Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 164
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tối hôm đó, Ngụy Vương xử lý xong chính sự. Về đến nội viện thì trời về khuya. Lúc , Diêu Phẩm Nhàn vẫn ngủ.
Nàng giường trằn trọc, lật qua lật mà ngủ .
Ban đầu Thanh Cúc ở bên cạnh hầu hạ, nhưng thấy Vương gia trở về, nàng liền chủ động lui ngoài. Diêu Phẩm Nhàn cũng còn buồn ngủ nữa, đành chống tay dậy, lặng lẽ nam nhân cao lớn đang tiến gần giữa ánh sáng mờ nhạt.
Suốt quãng đường đến phương Bắc, tuy rằng cả đoàn gấp ngừng, nhưng ban đêm vẫn hạ trại nghỉ ngơi đôi chút. Ngụy Vương là thống soái, mỗi đêm đều cùng các phó soái và tướng lĩnh các lộ hội bàn quân sự.
Nàng thì còn thể chợp mắt vài giờ, nhưng bọn họ thì như .
Bởi thế, chỉ mới hơn một tháng ngắn ngủi, nam nhân gầy trông thấy.
Diêu Phẩm Nhàn mà khỏi đau lòng.
Hắn vốn cao lớn, nay gầy , càng lộ vẻ cao dong dỏng. Khoác bộ giáp đen lạnh lẽo, dù mặt nàng, sắc mặt dịu nhiều, nhưng vẫn toát khí thế uy nghi khiến khác dám tùy tiện gần.
“Vất vả mấy ngày , hôm nay nên nghỉ ngơi cho thật .”
Nàng vỗ vỗ mép giường, dịu dàng mời xuống bên cạnh.
Ngụy Vương bên bếp than hơ tay. Đợi đến khi ấm áp đôi chút, mới nghiêng gần nàng.
“Sao thế? Chỗ điều kiện đơn sơ như , quen ?”
Giọng khi với nàng vẫn ôn hòa dịu dàng như khi.
Bây giờ Diêu Phẩm Nhàn ỷ , liền do dự mà chủ động nép lòng n.g.ự.c .
“Thiếp thấy thứ đều cả. Chỉ cần ở bên, thì thế nào cũng . Chỉ là…”
Nàng vô thức nhíu mày, trong ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng và u sầu.
“Chỉ là lo cho .”
“Lo cho chuyện gì chứ?” Hắn khẽ , ôn tồn : “Chuyện còn vượt qua chuyện căng thẳng hơn thế , chẳng vẫn ? Đừng lo cho . Chỉ cần nàng bình an, thì điều gì cũng .”
Diêu Phẩm Nhàn thực sự hiểu những điều nàng . nàng đem chuyện kể với . Chỉ là, nên bắt đầu từ .
Chuyện về Tiểu Ngũ… thể dễ dàng với bất kỳ ai. Loại chuyện ly kỳ như , nếu chính nàng tự trải qua, thì thế nào, nàng cũng thể tin . Huống hồ, Vương gia… là tin những điều huyền hoặc, quỷ thần mơ hồ.
Thế nên, suy nghĩ mãi, Diêu Phẩm Nhàn cũng chỉ đành một cách mập mờ: “Thật cũng cho hiểu, chỉ thấy lạ… Từ khi theo Vương gia lên đường đến phương Bắc, thường mơ thấy những giấc mộng kỳ quái. Trong mộng, một nam t.ử trẻ tuổi mặc bộ chiến giáp màu bạc. Thiếp rõ mặt , nhưng thể những lời với .”
“Thiếp nghĩ… chừng là ban ngày nghĩ ngợi nhiều, nên ban đêm mới mơ như . Người trong mộng … là Thác Bạt Kiêu ?”
“Thác Bạt Kiêu quả thật mặc giáp bạc.” Ngụy Vương cũng lấy lạ, nhẹ cau mày, hỏi tiếp: “Nàng mưo thấy … những gì?”
Hắn những gì ư? Hắn gọi nàng là “chủ nhân”, hỏi nàng còn nhớ đến … những lời , Diêu Phẩm Nhàn , tuyệt đối thể tùy tiện kể với Vương gia.
Vì thế, nàng chỉ lắc đầu: “Tỉnh dậy thì chẳng còn nhớ gì rõ ràng nữa. Chỉ lờ mờ nhớ hình dáng đại khái thôi. Khoác bộ ngân giáp, trông còn trẻ, vóc cao gầy.”
Ngụy Vương cũng thoáng ngẩn , vẻ mặt chợt hiện lên nét nghi hoặc.
Diêu Phẩm Nhàn hỏi tiếp: “Chàng đóng quân trấn thủ biên cương bao năm, chắc cũng từng giao chiến với ít tướng lĩnh của Bắc Địch? Người tên Thác Bạt Kiêu , lợi hại như thế… giờ từng thấy xuất hiện chiến trường?”
Nếu từng trận, chắc Vương gia rõ mới . Đâu đến mức khó đối phó đến .
Nhắc đến chuyện , Ngụy Vương cũng khỏi cảm thấy tò mò.
Hắn khẽ nhíu mày, trầm giọng : “Thác Bạt Kiêu… là con trai thứ ba của Quảng Ninh Vương Bắc Quốc, con của thất. Trước đây ở Bắc Quốc, vốn chẳng sủng ái gì cho cam. Theo như những gì tìm hiểu , vị Quảng Ninh Vương từ khi sinh đến lớn đều bình thường, chẳng tài cán gì nổi bật, duy chỉ nhan sắc là phần nào thừa hưởng từ mẫu , xem như tạm . Ở Bắc Quốc, cũng chỉ là kẻ tiếng ăn chơi, ai xem trọng.”
“Chỉ là hiểu , chẳng từ lúc nào đổi, bỗng trở thành vương t.ử Bắc Hoàng coi trọng bậc nhất. Không chỉ thế, còn tỏ tinh thông binh pháp, giỏi điều binh khiển tướng, dụng binh như thần.”
Ngụy Vương càng , trong lòng Diêu Phẩm Nhàn càng dâng lên một nỗi bất an mơ hồ.
Hắn lợi hại đến thế, nghĩ kỹ … tám phần đúng là Tiểu Ngũ sai.
Tiểu Ngũ rốt cuộc là ai? Thân phận thật sự của là gì?
Còn Thác Bạt Kiêu… cái tên “Bạch Hạc” mà từng nhắc đến , rốt cuộc là ai?
Diêu Phẩm Nhàn nghĩ nghĩ cũng tìm lời giải. Phu thê hai mỗi mang một nỗi tâm sự, chỉ lặng lẽ bên , ai thêm điều gì.
Một đêm trằn trọc, chẳng thể yên giấc.
Ngụy Vương chỉ chợp mắt một lát, trời còn sáng rời giường, mặc y phục ngoài. Diêu Phẩm Nhàn thực cũng ngủ, chỉ là lo lắng, nên mới vờ .
Chờ đến khi rời , nàng lập tức mở mắt.
Dù thì cũng quá nửa đêm, nàng vốn chẳng ngủ , mãi cũng thấy khó chịu, bèn dứt khoát dậy.
Thanh Cúc cũng gần như thức trắng cả đêm. Ngụy Vương rời , nàng liền đẩy cửa bước . Thấy chủ t.ử dậy, nàng lập tức tiến đến hầu hạ y phục.
Trời còn sáng hẳn, dậy sớm cũng chẳng việc gì gấp. Diêu Phẩm Nhàn liền bên bếp lò, lấy sách t.h.u.ố.c mang theo từ kinh thành . Thanh Cúc thấy , cũng lặng lẽ xuống bên cạnh nàng.
Đợi đến khi trời sáng rõ, Diêu Phẩm Nhàn liền đến tiệm t.h.u.ố.c mà hôm qua hẹn, tiếp tục học việc.
Đã đến , thì cứ an tâm ở .
Nếu chọn đến đây, thì nên cuộc sống sẽ thể hưởng phúc. Vì vì ngày ngày ở đây thì tự tìm việc để cho cuộc sống ý nghĩa hơn,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-164.html.]
Học việc ở tiệm t.h.u.ố.c vài ngày, nàng học cách xử lý vết thương ngoài da, băng bó những thương tích cơ bản, và các kiến thức y lý cơ bản. Hy vọng thể giúp chút ít khi trận.
Diêu Phẩm Nhàn để lộ phận thật sự của . Vì ý định học nghề nghiêm túc, nên nàng tự nhiên chọn cho một phận bình thường như bao dân thường khác.
Người dân Đại Vinh triều khá cởi mở, quá khắt khe chuyện nam nữ ở cùng một phòng. Đặc biệt là ở vùng biên cương phía Bắc thì càng thoải mái hơn.
Trên các con đường lớn, cả nam lẫn nữ đều đông, đều bôn ba kiếm sống, chẳng ai để ý đến những nghi thức rườm rà chuyện nam nữ giữ cách.
Vì , Diêu Phẩm Nhàn lấy phận một nữ t.ử đến tiệm t.h.u.ố.c học việc cũng chẳng ai thấy lạ.
Nàng lấy tiền công, khiêm tốn, tay chân cần mẫn, thông minh, học hỏi nhanh, nên trong tiệm t.h.u.ố.c đều yêu quý nàng.
Vì thường xuyên lui tới, dần dần cũng quen. Sau khi quen , Diêu Phẩm Nhàn cũng bắt đầu tìm hiểu chút ít tình hình ở Bắc triều.
Chẳng hạn như chuyện về Thác Bạt Kiêu.
ở nơi , dân thường về Thác Bạt Kiêu ít. Mọi đều đây chẳng ai đến , chỉ đến khi tướng lĩnh chỉ huy quân Bắc triều chiếm liên tiếp hơn mười thành trì của Đại Vinh, danh tiếng mới bắt đầu vang xa.
“Ai nha, Ngô công t.ử, ngươi thường buôn bán giữa hai nước, qua Bắc triều ? Nói xem, Thác Bạt Kiêu đó là như thế nào? Sao lợi hại đến thế?”
Bỗng nhiên, ánh mắt của một nữ nhân về phía cửa y quán dò xét hỏi.
Diêu Phẩm Nhàn theo ánh mắt nàng , thấy nhiều cửa y quán. Người mặt mày trầm tĩnh, hình gầy dài, gương mặt thanh tú nhưng để một ít râu quai nón. Trang phục của giống nam t.ử Đại Vinh, mà phần mang phong cách của Bắc Địch.
Dù thì tính đúng là Bắc Địch, Diêu Phẩm Nhàn cũng thấy điều đó gì lạ. Châu huyện vùng biên giới giao giữa hai nước, vẫn luôn thể giao thương qua , vì dù cũng mậu dịch.
Dù hiện tại hai nước đang chiến tranh, nhưng dân chúng vẫn ngừng giao thương và qua với . Chỉ là việc xuất nhập hàng hóa bây giờ phần khó khăn hơn mà thôi.
Người gọi là Ngô công t.ử để tùy tùng cầm cương, lúc đó cũng bước trong quán.
“Nói chuyện thì khá dài…” Nói xong, vung tay áo, xuống ngay một chiếc bàn bên cạnh.
Chiếc bàn đó, đúng ngay bên cạnh Diêu Phẩm Nhàn.
.---
Bắc Hoàng hiện tại của Bắc Quốc - Thác Bạt Dũng, là trưởng của Quảng Ninh Vương, chính là bá phụ (bác) của Thác Bạt Kiêu.
Vốn dĩ Thác Bạt Dũng sủng ái, nhưng đột nhiên tính tình đổi lớn. Từ một kẻ ăn chơi trác táng, lêu lổng vô trách nhiệm, biến thành tài cầm quân chỉ huy chiến trận. Thác Bạt Dũng phấn khích với vị trí mới , nghĩ rằng thì đủ sức đối phó với Ngụy Vương bên Nam triều (quốc gia phía nam).
Chính vì , quyết định phá bỏ hiệp ước cũ, đơn phương tiến công Đại Vinh.
Thác Bạt Kiêu cũng một tương lai đầy hứa hẹn. Hắn nhanh ch.óng tiến quân, hề dừng , chỉ trong một chiếm hơn mười thành trì của Nam triều.
Lúc , Thác Bạt Dũng đang mơ về một tương lai tươi sáng, nghĩ rằng lâu nữa sẽ thể kiểm soát bộ biên giới Nam triều, thực sự thống nhất thiên hạ. bỗng nhiên, đến báo tin rằng lãnh tướng Thác Bạt Kiêu biến mất.
Không những tìm thấy dấu vết gì, mà còn thấy bóng dáng của .
Thác Bạt Kiêu vốn luôn trấn giữ ở Vân Thành, nên Thác Bạt Dũng phần sốt ruột và tức giận. Lần , khi của cũng tìm thấy Thác Bạt Kiêu , Thác Bạt Dũng trực tiếp nổi trận lôi đình chiến trường. Là thống soái tam quân, mà bỏ mặc quân lính quản, rốt cuộc gì đây?
Thác Bạt Dũng lập tức sai gọi Quảng Ninh Vương cung, mắng một trận thật dữ dội.
Quảng Ninh Vương cũng bực , nhưng thực tế cũng hiểu rõ đứa con trai .
Có thể , từ nhỏ đến lớn, Quảng Ninh Vương từng quản lý đứa con trai . Vốn từ bỏ từ sớm, nhưng ai ngờ đột nhiên như sét đ.á.n.h ngang tai, Thác Bạt Kiêu nhanh ch.óng chiếm sự chú ý của Hoàng Thượng.
Không chỉ , còn khả năng lãnh binh trận, giành nhiều thành trì của Nam triều, khiến quân Bắc triều trấn áp nhuệ khí quân Ngụy vương của Nam Quốc.
“Thần cũng rõ.” Quảng Ninh Vương : “Thác Bạt Kiêu... từ đến nay thần cũng thật sự hiểu rõ .”
Thác Bạt Dũng mấy để tâm, chỉ là giận dữ nắm c.h.ặ.t t.a.y, đập mạnh lên bàn phát tiếng “lách cách”.
“Trẫm mặc kệ! Hiện giờ quân Ngụy vương Nam Quốc vây thành hạ trại. Thác Bạt Kiêu bỏ chạy trận mạc, ai sẽ đối đầu với Ngụy vương?” Thác Bạt Dũng tức giận hoang mang, trong lòng còn ẩn chứa nỗi sợ hãi. Hắn hiểu rõ thủ đoạn của Ngụy vương năm xưa.
Dù còn trẻ, am hiểu sâu rộng về chiến thuật binh pháp, Bắc Quốc là nước giàu mạnh, nhưng vẫn thể áp chế vị Ngụy vương nhỏ bé .
Vị Ngụy vương , so với tổ phụ của ngày , chỉ hơn chứ kém.
Cơn giận , nghẹn trong lòng từ lâu. Vốn tưởng Thác Bạt Kiêu xuất hiện thể xoay chuyển cục diện, giúp ngẩng đầu hãnh diện một phen. Nào ngờ , Thác Bạt Kiêu là kẻ thể trông cậy.
“Hoàng Thượng bớt giận.” Quảng Ninh Vương lên tiếng khuyên nhủ: “Việc Kiêu nhi rời khỏi quân doanh, tuyệt đối thể để lộ ngoài. Nếu để Ngụy vương , e rằng chuyện sẽ thật sự hỏng mất.”
Quảng Ninh vương thêm: “Thừa lúc quân đội của Ngụy vương mới đến Tấn Thành, còn đang nghỉ ngơi định, nhanh ch.óng tìm Kiêu nhi.”
“Trẫm chắc?” Thác Bạt Dũng nổi đóa, đập tay lên long án, quát to: “Còn cần ngươi mấy lời vô dụng đó !”
Còn lúc ở Tấn Thành, vị công t.ử họ Ngô khi ba hoa chích chòe một hồi dài, cuối cùng cũng chịu ngừng để thở.
Thanh Cúc len lén nghiêng đầu về phía chủ t.ử, ghé sát tai Diêu Phẩm Nhàn thì thầm đầy khó chịu: “Hắn gì mà dài dòng lê thê, chuyện linh tinh. Ai mà quan tâm tới mấy chuyện phong lưu gì gì của cái tên Thác Bạt Kiêu chứ...”
Diêu Phẩm Nhàn liếc mắt hiệu cho nàng im lặng, nhẹ giọng đáp: “Đừng lắm lời, lo việc .”
Thế nhưng, mấy câu nhỏ to của Thanh Cúc vô tình lọt hết tai vị công t.ử họ Ngô . Hắn lập tức đầu , ánh mắt sáng rực, chăm chú hai chủ tớ Diêu Phẩm Nhàn.
“Hai vị cô nương đây, xem bản địa nhỉ?” Hắn đột ngột hỏi.