Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 146
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:52:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Triều vốn là thật thà, ngay thẳng. Tuy từ nhỏ chậm chạp, vụng về, nhưng tính tình trung hậu, việc luôn nghiêm túc và đúng mực.
Về theo bên cạnh Ngụy vương hơn một năm, đích Ngụy vương dạy dỗ, uốn nắn, nên tuy hiện tại thể sánh kịp Ngụy vương, nhưng cũng trở thành một chính trực, phân rõ trái.
Trong lòng luôn mang theo đại nghĩa, lấy thiên hạ trọng.
Nếu thể cứu một , hoặc giúp một tìm con đường hướng thiện, thì trong lòng thật sự cam tâm tình nguyện. Việc , là bởi tâm ý chân thành, mang theo mục đích gì, cũng chẳng mong chờ báo đáp.
Bùi Triều vốn dĩ là nghĩ như thế. Cho nên, khi Diêu Phẩm Nhàn lời , liền lập tức đáp: “Cô mẫu cứ yên tâm, chất nhi tự thế nào.”
Thấy bây giờ chỉ diện mạo và vóc dáng ngày càng tuấn tú, phong thái đĩnh đạc, mà lời cũng chững chạc, đầy tự tin, còn ngây ngô như . Trong lòng Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy vô cùng vui mừng.
Nàng , Triều ca nhi vốn là một đứa trẻ . Tâm tính lương thiện, những việc sẵn lòng , những quan tâm chăm sóc, tất cả đều xuất phát từ lòng chân thành, hề tư tâm. Đó là vì trong lòng mang theo chính nghĩa, cho nên mới hết lòng như thế.
Chính vì mưu cầu điều gì, cam tâm tình nguyện việc , cho nên vận may mới dần đến với .
Diêu Phẩm Nhàn cũng rõ hai đứa nhỏ sẽ , tương lai sẽ về . nàng nghĩ, chuyện cứ thuận theo tự nhiên là nhất, cũng cần vội vàng can thiệp quá sớm.
Nếu bọn trẻ lớn lên, thể nên duyên cùng thì cũng chẳng cả. Làm đôi thanh mai trúc mã, giữ lấy tình nghĩa thuở ban đầu, cũng là điều .
“Triều ca nhi, con là một đứa trẻ ngoan. Những lời cần , cô mẫu cũng thêm nữa.”
Bên cạnh, mẫu của Triều ca nhi – thế t.ử phu nhân – Diêu Phẩm Nhàn , trong lòng khỏi phần lo lắng, liền lên tiếng: “Vương phi nương nương, nếu dạy dỗ bọn trẻ, chi bằng mời vài vị lão sư về chỉ bảo thì hơn. Triều ca nhi nhà thần … nay cũng lớn, suốt ngày cứ một tiểu nha đầu quấn lấy như thế, e rằng lời tiếng , ảnh hưởng đến danh tiếng của nó. Thêm vài năm nữa…”
“Thêm vài năm nữa, chẳng Triều ca nhi cũng đến lúc nên định ?”
Diêu Phẩm Nhàn thế t.ử phu nhân, khẽ mỉm , ánh mắt ôn hòa mà sâu xa.
Thế t.ử phu nhân chút ngượng ngùng, song vẫn thật lòng: “Triều ca nhi như ngày hôm nay, trong lòng chúng thực sự cảm kích vương phi nương nương. Vương phi cũng , nhà chúng thần xưa nay vốn chẳng dễ gì. Qua mấy đời mới một đứa trẻ như Triều ca nhi, cũng xem như tiền đồ rạng rỡ. Thiếp chỉ mong thể định cho nó một mối hôn sự , như chỉ lợi cho bản nó, mà cũng là chuyện cho cả Bùi gia chúng thần .”
Diêu Phẩm Nhàn chậm rãi đáp: “Tấm lòng biểu tẩu, thể hiểu . bây giờ lo đến chuyện . Triều ca nhi đang việc thiện, loại chuyện như nếu truyền ngoài, thiên hạ chỉ khen nó là đứa trẻ , còn thể gì khác ? Hơn nữa, ngươi cũng , còn mấy năm nữa mới tính đến chuyện hôn sự. Bây giờ nó vẫn là một đứa trẻ, là hài t.ử thì cần gì nghĩ nhiều đến ?”
Thế t.ử phu nhân nhíu mày, lộ vẻ do dự: “… nhưng mà nó cũng còn nhỏ nữa. Hơn nữa, cái con bé Nhất Nhất … nó… nó chẳng quy củ gì. Lỡ như… nếu thật sự…”
Trong lòng bà tuy nhiều điều lo lắng, nhưng mặt con trai tiện hết, đành nửa nửa chừa.
Diêu Phẩm Nhàn khẽ gật đầu, sang bảo: “Triều ca nhi, con lui . Vương gia chắc cũng chuyện với con.”
Bùi Triều lập tức dậy, khom thi lễ: “Chất nhi cáo lui.”
Chờ Bùi Triều rời , thế t.ử phu nhân còn dè dặt, liền như trút gánh nặng, đem hết thảy nỗi lo trong lòng, từ những băn khoăn về tương lai, tiền đồ của Triều ca nhi, đến những điều vẫn luôn day dứt, kể hết cho Diêu Phẩm Nhàn .
Trong lòng bà Ngụy vương phi xưa nay vẫn luôn mong Bùi gia ngày hưng thịnh trở , mà Triều ca nhi chính là hy vọng duy nhất để chấn hưng dòng tộc. Vì thế, hễ là chuyện gì thể ảnh hưởng đến tiền đồ của , vương phi nhất định sẽ để tâm.
Thế nhưng, việc như bà mong đợi. Sau khi xong, Diêu Phẩm Nhàn chỉ chậm rãi : “Biểu tẩu lo lắng như , thể hiểu. chuyện cũng đến mức nghiêm trọng như tẩu nghĩ. Nói cho cùng, dù hai đứa trẻ thật sự nảy sinh tình cảm, chỉ cần hôn lễ đàng hoàng, cưới hỏi theo lễ nghĩa, thì cũng gì ? Chẳng là chuyện đáng hổ đắn gì.”
“Vương phi! Ý của ngài là…”
Thế t.ử phu nhân trợn tròn mắt, kinh ngạc nàng, thể tin những lời .
Cái tiểu nha đầu , thể xứng đôi với Triều ca nhi chứ?
Diêu Phẩm Nhàn liền nghiêm túc thế t.ử phu nhân, lời thẳng thắn: “Dù Nhất Nhất xuất kém hơn một chút, nhưng xét về mặt khác, nó là tầm thường. Hơn nữa, biểu tẩu chẳng cũng nhận ? Từ khi Nhất Nhất xuất hiện, Triều ca nhi ngày càng ưu tú hơn. Ngươi thể cho rằng, chính Nhất Nhất mang đến may mắn cho Triều ca nhi.”
“Nói tóm , vẫn giữ nguyên ý: nếu ngươi lo rằng hai đứa trẻ sẽ điều gì khác thường, thì hãy yên tâm. Bọn họ loại như . Đặc biệt là Triều ca nhi, lớn lên bên cạnh Vương gia, tuyệt đối thể những chuyện thất lễ. Còn nếu biểu tẩu thật sự ưa Nhất Nhất, thì cũng thể gì thêm. Ta chỉ rằng, nếu ngươi ưa Nhất Nhất, thì Ngụy vương phủ cũng thể ưa Bùi gia nhà ngươi.”
Giọng Diêu Phẩm Nhàn trở nên nghiêm túc hơn, còn thế t.ử phu nhân thì thực sự bối rối.
“Vương phi, xin đừng giận, ý đó.” Bà khẽ, cố dịu khí: “Người Triều ca nhi là hy vọng của Bùi gia, nên … khó tránh khỏi lo lắng nhiều điều. giờ thì hiểu, nếu vương phi thuận ưng nàng , thì cũng coi như chấp nhận . Sau sẽ ngăn cản, cũng cản trở nữa…”
Diêu Phẩm Nhàn : “Triều ca nhi phân biệt đúng sai, là một đứa trẻ hiểu chuyện. Ngày chuyện gì xảy , ngươi cứ để tự quyết định. Ta là con đẻ của ngươi, ngươi lo cho điều chu . ngoài là con ngươi, cũng là một cá thể riêng biệt, phân biệt thiện ác. Nếu thật lòng vì cho thì hãy tin tưởng , để tự theo con đường cho là đúng.”
“Có nhiều lúc, cha quản con quá nghiêm khắc cũng chẳng chuyện .”
“Ừ, sẽ ghi nhớ lời .” Thế t.ử phu nhân thực cũng tiến lùi thế nào, liền nhanh ch.óng nhận : “Từ nay về , sẽ theo vương phi.” Bà tiếp: “Vương phi vì Triều ca nhi mà lo nghĩ, vương phi gì, đều tin .”
Nói xong, Diêu Phẩm Nhàn nhẹ trong lòng. Nàng , trong nhà Bùi thực sự hiểu rõ thế sự tiến thoái.
“Đi thôi, biểu tẩu theo ngoài dạo một chút.” Nói , nàng dậy.
Thế t.ử phu nhân vội , đến đỡ nàng dậy, còn nhắc gì đến chuyện của Triều ca nhi, chỉ về cảnh sắc trong phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-146.html.]
Dẫu rằng Bùi gia trải qua bao đời, mỗi thế hệ đều thể sánh bằng , nhưng phủ vốn là ân sủng do Thái Tổ Hoàng Đế ban tặng từ thuở khai quốc. Vào những ngày đầu triều đại, Bùi gia chính là một thế lực phồn vinh lẫy lừng, cho nên dù thời gian qua , tòa phủ cùng cảnh vật nơi đây vẫn còn giữ vẻ trang nghiêm, tráng lệ đổi.
—--
Tình cảm Hoàng Văn Hạo dành cho Diêu Phẩm Nghiên là thật lòng. Trong lòng vẫn luôn lưu luyến những tháng ngày cùng nàng rong ruổi ở Du Đồng năm xưa. Thế nhưng từ khi thành , còn tìm thấy chút bóng dáng nào của nàng thuở .
Sự dịu dàng, thấu hiểu từng khiến say mê, giờ đây chỉ còn sự toan tính, khôn khéo đến lạnh lùng.
Hắn rõ là nàng đổi, tất cả những gì năm xưa chỉ là vỏ bọc nàng cố tình dựng nên. Chỉ rằng, mắt bây giờ chẳng còn là hình bóng trong ký ức nữa.
Điều khiến vương vấn mãi trong lòng, là nàng của năm xưa — cô gái dịu dàng, thuần hậu ở Du Đồng, chứ phụ nữ hiện tại.
Bởi , chẳng bao lâu khi thành , lòng Hoàng Văn Hạo sinh chán ghét đối với nàng . Từ chỗ từng chẳng màng đến con đường khoa cử, vẫn sẵn lòng vì nàng mà thử một phen, đến dần còn thiết tha sách thi cử. Đến nay, ngay cả việc trở về nhà, cũng chẳng còn nghĩ đến nữa.
Mà ở chốn kinh thành , vốn bạn cũ quen. Nghĩ nghĩ nhiều , dần nảy sinh ý định rời khỏi kinh thành.
Dù , đó cũng là con gái từng thật lòng thương yêu, từng nâng niu như trân bảo trong lòng. Bởi , Hoàng Văn Hạo cũng cắt đứt ràng buộc với nàng . Trong lòng chỉ nghĩ, nếu nàng chịu mở lời, thì phu thê hai thể cùng hồi hương về phương Nam, sống đời yên .
Diêu Phẩm Nghiên rời khỏi kinh thành. Nàng vốn chẳng rời xa nơi , cũng chẳng hề nghĩ đến chuyện hòa ly.
Tuy rằng trong lòng nàng khinh thường Hoàng Văn Hạo, nhưng nàng cũng hiểu rõ, bản từng hòa ly một . Dù dù , cũng khó tìm một mối hôn sự nào hơn. Vì thế, dù kề bên là nàng cam tâm cũng chẳng coi trọng, nàng vẫn ly hôn thêm một nữa.
Diêu Phẩm Nghiên rõ, điều thích là dáng vẻ dịu dàng thuở ban đầu của nàng . Nàng từng thể điều đó, thì nay, nếu , tự nhiên cũng thể như xưa.
Huống hồ hiện tại đắc tội Ngụy vương, con đường khoa cử cũng còn hy vọng. Vậy nên, nàng ngại thuận theo dòng nước, tỏ vẻ tôn trọng quyết định của . Hắn tiếp tục buôn bán về con đường đèn sách, nàng đều mặc lựa chọn.
Chỉ cần rời khỏi kinh thành, thì chuyện đều dễ .
Diêu Phẩm Nghiên từng một thời là vạn dõi theo, khi nàng cũng từng dịu dàng, dễ thương bao. Bởi , dù nay lòng sớm đổi , nhưng nếu nàng giả vờ, thì tự nhiên cũng thể diễn như thật.
Đầu tiên nàng rơi lệ nhận sai mặt Hoàng Văn Hạo, đó nghẹn ngào : “Thiếp , nhà sai khi ép sách. Chỉ là… trong lòng vẫn cam lòng, nên mới khăng khăng thi đậu công danh. Thế nhưng mấy tháng nay thấy khổ sở, cũng hiểu. Trên đời , ai sinh cũng lòng yêu sách vở. Nếu thiên phú ở phương diện khác, thì đó cũng là năng lực, cũng là bản lĩnh của .”
“Nếu còn thể tin … khi đầu gặp ở Du Đồng, thật lòng đối đãi với . Về từ mà biệt… thừa nhận, khi trong lòng quả thật giằng xé, do dự. Mà nguyên nhân do dự, trăm điều lo lắng, thì dài dòng rắc rối. tình cảm của dành cho , là thật.”
“Hiện tại, phu thê chúng chẳng dễ gì thành đôi, thế mà mới đó bao lâu, bỏ …”
Nửa thật nửa giả, thuận theo xúc cảm, Diêu Phẩm Nghiên rốt cuộc cũng bật .
“Nghiên Nhi…” Hoàng Văn Hạo xưa nay vốn yêu nhất chính là dáng vẻ dịu dàng, yếu mềm và vô tội của nàng năm nào. Nay trông nàng như thế, trong lòng khỏi bi thương mà thốt lên: “Ta vẫn tưởng… hôm nay nàng thể chân thành thật lòng thật với , về nhất định sẽ đối với nàng thật .” Lời thoáng mang theo xúc động.
Diêu Phẩm Nghiên nhân cơ hội liền nghiêng dựa lòng , dịu dàng đóng vai vợ hiền, nhẹ nhàng : “Từ nay về ép sách nữa. Chỉ là… từ nhỏ lớn lên nơi kinh thành, từng nghĩ sẽ rời xa nơi mà gả . Chỉ cần nguyện ý ở đây cùng , phu thê chúng cùng buôn bán nhỏ, sống qua những ngày tháng yên lành, cũng là lắm .”
Trước , Hoàng Văn Hạo đồng ý với mấy điều kiện của Diêu Trọng Hòa, suy cho cùng cũng là vì Diêu Phẩm Nghiên. Mà lý do rời khỏi kinh thành, chẳng qua chỉ vì cảm thấy thê t.ử bên cạnh bây giờ khác quá xa so với hình bóng mà từng yêu thương trong ký ức.
giờ phút , thê t.ử năm xưa dường như trở . Nếu là nàng , thì đương nhiên sẵn lòng ở kinh thành vì nàng .
“Được, chỉ cần chúng cùng sống những ngày yên , như là đủ .” Trong lòng Hoàng Văn Hạo lúc như sôi trào, cảm thấy một luồng nhiệt huyết thể kiềm chế đang dâng lên trong n.g.ự.c.
“Nghiên Nhi, nàng yên tâm, sách thật hợp với , nhưng ăn buôn bán thì giỏi. Ta hứa với nàng, tuy thể để nàng phu nhân nhà quan, kính trọng, nhưng nhất định thể mang đến cho nàng của cải đếm xuể. Ta sẽ để nàng sống một đời thua kém bất kỳ ai.”
Diêu Phẩm Nghiên tựa vai , khẽ , dịu dàng đồng ý.
—----
Sau , Cảnh Vương vẫn nhiều đến tìm Từ đại nương, nhưng nào đến, cửa Từ gia cũng đóng im lìm, từng một mở cho .
Chuyện Cảnh Vương mặt trắng trợn như , dĩ nhiên thể qua mắt vị Cảnh Vương phi hiện tại. Vậy nên, Cảnh Vương phi tránh khỏi đến tận cửa Từ gia gây náo loạn một phen.
lúc hôm , Diêu Phẩm Nhàn cũng đang mặt tại Từ gia.
Khi Từ đại nương đưa quyết định lúc , thể là dứt khoát quả quyết, tuyệt dây dưa nửa phần. Sau khi rời khỏi Cảnh Vương phủ, bà cũng từng đầu , từng bước chân phủ nửa bước. Cách xử sự của bà, thể là đường đường chính chính, quang minh lạc.
Thế nhưng lúc , Cảnh Vương phi sai nha đến cửa Từ phủ buông lời gièm pha, cố tình gieo rắc thị phi, hòng bôi nhọ thanh danh của bà.
Từ đại nương vốn xuất tướng môn, tính cách mạnh mẽ, dứt khoát, há thể để yên cho kẻ khác tùy tiện giẫm đạp lên danh tiết chứ? Bao nhiêu chuyện bà thể bỏ qua, thậm chí cả đoạn tình xưa với bà từng một lòng thương mến. nếu chạm đến danh dự của Từ gia, thì tuyệt đối là điều bà thể nhẫn nhịn.
Vì thế, trong cơn tức giận, Từ đại nương rút trường kiếm, định đích mặt.
Diêu Phẩm Nhàn thấy thế, lập tức bước lên, đưa tay ngăn bà .