Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 151
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Vương quả thật nghĩ như . Hắn lợi dụng vị tỷ tỷ của Ngụy Vương phi để việc cho .
Hắn tình cảm giữa hai tỷ họ hề thiết. Thực , ban đầu đính hôn với Ngụy Vương chính là đại tiểu thư Diêu gia.
cuối cùng, hôn sự vốn nên thuộc về tỷ tỷ rơi tay . Bây giờ yên Vương phi, còn Ngụy Vương hết lòng yêu thương. Còn tỷ tỷ thì ? Sau khi ly hôn trở về, tái giá, mà lấy cũng chỉ là công t.ử của một gia đình buôn bán nhỏ.
Gia đình buôn cũng chẳng giàu gì cho cam, chỉ là nhà buôn nhỏ, chẳng mấy ai đến.
Triệu Vương đoán chắc trong lòng nàng nhiều ấm ức, nên tin liền lập tức tìm đến.
…
Từ khi Diêu Phẩm Nghiên hoà ly kinh thành, nàng từng mơ mộng gả cho Thái t.ử, từng hy vọng sẽ là Vương phi của Ngụy Vương. nàng từng nghĩ đến những hoàng t.ử khác. Bởi lẽ khi , nàng cơ hội tiếp xúc với những như Tề Vương Triệu Vương, họ vốn sống trong thế giới nàng thể bước .
Triệu Vương tuy bằng Thái t.ử Ngụy Vương, nhưng dù gì cũng là con vua. Ít nhất, vẫn hơn gả cho như Hoàng Văn Hạo vạn .
Nếu thể Vương phi của Triệu Vương, cho dù chỉ là , thì địa vị cũng cao hơn hiện tại nhiều.
Vì , khi Triệu Vương đầu tìm đến nàng , một chuyện bàn, nàng chẳng hề do dự, lập tức gật đầu đồng ý.
Lần xem như là thứ hai hai gặp , cũng là đầu họ chính thức đối diện một cách rõ ràng.
Nàng , Triệu Vương đến là vì chuyện, và cũng là để nàng đòi công bằng.
Diêu Phẩm Nghiên đến , chờ một lúc, trong lòng khỏi chút hồi hộp. Đang bối rối yên, nàng liền thấy tiếng bước chân vọng từ bên ngoài . Nàng lập tức xoay , liền thấy Triệu Vương vén rèm bước .
Triệu Vương - xét về vóc dáng, dung mạo phong thái, đều còn kém xa so với Thái t.ử và Ngụy Vương. dù nữa, phận của một vị hoàng t.ử cũng hạng tầm thường, thường nào thể so bì? Huống chi, tuy bằng hai vị trưởng , nhưng nếu đặt giữa đám ngoài phố, thì vẫn thuộc hàng tuấn tú nổi bật.
Là con trai của Hoàng Thượng, là vị hoàng t.ử sủng ái nhất hiện nay, thử hỏi thể kém cỏi ?
Hơn thế nữa, còn trẻ hơn cả Thái t.ử và Ngụy Vương .
Ngay khoảnh khắc , trong đầu Diêu Phẩm Nghiên tràn ngập những suy nghĩ xoay quanh chuyện . Nàng so sánh Triệu Vương với hai vị , nghĩ đến viễn cảnh bước chân phủ Triệu Vương, trở thành Vương phi, tương lai sẽ sống .
Chỉ là, nàng mải nghĩ đến chuyện Vương phi, từng thật sự cân nhắc xem việc Triệu Vương nàng , rốt cuộc nàng thể gánh nổi .
Còn Triệu Vương, bước cửa, thấy Diêu đại tiểu thư lặng lẽ quan sát , ánh mắt giấu tâm tư. Hắn liền hiểu ngay nàng đang nghĩ gì.
Nói đến vị Diêu đại tiểu thư , năm xưa cũng từng là danh tiếng lẫy lừng khắp kinh thành. Chỉ rõ mấy năm qua trải qua chuyện gì, mà cuối cùng rơi cảnh gả cho một nhà buôn. Nhìn gương mặt nàng bây giờ, dáng vẻ … Dù thể sánh bằng nàng – Ngụy Vương phi – nhưng cũng vẫn giữ vẻ đoan trang, mặn mà riêng biệt, mang một nét từng trải khiến khỏi chú ý.
Vì , bước , Triệu Vương nở nụ , : “Nhớ năm đó, khi bản vương còn nhỏ, từng danh tỷ tỷ vang khắp nơi.”
Diêu Phẩm Nghiên hơn vài tuổi, gọi một tiếng “tỷ tỷ” để tỏ vẻ kính trọng, cũng gì .
chính một tiếng “tỷ tỷ” khiến Diêu Phẩm Nghiên thoáng chốc sực tỉnh, suy nghĩ từ đó kéo về thực tại. Khi hồn, hai má nàng khẽ đỏ lên.
Nam nữ ở chung một phòng, cho dù điều gì vượt quá phép tắc, khí cũng mang theo vài phần ám khó .
Diêu Phẩm Nghiên vội vàng khẽ cúi thi lễ với Triệu Vương, đó mới nhẹ nhàng hỏi: “Điện hạ… ?”
“Đương nhiên.” Triệu Vương thấu tâm tư trong lòng nàng , nên cũng chẳng giữ dáng vẻ nghiêm cẩn khách sáo gì. Trái , cố ý chọn lời mềm mại, chạm đúng chỗ nàng dễ rung động.
Hắn từng bước chậm rãi đến mặt nàng , bước chân nhẹ như như , cho đến khi cách giữa hai gần đến mức chẳng thể gần hơn, mới dừng , cúi đầu nàng .
“Khi , tỷ tỷ chính là rực rỡ nổi bật nhất trong kinh thành. Bản vương còn nhớ rõ, lúc đó ít công t.ử nhà quyền quý đều vì tỷ tỷ mà cam tâm khom lưng, cúi đầu.”
Nhắc đến những chuyện xưa , khóe mắt Diêu Phẩm Nghiên bỗng trở nên ươn ướt.
Năm đó, nàng từng ở nơi cao nhất, là hào quang rực rỡ giữa kinh thành. Thế nhưng, chỉ sai một bước, kéo theo bao nhiêu bước sai lầm. Để đến nay, nàng chỉ thể chấp nhận sống một cuộc đời bình phàm, tầm thường đến tủi hờn.
Ai mà từng khát khao nâng niu, nơi cao quý nhất chứ? Mà quãng thời gian huy hoàng năm … với nàng , chính là ký ức suốt cả đời chẳng thể nào quên .
“Ta thể giúp tỷ trở nơi .” Triệu Vương khẽ , ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn rời khỏi khuôn mặt nàng . Hắn kỹ từng biểu cảm của nàng , lặng lẽ dò đoán tâm tư trong lòng nàng . Rồi nhân cơ hội, đem lời hứa như một món lợi, để bắt đầu đưa điều kiện.
“Vậy… trở bằng cách nào?” Diêu Phẩm Nghiên khẽ , ý xen lẫn cả chua xót lẫn đề phòng.
Triệu Vương đưa tay , đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua làn da mịn màng nơi má nàng , như chạm như , mang theo một chút cố ý buông thả. Thanh âm vang lên khẽ khàng, lười biếng mà chút ngả ngớn: “Chuyện đó… tỷ nữ nhân của , thế nào?”
—
Sau khi trở về từ phủ Tĩnh Vương, buổi tối, Diêu Phẩm Nhàn đem chuyện với Ngụy Vương.
“Thật ngờ, hai bọn họ thể cấu kết với như .” Trong lòng Diêu Phẩm Nhàn chút may mắn vì hôm nay thấy chuyện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-151.html.]
Ngụy Vương lấy ngạc nhiên, bởi chuyện từ .
Nếu và Thái t.ử theo dõi mẫu t.ử Thục Phi, thì bí mật của kẻ địch chứ?
Về chuyện , Ngụy Vương cũng kế hoạch riêng. vẫn tôn trọng thê t.ử, nên hỏi ý nàng .
“Nàngcó ý kiến gì ?”
Diêu Phẩm Nhàn suy nghĩ một lát : “Dù với nàng hợp , nhưng rốt cuộc vẫn là ruột thịt. Ta thể bỏ qua cho nàng , để nàng và Triệu Vương cấu kết phản bội. nếu , nàng cũng sẽ coi là đồng lõa với Triệu Vương. Dù điều đó ảnh hưởng trực tiếp đến , nhưng sẽ gây tổn hại lớn đến tương lai của Tranh ca nhi.”
“Ta vì một mà phá hủy tương lai của Tranh ca nhi, nên…”
“Ta hiểu .” Ngụy Vương để nàng hết câu hiểu ý.
Thật , ngay từ khi Ngụy vương sai mật thám theo dõi đến Triệu vương kết cấu với đại tiểu thư Diêu gia , lòng nghĩ tới chuyện .
“Phản kích vô ích, nàng chỉ là quân cờ trong tay Triệu vương mà thôi. Đối với bổn vương và Thái t.ử, nàng mấy giá trị.” Ngụy vương dùng giọng điệu nhàn nhạt, tựa như mỉa mai , song trong lòng hề cảm thấy đó là sự sỉ nhục, chỉ ung dung tiếp lời: “Dù , cũng thể lợi dụng nàng mà khiến Triệu vương phiền não một phen.”
Diêu Phẩm Nhàn thế, liếc mắt suy nghĩ, khẽ gật đầu đáp: “Mọi việc đều theo sự sắp đặt của .”
—---
Triệu vương và Diêu Phẩm Nghiên bí mật gặp nữa, ngờ vô tình chạm mặt Hoàng Văn Hạo.
Sau khi Triệu vương rời , Hoàng Văn Hạo thể bỏ qua cơ hội, cùng Diêu Phẩm Nghiên chuyện rõ ràng một . Còn Diêu Phẩm Nghiên, bây giờ cảm thấy hậu thuẫn vững chắc, còn e dè lời của Hoàng Văn Hạo, nàng cũng dần lấy vẻ tự tin vốn .
Thậm chí còn dám nhắc đến hòa ly.
Hoàng Văn Hạo tất nhiên nhịn, liền trách cứ Diêu Phẩm Nghiên chẳng giữ đạo đức, dám lén lút cùng gian phu yêu đương.
Hai đều chịu nhường , cãi ầm í suốt một đêm, lời qua tiếng ngừng.
Chẳng bao lâu , Hoàng Văn Hạo hai ngày liền về. Đến khi trở về mới nô bộc báo rằng phu nhân biến mất suốt hai ngày qua.
Nghe thế, Hoàng Văn Hạo liền nghĩ ngay đến việc nàng ý bỏ trốn.
Vì thế, lập tức đơn kiện gửi đến Kinh Triệu nha môn, tố cáo kẻ lừa bán con gái nhà lành.
Không những , còn dựa ký ức của , nhờ nha môn họa sư phác họa bức chân dung gian phu đó.
Vẽ xong bức họa, sư gia trong nha môn trình nó lên mặt Thẩm Hàn Thanh. Ban đầu, ánh mắt chỉ thoáng nhận nét quen thuộc bức tranh, nhưng khi chăm chú kỹ, mới thật sự nhận , đó chính là Triệu vương điện hạ đương triều.
Sắc mặt trở nên lạnh lùng, lập tức truyền Hoàng Văn Hạo đến nha môn, tự thẩm vấn một phen.
Từ tuổi tác, khuôn mặt, cho đến bản tính đều giống hệt, khiến Thẩm Hàn Thanh rõ vụ án chuyện thể xử lý. Vì thế, chỉ còn cách báo chuyện ngự tiền khi thượng triều.
Dĩ nhiên, việc dám ầm ĩ mặt quan văn võ trong triều, mà chọn lúc hạ triều, một đích diện kiến Hoàng Thượng.
Hoàng Thượng xong vô cùng tức giận, lập tức lệnh cho Tào Thái Chính điều tra Triệu vương khỏi cung . Theo tin đồn, Triệu vương đến chỗ Thục phi, liền sai tìm .
Gần đây Triệu vương vô cùng sủng ái, cứ tưởng phụ hoàng sai đến gọi là việc . Ai ngờ tới nơi liền tố cáo lừa bán phụ nữ nhà lành.
Triệu vương lập tức sửng sốt tin nổi.
Hắn chịu nhận tội, liền lớn tiếng hỏi Thẩm Hàn Thanh: “Thẩm đại nhân, ngài hãy điều tra cho rõ, chuyện liên quan đến bổn vương ? Ngài thật to gan.”
Thẩm Hàn Thanh kiêu căng cũng nịnh nọt, chỉ ôm tay đáp: “Thần dám.” Rồi tiếp: “Chỉ là tố cáo điện hạ. Ở ngõ Thanh Y, khu vực Hoàng gia sinh sống, tuy điện hạ nhưng ấn tượng sâu sắc.”
Triệu vương buông tay xuống, bỗng cảm thấy căng thẳng. Khi ánh mắt về phía Thẩm Hàn Thanh, cũng đổi rõ rệt.
Thẩm Hàn Thanh để ý đến sắc mặt của , chỉ tiếp tục : “Dù Hoàng gia chỉ là thương hộ, nhưng vị Hoàng phu nhân địa vị nhỏ. Nàng là trưởng nữ của Đại Lý Tự Khanh Diêu đại nhân, cũng chính là tỷ tỷ của Ngụy vương phi nương nương. Hiện nay bắt chính là tỷ tỷ của Ngụy vương phi. Việc liên quan đến nhiều , thần dám chậm trễ, chỉ thể dâng lên ngự tiền.”
“Tỷ tỷ của Ngụy vương phi gì chứ, bổn vương chẳng hề quen !” Triệu vương lập tức phủ nhận trắng trợn.
Thẩm Hàn Thanh vẫn điềm tĩnh tiếp: “ thần đích điều tra. Vị Hoàng công t.ử rõ ràng trông thấy điện hạ cùng Hoàng phu nhân cùng . Hơn nữa, khi chỉ một Hoàng công t.ử là chứng kiến. Thần lượt hỏi qua từng , những gì bọn họ miêu tả… đều trùng khớp với điện hạ.”
Triệu vương nổi giận, chau mày quát lớn: “Thẩm Hàn Thanh, vì ngươi phụ hoàng tín nhiệm vài phần mà quên mất phận của là gì ? Chỉ dựa mấy lời khai rõ ràng, dám vu tội cho bổn vương. Sao thế? mấy tên dân thường gì ngươi cũng tin, còn lời bổn vương thì đáng để ?”
Thẩm Hàn Thanh chỉ mỉm : “Điện hạ xin bớt giận, thần chỉ đang đúng theo luật pháp mà thôi.”
Rồi tiếp: “Nếu cuối cùng chứng minh việc liên quan gì đến điện hạ, thần cũng thể yên tâm phá án, cần e dè gì nữa. vụ án liên quan đến thích phủ Ngụy vương, sự việc chuyện nhỏ, thần dự định sẽ điều tra công khai rõ ràng chuyện.”