó mới tạm coi là chút thành tựu. Nếu nhờ , chắc giờ nó vẫn còn rảnh rỗi quanh quẩn ở nhà.”
Từ đại nương gật đầu đồng tình: “ cũng ai cũng lọt mắt xanh của Vương gia nhà ngươi . Ít nhất thì đứa nhỏ chí tiến thủ, phấn đấu.”
Bà Diêu Phẩm Nhàn , tiếp: “Ta , ngươi là phúc khí. Trước đây cũng từng khuyên ngươi đừng cứ khăng khăng ngõ cụt, nghĩ thoáng một chút, sống cùng con trai . Giờ thấy chứ? Ta sai.”
Diêu Phẩm Nhàn bật , dịu dàng : “Là do quá cố chấp, nếu năm đó sớm lời ngài, chịu để tâm suy nghĩ thông suốt, lẽ đến nỗi mấy năm liền u uất chẳng vui, về còn suýt nữa hỏng cả thể. Bây giờ nghĩ ... hiện tại thứ đều .”
Tuy , trong lòng nàng khỏi nhớ đến Tiểu Ngũ.
còn kịp nghĩ nhiều, Từ đại nương chậm rãi : “Đời cũng chỉ mấy chục năm, sống cũng là một đời, vui vẻ sống là sống, vui cũng là sống, thì chọn vui vẻ mà sống? Trên đời , ai là thể thiếu . Có thì trân trọng, mất thì cứ bình thản mà buông tay mà bước tiếp.”
“Tóm , thể đồng hành với đến tận cùng, cũng chỉ chính bản . Những khác, bất kể là ai, nếu họ đối với ngươi thì đáp bằng tấm lòng là đủ. Còn nếu họ , cũng chẳng cần nhớ mãi gì."
Nghe những lời với tâm trạng hiện tại, Diêu Phẩm Nhàn khỏi thấy lòng nhẹ nhõm và thông suốt hơn.
Diêu Phẩm Nhàn vốn thích trò chuyện cùng Từ đại nương, bà về chuyện nhân sinh, về giang sơn gấm vóc ngoài . Bất giác, thời gian trôi qua từ lúc nào . Đến khi nàng nhận thì trời ngả tối, sắc trời bên ngoài dần chuyển sang một màu xanh xám mờ mịt.
Diêu Phẩm Nhàn về, Từ đại nương t.ử cũng giữ, chỉ tiễn nàng đến cửa Từ phủ.
Lúc , bên ngoài phủ, một bóng dáng màu đen im.
Giữa gian rộng lớn, bóng đen nổi bật lên một cách đặc biệt.
Diêu Phẩm Nhàn tự nhiên thấy ngay đó. Nàng một lúc về phía Cảnh vương đang bậc thềm, liếc dì Từ bên cạnh, một lúc mở lời thế nào.
“Không , ngươi về , trời sắp tối .”
Diêu Phẩm Nhàn gật đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y Từ đại nương : “Vậy ngày khác đến thăm ngài.”
Sau khi từ biệt, nàng nhẹ nhàng bước . Khi qua nơi Cảnh vương , Diêu Phẩm Nhàn cúi chào bằng lễ tiết triều cung. Sau khi cúi đầu chào, nàng gì thêm, chỉ lặng lẽ tiếp tục bước .