Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 157
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:06
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng Thượng, một là còn lòng để quản lý triều chính, hai là cố ý bù đắp cho Hoàng hậu và Thái t.ử. Vì , chẳng bao lâu , ban xuống một đạo thánh chỉ nhường ngôi.
Trong thánh chỉ, thể còn khỏe mạnh, tự bản còn đủ tinh lực để gánh vác chuyện nước, nên để Thái t.ử thuận lợi tiếp quản chính sự, nguyện thoái vị, trở thành Thái Thượng Hoàng. Chờ chọn ngày lành tháng , Thái t.ử sẽ chính thức đăng cơ, lên ngôi Hoàng đế.
Ngay khi thánh chỉ ban , Hoàng Thượng lập tức chủ động rời khỏi Cần Chính Điện, đồng thời chọn một nơi khác để ở.
Những ngày gần đây, Hoàng hậu luôn túc trực bên cạnh Hoàng Thượng. Nói là ở bên chăm sóc, chi bằng là trông chừng thì đúng hơn. Dù thánh chỉ nhường ngôi ban, nhưng chung quy Thái t.ử vẫn chính thức đăng cơ, chuyện vẫn còn khả năng đổi. Vì , thời khắc then chốt thế , Hoàng hậu càng để mắt sát , cần thận đề phòng.
Chỉ cần bà ngày ngày tỏ lo lắng mặt , luôn ở bên cạnh rời. Như , cho dù trong lòng nảy sinh ý định thăm Quách thị, cũng sẽ vì áy náy với bà mà dám thật sự gì.
Hiện tại Quách thị vẫn đưa khỏi cung, bà tuyệt đối thể để Hoàng Thượng bất kỳ cơ hội nào để gặp mặt Quách thị.
Hôm , thấy Hoàng Thượng khi trò chuyện cùng thỉnh thoảng lơ đãng, Hoàng hậu liền cố ý hỏi thẳng: "Có trong lòng Hoàng Thượng… vẫn còn nhớ đến Quách thị?"
Hoàng Thượng giật , nhanh ch.óng lấy thần sắc, chau mày, nghiêm mặt đáp:
"Làm Trẫm còn nghĩ đến ả tiện nhân đó !"
Trái với vẻ tức giận của , Hoàng hậu tỏ vô cùng bình tĩnh.
Bà dịu dàng trấn an Hoàng Thượng: "Thần chỉ buột miệng thôi, Hoàng Thượng đừng giận."
Rồi tiếp lời: "Ý thần là, dù Quách thị sai chăng nữa, thì cũng hầu hạ Hoàng Thượng suốt hơn hai mươi năm. Hơn hai mươi năm ngày ngày gần gũi, lâu ngày sinh tình cũng là chuyện thường tình. Nếu trong lòng Hoàng Thượng vẫn còn chút tình cảm với nàng , thì về mặt tình cảm mà , cũng là điều thể hiểu ."
Càng Hoàng hậu , Hoàng Thượng càng thêm tức giận.
“Trẫm c.h.ế.t cũng bao giờ thấy ả tiện nhân đó!” Hắn lạnh lùng lời đầy cay nghiệt.
Thấy , Hoàng hậu liền gắt lên: “Được , thấy thì thấy, Hoàng Thượng cần nổi giận như ! Thái y sức khỏe bây giờ của ngài yếu, cần nghỉ dưỡng cho .”
Bà tiếp tục: “Quách thị quyết định xử lý , để nàng ở trong cung mãi cũng cách. Nếu giờ Hoàng Thượng ghét nàng như mà vẫn giữ nàng , cũng sẽ ảnh hưởng đến việc ngài nghỉ ngơi hồi phục. Cho nên, Hoàng Thượng, thần sẽ sai ngày mai đưa nàng khỏi cung.”
“Cũng xa, chỉ ở ngoài thành thôi. Nếu HOàng Thượng hết giận, gặp , lúc nào cũng thể thăm.”
“Trẫm nghĩ đến việc gặp nàng .” Hoàng Thượng nhấn mạnh, đôi mắt đen sâu nhưng đầy mệt mỏi nhẹ nhàng liếc về phía Hoàng hậu, dừng gương mặt bà :
“Lan Tĩnh, trẫm thật sự gặp nàng . Sau … trẫm chỉ cùng ngươi sống một những ngày tháng bình yên.”
Hoàng hậu nhẹ: “Còn Quý phi... và các khác trong hậu cung nữa. Không Quách thị, chúng vẫn sẽ cùng chăm sóc Hoàng Thượng thật .”
“Nàng mới là quan trọng nhất trong lòng trẫm, Lan Tĩnh, nàng duy nhất ai sánh bằng.” Hắn đỏ hoe mắt.
Hoàng hậu mỉm , thoáng chút trào phúng nhưng vẫn dịu dàng đáp một tiếng “Ừ” theo đúng ý .
—--
Đại cục định, vụ án “Mất tích” của Diêu Phẩm Nghiên tất nhiên phá giải.
Người trong nha môn của Kinh Triệu Phủ tìm thấy Diêu Phẩm Nghiên trong một ngôi miếu đổ nát. Khi tìm nàng , tay chân đều trói c.h.ặ.t bằng dây thừng, miệng bịt , hai mắt che kín bằng miếng vải đen...
Mấy ngày nay, nàng chịu nhiều cực hình, nhưng bỏ đói. Mỗi ngày đều mang nước và chút thức ăn đến cho nàng để dùng.
Sau khi trải qua bao đau đớn khổ sở, cuối cùng Diêu Phẩm Nghiên giải cứu, nhịn mà lên thành tiếng.
Từ nhỏ đến lớn, nàng từng chịu đựng nỗi nhục nhã như thế .
Diêu Phẩm Nghiên những chuyện bên ngoài xảy . Sau khi cứu, nàng vẫn còn loạn với Hoàng Văn Hạo, ồn ào đến mức quá đáng hơn. Trong lúc bất cẩn, nàng vô tình để lộ lời, nhắc đến hai chữ “Triệu vương.”
Hoàng Văn Hạo lạnh, đầy trào phúng với nàng : “Ta nghĩ ngươi chắc là sống nữa! Giờ đây còn Triệu vương? Người đó thành phế nhân Chu Hữu An .”
“Ngươi gì thế? Chính ngươi mới cần mạng.” Diêu Phẩm Nghiên cũng tin những lời .
Hoàng Văn Hạo cũng chẳng buồn cãi vã với nàng nữa. Sau tất cả những chuyện xảy , tình cảm từng với nàng sớm phai nhạt gần như chẳng còn gì.
“Nếu , cũng cản trở tiền đồ rực rỡ của ngươi.” Hoàng Văn Hạo điềm đạm : “Kinh thành nước quá sâu, thể nào chen chân nổi nữa. Ta tính sẽ trở về phương Nam.”
Hắn cúi mắt con gái mặt, mà từng yêu sâu đậm, nhưng giờ đây chỉ thấy phiền chán, tiếp: “Vậy thì bao giờ chúng đến nha môn Kinh Triệu Phủ thủ tục hòa ly (ly hôn)?”
Diêu Phẩm Nghiên vẫn còn ôm giấc mộng bước chân phủ Triệu vương, vị trí cao quý. Giờ nàng đường lui, tất nhiên chẳng còn bận tâm đến chuyện ly hôn với Hoàng Văn Hạo.
“Đi thì ! Chỉ sợ ngươi đổi ý thôi.” Lúc nàng còn nóng lòng kết thúc chuyện hơn cả . Vì : “Chọn ngày chi bằng hôm nay luôn cho xong!”
Hoàng Văn Hạo cụp mắt nàng , trong lòng hiểu rõ: Bây giờ nàng vẫn gì cả. Hắn nghĩ, nếu nàng mà Triệu vương suy tàn từ lâu, sụp đổ hết , thì e rằng cũng sẽ dễ dàng đồng ý ly hôn như . Chí ít cũng sẽ cố bám lấy để thoát khỏi khổ cảnh.
Chính vì thế, để nhanh ch.óng cắt đứt, Hoàng Văn Hạo lập tức gật đầu đồng ý.
Không chỉ miệng thì nhận lời, mà lưng còn cố tình giấu nhẹm chuyện phủ Triệu vương thất thế.
Diêu Phẩm Nghiên chỉ chuyện Triệu vương sụp đổ khi ly hôn với Hoàng Văn Hạo, nhưng đến lúc đó thì chuyện quá muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-157.html.]
Trước đó, Ngụy vương từng tuyên cáo rõ ràng, cho phép Diêu Phẩm Nghiên bước chân Diêu gia thêm nửa bước. Tuy Diêu Trọng Hòa đau lòng vì trưởng nữ, nhưng cũng dám trái ý Ngụy vương. Thế nên từ đó, ông thật sự còn cho Diêu Phẩm Nghiên về nhà nữa.
Dù chuyện lớn như xảy , Diêu Trọng Hòa vẫn tự đến phủ Hoàng gia, chứ sai đón Diêu Phẩm Nghiên về Diêu gia.
Ông chỉ chuyện con gái và con rể ly hôn khi đến nơi.
Nghiên Nhi mới mất tích suốt mấy ngày, tìm thì cái tên tiểu t.ử vội vã đòi ly hôn. Chỉ thôi cũng đủ thấy chẳng t.ử tế gì. Diêu Trọng Hòa đến nơi, ánh mắt lạnh lẽo lướt một vòng Hoàng Văn Hạo, chăm chăm đầy lạnh lùng.
Hoàng Văn Hạo vốn dĩ cảm thấy đúng lý hợp tình, nhưng ánh mắt chằm chằm một hồi, trong lòng cũng bắt đầu thấy chột , thiếu tự tin.
Diêu Phẩm Nghiên tuy ly hôn với , nhưng lúc vẫn kịp dọn . Vừa thấy cha , nàng lập tức òa lên vì uất ức.
“Mấy ngày nay nữ nhi thật sự khổ sở quá ...” Nỗi tủi là thật. Một phần vì những khổ cực mà nàng chịu mấy ngày qua, phần khác vì từng nghĩ nắm cơ hội dựa Triệu vương để đổi đời, cuối cùng trắng tay, giấc mộng tan vỡ.
Không những thể sống cuộc đời như tưởng tượng, suýt chút nữa nàng còn trở thành đồng phạm với .
Sao nàng đen đủi đến mức chứ!
“Cha, nữ nhi thật là khổ quá mà…” Diêu phẩm nghiên càng lúc càng kiềm cảm xúc, nước mắt tuôn rơi như suối, lăn dài ngớt.
Diêu Trọng Hòa cũng cảm thấy con gái thật sự khổ, nhưng so với chuyện mệnh khổ , điều ông quan tâm hơn là chuyện khác.
Ông lăn lộn chốn quan trường bao năm, nếu đến lúc mà còn manh mối gì, thì mấy năm quan của ông đúng là uổng phí. Rõ ràng Ngụy vương sớm nhận Triệu vương ý định lợi dụng Nghiên Nhi chuyện gì đó. Có lẽ vì nể mặt Nhàn Nhi, Ngụy vương cũng để Diêu gia kéo chuyện bẩn thỉu .
Thế nên ông mới thuận nước đẩy thuyền, âm thầm sai đưa Nghiên Nhi giấu kín.
Chính vì thế, Hoàng Văn Hạo mới cơ hội tố cáo Triệu vương, để hai bên cãi vã, đấu đá .
Mà chuyện Hoàng Văn Hạo dám , rõ ràng ngẫu nhiên. Tất cả đều do Diêu Trọng Hòa âm thầm sắp đặt, chính ông gợi ý và thúc đẩy hành động.
Hiểu rõ ngọn ngành, Diêu Trọng Hòa những oán trách, mà còn cảm thấy ơn Ngụy vương. Sao ông thể vì chuyện của con gái mà chạy đến đòi công đạo?
Ngụy vương là đang âm thầm bảo vệ, cho Diêu gia một con đường rút lui an .
Vì , Diêu Trọng Hòa chỉ nhẹ nhàng trách Diêu phẩm nghiên vài câu: “Đã khổ, từ nay giữ , ngoan ngoãn ở nhà đừng lúc nào cũng ngoài mấy chuyện . Ngươi thật điều, suýt chút nữa kẻ lợi dụng, may mà còn tỉnh táo, đừng để tự hại .”
Diêu Phẩm Nghiên uất ức, nghiến c.h.ặ.t môi chịu đựng.
Diêu Trọng Hòa sang liếc Hoàng Văn Hạo một cái để ý đến nữa, chỉ với nữ nhi: “Nhanh thu dọn theo , còn chờ ai mời ngươi ăn cơm nữa?”
Nói xong, Diêu Trọng Hòa chắp tay lưng, bước ngoài .
Thấy , Hoàng Văn Hạo thở nhẹ một . Thực trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
“Cung tiễn Diêu lão gia.” Hắn khiến tình hình thêm phần căng thẳng, nên vẫn giữ lễ nghi cơ bản.
Diêu Phẩm Nghiên oán giận dậm chân, cũng chỉ chạy theo phía .
…
Ngày Quách thị đuổi khỏi cung, Hoàng hậu đích đến Trường Xuân Cung, mà sai Phỉ Thúy mang theo mệnh lệnh đến tận nơi.
Quách thị vẫn kịp rửa mặt chỉnh sửa đầu tóc, Phỉ Thúy tiến đến gần, nàng liền cau mày, vội nâng tay áo che lấy miệng và mũi.
Hiện tại trời càng lúc càng nóng, thêm hơn mười ngày Quách thị rửa mặt quần áo, nên khó tránh khỏi bà tỏa mùi khó chịu.
“Quách thị, ngày lành của ngươi đến .” Phỉ Thúy cao xuống, lạnh lùng .
Quách thị hề phản ứng gì, cũng tỏ tức giận xúc động. Trái , mặt bà còn nở một nụ nhẹ, phần tự tin và kiêu ngạo.
“Phỉ Thúy cô nương, gần đây Thái t.ử phi với Ngụy vương phi nhà các thế nào ?” Bà chậm rãi chống lên từ chỗ thấp: “Phu thê sống chung còn hòa hợp chứ? Tình cảm ? Hay là cảm giác… còn như nữa?”
“Ngươi cái gì thế?” Phỉ Thúy nàng lời thô tục khó liền nổi giận: “Với phận của ngươi bây giờ, ngươi xứng về Thái t.ử phi Ngụy vương phi ? Đừng ô uế đến danh phận của hai đó!”
Thục phi bất ngờ ngửa mặt ha ha ha.
“Ta chỉ thấy các đáng thương thôi, Phỉ Thúy cô nương, tức giận như ?” Bà thở dài: “Đáng tiếc rời khỏi nơi . Nếu thể tận mắt xem kết cục của các thì bao.”
Phỉ Thúy chẳng thèm đáp , chỉ lạnh lùng với giọng cứng rắn: “Cút ngay ! Nơi chào đón ngươi.”
Nói xong, nàng hiệu cho hai hầu bên cạnh, lập tức hai tiến đến đẩy Thục phi .
—-------
Tác giả lời :
Mọi đừng lo lắng, đoạn xuất hiện để khổ vai chính , mà chỉ là để tăng thêm chút cảm xúc cho nhân vật chính thôi. Đồng thời cũng chuẩn dẫn đến phần lớn của truyện sắp tới! Thục phi thì thật sự “offline” !