Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:52:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện xảy ở tiền viện, nhanh chạy về hậu viện bẩm báo cho Bùi thị .

Sau khi xong, Bùi thị giận đến mức suýt chút nữa giống như Diêu Tranh, lập tức xé nát miệng Diêu Phẩm Nghiên. nha còn hết, thở hổn hển mới tiếp lời: Ngụy vương căn bản tin những lời Diêu Phẩm Nghiên , chỉ tin, mà còn thẳng tay quở trách mấy vị đại lão gia trong phủ một trận, đặc biệt là lão gia.”

“Không chỉ , Ngụy vương còn bắt lão gia cam đoan rằng từ nay về cho phép đại cô nương (Diêu Phẩm Nghiên) bước chân Diêu phủ nữa. Thậm chí, nếu vị đại cô gia (Hoàng công t.ử) chịu hòa ly với nàng , thì sẽ vĩnh viễn dự khoa cử quan.

Nghe đến đây, lửa giận trong lòng Bùi thị mới dần dần hạ xuống.

Những chuyện khác thì quan trọng nữa, chỉ cần Vương gia tin mấy chuyện vớ vẩn , để những lời xằng bậy tổn hại đến danh tiếng của Nhàn Nhi, là đủ . Mọi thứ vẫn .

Nếu chỉ vì Diêu Phẩm Nghiên mà khiến cuộc sống yên hiện tại của Nhàn Nhi phá hỏng, Bùi thị nhất định sẽ tha cho nàng . Cho dù cùng nàng đồng quy vu tận, bà cũng để nàng sống yên .

Trước giờ bà vẫn chỉ cho rằng Diêu Phẩm Nghiên là nuông chiều quá, lão thái thái cùng lão gia sủng sinh hư, nhưng ngờ trong lòng nàng thể độc ác đến mức .

“Khi đó ngươi cũng ở bên đó đúng ? Có rõ vẻ mặt Vương gia lúc thế nào ?” Bùi thị vẫn yên tâm, sợ rằng Vương gia chỉ vì nể mặt con gái nên phát tác tại chỗ, nhưng thật ghi hận trong lòng, chỉ chờ trở mặt tính sổ.

Việc , Diêu Phẩm Nhàn trao đổi với vương gia rõ ràng từ , nên nàng đặt trong lòng.

“Mẫu , đừng lo.” Diêu Phẩm Nhàn nhẹ nhàng ngắt lời mẫu , bà tiếp tục lo nghĩ. Sau đó sang với nha : “Ngươi báo với Vương gia một tiếng, mệt, lát nữa sẽ về, hôm nay dùng cơm ở đây.”

Vương gia vốn dĩ cũng chẳng mấy vui vẻ gì khi đến Diêu phủ, chỉ là nể mặt nàng nên mới miễn cưỡng theo cùng. Giờ đối đãi như , dĩ nhiên thể ở thêm nữa.

Nàng hiểu rõ cha để tâm nhất điều gì, chẳng qua là sợ mất sự chiếu cố của Ngụy vương mà thôi. nếu dạy con nghiêm, thì ông cũng . Có thì nên chịu chút đắng cay, để còn mà suy ngẫm, mà sửa .

Huống hồ, lúc tâm tình của Vương gia chắc chắn cũng chẳng khá gì. Mà bắt nơi tiếp tục ứng phó với đám đó, thực sự là quá tàn nhẫn.

Nha lệnh lui xuống, Diêu Phẩm Nhàn liền dịu giọng an ủi mẫu : “Mẫu đừng lo, Vương gia sẽ để bụng .”

Bùi thị vẫn chau mày : “ mà, nam nhân nào chịu mấy lời như thế? Dù cho đại cô nương năng bậy bạ, nhưng dù gì cũng gieo một bóng râm giữa hai đứa. Giờ ngài gì, nhưng ai nhắc ?”

Diêu Phẩm Nhàn ngập ngừng một chút, cũng quyết định giấu mẫu nữa: “Thật , con với Vương gia chuyện nàyrồi. Không giấu nương, Vương gia từ sớm chuyện năm đó con và Thẩm đại nhân từng suýt định . đó, con và vương gia cùng rõ lòng , cũng cùng hứa với rằng từ nay về , chuyện đó xem như bỏ qua, ai cũng nhắc nữa.”

“Mẫu , tính tình Vương gia con hiểu. Chàng là lời giữ lời. Chàng bảo chuyện đó coi như qua, thì chắc chắn sẽ để trong lòng.”

Bùi thị xong, trầm ngâm suy nghĩ một lúc cũng nhẹ gật đầu, dường như yên tâm phần nào.

“Nếu , nương coi như tạm yên lòng.” Bà thôi chứ vẫn nhịn mà hậm hực buông vài câu giận dữ: “Nếu như cuộc sống yên của con thật nó phá hỏng, thì nương nhất định sẽ tha cho nó!”

“Mẫu cứ yên tâm.” Diêu Phẩm Nhàn đáp lời đầy tự tin: “Không ai thể chen giữa tình cảm của con và Vương gia .”

Thấy nữ nhi chút lo lắng, ngược còn kiên định và tin tưởng, Bùi thị lúc mới yên lòng.

Hai mẫu t.ử cũng thêm gì nữa, Diêu Phẩm Nhàn liền dậy: “Hôm nay ở đây cũng còn gì để nán , đợi đến mai sang bên nhà ngoại, chúng trò chuyện t.ử tế.”

“Nương hiểu , con cứ bình an là .” Nói xong, Bùi thị đích tiễn nàng cửa.

Mà lúc , Diêu Phẩm Nghiên âm mưu bôi nhọ Diêu Phẩm Nhàn thất bại, trong lòng khỏi bắt đầu hoảng loạn và hối hận. Đến nước , nàng chỉ tìm về nhà đẻ để mong che chở cho .

Diêu Trọng Hòa tạm thời để tâm đến nàng nữa, hết cung kính tiễn Vương gia cùng Vương phi và thế t.ử về. Đợi đến khi đích đưa mắt theo cỗ xe ngựa của phủ Ngụy vương dần dần xa, ông mới nổi trận lôi đình, giận dữ , sải bước trở về sân viện của lão thái thái.

Lúc , Diêu Phẩm Nghiên đang lão thái thái ôm c.h.ặ.t trong n.g.ự.c, rưng rức. Một già một trẻ, nước mắt nước mũi tèm lem, tổ tôn hai ôm như mưa, chẳng khác gì đôi oan gia gặp nạn.

Thấy nhi t.ử hầm hầm bước tới, khí thế đằng đằng sát khí, lão thái thái liền lên tiếng ngăn : “Được , con bé nông nỗi , ngươi cũng đừng nặng nó thêm nữa.”

Sự việc đến mức , Diêu Trọng Hòa mới thực sự cảm nhận sâu sắc: nữ nhi , chỉ gây họa, mà là thể hủy hoại cả Diêu gia.

Trước ông chỉ cho rằng nàng nuông chiều quá mức, chút tính khí trẻ con mà thôi. Nào ngờ hôm nay, nàng dám liều lĩnh kéo cả Diêu gia vũng bùn, chỉ để trút giận lên Nhàn Nhi. là... nghịch t.ử hại nhà!

Mất bao công sức Nhàn Nhi mới thể cùng Ngụy vương thành đôi, tình nghĩa phu thê sâu đậm, tuyệt đối thể để phá hủy trong tay một kẻ hồ đồ như nàng . Nếu Ngụy vương sáng suốt, hậu quả thực sự dám tưởng tượng.

Trong cơn tức giận, Diêu Trọng Hòa quả thật nghĩ đến việc đ.á.n.h cho nữ nhi một trận trò, mắng cho hả giận. đến khi tận mắt thấy nàng đến thê t.h.ả.m, gương mặt đẫm lệ chẳng khác gì một kẻ đáng thương, tay ông nhấc nổi lên.

Dù lòng mềm xuống, nhưng , Diêu Trọng Hòa còn lên tiếng bênh vực nàng nữa.

Cũng còn một lời nào để cầu xin tha thứ cho nàng .

Hiện tại, ông chỉ mong nàng rời khỏi Diêu gia càng xa càng .

Nàng mà còn dám bước thêm một bước gần Diêu gia nữa thôi, với cái nhà , chính là tai họa ngập đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-145.html.]

Ông thể chịu nổi nàng gây chuyện thêm nữa, càng thể chịu đựng việc Diêu gia hủy hoại trong tay chính con gái ruột .

“Ngươi .” Sau cơn giận dữ là trái tim như hóa băng, Diêu Trọng Hòa giọng lạnh băng và đau đớn cất lời: “Từ nay về , đừng bao giờ về nữa.”

“Ngươi gì?” Lão thái thái ngẩng đầu kinh hãi: “Ngươi… đuổi nó ?”

Diêu Trọng Hòa trầm giọng : “Không dung nó, mà là cái nhà , Diêu gia còn dung nổi nó nữa! Việc hôm nay nó gây , nhi t.ử thật sự thể chịu thêm một nào nữa. Hơn nữa, đây là mệnh lệnh từ Ngụy vương. Nếu đuổi nó , Diêu gia đừng mong còn nhận một chút ơn huệ nào từ phủ Ngụy vương. Chẳng lẽ, mẫu ngài thật sự hy vọng, Ngụy vương chỉ còn quan tâm đến Bùi gia?”

“Đương nhiên… đương nhiên là .” Lão thái thái cũng lập tức khé run, chẳng còn khí thế lúc .

Mẫu t.ử bọn họ, chung quy đều là những kẻ giống , chẳng ai thấy Diêu gia từ đỉnh cao rơi xuống vực sâu.

Mặc dù Diêu Phẩm Nhàn chắc Ngụy vương sẽ để ý đến mấy chuyện . khi trở về, nàng cảm thấy vẫn cần giải thích chuyện hôm đó một chút.

Ngụy vương còn để tâm đến Thẩm Hàn Thanh, cũng chẳng còn để tâm điều gì đến chuyện giữa nàng và Thẩm Hàn Thanh nữa.

Cho nên khi nàng giải thích, chỉ : “Nàng cần giải thích, tin nàng.”

Diêu Phẩm Nhàn nhẹ, gật gật đầu, thêm gì nữa.

“Lại đây.” Ngụy vương vẫy tay gọi nàng, ôm nàng lòng. Hắn nhẹ nhàng đặt má lên tóc nàng, thì thầm: “Nhàn nhi, chúng là phu thê, tin tưởng lẫn . Ta tin nàng, nàng cũng tin . Nếu gì trong lòng, đừng ngại mà với . Mấy ngày nay, thấy nàng một yên, mặt đầy u sầu, thật sự nàng .”

Kỳ thật, Ngụy vương còn rằng, nàng cũng từng trải qua một thời gian kỳ lạ. cảm thấy đó là quá khứ. Nếu hiện tại cần nhắc , thì cũng nhất thiết .

“Thiếp… Lòng thật sự giấu một chuyện.” Đến lúc , Diêu Phẩm Nhàn khỏi do dự một chút, nên tiếp tục giấu giếm nữa . Đến bây giờ, nàng thể rõ ràng cảm nhận lòng .

Trước , nàng vẫn luôn do dự, lo sợ, bất an, bởi vì sợ thể đoán tâm tư của , sợ nếu sẽ khiến tổn thương, sợ sẽ trả giá cho tình cảm của . bây giờ, giữa hai còn bí mật, nàng nghĩ rằng, lẽ thật sự cần giấu giếm nữa.

Chỉ là… Chỉ là cái chuyện kỳ quái , nàng vẫn nên bắt đầu từ .

Cuối cùng, nàng thẳng thắn mà thành khẩn : “Chỉ là còn nghĩ xong như thế nào. Chàng đợi một chút, để suy nghĩ kỹ sẽ cho . yên tâm, chuyện đó chỉ là cảm thấy chút thể tin nổi mà thôi, cũng gì sẽ thứ bây giờ đổi .”

“Được. Nàng thì yên tâm .” Ngụy vương nàng, trong ánh mắt đầy sự tin tưởng.

“Cảm ơn phu quân.” Diêu Phẩm Nhàn thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cảm thấy xúc động sự tín nhiệm và quan tâm của .

“Chúng là phu thê, cần gì cảm ơn?” Ngụy vương khẽ, giọng thấp trầm, mang theo chút nghẹt thở, ngay cả thở của cũng dần trở nên nặng nề.

Diêu Phẩm Nhàn , đây chính là một khúc dạo đầu, khởi đầu nhẹ nhàng của những khoảnh khắc mật. Vì thế, nàng khẽ, chủ động tiến gần, để dán sát Ngụy vương, hòa sự ấm áp của .

Ngày mồng ba Tết, họ hẹn sẽ đến Bùi gia chúc Tết. Khi xe ngựa của Vương phủ dừng cửa Bùi phủ, từ lớn đến trẻ nhỏ của Bùi gia, đều chờ cửa từ lâu, chờ đón sự xuất hiện của họ.

Lúc , Bùi lão phu nhân đầu, tất cả trong gia đình đều mặt, thiếu một ai.

Thậm chí, ngay cả Bùi thị cũng tới .

Mặc dù Diêu Trọng Hòa chút thoải mái, hiểu rằng hôm nay đến Bùi gia là lúc để thể hiện, chỉ là mang theo phu nhân cùng với lễ vật, dẫn thêm ai khác theo.

Liếc mắt một cái thấy Bùi Triều giữa đám , như một con hạc giữa bầy gà, nổi bật hẳn lên.

Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy lâu gặp Bùi Triều, gặp là khi ở trong phủ của Từ đại nương. Hôm nay gặp , nàng khỏi cảm thấy Bùi Triều trở nên càng thêm xuất sắc, rực rỡ và ưu tú.

Tuy đó mẫu khen ngợi Bùi Triều, nhưng hôm nay tận mắt thấy, trong lòng nàng vẫn khỏi cảm thấy xúc động.

Lúc , nàng khỏi nhớ tới tiểu Ngũ, nếu như còn ở đây, chắc chắn sẽ tuyệt vời bao.

Sau khi xuống xe ngựa, Diêu Phẩm Nhàn tự đỡ bà ngoại dậy. Sau đó các nam quyến bồi Ngụy vương, còn Diêu Phẩm Nhàn thì bà ngoại và tổ mẫu, tẩu tẩu tiếp đón hậu viện.

Sau khi ăn trưa xong, Diêu Phẩm Nhàn tìm một cơ hội, tiến đến chuyện với Bùi Triều.

Lời của nàng khi trò chuyện với Bùi Triều, vẻ như vô tình trò, nhưng thực chất là đang với thế t.ử phu nhân.

“Cái đứa trẻ , thấy tồi, bản tính , chỉ là từ nhỏ ai dạy dỗ . Nếu nó thích cùng ngươi chơi, tỷ thí, ngươi dạy bảo nó. Nếu thể dạy nó phân biệt thiện ác, cái gì nên , cái gì nên , cũng coi như là công đức.”

 

 

Loading...