Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 19
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:37:49
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm , Diêu Phẩm Nhàn dẫn Khang An Từ Ninh Cung thỉnh an, tình cờ gặp Tĩnh Vương phi ở đó.
Trước đây, mỗi cung, Tĩnh Vương phi luôn mang theo con trai là Tề Thọ, nhưng hôm nay thấy bóng dáng Tề Thọ . Diêu Phẩm Nhàn đoán rằng lẽ Tĩnh Vương tìm thầy dạy vỡ lòng cho con trai, nên hiện giờ Tề Thọ cũng giống như Khang An, bắt đầu chính thức đến thư viện học.
Trước đây, khi Khang An mời thầy phủ để dạy vỡ lòng, vợ chồng Tĩnh Vương cũng từng ý định tìm lão sư cho Tề Thọ. Thế mà ngay khi Khang An bắt đầu học, Tề Thọ liền thầy dạy ngay đó. Chuyện rõ ràng trùng hợp - Tĩnh Vương phi chắc chắn cố ý.
Dĩ nhiên, Diêu Phẩm Nhàn bận tâm đến suy nghĩ của Tĩnh Vương, nàng thừa hiểu Tĩnh Vương phi đang ngấm ngầm ganh đua với .
Trước , nàng cũng từng để ý những so đo nhỏ nhặt , thậm chí còn nào cũng hơn Tĩnh Vương phi một bậc để nổi bật bản . giờ đây, khi trải qua nhiều chuyện, nàng cảm thấy tất cả những so đo chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Suy cho cùng, những tranh đấu giữa nàng và Tĩnh Vương phi cũng chỉ là chuyện vặt vãnh mà thôi.
Diêu Phẩm Nhàn tao nhã, đoan trang, dung mạo thanh tú mà dịu dàng. Nàng nắm tay con trai, mỉm bước điện, đó cùng Khang An quỳ xuống thỉnh an Thái hậu.
Nhìn thấy mẫu t.ử hai , Thái hậu vui vẻ mặt. Bà thừa vì hôm nay Diêu Phẩm Nhàn dẫn Khang An cung, bởi lẽ giờ lẽ đứa nhỏ ở nhà học bài.
“Mau dậy, mau dậy.” Thái hậu vẫn luôn từ ái, hòa nhã, hề chút uy nghi xa cách nào.
“Tôn tức tạ tổ mẫu.” Diêu Phẩm Nhàn đỡ con trai lên, bên cạnh cung nhân dâng lên đệm hương bồ để nàng an tọa.
Khang An theo thường lệ chạy đến cạnh Thái hậu, còn Diêu Phẩm Nhàn thì quỳ ngay ngắn tại vị trí của . ngẩng đầu lên, nàng thấy Tĩnh Vương phi đối diện đang tức giận trừng mắt .
Dường như nàng sợ khác đang nổi nóng, mặt hiện rõ vẻ phẫn nộ một cách lộ liễu.
Diêu Phẩm Nhàn đương nhiên hiểu lý do khiến Tĩnh Vương phi tức giận. Hẳn là vì hôm , những lời Khang An với Tề Thọ tác động, khiến Tề Thọ về nhà đòi hỏi cha .
Tề Thọ giống Khang An.
Khang An từ nhỏ phụ ở bên, nàng nghiêm khắc giáo dưỡng để con trai trở nên yếu đuối, mỏng manh. Ngược , Tề Thọ nuông chiều từ bé - chỉ trong cung, mà cả ở Duẫn Quốc Công phủ, và nhất là vợ chồng Tĩnh Vương cưng chiều như bảo bối.
Chính vì , Tề Thọ quen với tính kiêu ngạo và gì nấy. Nếu quyết tâm đòi bằng thứ gì đó, mà phụ mẫu nỡ đ.á.n.h mắng, thì e rằng thật sự ai cách nào trị .
Diêu Phẩm Nhàn nhướng mày, thẳng Tĩnh Vương phi: “Ngươi như thế gì? Sao hung dữ như ?”
Tĩnh Vương phi nghiến răng, giọng đầy oán hận: “Chính ngươi gì, trong lòng ngươi tự rõ.”
Diêu Phẩm Nhàn nhạt, chậm rãi : “Vương tẩu, đừng vòng vo. Nếu gì khiến ngươi vui, thì cứ thẳng . Chúng thể đối chất rõ ràng, tránh để ngươi hiểu lầm oan uổng .”
Tĩnh Vương phi vốn là nóng tính, thấy Diêu Phẩm Nhàn hề nhượng bộ, cơn giận càng dâng cao
Lúc , nàng quên mất những lời phu quân khuyên nhủ, chỉ nghĩ đến việc đòi công bằng ngay mặt Thái hậu.
“Thái hậu, ngài nhất định chủ cho tôn tức!” Tĩnh Vương phi sụt sùi, bỗng dưng bật dậy, bước giữa điện, đột ngột quỳ xuống.
Thái hậu sang, chỉ thấy nàng cúi đầu lạy một cái thật sâu, hành đại lễ ngay mặt .
Bà sững , hiểu chuyện gì khiến hai cháu dâu tranh cãi đến mức .
nhanh, Thái hậu phản ứng . Bà lập tức sai ma ma hầu cận đưa Khang An ngoài chơi. Chuyện của lớn, nhất đừng để trẻ con xen .
Đợi đến khi Khang An rời , Thái hậu mới ngay ngắn . Trên gương mặt hiền từ của bà thoáng hiện vẻ vui, chậm rãi Tĩnh Vương phi, trầm giọng : “Có chuyện gì thì cứ thẳng với ai gia, hà tất hành đại lễ long trọng như ? Gây náo loạn thế , chẳng khiến khác giật ?”
Tĩnh Vương phi ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: “Xin Thái hậu chủ cho tôn nhi.”
Nói , nàng giơ tay chỉ thẳng về phía Diêu Phẩm Nhàn, giọng đầy uất ức: “Ngụy Vương phi khinh nhục Tề Thọ và Vương gia, còn vô cớ khiến phu thê tôn nhi chịu khổ. chuyện đáng giận nhất ở đó! Điều khiến căm phẫn nhất chính là nàng xúi giục Tề Thọ, lôi kéo cả đứa trẻ ân oán cá nhân giữa hai chúng !”
Một tràng tố cáo vang lên, Tĩnh Vương phi nghiến răng nghiến lợi, cảm xúc mãnh liệt đến mức trông nàng cứ như thể chịu một nỗi oan khuất kinh thiên động địa.
Diêu Phẩm Nhàn sai, nhưng chỉ mặt gọi tên ngay mặt Thái hậu, nàng cũng thể cứ thế mà im. Vì , nàng từ tốn dậy, thần sắc điềm tĩnh.
Thái hậu nghiêm nghị nàng một cái, mới sang Tĩnh Vương phi, hỏi: “Ngươi Ngụy Vương phi gì?”
Tĩnh Vương phi liền thêm mắm dặm muối, kể chuyện ngày hôm đó ở Từ Ninh Cung, như thể tận mắt chứng kiến, tận tai thấy Diêu Phẩm Nhàn xúi giục Tề Thọ như thế nào. Không những , nàng còn thao thao bất tuyệt về việc mấy ngày qua vợ chồng khổ sở dạy dỗ con , đổ hết lên đầu Diêu Phẩm Nhàn, cứ như thể Tề Thọ ngang bướng, khó dạy dỗ tất cả đều do nàng gây .
Nghe xong, Thái hậu sang Diêu Phẩm Nhàn, hỏi thẳng: “Có chuyện ?”
Diêu Phẩm Nhàn ngay bên cạnh Tĩnh Vương phi, cúi đầu đáp lời: “Hồi bẩm Thái hậu, những gì vương tẩu cũng hẳn là chuyện lạ, nhưng vương tẩu trách nhầm tôn tức . Tề Thọ hôm đó khi trở về cứ quấn lấy vương và vương tẩu, chịu rời , do tôn tức xúi giục.”
“Không ngươi thì còn ai đây?”
Thấy Diêu Phẩm Nhàn phủ nhận , Tĩnh Vương phi càng thêm đắc ý, lập tức thẳng lưng, còn bộ tịch nữa, thậm chí trông như xắn tay áo mà tranh cãi ngay tại chỗ.
Diêu Phẩm Nhàn buồn đôi co, chỉ đợi Thái hậu lên tiếng hỏi rõ đầu đuôi, lúc nàng mới chậm rãi kể sự việc một cách rành mạch.
“Chẳng qua chỉ là lời trẻ con với mà thôi, vương tẩu hà tất lớn chuyện đến mức ?”
Giọng của nàng vẫn nhẹ nhàng, phong thái vẫn đoan trang điềm tĩnh, đối lập với bộ dạng kích động của Tĩnh Vương phi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-19.html.]
“Vương tẩu vốn là rộng lượng, tính toán với trẻ con? Đồng ngôn vô kỵ*, chẳng ?”
*Đồng ngôn vô kỵ (同言無忌) là một thành ngữ Hán Việt, nghĩa đen là "lời trẻ con cần kiêng kỵ". Câu thường dùng để chỉ lời ngây thơ, vô tư của trẻ nhỏ, ràng buộc bởi lễ nghi quy tắc xã hội. Đồng thời, nó cũng hàm ý rằng những lời trẻ con đôi khi nên quá coi trọng trách cứ.
Tĩnh Vương phi vốn đang giận đến mức suy nghĩ gì, nhưng khi Diêu Phẩm Nhàn, đột nhiên trong lòng nàng dấy lên một tia hối hận.
So với vẻ bình thản của Ngụy Vương phi, nàng lúc chẳng khác nào một kẻ chật vật, nóng nảy và thua kém về khí thế.
Hơn nữa, một quỳ, một , ngay cả khi tranh luận cũng ngước lên để đối phương, vô tình tạo thế yếu rõ ràng.
Lúc , Tĩnh Vương phi mới thực sự hối hận.
Giá mà nàng lớn chuyện ngay từ đầu, cố tình hành đại lễ mặt Thái hậu, thì rơi thế động thế . Giờ thì , Thái hậu lên tiếng bảo dậy, nàng cũng dám tự ý lên.
Thái hậu xưa nay công bằng, thiên vị ai. Lúc , bà liếc sang Ngụy Vương gia cũng đang mặt trong điện, mới chậm rãi : “Trẻ con năng suy nghĩ cũng là chuyện thường. ngươi là bậc trưởng bối, thấy thì nên nghiêm túc quản giáo.”
Diêu Phẩm Nhàn cúi đầu, cung kính đáp: “Vâng, tôn tức xin tuân theo lời dạy bảo của tổ mẫu.”
Nàng phủ nhận , nếu Thái hậu trách phạt, nàng cũng phản đối.
Diêu Phẩm Nhàn cũng quên giẫm thêm một cú Tĩnh Vương phi. “Nếu tổ mẫu trách phạt tôn tức, tôn tức xin cam lòng nhận phạt. Chỉ là... nếu vương tẩu cảm thấy tôn tức khiến Tĩnh Vương phủ bình an, tẩu từng nghĩ đến ? Năm năm , khi Vương gia ở kinh thành, vương tẩu ngầm đồng ý để Tề Thọ với Khang An bao lời nên ?”
“Khang An hôm đó như , chẳng qua là vì Tề Thọ nhiều nhắc đến chuyện mặt nó. Mà tôn tức khi thấy nhưng ngăn cản, cũng chỉ là vì đau lòng con trai mà thôi.”
“Khang An chẳng qua mới một , vương tẩu cho rằng ảnh hưởng đến sự yên của Tĩnh Vương phủ. Vậy còn những năm , Tề Thọ sự ngầm đồng ý, thậm chí là xúi giục của vương tẩu, khiến Ngụy Vương phủ bao phen bất an?”
Lúc , Tĩnh Vương phi phần đuối lý, nhưng nàng chịu nhận sai, chỉ cứng miệng phản bác: “Ngươi bậy!”
Diêu Phẩm Nhàn vẫn giữ thái độ bình tĩnh, chậm rãi đáp: “Ta bậy , chỉ cần vương tẩu gọi Tề Thọ đến mặt tổ mẫu hỏi một câu là rõ. Ta tin rằng, trẻ con sẽ dối.”
Tĩnh Vương phi tranh luận , lập tức rơi nước mắt. “Tổ mẫu thương ngươi hơn, cho nên ngươi mới dám kiêu ngạo như ! Rõ ràng là ngươi sai, còn cãi chày cãi cối, đảo lộn trắng đen. Ta xưa nay giỏi ăn như ngươi, nên hôm nay chỉ đành chịu thiệt mà nuốt cục tức thôi.”
Diêu Phẩm Nhàn chỉ hừ lạnh trong lòng. Không cãi thì lăn , cũng chỉ Tĩnh Vương mới chịu kiểu của nàng .
Thái hậu đau đầu, bèn phất tay dứt khoát: “Chuyện hôm nay đến đây thôi, cả hai đều .”
Giọng bà trở nên nghiêm nghị, bày rõ uy quyền của Thái hậu: “Ta , hai các ngươi tranh đấu thế nào quản. nếu ảnh hưởng đến Ngụy Vương, Tĩnh Vương, hoặc sứt mẻ tình cảm của Khang An và Tề Thọ, thì cứ chờ xem ai gia đ.á.n.h các ngươi .”
Diêu Phẩm Nhàn thấy Thái hậu thực sự tức giận, vội vàng quỳ xuống nhận , còn nghiêm túc hứa hẹn sẽ tái phạm, sợ rằng Thái hậu nổi nóng thêm thì .
Tĩnh Vương phi thấy cũng đành dập đầu nhận tội theo.
Thái hậu mất hết hứng thú, phất tay đuổi cả hai ngoài.
Tĩnh Vương phi nữa, nhưng vẫn chịu dậy ngay, chỉ phụng phịu với Thái hậu: “Tổ mẫu thương Ngụy Vương phi như , nhưng tôn tức thấy nàng bây giờ lợi hại quá , còn cần gì đến tôn tức nữa? Cuối tháng sắp đến yến tiệc thưởng hoa do Hoàng hậu nương nương tổ chức, tôn tức chuẩn hơn nửa năm, xin tổ mẫu đừng bắt tôn tức nhường vị trí cho nàng.”
Thái hậu: “……”
Diêu Phẩm Nhàn: “?”
***
Sau khi trở về phủ, Tĩnh Vương phi càng nghĩ càng cảm thấy hôm nay quá chật vật. Vì , đợi đến khi Tĩnh Vương hồi phủ, nàng lóc ầm ĩ một trận, khăng khăng rằng nếu ngay cả Ngụy Vương phi cũng thừa nhận, thì nhất định đòi công bằng cho nàng.
Tĩnh Vương phiền đến mức đau đầu, liền chạy tìm Ngụy Vương bàn chuyện.
đến để bênh vực vợ , mà là cảm thấy nếu hai chị em dâu cứ đối đầu mãi thì cách . Vậy nên đề nghị Ngụy Vương cùng hòa giải, sắp xếp một bữa cơm sáu gồm cả hai và hai đứa nhỏ, hy vọng thể khiến hai nàng giảng hòa.
Ngụy Vương cũng phản đối, liền đồng ý.
Cả hai còn giao hẹn rằng, khi trở về, mỗi khuyên vợ , tránh để đến lúc đó cãi ngay tại bàn tiệc.
Tĩnh Vương thì chỉ ôm đầu thở dài. Hắn hiểu quá rõ tính khí vợ , bảo nàng giảng hòa với Ngụy Vương phi, e rằng nếu Ngụy Vương phủ phái kiệu tám nâng đến mời đàng hoàng, thì nàng sẽ chịu .
Trái , Ngụy Vương vô cùng tự tin. Hắn quá hiểu tính vợ , và tin chắc chuyện chẳng đáng gì.
Diêu thị nữ nhà , giờ vẫn đoan trang hiền thục, thông tình đạt lý mà.
—------------------------------------
Tác giả lời :
Nhàn Nhàn: “Vương gia, ngài việc gì ? Chuyện của phụ nữ, khuyên ngài bớt lo.”
Tĩnh Vương phi: “Bênh thì , nhưng bảo giảng hòa? Không bàn nữa!”