Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có một điều Tiểu Ngũ thể , vì từ chối trả lời vấn đề .

Khi lấy phận thật xuất hiện mặt nàng, Tiểu Ngũ cảm thấy co chút ngại ngùng. Vì , dám thẳng mắt Diêu Phẩm Nhàn.

Hắn chỉ vội vàng liếc thoáng qua, nhanh ch.óng chuyển ánh mắt sang hướng khác.

“Ta… như … thực là vì cho ngươi.” Hắn bối rối, lời chút lắp bắp.

mặt Diêu Phẩm Nhàn, vẫn lấy hết dũng khí để thẳng thắn suy nghĩ thật lòng của .

“Ta từng với ngươi , đừng yêu chiến thần, nhưng ngươi vẫn . Ngươi thể sống lâu như tiên trời, lo nghĩ gì, sống cuộc đời vui vẻ thoải mái, còn bên cạnh chăm sóc, như ?” Hắn tiếp tục : “Như lúc đầu ngươi nghĩ, ngươi chỉ lợi dụng , dựa , tình cảm thật sự, như chẳng hơn ?”

Thấy vẫn chịu trả lời thẳng vấn đề, chỉ lo sẽ khó xử, Diêu Phẩm Nhàn liền theo lời mà hỏi : “Vậy vì ngươi ghét Vương gia đến ?”

“Ta ghét !” Nhắc tới Ngụy vương, mặt Tiểu Ngũ lạnh hơn, trở nên âm u, như thể một mối thù đội trời chung với . Ánh mắt cũng trở nên âm u, lời từng chữ từng chữ gần như nghiến răng nghiến lợi: “Hắn cướp ngươi của . khi cướp ngươi, quý trọng, bắt ngươi ngày đêm chịu đau khổ… Ta hận, ước gì thể dùng thiên đao vạn quả trừng phạt !”

Diêu Phẩm Nhàn mà bối rối: “Ta và ngươi quan hệ gì?” Nàng hiểu: “ Từ khi thức tỉnh, và vương gia là phu thê . Sao cướp khỏi ngươi?”

Tiểu ngũ nhíu mày, ánh mắt lạnh lùng, như thể lúc mới nhớ đang ở .

Hắn trầm ngâm một lúc, sắc mặt vẫn lạnh lùng như , mặt còn chút tức giận nào.

Hắn , thẳng Diêu Phẩm Nhàn.

“Không gì.” Ánh mắt trở nên dịu dàng, sâu sắc, dường như ẩn chứa nỗi quyến luyến nồng nàn, mỉm : “Nếu bảo là kẻ ngang ngược đoạt tình, là si mê mơ mộng tuân theo quy tắc, thì cũng chỉ yêu chính chủ nhân của .”

Thấy dùng từ “yêu” để , Diêu Phẩm Nhàn lập tức rùng .

Rõ ràng là từ chối.

Mỗi lời , cử động, thậm chí từng nét biểu cảm mặt Diêu Phẩm Nhàn, tiểu Ngũ đều thu hết trong mắt . Dù nàng cố gắng che giấu sự bối rối và mất tự nhiên, cũng để ý.

Quan hệ giữa họ là gì ?

Hắn quan tâm nàng nghĩ thế nào, chỉ c.ầ.n s.au chủ nhân thể bên cạnh là đủ .

“Ngươi tỉ mỉ sắp đặt một ván cờ lớn như , náo động dân chúng thậm chí ngần ngại lấy mạng dân hai nước để khơi mào chiến tranh, chỉ vì chuyện ?” Diêu Phẩm Nhàn vốn là lương thiện, lòng trắc ẩn với thần dân khắp thiên hạ. Nếu chuyện chỉ vì nàng mà khiến dân chúng chịu khổ, nàng chỉ tự trách bản , mà còn sẽ oán giận tiểu Ngũ nữa.

Một kẻ thích tàn sát, coi trọng mạng , dù đây từng chút tình nghĩa với nàng thì nàng vẫn cảm thấy khó chịu.

Tiểu Ngũ nhẹ nhàng thở dài, nghẹn ngào : “Ta chủ nhân tấm lòng lương thiện, việc hơn một nửa là việc ngài thấy. còn cách nào khác, chỉ thể như .”

Rồi tiếp tục : “ ngài yên tâm, sẽ giúp Bắc Địch hoàng đế đối phó với chiến thần. Mục đích của đạt . Còn chuyện tiếp theo, nghĩ, với mưu lược và năng lực của chiến thần, chắc chắn sẽ đ.á.n.h cho quân Bắc Địch phục tùng trướng .”

Lúc , Diêu Phẩm Nhàn thật sự nổi giận.

“Chẳng lẽ ngươi chút nào áy náy ?” Nàng chất vấn: “Khơi mào chiến tranh giữa hai nước, mấy tháng qua, binh lính hai bên thương vong vô … Chẳng lẽ những mạng trong mắt ngươi đáng một chút gì ?”

Tiểu Ngũ chút khó hiểu, : “Họ c.h.ế.t cũng chỉ là đầu t.h.a.i luân hồi mà thôi, là biến mất . Có thể khi đầu t.h.a.i , sẽ gặp cuộc sống hơn.”

Diêu Phẩm Nhàn lạnh lùng một tiếng, đối mặt với một m.á.u lạnh như , nàng gì nữa.

Thấy Diêu Phẩm Nhàn lạnh lùng, thêm lời nào, Tiểu Ngũ mới nhận thể sai điều gì đó.

Hắn càng thêm lo lắng, sợ sệt. Hắn cẩn thận nàng vài , mới lấy hết can đảm tiếp.

“Ta… chỉ là nghĩ thể cùng chủ nhân bên .” Hắn lắp bắp, lời cũng mang theo sự cầu xin và xin : “Ta sai , chủ nhân đừng giận.”

“Đưa trở về!” Diêu Phẩm Nhàn nhân cơ hội : “Thả .”

Nàng hề uy h.i.ế.p , chỉ thẳng thắn : “Ngươi Vương gia là ‘Chiến Thần’ tài thế nào. Nếu mất tích, chắc chắn sẽ tìm bằng cách. Giờ ngươi thả về, về triều trình bày rằng ngươi sai , nên gây chiến, đồng thời gửi cho Hoàng đế một bức thư xin hòa. Ta sẽ giúp ngươi xin Vương gia tha thứ. Như cũng coi như nợ ngươi một ân tình.”

Tiểu Ngũ khổ: “Chủ nhân, chẳng lẽ ngươi hề lo lắng đến sự sống c.h.ế.t của ?” Hắn trong lòng mang theo nỗi buồn: “Ta bỏ rơi tam quân mà chạy trốn, khiến triều đình Bắc Địch thiệt hại nặng nề, thậm chí còn mất nhiều thành trì. Bây giờ, hoàng đế Bắc Địch càng g.i.ế.c hơn cả Chiến Thần. Nếu trở về… chẳng là tự chui lưới ?”

Mắt Diêu Phẩm Nhàn giật, suy nghĩ nghiêm túc, cảm thấy hình như lời cũng hợp lý.

“Nếu , ngươi cứ .” Nàng : “Ngươi cần trở về Bắc Địch, thể mai danh ẩn tích, sống cuộc đời của riêng . Ngươi phạm sai lầm, cũng sẽ cầu Vương gia truy cứu. Từ giờ trở , giữa chúng hết nợ.”

“Sao ngươi vội vàng phân rõ ranh giới với như ?” Tiểu Ngũ cau mày, tiến tới gần một bước.

Diêu Phẩm Nhàn thấy , lùi một bước theo bản năng.

Tiểu Ngũ thấy nàng lùi , tiến gần nữa.

Hắn chỉ khẽ : “Mục đích của chỉ là đưa ngươi tới đây. Bây giờ ngươi , để tâm những thứ khác nữa. Ta sẽ triều đình Bắc Địch, cũng sẽ gây chiến thêm nào. Ta thể ẩn danh sống đời ẩn dật, nhưng với điều kiện, sống cùng ngươi.”

“Hoang đường!” Diêu Phẩm Nhàn nổi giận.

Đôi mắt long lanh của nàng trợn to, tức giận chằm chằm nam nhân tuấn tú mặt, giọng nghiêm khắc, đầy phẫn nộ.

“Ta mang ơn ngươi, nhưng nếu ngươi trả ơn bằng cách như , thì xin , thể .” Diêu Phẩm Nhàn bằng giọng bình thản, thậm chí lạnh nhạt. Nàng chỉ ngập ngừng vài giây, kiên định tiếp: “Nếu , ngươi thể lấy mạng ngay bây giờ.”

Tiểu Ngũ khẽ : “Ta bỏ bao nhiêu công sức để giành vận mệnh cho chủ nhân, thể nỡ hủy hoại nó? Dù g.i.ế.c chính , cũng tuyệt đối tổn thương ngươi dù chỉ một sợi tóc.”

Diêu Phẩm Nhàn thật sự thể hiểu nổi, vì về câu hỏi ban đầu: “Vậy rốt cuộc chuyện là thế nào? Ngươi thể rõ cho ?”

Tiểu Ngũ tránh ánh mắt nàng, chỉ lặng lẽ sang chỗ khác.

“Ta thể .” Khi thốt bốn chữ , bàn tay siết c.h.ặ.t .

Sợ Diêu Phẩm Nhàn hiểu lầm là cố tình giấu diếm, vội vàng giải thích: “Ta lập lời thề, thề với trời . Nếu tiết lộ dù chỉ một chút, tất cả những gì đó sẽ đổ sông đổ biển.”

Nàng hỏi một nữa, nhưng vẫn chịu . Đến lúc , Diêu Phẩm Nhàn thật sự còn hứng thú cũng như kiên nhẫn để tiếp tục.

Nàng vẫn lặp câu khi nãy: “Ngươi , sống cuộc đời của . Ta sẽ theo ngươi. Nếu ngươi cưỡng ép mang , e rằng thứ ngươi mang theo cũng chỉ là một cái xác hồn.”

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng động, Tiểu Ngũ lập tức cảnh giác, tai khẽ động.

Ngay đó, như hề thấy lời Diêu Phẩm Nhàn , vươn tay bắt lấy nàng. Bất ngờ đẩy tung cửa sổ, nhảy thẳng ngoài, đáp xuống lưng một con ngựa đang đợi sẵn.

Hắn khẽ huýt gió một tiếng, thúc ngựa phi nhanh mất.

Tiếng động bên ngoài tất nhiên là do của Ngụy vương truy đuổi tới gây . Tiểu Ngũ ngờ rằng Chiến Thần điện hạ thể đuổi đến nhanh như , khiến buộc vội vàng bỏ chạy vội vàng như thế.

Ngụy vương lúc mặc một áo đen, khí thế toát vô cùng uy nghi, áp lực mạnh mẽ. Huống hồ, kinh nghiệm dày dạn chiến trường, nên cảm giác đặc biệt nhạy bén. Chỉ trong chớp mắt, nhận ở đây và mới bỏ trốn.

Không chần chừ, lập tức xoay lên ngựa, phi thúc ngựa đuổi theo sát nút.

Trời dần sáng, ánh bình minh bắt đầu le lói nơi chân trời.

Khi trời còn tối, Tiểu Ngũ còn thể dễ dàng ẩn trong bóng đêm. lúc trời sáng, càng lộ, còn chỗ nào để chốn.

Chẳng bao lâu , hành tung của phát hiện. Ngụy vương cũng dẫn theo một đội quân lớn đuổi sát phía .

Vừa thấy bóng phía , Ngụy vương lập tức quyết định. Hắn rút từ túi cung treo bên hông ngựa một mũi tên dài, nhắm thẳng mà b.ắ.n. Mũi tên lao v.út trong trung, trúng ngay bả vai Tiểu Ngũ.

Tiểu Ngũ khẽ rên lên một tiếng, nhưng vẫn cố gắng siết c.h.ặ.t dây cương, hai tay bám c.h.ặ.t, cố gắng ngã xuống. Hắn vẫn kiên trì, tiếp tục thúc ngựa chạy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-167.html.]

Ngụy Vương thấy , chỉ thể thúc ngựa đuổi theo, tranh thủ thời cơ, giương cung b.ắ.n thêm một mũi tên nữa về phía đang chảy m.á.u vì mũi tên .

Mũi tên xuyên thẳng qua n.g.ự.c Tiểu Ngũ.

Hắn còn gắng gượng nổi nữa, mềm nhũn, ngã từ lưng ngựa xuống đất.

lúc , Ngụy Vương cùng đội kỵ binh cũng kịp chạy đến nơi.

Diêu Phẩm Nhàn thấy , vội vàng lao về phía phu quân của . Ngụy Vương lập tức dang tay ôm c.h.ặ.t nàng lòng.

Ôm thật c.h.ặ.t, như thể sợ nếu lơi lỏng một chút thì sẽ đ.á.n.h mất.

Trong lòng xúc động mãnh liệt vì tìm yêu, xen lẫn với cảm giác sợ hãi khi suýt chút nữa mất nàng mãi mãi.

Trời suốt một ngày một đêm qua, sống trong tâm trạng thế nào. Bao nhiêu ý nghĩ nhất liên tục hiện lên trong đầu, sợ nàng thương, dù chỉ là một chút.

“Không , .” Hắn cố gắng trấn an nàng, đó ngần ngại nhận hết trách nhiệm về : “Đều là của , tất cả là .”

Diêu Phẩm Nhàn lắc đầu: “Không .”

Chuyện vốn dĩ thể trách .

“Là khiến lo lắng.” Nàng dịu dàng .

Ngụy Vương khẽ . Bất chấp xung quanh, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nàng lên, đặt một nụ hôn lên trán nàng.

Mà cảnh tượng — khoảnh khắc Ngụy vương nhẹ nhàng hôn lên trán Diêu Phẩm Nhàn — tiểu Ngũ đang trong cơn hấp hối thấy.

Hắn khẽ , từ từ nhắm mắt , còn chút sức lực nào để cử động nữa.

Lúc , một binh lính biên cảnh từng giao chiến với Thác Bạt Kiêu tiến lên bẩm báo: “Khởi bẩm tướng quân, chính là thống soái tam quân của địch quốc, Thác Bạt Kiêu.”

Ngụy vương xong cũng ngạc nhiên, chuyện đều trong dự liệu của .

Giờ đây, thê t.ử bình an trở về, tình hình chiến sự cũng đang nghiêng hẳn về phía lợi cho Đại Vinh... Vì , cũng còn cần thiết căm hận quá sâu với Thác Bạt Kiêu nữa.

Ngụy vương lệnh mang Thác Bạt Kiêu về.

Ngụy vương còn chuyện hỏi Thác Bạt Kiêu.

Mũi tên b.ắ.n trúng vai thì đáng ngại, nhưng vết thương nghiêm trọng nhất là mũi tên xuyên thẳng qua n.g.ự.c.

Sau khi khám xong, đại phu : “Coi như mạng lớn, mũi tên suýt nữa thì trúng tim. Giờ vẫn còn sống sót coi là nhặt mạng .”

Ngụy vương gật đầu với vị đại phu: “Làm phiền ông .”

Vị đại phu vội vàng xua tay : “Ngài là bảo vệ con dân vùng biên cảnh, thể đến khám bệnh cho bên cạnh ngài là phúc phận của . Sao dám nhận một câu ‘ phiền’ của ngài, thật là dám.”

Ngụy vương nhẹ giọng đáp: “Bảo vệ con dân là trách nhiệm của , ông cần khách sáo.”

Sau đó liền gọi một cận vệ , hiệu đưa vị đại phu ngoài.

Tiểu Ngũ xử lý vết thương, bôi t.h.u.ố.c. Sau đó để hai chăm sóc . Phu thê Ngụy vương ngoài.

“Nếu về , thì tình hình chiến sự phía sẽ gặp vấn đề gì chứ?” Nàng vẫn còn lo, sợ vì mà gây những rắc rối đáng . Nếu , nàng sẽ .

Ngụy vương trấn an: “Yên tâm , chuyện thu xếp thỏa, lo.”

Nhìn thấy thê t.ử vẫn hết lo lắng, thêm: “Có mấy quân sư và phó soái đang phụ trách, hiện giờ thế cục cũng lợi cho , thật sự vấn đề gì .”

“Vậy thì .” Diêu Phẩm Nhàn gật đầu, trong lòng cũng an tâm hơn nhiều.

Hôm nay là đêm giao thừa, bên ngoài giăng đèn kết hoa trang trí rực rỡ, náo nhiệt. Nơi tuy quá náo nhiệt, nhưng vẫn khí đón năm mới.

Lúc trời vẫn còn sáng, đến giờ ăn cơm tất niên, hai sóng vai ánh hoàng hôn.

Ngụy vương hỏi thê t.ử vì Thác Bạt Kiêu bắt nàng , vì tin thê t.ử . Hơn nữa, nếu chuyện gì xảy , thê t.ử cũng sẽ chủ động với .

Nếu nàng thì chắc là chuyện khó , mà cũng nên hỏi nhiều.

Tóm , lúc hiểu , phu thê tin tưởng . Tin tưởng , tôn trọng , thẳng thắn và thành thật với .

Đến nước , Diêu Phẩm Nhàn cảm thấy những chuyện thể giấu giếm né tránh nữa, nên quyết định thật với . Dù trong lòng vẫn còn nhiều băn khoăn.

, nàng do dự một chút kể cho những chuyện xảy trong mấy năm qua.

Ngụy vương xong, nhẹ nhàng nhắm mắt .

“Chàng cũng cảm thấy chuyện khó tin ?” Nàng cái nhăn mày của , tiếp: “Nếu chính gặp chuyện như , cũng sẽ thấy thể tin nổi.”

Ngụy vương tiếp: “Thế giới rộng lớn, chuyện kỳ lạ nào cũng thể xảy . Dù vẻ khó tin, nhưng nếu đó là sự thật, ít nhất là cứu mạng nàng. Vì , sẽ đối xử tệ với đó.”

Thực , Diêu Phẩm Nhàn cũng nghĩ như .

Thác Bạt kiêu thật đáng giận, là chủ động gây chiến, khiến dân chúng hai nước chịu tai họa. nữa, vẫn mối quan hệ với nàng.

Chỉ c.ầ.n s.au ăn năn, sửa đổi, thì thật sự cần truy sát đến cùng.

Hơn nữa, hoàng đế Bắc Địch Thác Bạt Dung tính vốn hung dữ, thích g.i.ế.c ch.óc. Nếu trong lòng ông vẫn giữ cái dã tâm đó, thì dù Thác Bạt Kiêu, cũng sẽ khác thế mà chuyện tương tự.

, xét từ đầu đến cuối, kẻ gây chuyện vẫn là vị hoàng đế Bắc Địch .

Hắn thất tín, phản bội, đáng c.h.ế.t.

“Trận chiến bao giờ mới kết thúc?” Diêu Phẩm Nhàn hỏi , thêm: “Đột nhiên thấy nhớ nhà quá.”

Trước nàng kiên quyết theo cùng vì sợ Vương gia gặp nguy hiểm, vì mới như trong mơ. Còn bây giờ, khi nguy hiểm loại bỏ, đương nhiên càng trở về sớm càng .

“Nhanh thôi:” Ngụy vương : “Chỉ cần giành những thành trì vốn thuộc về , bắt Thác Bạt Dũng thư đầu hàng, thì chúng sẽ trở về.”

“Ông sẽ ?” Đường chân lắm, Ngụy vương đỡ nàng một , nhảy qua một đoạn lầy lội, Diêu Phẩm Nhàn mới tiếp tục : “Người dã tâm lớn như , tự trọng cũng cao. Dù thắng lợi lớn mắt, ăn xong nhổ , bắt thư đầu hàng, chẳng g.i.ế.c ?”

Ngụy vương hừ lạnh một tiếng, khịt mũi thể hiện sự coi thường.

“Có c.h.ế.t cũng c.h.ế.t, nhưng đó của .”

Thật , nhiều lúc Diêu Phẩm Nhàn thích kiểu khí khái của , cảm giác như chỉ cần bên cạnh thì sợ trời sợ đất, một cảm giác an vững chắc.

“Nếu , thì sẽ đợi đưa về nhà.”

 

 

 

Loading...