Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 179: Ngoại truyện 2 - Mọi người (7)

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:54:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diêu Phẩm Nhàn vẫn luôn ở trong khuê phòng, từng gặp mặt, chuyện tiếp xúc trực tiếp với Ngụy Vương. Nàng chỉ tình cờ trông thấy vài từ xa, mà những đó cũng đều là thời điểm lão thái gia còn tại thế.

Tổ phụ nàng từng ân cứu mạng với Ngụy Vương, nên khi tổ phụ còn sống, Ngụy Vương thường lui tới Diêu phủ để thăm hỏi. Ngụy Vương vốn là chính trực, dù đến cũng chỉ vì kính trọng tổ phụ, từng biểu hiện thiết với bất kỳ ai trong phủ.

Ngay cả phụ và hai vị thúc phụ của nàng, khi đối mặt với Ngụy Vương cũng chỉ dừng ở vài câu khách sáo.

Diêu Phẩm Nhàn vẫn nhớ rõ, một hai nàng dạo trong vườn, tình cờ thấy tổ phụ đang cùng Ngụy Vương bước ở đằng xa. Nàng chẳng ý định gì, tuổi cũng còn nhỏ, rõ nên tránh xa điều tiếng, nên lúc chỉ lặng lẽ rời .

Chỉ thấy bóng dáng uy nghi của Ngụy Vương từ xa, nàng cũng cho rằng đó là thật sự gặp mặt.

Chính vì , khi tin các vị nương nương trong cung chọn , Diêu Phẩm Nhàn khỏi thấp thỏm lo lắng.

Trong những tính toán của nàng, từng nghĩ tới việc sẽ gả cao đến .

Hơn nữa, hôn sự vốn dĩ là dành cho đại cô nương trong nhà.

một khi ý chỉ từ trong cung ban xuống, nàng thể chống . Nàng chỉ thể thuận theo mệnh, tùy cơ ứng biến. Dù , điều nàng mong mỏi nhất cũng chỉ là một cuộc sống bình yên, êm ả.

Ngụy Vương kẻ tầm thường, ngược , thể xem là bậc hùng của đất nước. Tuổi đời còn trẻ mà lập bao chiến công hiển hách. Hiện giờ mới ngoài hai mươi, Hoàng Thượng giao phó trọng trách lớn, một trấn giữ biên ải phía Bắc, chống quân Bắc Địch.

Một như , nàng từng dám nghĩ tới, dù chỉ một chút. Vậy mà nay, trở thành vị hôn phu tương lai của nàng. Tự đáy lòng, nàng khỏi nảy sinh sự kính trọng và ngưỡng mộ.

Nàng thật sự kính trọng , và cũng chân thành khâm phục con .

Nàng suy nghĩ kỹ. Đợi khi lĩnh chỉ trấn thủ Bắc cảnh, nàng sẽ chăm lo thật việc trong nhà, xử lý chu kinh thành và trong phủ. Những việc nàng nên , nàng sẽ hết, thứ, để bận lòng chuyện hậu trạch, thể yên tâm lực đóng quân nơi biên ải, đối phó Bắc Địch cho chu .

Chưa gặp mặt, Diêu Phẩm Nhàn mang theo bao kỳ vọng dành cho vị phu quân tương lai và cuộc sống phía . Mà bây giờ, khi sắp chính thức diện kiến, nàng chỉ liếc thoáng qua lập tức đỏ mặt cúi đầu.

Tim đập liên hồi, nàng hổ đến mức dám thêm thứ hai.

Ngụy Vương mặc hỉ phục màu đỏ sẫm, tự tay vén chiếc khăn voan đỏ của tân nương lên. Hắn mỉm ôn hòa, nhẹ nhàng : “Giờ nàng và là phu thê, từ nay về chính là cận nhất. Nàng cần sợ hãi… Nếu chuyện gì, cứ với .”

Khoảnh khắc , đối với Ngụy Vương mà là việc quan trọng nhất trong cả một đời . Kiếp , và thê t.ử bỏ lỡ , để bao tiếc nuối.

Cả hai đều mang hình bóng của đối phương trong tim, đáng tiếc là nàng yêu quá rụt rè, còn hiểu chuyện quá muộn…

Hiện giờ, ông trời cho thêm một cơ hội, Ngụy Vương dĩ nhiên mong từ lúc bắt đầu thể cùng thê t.ử vun đắp, gìn giữ đoạn nhân duyên cho thật .

Hắn nàng sống một đời lo lo mất như . Không tình cảm của nàng với giấu kín trong lòng, dè dặt dám thể hiện. Hắn hy vọng nàng thể tin tưởng , gì cũng thể , cần e ngại điều gì.

cũng sẽ như .

Không chỉ thế, sẽ còn chủ động hơn nàng một bước.

Diêu Phẩm Nhàn thật sự cảm thấy bất ngờ. Nàng ngờ vị Ngụy Vương mà uy phong lẫm liệt, khiến quân địch danh khiếp sợ là một dịu dàng và chu đáo đến như . Không thể nghi ngờ, những lời , từng câu từng chữ đều khắc sâu trong tim nàng.

Hắn khiến nàng cảm giác an . Khiến nàng hiểu rõ, từ giờ phút , nàng còn đơn độc nữa.

Nàng một phu quân, và … chính là .

Vì thế, Diêu Phẩm Nhàn ngẩng đầu về phía một nữa. Lần nàng mạnh dạn hơn nhiều, trong ánh mắt mang theo chút ngượng ngùng nhưng cũng kém phần thẳng thắn. So với , ánh kiên định hơn hẳn, còn né tránh như nữa.

Nàng khẽ “Ừ” một tiếng, đó dịu dàng đáp: “Thần rõ.”

Ngụy Vương bưng tới hai ly rượu, đưa cho nàng một ly, : “Bên ngoài đang náo nhiệt, thể ở đây với nàng quá lâu. Chúng uống ly rượu hợp cẩn , đó nàng cứ nghỉ ngơi .”

“Vâng.” Diêu Phẩm Nhàn nhẹ nhàng đón lấy, cánh tay khẽ chạm tay , cùng ngửa đầu uống cạn ly rượu hợp cẩn.

Nhìn bóng lưng dần rời khỏi, Diêu Phẩm Nhàn khẽ c.ắ.n nhẹ môi , cúi đầu nở nụ đầy thẹn thùng.

Có lẽ… nàng thật sự thể sống một đời hạnh phúc.

Sau khi thành , Ngụy Vương ở trong phủ suốt một tháng. Phải đến khi tròn một tháng trôi qua, mới dẫn đại quân rời khỏi kinh thành.

Trong thời gian , ngoài những việc quân sự bắt buộc xử lý mỗi ngày, bộ thời gian còn , Ngụy Vương đều ở nhà bên cạnh thê t.ử. Thậm chí, vì lo lắng khi , mẫu phi trong cung sẽ gây khó dễ cho nàng, cứ cách vài ngày đích đưa nàng cung thỉnh an.

Mỗi cung, từng tỏ dè dặt tiết kiệm tình cảm dành cho nàng.

Hắn cố ý để cho trong cung đều thấy rõ: thê t.ử kính trọng, yêu thương và để trong lòng. Cho dù mai còn ở kinh thành, cũng tuyệt đối cho phép bất kỳ ai dám khinh rẻ nàng, dù chỉ một câu.

Người trong cung đều ngốc. Ngụy Vương hết đến khác che chở cho thê t.ử, bọn họ tự nhiên hiểu rõ vị Ngụy Vương phi vốn xem là trèo cao đến tận hoàng gia rốt cuộc Ngụy Vương điện hạ quý trọng đến nhường nào.

Vì thế, ai nấy đều chỉ đối với nàng lễ độ, khách khí, mà thậm chí còn vì nể mặt Ngụy Vương mà sức nịnh bợ, lấy lòng nàng.

Mọi con đường mặt đều phu quân an bài thỏa, Diêu Phẩm Nhàn gần như cần bận tâm điều gì. Vì , những ngày khi thành , cuộc sống của nàng trôi qua vô cùng thảnh thơi, yên .

Chỉ là… ngày đại quân sắp xuất chinh lên phía Bắc càng lúc càng gần, trong lòng nàng dâng lên nỗi bịn rịn nỡ rời xa.

Trước lúc chia ly, phu thê ân ái quấn quýt bên , ôm c.h.ặ.t lấy rời. Ngụy Vương ôm lấy thê t.ử, nhẹ nhàng dặn dò: “Tin , trong vòng hai năm nhất định sẽ khải trở về. Còn nàng, khi ở nhà một , chăm sóc bản cho thật .”

“Thần nỡ xa Vương gia…” Giọng nàng lẫn trong tiếng nghẹn ngào, siết c.h.ặ.t vòng tay, ôm thêm một chút nữa.

Lần là vì đại nghĩa quốc gia, Ngụy Vương tất nhiên hiểu rõ, trận chiến kéo dài như kiếp . Nếu đời mất tới năm năm mới thắng, thì đời … chỉ e một năm là đủ.

Chỉ là, để phòng điều gì ngoài ý , vẫn dứt khoát một câu: “Trong vòng hai năm” cho nàng thêm thời gian chuẩn tâm lý.

Lỡ như nếu một năm vẫn thể trở về, thì nàng cũng sẽ quá mong chờ, để hụt hẫng.

Hai năm… trong vòng hai năm, nhất định sẽ về kinh thành.

“Ta cũng nỡ rời xa nàng.” Ngụy Vương lúc sớm thấm thía tình nghĩa phu thê thắm thiết. Cuộc sống yên bình như hiện tại, cũng mong thể giữ mãi, vĩnh viễn đổi.

Chỉ là… ngoài những điều nhỏ bé thuộc về tình cảm riêng, vai còn trách nhiệm nặng nề hơn nhiều.

Hắn thể vì tình riêng mà bỏ mặc thiên hạ bá tánh.

Diêu Phẩm Nhàn cũng là hiểu đại nghĩa. Dù trong lòng nỡ thật, nhưng tâm ý ủng hộ , điều đó càng là sự thật thể chối cãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-179-ngoai-truyen-2-moi-nguoi-7.html.]

Sau khi lưu luyến rời, nàng dịu dàng an ủi , : “Vương gia cứ yên tâm lên đường. Thần sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ trở về. Mọi việc trong phủ, xin hãy yên lòng, thần sẽ chăm lo chu . Còn Quý phi nương nương trong cung, cũng cần lo… thần sẽ Vương gia tận hiếu chu đáo.”

Ngụy Vương mực yêu thích thê t.ử như .

Hiểu chuyện, lý lẽ, dịu dàng, đoan trang.

Hắn kìm , nhẹ nhàng hôn lên trán nàng một cái.

“Nhớ thường xuyên thư cho .” Nghĩ đến kiếp , thê t.ử bao nhiêu thư mà gửi , Ngụy Vương khỏi chua xót, cố nén đau lòng : “Biên quan gian khổ, chỉ khi nhận tin của nàng, mới thể yên tâm mà tiến về phía .”

“Được.” Nàng đáp lời .

Sau đó, đúng như lời hứa, nàng cứ cách chừng mười ngày đến nửa tháng gửi một phong thư. Chưa đầy một tháng kể từ khi đại quân lên đường lên phía Bắc, Ngụy Vương nhận vài lá thư từ nhà.

Sau một tháng rưỡi xa kinh, Diêu Phẩm Nhàn phát hiện tin vui.

Tin nhanh ch.óng lan tới trong cung, khiến ai nấy đều vui mừng ngớt, đặc biệt là Quý phi.

Ngụy Vương là Hoàng trưởng t.ử, bây giờ Ngụy Vương phi mang thai, trong bụng nàng chắc chắn là Hoàng trưởng tôn. Trong hoàng gia, đứa con đầu lòng của mỗi lứa tuổi đều đặc biệt sủng ái, vì thế đứa trẻ đầu tiên của Diêu Phẩm Nhàn cũng sẽ hưởng trọn vẹn ân sủng.

Người sủng ái nàng nhất chính là Thái hậu.

Thái hậu vốn đức hạnh khoan dung, luôn đối xử với những tiểu bối trong cung. Lại thêm vì Ngụy Vương thường xuyên ở nhà, nên bà càng dành nhiều sự quan tâm đặc biệt cho Diêu Phẩm Nhàn – vị Ngụy Vương phi .

Giờ nàng mang thai, hiết mạch sắp tới của Ngụy Vương đảm bảo, bà càng quan tâm từng chuyện lớn nhỏ liên quan đến nàng.

Bà sai tận tâm chăm lo cho Ngụy Vương phủ, đồng thời cũng đưa những dày dặn, kinh nghiệm dày dặn ở bên cạnh giúp đỡ, tạm thời thế bà trông coi chuyện trong phủ.

Diêu Phẩm Nhàn mới m.a.n.g t.h.a.i lâu thì tin chiến thắng từ Bắc cảnh truyền về. Tin tức cho , kể từ khi Ngụy Vương lên đường, liên tiếp đ.á.n.h bại quân địch bốn trận. Quân Bắc Địch đ.á.n.h dồn dập, đến mức thua chạy kịp, liên tục thất thủ.

Xét theo tốc độ tiến triển , e rằng chẳng bao lâu nữa, quân Bắc Địch sẽ đầu hàng, chấm dứt chiến tranh.

Chiến sự thuận lợi, đầy một năm, biên cảnh liền truyền về thư cầu hòa từ Hoàng đế Bắc Địch xin ngưng chiến. Khi nhận tin vui , Hoàng Thuongj vui mừng khôn xiết, cùng quần thần vang khắp điện.

Trận chiến , cứ như kết thúc trong hòa bình.

Ngụy Vương trở về kinh thành mấy ngày, đúng lúc Diêu Phẩm Nhàn chuẩn sinh hạ hoàng t.ử.

Hoàng Thượng vì thương xót cho đôi phu thê trẻ trải qua nỗi niềm cách biệt, liền ban đặc xá cho Ngụy Vương một tháng nghỉ phép. Trong suốt tháng đó, Ngụy Vương rời nửa bước, luôn bên cạnh thê t.ử chăm sóc từng chút.

Những điều tiếc nuối của kiếp , ở kiếp đều bù đắp trọn vẹn.

Ngụy Vương phi thuận lợi hạ sinh một tiểu hoàng t.ử, Ngụy Vương đặt tên cho bé là Khang An.

Lễ mừng đầy tháng Khang An chuẩn vô cùng long trọng, hầu như các thế lực quyền quý trong kinh đều đến phủ Ngụy Vương để chúc mừng.

Nữ nhi của Bùi thị sắp sinh, Ngụy vương phái xe ngựa đón bà đến Ngụy vương phủ. dịp tiểu hoàng t.ử chuẩn tiệc đầy tháng, Bùi thị dù khỏe nhưng vẫn luôn cố gắng ở .

Khi thấy con gái hiện giờ hạnh phúc tràn đầy, trong lòng Bùi thị cũng cảm thấy vui mừng.

“Trước lo lắng cho con, nhưng giờ thấy Vương gia đối xử với con thật , cũng yên lòng phần nào . Nhàn nhi, đó là vì con tu phúc khí, nên mới thể cùng Vương gia sống một cuộc đời viên mãn.”

Diêu Phẩm Nhàn đang giường dưỡng thai, mặt mày hồng hào, ánh mắt tràn đầy nụ dịu dàng.

Nàng nhẹ gật đầu đáp: “Nương cần lo, con .” Rồi : “Chỉ là con vẫn còn lo cho nương. Trước đây, nương ở nhà cô quạnh, ai bên cạnh bảo vệ, nay con thể chỗ dựa cho nương . Nương trở về, đừng để khó dễ. Chúng dựa quyền thế mà kiêu ngạo, nhưng cũng tuyệt đối thể mềm yếu nhu nhược. Từ nay trở , nương cần mỗi ngày sống thật thoải mái, an nhàn vui vẻ.”

Bây giờ Bùi thị thật sự yên tâm dựa nữ nhi. Bây giờ nữ nhi của bà sủng ái trong hoàng thất, địa vị cao quý, Diêu gia cũng dám đùa giỡn khó dễ bà.

“Con yên tâm, trong lòng nương rõ hết.” Bùi thị , chỉ cần mẫu t.ử họ chuyện gì sai, ngày chắc chắn sẽ là những ngày lành.

Bùi thị định rời thì Ngụy Vương đến.

Bùi thị vội dậy chào hỏi: “Vương gia đến đúng lúc. Có ngài bên cạnh chăm sóc Vương phi, thần phụ cũng yên lòng mà .”

“Nhạc mẫu cần vội vã, cứ ở thêm vài ngày cũng .” Ngụy Vương níu .

Bùi thị chỉ lắc đầu : “Đa tạ Vương gia, chỉ là... trong nhà còn con nhỏ, vẫn cần thần phụ chăm sóc. Lần thần phụ về , vài ngày nữa sẽ tới phủ thăm.”

“Vậy bổn vương cũng giữ nhạc mẫu nữa.” Nói , tiễn Bùi thị đến cửa mới về.

Lát , mới trở phòng.

Tuy Khang An đầy tháng, nhưng Diêu Phẩm Nhàn vẫn ở cữ xong. Trong cung, Thái hậu lệnh tổ chức yến tiệc một nữa, mời 42 vị tài nhân ngự giá tham dự.

Lúc , Diêu Phẩm Nhàn vẫn dựa giường, bên cạnh là Khang An, đứa bé trắng trẻo mũm mĩm đang yên giấc ngủ say.

Khi Ngụy Vương trở về, liền thấy cảnh tượng .

Đây chính là điều mà từng mơ ước trong kiếp , một khung cảnh xa vời đầy hy vọng.

Bây giờ, nó trở thành hiện thực.

“Vương gia, con , thật đáng yêu bao.” Diêu Phẩm Nhàn mới , vô cùng yêu thương sinh mệnh nhỏ bé .

Ngụy Vương mỉm , tiến đến xuống mép giường.

Hắn nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy thê t.ử, cùng nàng con trai ngủ say một cách yên bình.

—---------------

Tác giả lời :

Kiếp ngay từ đầu hạnh phúc, nên phần nhiều lắm ~

Chương sẽ theo phong cách khác ~

 

 

Loading...