Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 171: Ngoại truyện 1 - Chuyện hàng ngày (2)

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diêu Phẩm Nhàn quả thật mang thai, chỉ là mới tháng đầu tiên nên đó thể chẩn đoán chính xác .

Ban đầu, đại phu xem mạch chỉ mơ hồ cảm thấy giống như mạch hỉ, nhưng dám khẳng định. Sau một thời gian nữa đến bắt mạch , lúc mới thể chắc chắn rằng đó đúng là mạch hỉ, còn nghi ngờ gì nữa.

Triều đình đại thắng, trong cung và phủ Ngụy vương liền lượt truyền tin hỷ, khiến mấy vị nương nương trong cung ai nấy đều hân hoan, vui đến mức khép miệng.

Đặc biệt là Thái Hoàng Thái Hậu, bà vô cùng vui mừng.

Vừa mới tin Hoàng hậu thai, đế hậu sắp cha , kịp nguôi niềm vui thì đến báo, rằng phủ Ngụy vương cũng sắp thêm thành viên mới.

Thái Hoàng Thái Hậu xưa nay công bằng, đối đãi với các cháu dâu đều như . Bên thiết chuyện trò với Hoàng hậu xong, đó đích đến phủ Ngụy vương để thăm Ngụy vương phi.

Bà tuổi cao, hiện nay trong ngoài đều dựa cả bà. Chỉ cần bà vui vẻ, thì việc đều thuận hòa, chẳng gì đáng ngại.

Thái Thượng Hoàng cùng Thái Thượng Hoàng Quý phi đích theo, hộ tống bà đến phủ Ngụy vương. Vừa thấy Diêu Phẩm Nhàn, bà liền xúc động đến rơi nước mắt, mũi cũng sụt sịt thôi.

“Đứa nhỏ ngươi đấy, rốt cuộc cũng vượt qua .”

Tóc bà bạc trắng, thể run run, tinh thần cũng chẳng còn minh mẫn như hai năm nữa.

Trí nhớ của bà còn , lúc nhớ lúc quên. Bà thường nhầm lẫn, cứ ngỡ Ngụy vương vẫn còn cầm binh trấn giữ Bắc Cảnh năm nào.

Vì thương xót Ngụy vương phi, nên khi tin Ngụy vương hồi kinh, thêm việc Ngụy vương phi một nữa hoài thai, bà càng thêm vui mừng cho nàng.

Vì vui quá mà bà xúc động đến rơi lệ.

Người trong cung và cả Diêu Phẩm Nhàn đều dạo gần đây trí nhớ của Thái Hoàng Thái Hậu còn như xưa, thường quên quên . Thân thể cũng chẳng còn khỏe mạnh như thuở .

Vì thế mà mỗi khi chuyện với bà, đều cẩn thận, ôn hòa, thuận theo lời bà mà đáp, ai nỡ trái ý.

Diêu Phẩm Nhàn tự tay dìu bà xuống, đó mỉm : “Vâng, Hoàng tổ mẫu, tôn nhi bây giờ thật sự vô cùng hạnh phúc. Khang An hiếu thuận, hiểu chuyện. Vương gia đối với tôn nhi cũng . Cuộc sống hiện giờ của tôn nhi, quả thực là đang hưởng phúc.”

Thái Hoàng Thái Hậu liền sốt ruột, đợi nàng xong thúc giục: “Mau cho xem bụng ngươi một chút!”

Thế là Diêu Phẩm Nhàn liền , nhẹ nhàng nâng bụng cho bà xem.

Bà đưa tay sờ tới sờ lui bụng nàng, nghiêng đầu : “Không lớn bằng bụng Hoàng hậu .”

Thái Thượng Hoàng bật , : “Mẫu hậu, t.h.a.i trong bụng Hoàng hậu năm sáu tháng , còn Ngụy vương phi mới đầy hai tháng thôi mà.”

Thái Hoàng Thái Hậu liền “” một tiếng: “Chưa đến hai tháng … Vậy thì chẳng trách.”

Rồi sang Diêu Phẩm Nhàn, dặn dò: “Vậy ngươi cố gắng thêm chút nữa, tranh thủ để bụng sớm lớn bằng năm sáu tháng, như bụng Hoàng hậu mới .”

bắt đầu những lời hồ đồ như trẻ con, khiến trong phòng đều bật vui vẻ.

Sau đó Thái Thượng Hoàng dậy, đích đỡ bà chỗ, dịu giọng : “Mẫu hậu cứ yên tâm. Có Ngụy vương ở bên, cái t.h.a.i của Ngụy vương phi sớm muộn gì sẽ khỏe mạnh, an mà lớn lên. Ngài cứ cùng các con dâu sống , chờ hoàng thất chúng đón thêm hai tiểu thành viên mới là .”

“Ta là công chúa.” Thái Hoàng Thái Hậu như sực nhớ điều gì, bèn nghiêm túc : “Phủ Tĩnh Vương Mẫn La, phủ Ngụy Vương cũng một bé gái mới . Như , Tề Thọ và Khang An sẽ tranh một nữa.”

Thái Thượng Hoàng liền dỗ dành:

“Được , , mẫu hậu mở lời , phủ Ngụy vương nhất định sẽ như ý, sinh công chúa.”

lúc , Ngụy vương trở về. Thái Hoàng Thái Hậu liền kéo lấy , dặn dò cố gắng thêm chút nữa, tranh thủ để Ngụy vương phi sinh một bé gái.

Ngụy vương vốn ít , lúc nào cũng nghiêm túc. mặt Thái Hoàng Thái Hậu, vẫn luôn cung kính, ngoan ngoãn lời, dám thất lễ.

Tuy bà chỉ đang những lời phần hồ đồ, nhưng Ngụy vương vẫn thuận theo, khẽ đáp: “Vâng, tôn nhi nhất định sẽ cố gắng.”

Thái Hoàng Thái Hậu Ngụy vương, bỗng nhiên mỉm : “Nếu sinh một bé trai giống ngươi, cũng là chuyện . Bình nhi, chợt nhớ tới lúc ngươi còn nhỏ.”

Ngụy vương khi còn bé giống hệt Tĩnh Vương, đều lớn lên sự chăm sóc của Tiên đế và Thái hậu.

“Lúc ngươi còn nhỏ, cũng tuấn, uy vũ như bây giờ . Khi , ngươi còn chút giống một tiểu cô nương nữa là.”

Bà mỉm , chậm rãi tiếp: “Về lớn lên, dung mạo, khí chất mới dần dần đổi. Bây giờ thì…”

Ánh mắt bà chăm chú đ.á.n.h giá Ngụy vương từ đầu đến chân, tán thưởng: “Hiện tại quả thật trổ mã thành một nam nhi đĩnh đạc, đường hoàng. Nếu tổ phụ ngươi còn sống, ắt hẳn sẽ lấy ngươi niềm kiêu hãnh.”

Ngụy vương cung kính đáp: “Trong lòng tôn nhi vẫn luôn ghi nhớ ân dưỡng d.ụ.c của tổ phụ, tổ mẫu, cũng quên những lời dạy bảo khi xưa của tổ phụ.”

“Ngươi là một đứa trẻ ngoan.” Thái Hoàng Thái Hậu gật đầu, khen ngợi .

Lại thêm một lúc, Thái Hoàng Thái Hậu Thái Thượng Hoàng cùng Thái Thượng Hoàng Quý phi đưa trở về cung. Ba vị quý nhân rời , phủ Ngụy vương liền trở nên yên tĩnh hẳn.

Ngụy vương tuy bề ngoài vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, ít như thường, nhưng trong lòng vui mừng kể xiết.

Tuy đứa bé là con đầu lòng của và vương phi, nhưng đầu tiên thể ở bên nàng, cùng nàng chờ đợi, cùng nàng mong ngóng sự đời của đứa trẻ.

Đối với Ngụy vương mà , chuyện với chẳng khác gì một kẻ tay mơ.

Trong mắt Ngụy vương lúc , thê t.ử của chẳng khác gì thứ quý giá mong manh, gió thổi, nắng chẳng phơi.

Đặc biệt là khi đại phu căn dặn: t.h.a.i đầy ba tháng, hài nhi còn định, cần nghỉ ngơi, tránh nhiều… Ngụy vương liền nhớ những lời trong lòng.

Vậy nên, chỉ cần mặt trong phủ, dù vương phi chỉ dậy vài bước, cũng cho phép.

Phải bế lên, ôm lấy.

Đi đến , Ngụy vương cũng sai bế nàng qua đó.

Trong lòng Diêu Phẩm Nhàn chút bực bội.

Sau đó, khi Tĩnh vương phi đến thăm, Diêu Phẩm Nhàn liền nhịn mà than phiền mấy câu với nàng.

Tĩnh vương phi thì chỉ tỏ vẻ quen, bộ dáng thản nhiên như chuyện thường ngày ở huyện.

“Ta đây sinh nở hai , cũng đều chăm thế đấy.”

Nàng nhún vai, nhàn nhạt, tỏ rõ việc chẳng gì mới mẻ.

Bình thường.

Rất bình thường là đằng khác.

Diêu Phẩm NHàn bỗng nhớ điều gì, nhịn bật , hỏi: “Vương gia nhà chắc kinh nghiệm gì. Chàng và Tĩnh Vương thiết, mấy cái chuyện hoa hòe loè loẹt … chẳng lẽ là Tĩnh Vương truyền dạy cho ?”

Tĩnh vương phi cũng phủ nhận, chỉ mỉm đáp: “Chuyện đó… khó mà .”

Bởi vì chuyện m.a.n.g t.h.a.i ba tháng đầu, Vương gia cho bước chân xuống đất, cũng bế . Nhà nàng cũng từng trải qua những chuyện .

Cho nên cũng khó , khi Ngụy vương thật sự học ít nhiều kinh nghiệm từ Vương gia nhà nàng.

Tĩnh vương phi tiếp: “Dù thì từ khi ngươi mang thai, để ý thấy hai bọn họ thường việc gì tụ họp chuyện. Mỗi đến gần, thì bọn họ hoặc im bặt, hoặc lập tức đổi chủ đề. Cho nên đoán, chắc chắn là đang vụng trộm bàn bạc chuyện gì đó.”

Diêu Phẩm Nhàn hừ nhẹ một tiếng: “Để xem, nhất định hỏi cho rõ.”

Đợi đến tối, khi Ngụy vương trở về phủ, Diêu Phẩm Nhàn liền hỏi thẳng.

Ban đầu, Ngụy vương còn chối quanh chịu . cuối cùng, nàng kiên trì truy hỏi cùng những lời nũng nịu dứt của thê t.ử, đành thật thà khai .

Hắn vốn kinh nghiệm, Tĩnh Vương từng trải qua hai , thế là liền tìm đến hỏi.

Tĩnh Vương cũng rộng lòng truyền hết thảy kinh nghiệm, tự nhiên học đem áp dụng.

Diêu Phẩm Nhàn xong chỉ dở dở .

“Này, cần học theo Tĩnh Vương gì, chỉ cần việc thấy đúng là .” Diêu Phẩm Nhàn nhẹ giọng : “Hơn nữa thể vốn , chàngcũng đừng quá lo lắng, cũng đừng khoa trương như . Mỗi chăm quá mức như thế, ngược khiến thấy thoải mái, nghỉ ngơi cũng chẳng yên.”

“Thật ?” Ngụy vương thoáng ngẩn , đối với mấy chuyện đúng là chẳng rành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-171-ngoai-truyen-1-chuyen-hang-ngay-2.html.]

thê t.ử như , liền gật đầu, cũng vui lòng theo nàng.

Cho nên, những ngày tiếp theo, Ngụy vương cũng hành động bớt khoa trương .

Để bù đắp cho sự vất vả của thê t.ử, cùng nàng chia sẻ nỗi khổ nhọc và gian truân trong việc mang thai, Ngụy vương dần dần buông bỏ phận tôn quý của . Hắn giống như một phu quân bình thường trong dân gian, ân cần chăm sóc thê t.ử. Khi thì xoa bóp vai gáy cho nàng, khi thì giúp nàng xoa nắn đôi bàn tay sưng phồng đôi chân phù nề.

Thậm chí, chỉ cần mặt trong phủ, liền cho lui hết hầu, tự tay giúp nàng tắm gội, hoặc rửa chân.

Ban đầu, Diêu Phẩm Nhàn thật sự quen với những việc .

Trong lòng nàng, dù phu quân là đầu gối tay ấp, thì cũng vẫn là một vị vương gia tôn quý. Người một , vạn , là bậc quân t.ử cao cao tại thượng trong thiên hạ .

Hắn là vương gia, hạ những việc vì nàng, trong lòng nàng tránh khỏi áy náy, thậm chí sợ hãi.

ngày nào vương gia cũng những việc đó, dần dần nàng cũng áy náy sợ hãi nữa, chấp nhận là .

Không đến phận tôn quý, thực bọn họ chỉ là đôi phu thê bình thường như bao đôi phu thê khác trong thiên hạ.

Tuy bọn họ là vương gia và vương phi, nhưng họ cũng là phu thê đầu ấp tay gối, là bạn đời chung chăn chung gối.

Như vương gia từng : Đứa trẻ trong bụng một nửa huyết mạch của . Nếu như thể để nàng gánh hết tất cả đau đớn và vất vả khi m.a.n.g t.h.a.i . Hắn cũng những việc bản thể cho nàng, cùng nàng vượt qua giai đoạn .

Rốt cuộc, đứa trẻ … cũng là cốt nhục của hai bọn họ.

Bụng Diêu Phẩm Nhàn ngày một lớn. Tuy m.a.n.g t.h.a.i muộn hơn Hoàng Hậu ba bốn tháng nhưng đứa trẻ trong bụng Diêu Phẩm Nhàn cũng hề thua kém bao nhiêu. Thậm chí bụng Hoàng Hậu cũng lớn , sắp sinh , mà so cũng chỉ lớn hơn nàng một chút.

Mấy vị quý nhân trong cũng thấy tình hình điều bất thường, bền vội mời thánh thủ phụ khoa cung chẩn mạch. Nào ngờ kiểm tra, liền phát hiện thực trong bụng nàng hai đứa trẻ.

Nói cách khác… nàng đang mang song thai.

Tin tức truyền , ai nấy đều vui mừng lẫn lộn.

Một t.h.a.i hai bảo là chuyện đại hỉ. ai cũng , mỗi nữ nhân sinh con là mỗi dạo một vòng qua Quỷ Môn Quan. Sinh một đứa nguy hiểm như , huống hồ trong bụng nàng tận hai đứa?

, khi Thái Thượng Hoàng tin liền đích hạ chỉ để Diêu Phẩm Nhàn ở trong cũng dưỡng thia. Đợi đến khi sinh xong, ở cữ đủ tháng mới để nàng về Ngụy vương phủ.

Thái Thượng Hoàng Quý phi là đầu tiên tỏ ý đồng tình, liền vội vàng thể để Diêu Phẩm Nhàn ở cung Chiêu Nhân của bà. Có bà ngày ngày chăm sóc, trông nom cẩn thận, tất sẽ để xảy sơ suất gì.

Mấy vị quý nhân cũng đều gật đầu tán thành, chuyện thế là lập tức quyết định ngay.

Thế là, ngay trong ngày hôm , Diêu Phẩm Nhàn sắp xếp ở Chiêu Nhân cung để tĩnh dưỡng.

Đến khi Ngụy vương tin, vương phi của thể trở về phủ.

Chỉ là, khi suy nghĩ kỹ, cũng cảm thấy như thỏa. Dù thể là song thai, ở trong cung, nếu chẳng may điều gì bất trắc thì cũng thể lập tức truyền Thái y đến chẩn trị.

Chỉ là, đối với , điều duy nhất khiến lòng yên chính là: Không thể cùng thê t.ử những tháng ngày ở riêng bên nữa.

Ngày thường ở Ngụy vương phủ, chỉ cần nhớ đến liền thể hạnh phúc ở bên thê t.ử, quây quần bên . giờ nàng trong cung, khiến khó tìm cơ hội riêng tư hai bên như thế.

Diêu Phẩm Nhàn rõ trong lòng phu quân đang nghĩ gì, nàng liền mỉm trêu chọc: “Nhìn xem, mấy tháng cũng nhịn ? Mặt đen sì như , nếu mẫu phi thấy sẽ nghĩ ? Chàng còn là cha của mấy đứa trẻ đấy.”

Ngụy vương vội vàng đáp: “Ta ý đó .”

“Thiếp ý gì.” Diêu Phẩm Nhàn đáp: “Thật , cũng trong cung, yên tĩnh bên như . dạo gần đây m.a.n.g t.h.a.i đôi thực sự nhiều rủi ro. Hơn nữa, đều ý , đều là vì cho và các con trong bụng. Cho nên, một khi chấp nhận sự sắp xếp , cho yên . Không thể mà lòng bực bội khó chịu... như chẳng sẽ khiến khác lo lắng và phiền lòng ?”

Ngụy Vương siết c.h.ặ.t t.a.y thê t.ử, cúi đầu đặt một nụ hôn lên mu bàn tay nàng, khẽ gật đầu : “Vậy sẽ cố gắng nhiều hơn một chút.”

Với tính cách của , việc với khác vốn là chuyện dễ dàng gì.

“Thế mới đúng.” Diêu Phẩm Nhàn khẽ , khen ngợi: “Vương gia bây giờ càng lúc càng dễ gần, càng đáng yêu hơn .”

“Đó là vương phi dạy .” Hắn khiêm tốn.

Diêu Phẩm Nhàn mới chuyển đến Chiêu Nhân Cung ở bao lâu, nhanh bên cung Hoàng hậu truyền tới tin vui.

Hoàng hậu thuận lợi sinh hạ một vị tiểu hoàng t.ử.

Mẹ tròn con vuông.

Vì Hoàng hậu cũng sinh con trai, Diêu Phẩm Nhàn liền nhớ lời Thái Hoàng Thái Hậu từng , bèn hỏi phu quân: “Nếu thật sự là song thai, hai đứa đều là con trai, là hai đứa đều là con gái? Hay một trai một gái?”

Ngụy Vương thì mong con gái.

Hắn tưởng tượng nhiều , nếu một cô con gái, nhất định sẽ nâng niu nàng như bảo vật trong tay.

Chắc chắn còn cưng chiều hơn cả Tĩnh Vương cưng chiều Mẫn La.

Hắn sẽ đích dạy con bé cưỡi ngựa, b.ắ.n cung, luyện võ, cũng sẽ dạy con bé sách, học chữ.

cũng hiểu rõ, chuyện sinh con trai con gái là do ông trời định đoạt, .

Cho nên Ngụy Vương chỉ mỉm : “Chỉ cần là con của chúng , trai gái đều cả.”

Diêu Phẩm Nhàn liền vui vẻ : “Thiếp hy vọng là long phượng thai.”

Nói đưa tay xoa bụng tròn vo của , ánh mắt tràn đầy mong đợi: “Nếu một trai một gái thì thật tuyệt bao.”

Ngụy Vương cũng khẽ gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: nếu thật sự là như , thì còn gì hơn nữa!

Diêu Phẩm Nhàn bỗng nhiên nhớ tới Tĩnh Vương phi, liền bật : “Hôm đó Tĩnh Vương phi tẩu tẩu tiến cung thỉnh an Hoàng hậu, đó tiện thể ghé qua thăm một chút. Chàng , nàng đắc ý lắm cơ!”

Nàng những lời bằng giọng điệu nửa đùa nửa thật, đầy vẻ trêu chọc: “Hoàng hậu cũng sinh con trai , mà trong đám nữ nhân hoàng thất cùng thế hệ với bây giờ, chỉ mỗi nàng con gái đấy.”

Tề Vương phi tuy m.a.n.g t.h.a.i sớm hơn Hoàng hậu, nhưng vài tháng cũng chỉ sinh một vương t.ử mà thôi.

“Lúc đó nàng khép miệng, còn thẳng, nếu hạ sinh hai vương t.ử thì Mẫn La nhà nàng là nhất chi độc tú (ý là cô con gái duy nhất nổi bật giữa một rừng con trai). Về nhiều như , thì tất cả sẽ dồn hết sự cưng chiều cho Mẫn La.”

Ngụy Vương xong thì đáp: “Vậy thì chúng cũng sinh cho một cô con gái, để nàng (Tĩnh Vương phi) xem cho .”

Diêu Phẩm Nhàn càng càng vui, tít mắt: “Nàng bây giờ chỉ mong chờ một sinh hai đứa con trai thôi.”

Hai phu thê trò chuyện với lâu, Ngụy Vương ôm lấy thê t.ử, dịu dàng hỏi nàng thấy mệt .

Thật thì mệt là mệt, với cơ thể nặng nề thế , thể mệt cho . sự mệt mỏi vốn chẳng ai thể chia sẻ giúp nàng, mà cũng chỉ khiến khác thêm lo. Vì thế Diêu Phẩm Nhàn chỉ khẽ đáp: “Cũng tạm.”

Ngụy Vương thực thê t.ử mệt, nên liền nhẹ nhàng kéo tay chân nàng đặt lên , bắt đầu xoa bóp tay chân cho nàng.

Diêu Phẩm Nhàn chút ngại ngùng, sợ Thái Thượng Hoàng Quý phi thấy, nên lúng túng chịu để yên như thế.

Ngụy Vương liền dịu dàng : “Mẫu phi cũng từng trải qua chuyện , nếu bà thấy, chắc chắn chỉ khen là một phu quân . Nếu bà vì chuyện đó mà khó nàng, sẽ lý với bà.”

Thấy kiên định như , Diêu Phẩm Nhàn chỉ mỉm hạnh phúc , thêm lời nào.

nàng cũng đặt vị trí của khác mà suy nghĩ: nếu con trai Khang An lấy thê t.ử, mà nó cũng đối xử với thê t.ử ân cần như thế, chắc chắn với tư cách là chồng, nàng sẽ thấy an lòng. Nàng sẽ cảm thấy con trai là một phu quân , yêu thương thê t.ử.

“Vương gia, đời thể gả cho , thật sự cảm thấy hạnh phúc.” Nói đến đây, nàng bỗng nhớ chuyện qua từ mấy năm

Khi đó, khi chỉ là một nhân vật phụ trong một quyển sách, Diêu Phẩm Nhàn vẫn luôn cố gắng giữ vững bản tâm, sống theo cách của riêng . Nàng từng nghĩ, về giữa nàng và Ngụy Vương cũng chỉ là một cặp phu thê bên ngoài hòa hợp, bên trong xa cách, đóng vai cho tròn mà thôi. Nào ngờ, đến cuối cùng thực sự trở thành một đôi phu thê ân ái thật lòng.

Bây giờ , nàng bỗng chút tò mò: nếu quyển sách thực sự là một thế giới thật, nếu trong sách Diêu Phẩm Nhàn c.h.ế.t… thì Ngụy Vương rốt cuộc từng thật lòng nghĩ đến nàng ?

Kết cục cuối cùng của trong sách là gì…

cả đời nàng cũng sẽ chuyện đó.

Quả nhiên, trời cao che chở cho đôi phu thê họ. Ba tháng , Diêu Phẩm Nhàn thuận lợi hạ sinh một cặp song t.h.a.i - một trai một gái.

Mẹ tròn con vuông, tất cả đều vô cùng bình an.

 

 

Loading...