Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 165
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thanh Cúc thấy miệng lưỡi trơn tru, hơn nữa khi lời cách cho Thác Bạt Kiêu. Bây giờ hai nước đang giao chiến, mấy thành trì của Đại Vinh đều Thác Bạt Kiêu đ.á.n.h chiếm mất, mà như đang kể chuyện hùng. Nào là tướng quân Thác Bạt Kiêu dũng phi phàm, oai phong lẫm liệt. Cái thái độ ngưỡng mộ lẫn tự hào khiến Thanh Cúc vui.
Huống hồ, hình như còn đang tơ tưởng đến dung mạo xinh của chủ t.ử nàng.
Nàng để ý nãy giờ, miệng ngừng, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía chủ t.ử, rõ ràng là ý đồ đắn.
Tâm tư đen tối.
Quả nhiên, Bắc Địch thứ gì .
Thanh Cúc lập tức phản bắc : “Chúng bản xứ , thì liên quan gì đến ngươi? Trông ngươi cũng chẳng Tấn Thành, thậm chí còn giống Đại Vinh chúng ! Ngươi là Bắc Địch đúng ?”
“Vì là Bắc Định nên ngươi mới khen cái tên Thác Bạt Kiêu gì đó như thế. Ngươi , nơi ngươi đang là lãnh thổ Đại Vinh chúng ?”
“Ở địa bàn của chúng , mà ngươi dám khen một tướng quân nước địch? Ngươi chán sống đấy ?”
Ai cũng lòng yêu nước thương nhà, đều sẽ tự hào về quê hương, đất nước của . Vậy nên, con dân Đại Vinh đương nhiên thể chấp nhận việc khen ngợi thủ lĩnh nước địch tài giỏi ngay mặt họ.
Nhất là trong lúc hai nước đang trong chiến tranh căng thẳng như hiện nay.
Vốn dĩ cảm thấy khó chịu, giờ Thanh Cúc mở miệng , lập tức khiến những xung quanh đồng loạt phụ họa, ai nấy đều lớn tiếng chỉ trích gã .
Diêu Phẩm Nhàn thầm quan sát vị “Ngô công t.ử” nọ, thấy vẫn bình tĩnh, hề tỏ bối rối lúng túng gì.
Hắn liền : “Hai nước giao chiến, đó là chuyện của triều đình hai bên, liên quan gì đến những dân đen cỏ rác như bọn ? Ở Nam triều các ngươi một câu “Nước thịnh, dân khổ. Nước mất, dân càng khổ.” Ta thấy câu đó đúng. Triều đình đ.á.n.h , ai thắng ai thua, chẳng dân thường như chúng vẫn sống như ? Ai hoàng đế quan trọng, quan trọng là đó thể để bá tánh sống yên , no đủ .”
“Cho nên, những dân đen nhỏ bé như chúng chẳng cần vì chuyện của triều đình mà tàn sát lẫn .”
Nghe , Diêu Phẩm Nhàn thể im lặng nữa.
Nàng thể để một kẻ như nhân lúc lòng Tấn Thành đang giao động mà gieo rắc những lời lung lay dân tâm, bèn lập tức lên tiếng: “Ngô công t.ử là sai .”
“Nghe thì tưởng là công bằng, hợp lý, nhưng thực từng câu từng chữ đều nghiêng về phía hoàng đế Bắc triều các ngươi. Rõ ràng là Bắc triều các ngươi phản bội hiệp ước , giữ chữ tín. Vậy mà qua miệng ngươi biến thành, chuyện Thác Bạt Kiêu dẫn quân nam hạ là hành động chính nghĩa?”
“Thiên hạ , chẳng ai là mong chiến tranh cả.” Diêu Phẩm Nhàn thẳng , giọng vẫn ôn hòa nhưng ánh mắt lạnh : “Bá tánh nào chẳng mong thể sống yên qua ngày? Vậy hỏi Ngô công t.ử, cục diện hai nước c.h.é.m g.i.ế.c hỗn loạn như bây giờ là do ai tạo ? Mười mấy tòa thành trì ở Bắc cảnh của Đại Vinh chúng , dân chúng lầm than bỏ xứ tha hương, nhà tan cửa nát, là ai gây ?”
“Hừ, nếu đến dã tâm, thấy hoàng đế Bắc triều các ngươi mới là kẻ tham vọng nhất. Luôn ôm mộng thôn tính biên giới nước , thu cả dân về con dân của , mong một tay che trời, độc bá thiên hạ.”
“Chỉ tiếc là năng lực của theo kị dã tâm đó!”
“Đừng quên đây Ngụy vương điện hạ triều đ.á.n.h cho kịp trở tay, cuối cùng còn rưng rưng ký thư nghị hòa! Chỉ cần còn Ngụy vương điện hạ trấn thủ Bắc cảnh một ngày, thì tuyệt đối sẽ để cho một bước chân thiết kỵ Bắc Địch các ngươi xâm phạm bờ cõi Đại Vinh !”
“Những vùng lãnh thổ mà Thác Bạt Kiêu dùng thủ đoạn đê hèn để chiếm lấy, sớm muộn gì Ngụy vương điện hạ cũng thu hồi .”
Lời của Diêu Phẩm Nhàn đầy căm phẫn, từng chữ rõ ràng, rắn rỏi, dứt khoát, khiến lòng dân càng thêm vững vàng, niềm tin như thắp lửa.
Nghe nàng xong, dân chúng ai nấy đều m.á.u nóng sôi trào, sục sôi khí thế. Mọi đồng thanh quả quyết: chỉ cần Ngụy vương điện hạ ở đó, thì cần sợ bất cứ thứ gì. Có còn lớn tiếng : Thác Bạt Kiêu là thứ gì chứ? Ngoài việc lén lút đ.á.n.h úp, chơi trò thủ đoạn lưng, ngay cả tư cách xách giày cho Ngụy vương điện hạ cũng !
Diêu Phẩm Nhàn vốn lo lắng dân chúng ở Tấn Thành sẽ những lời xảo ngôn của tên Ngô công t.ử d.a.o động lòng . giờ đây thấy sĩ khí thành hừng hực, dân tâm kiên định, cùng một lòng đối mặt kẻ địch. Rốt cuộc nàng cũng yêm tâm thở phào một .
Về phần tên Ngô công t.ử , nàng cũng chẳng thêm gì nữa.
Lập trường khác biệt, còn gì để bàn.
Chỉ là... nếu còn dám ở đây tung mấy lời đồn lung lay lòng dân, thì nàng tuyệt đối sẽ dễ dàng tha cho .
Diêu Phẩm Nhàn ngờ rằng, khi nàng xong, vị Ngô công t.ử chẳng những tức giận, trái còn bật .
Hắn thậm chí còn nhẹ giọng tán đồng: “Vị phu nhân đây lý. Vừa là tại hạ lỡ lời, thật sự đường đột và mạo .”
Diêu Phẩm Nhàn vốn thích gây thù chuốc oán với khác. Đã thấy đối phương hạ giọng nhận sai, tỏ đắc ý cứng đầu, nàng cũng dịu , còn giữ giọng điệu gay gắt nữa.
như lời , đều là dân thường bé mọn, dựa chút ăn buôn bán nhỏ mà sống qua ngày. Ai cũng vì vài câu tranh luận mà đ.á.n.h mất nồi cơm của .
Dù là bá tánh Bắc Địch dân chúng Đại Vinh, suy cho cùng... đều là những con nhỏ bé đáng thương trong thời loạn mà thôi.
Cho nên, Diêu Phẩm Nhàn nhất thời mềm lòng, liền : “Ngô công t.ử lỡ lời là .” Rồi nhắc nhở: “Về đến lãnh thổ Đại Vinh , nên cẩn thận lời ăn tiếng thì hơn.”
Ngô công t.ử lúc giống như đổi thành một khác, trở nên vô cùng nho nhã và lễ độ: “Phu nhân dạy .”
Ngô công t.ử ăn qua với y quán , hôm nay đến đây cũng là để giao thảo d.ư.ợ.c. Hắn giữa Nam Vinh và Bắc Địch, chuyên buôn bán d.ư.ợ.c liệu cho cả hai bên.
Ông chủ y quán thấy chuyện to thêm, thì thở phào nhẹ nhõm một .
Tìm một chịu giao thảo d.ư.ợ.c cho y quán thật sự dễ, nếu vì chuyện triều đình mà gây thù chuốc oán, ăn khó khăn, cuộc sống của ông cũng chẳng dễ dàng gì.
—
Triều đình Bắc Địch cố sức che giấu chuyện Thác Bạt Kiêu biến mất khỏi đại doanh, nhưng cuối cùng tin tức vẫn rò rỉ.
Chẳng bao lâu , Ngụy vương chuyện.
“Tin chính xác ?” Hắni lập tức hỏi lính gác tiến .
Lính gác cúi chắp tay, giọng chắc nịch: “Bẩm tướng quân, tin tức xác thực. Hiện tại triều đình Bắc Địch đang cố hết sức che đậy, sợ chuyện truyền ngoài. tin là do thám binh (lính trinh sát, dò thám, thu thập thông tin) bên liều mạng đột nhập doanh trại địch, mang về bằng cả tính mạng.”
“Rất !” Ngụy vương , giọng trầm hẳn xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-165.html.]
“Người liều đưa tin về, hậu táng trọng thể. Nhất định chăm lo chu cho gia quyến của đó. Ngoài , ghi công lao sổ, khi hồi kinh sẽ đích ban thưởng.”
“Rõ, thưa tướng quân!” Lính gác nhận lệnh, lui .
Dù , Ngụy vương vẫn chuẩn hai phương án. Một là, nếu Thác Mạt Kiêu thực sự ở trong doanh trai như tin mật thám mang về, tức là mất tích dấu vết.
Hai là, đây cũng thể là kế sách của địch, cố tình tạo tin tức giả để lừa bọn họ. Nếu họ tin tuyệt đối ma nghi ngờ thì sẽ rơi bẫy.
Ngụy vương chuẩn cả hai phương án: khi thể tiến công thì tiến, khi cần phòng thủ thì lui, để bản rơi thế khó thất bại t.h.ả.m hại.
Mấy ngày gần đây, Ngụy vương tập trung lên kế hoạch bày binh bố trận, vì suốt ngày ở trong doanh trại, trở về nơi ở riêng. Trong mấy ngày đó, nhiều trận đ.á.n.h lớn nhỏ xảy . Hắn trực tiếp mặt, chỉ ở hậu phương để chỉ đạo, lên kế hoạch.
Nhờ sự nhạy bén và tài liệu sự như thần, chỉ huy binh lính hiệu quả, các trận đ.á.n.h đều giành chiến thắng. Vì thế, trong chốc lát, tinh thần binh sĩ nâng cao nhiều.
Ngụy vương nhân cơ hội thắng lợi truy kích ráo riết, một mạch chiếm năm sáu tòa thành mà đó Thác Bạt kiêu chiếm giữ. Đến lúc , Ngụy vương cũng thực sự tin rằng Thác Bạt kiêu chắc chắn còn trong quân đội.
Thậm chí ngay cả hoàng đế Bắc Địch cũng tung tích của .
Bằng , nếu như Thác Bạt Kiêu vẫn còn trong tay hoàng đế Bắc Địch Thác Bạt Dũng, thì khi thành trì rơi tay đối phương, lo lắng đến mức ngủ , vì mất gần nửa thành trì.
như Ngụy vương dự đoán, lúc triều đình Bắc Địch đang nghị sự, Thác Bạt Dũng vô cùng tức giận.
Hắn tìm thủ phạm gây chuyện của Thác Bạt kiêu, liền xách Quảng Ninh vương mắng mỏ.
Việc mất thành trì, để ranh giới thất thủ chẳng khác gì mạng Thác Bạt Dũng.
Hơn nữa, điều đáng sợ nhất chỉ là thể. Đáng sợ nhất là… năm đó Ngụy vương điện hạ Nam triều đ.á.n.h lui liên tục, cuối cùng đành chủ động xin hòa. bây giờ, bội ước, Thác Bạt kiêu biến mất. Bây giờ đối đầu với Ngụy vương Nam Triều.
Vì hiểu rõ Ngụy vương điện hạ , tuyệt đối dễ mềm lòng, ai cũng thể dọa nạt .
Theo bản tính của Ngụy Vương, nhất định sẽ mang quân đ.á.n.h chiếm những vùng đất mất trong thất thủ . Sau đó, Ngụy Vương còn sẽ tiếp tục tiến công, nhắm thẳng lãnh thổ lớn nhất của kẻ địch.
Chỉ khi nào ép buộc cúi đầu nhận , khom lưng xin hòa, thậm chí cắt đất để cầu hòa thì Ngụy vương mới chịu dừng.
Loại nhục nhã như , từng chịu một , giờ thể chịu thêm nữa?
Chính vì Thác Bạt Kiêu thể nhẫn nhịn, nên mới mất bình tĩnh nổi giận.
“Thác Bạt kiêu ? Ta g.i.ế.c ! Ta g.i.ế.c !” Thác Bạt Dũng bất lực hét lên.
Lúc , bên ngoài lính đến báo tin, rằng Thanh Châu cũng thất thủ.
“Thanh Châu, đó chính là biên giới quan trọng của đại Địch ! Tên nhóc Nam triều thật sự khinh quá đnags!” Thác Bạt Dũng tức giận đến mức đá ngã đổ ngự kiếm, mặt mày đỏ bừng, nắm c.h.ặ.t đao cấm quân, giơ đại đao bước xuống bậc thang, gào lên: “Ta đích cầm quân trận, trực tiếp c.h.ặ.t đ.ầ.u tên nhóc Nam triều ”
Quan Bắc Địch vội vàng can ngăn: “Hoàng Thượng xin nguôi giận!”
…
Việc tấn công Thanh Châu là một mưu kế của Ngụy vương. Gần đây, triều đình Bắc Địch tuyệt đối nghĩ rằng Ngụy vương sẽ để mất đất mà thu hồi. Không ngờ Ngụy vương trực tiếp đ.á.n.h thẳng Thanh Châu khiến quân địch bất ngờ, kịp trở tay.
Thứ hai, Thanh Châu quan trọng đối với Bắc Địch, Ngụy vương chắc chắn nếu Thanh Châu thất thủ, Thác Bạt Dũng sẽ vô cùng tức giận.
Mặc dù Ngụy vương từng trực tiếp xuất hiện chiến trường, nhưng mấy ngày nay luôn bám sát tình hình chiến sự.
Không mưu lược và kế hoạch của , dù các đội quân phân tán cùng tác chiến cũng khó thể thắng lợi nhiều như thế.
Chỉ là… Ngụy vương bỗng nhiên cảm thấy điều chút .
Mặc dù việc đều tiến triển thuận lợi, và theo suy đoán của : Thác Bạt Dũng chắc chắn Thác Bạt Kiêu . , Thác Bạt Kiêu là thống soái tam quân, thể nào đột nhiên biến mất như .
Hơn nữa, Thác Bạt Kiêu biến mất sạch sẽ đến mức ai tìm manh mối ở .
Trong khi đó, tình hình chiến sự hiện tại ngày càng thuận lợi, thì trong lòng Ngụy vương càng cảm thấy bất an. Hắn luôn cảm giác, tất cả những chuyện thể đều là kế hoạch của Thác Bạt Kiêu bày .
Bao gồm cả việc đây Thác Bạt Kiêu chỉ huy quân đội tiến đ.á.n.h, chiếm hơn mười mấy thành trì của Đại Vinh. Và cũng bao gồm cả việc bây giờ Thác Bạt Kiêu đột nhiên biến mất rõ lý do, bỏ quân lính quan tâm.
Như thể từ đầu đến cuối, mục tiêu của là lập công lớn, thật sự giúp triều đình Bắc Địch xâm chiếm nước khác.
Vậy mục tiêu thật sự của Thác Bạt Kiêu là gì?
…
Mấy ngày nay, Ngụy vương liên tục truy kích, theo quân. Còn nàng vẫn đang ở trong Tấn Thành.
Tuy gần như ngày nào phu thê hai cũng thư cho , nhưng ở Tấn Thành, thấy nàng cũng khiến hoang mang và bất an.
Hắn chợt nhớ , đó nàng từng với rằng nàng mơ thấy Thác Bạt Kiêu, và giấc mơ đó lặp lặp chỉ một .
Hắn tự hỏi, liệu ...
“Không !” Chợt nhận điều , Ngụy vương lập tức bật dậy khỏi ghế, khuôn mặt đen sầm đầy nghiêm trọng.
Lúc , mặt đen thể nhỏ mực, ánh mắt lạnh lẽo như băng, tỏa sát khí khiến khác e dè.
“Người !” Hắn dồn khí đan điền, điều chỉnh thở hô to một tiếng.