Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:37:54
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Hữu Bình nhận lệnh tạm thời Lâm Thành, Tịnh Châu một chuyến. Sau khi từ trong cung trở về vương phủ, như thường lệ thẳng đến thư phòng, mà lập tức hướng về nội viện.

Diêu Phẩm Nhàn tin cũng ngạc nhiên. Hắn là quân nhân, đừng đột ngột phụng chỉ rời kinh Lâm Thành, dù lập tức dẫn binh biên cương đ.á.n.h trận cũng là chuyện thường.

"Vậy Vương gia khi nào trở về?"

Diêu Phẩm Nhàn quân vụ là cơ mật, tiện hỏi, mà hỏi thì cũng sẽ , nên chỉ chọn câu thể hỏi: "Là ba, năm ngày sẽ về, mất mười ngày, nửa tháng?"

dù hỏi cũng chẳng ích gì, bởi lẽ ngay cả Ngụy Vương cũng đáp án chính xác.

"Ngắn thì ba, năm ngày, lâu thì nửa tháng."

Diêu Phẩm Nhàn gật đầu, tỏ vẻ hiểu, hỏi tiếp: "Khi nào xuất phát?"

Ngụy Vương đáp gọn: "Hoàng Thượng ban chỉ, lập tức lên đường."

"Vâng."

Diêu Phẩm Nhàn đáp một tiếng dậy: "Vậy thần sẽ lập tức chuẩn hành trang cho Vương gia."

Nàng : "Thời gian gấp gáp, e là khó mà chuẩn chu . Nếu gì sơ suất, mong Vương gia đừng trách."

Ngụy Vương tất nhiên để bụng, chỉ khẽ gật đầu: "Làm phiền Vương phi."

Hắn tuy xuất tôn quý, nhưng loại công t.ử quen sống trong nhung lụa. Từ khi còn niên thiếu nhập ngũ, từng cùng binh sĩ ăn chung ngủ chung. Vì , đối với ăn mặc chi phí sinh hoạt, cũng quá cầu kỳ.

Diêu Phẩm Nhàn hiểu rõ tính . Biết thời gian gấp rút, tiện trì hoãn, nàng chỉ chọn những vật dụng thiết yếu để chuẩn . Sau khi thu xếp xong, nàng xách theo tay nải gọn nhẹ bước , đưa cho .

Ngụy Vương đưa tay nhận lấy, hình cao lớn lặng mặt nàng, cúi mắt nàng chăm chú.

Bấy lâu nay, hai chung sống thì ít, xa cách thì nhiều. Thành năm năm, ngày thực sự ở bên thể đếm đầu ngón tay. Thậm chí, thời gian năm năm rời rạc đó còn bằng hơn một tháng hồi kinh .

giờ khác. Sau hơn một tháng sống những ngày như phu thê bình thường, tình cảm ít nhiều cũng chút gắn kết. Nay xa một thời gian, vẫn đôi lời .

"Bổn vương sẽ sớm về. Nếu trong kinh chuyện gì, cứ thư cho ."

Diêu Phẩm Nhàn quá bận tâm. Dù cũng chỉ nửa tháng mà thôi. Xa nửa tháng, nàng cũng c.h.ế.t . Huống hồ, dạo gần đây hầu hạ vất vả quá, cứ coi như nửa tháng là thời gian nghỉ ngơi.

"Vương gia yên tâm. Người ở nhà, thần sẽ chăm lo vương phủ chu ."

Chợt nghĩ đến con trai, Diêu Phẩm Nhàn ngước , hỏi: "Vương gia vội thế , thần gọi Khang An tới từ biệt ?"

"Không cần."

Chu Hữu Bình lập tức từ chối, chút do dự: "Cứ để nó yên tâm theo học hành, đừng để chuyện phân tâm."

"Cũng ."

Diêu Phẩm Nhàn nhẹ gật đầu.

Tuy hai thành năm năm, nhưng rốt cuộc giống những cặp phu thê bình thường bên suốt quãng thời gian . Vì , khi chia tay, ngoài đôi câu quan tâm mang chút xa lạ, những lời tình tứ âu yếm, cả hai đều ai .

Diêu Phẩm Nhàn đích tiễn phu quân cửa, ngờ trùng hợp gặp xe ngựa của Diêu phủ ngay cổng vương phủ.

Nàng đương nhiên quên hai ngày tổ mẫu - Diêu gia lão thái thái - gửi thiệp mời. Chỉ là nghĩ tới, trong một ngày mười hai canh giờ, bọn họ đến sớm cũng đến muộn, đúng lúc Vương gia xuất phát mà ghé qua. Hơn nữa, còn gặp ngay cửa.

Diêu Phẩm Nhàn khỏi cảm thán - Diêu Phẩm Nghiên quả nhiên xứng danh nữ chính trong sách, hào quang chiếu rọi khắp nơi. Còn Vương gia, vị nam phụ , xem vẫn duyên với nàng .

Nếu , một là phụ nữ hòa ly, một thê thất, theo lý mà cơ hội chạm mặt ít càng ít. Diêu Phẩm Nghiên mới hồi kinh bao lâu? Chỉ tùy tiện ngoài một chuyến, thể đụng trúng Vương gia.

Dẫu , Diêu Phẩm Nhàn lúc thấu chuyện. Nàng quan tâm hai họ duyên thế nào, chỉ cần vị trí Ngụy vương phi của nàng đe dọa là đủ.

Còn chuyện thực sự chôn giấu bóng hình Diêu Phẩm Nghiên trong lòng , yêu mà chẳng thể , lặng lẽ chịu đựng nỗi khổ tương tư … tất cả, nàng đều bận tâm.

Tiểu Ngũ đúng, lo nghĩ quá nhiều chỉ hại , nàng hà tất tự dày vò chính ?

Hủy hoại bản chỉ khiến đau lòng, còn kẻ thù thì hả hê.

Hiểu rõ tất cả, Diêu Phẩm Nhàn dù sớm nhận nhân duyên giữa Diêu Phẩm Nghiên và Vương gia là mệnh định sẵn, nàng cũng chẳng để trong lòng. Chỉ liếc mắt xe ngựa bậc thềm, chủ động lên tiếng với Vương gia: "Là xe ngựa của tổ mẫu, mẫu và tỷ tỷ thần . Hai ngày , các nàng gửi thiệp, hôm nay sẽ tới thăm."

Chu Hữu Bình xong chỉ gật đầu, tỏ vẻ .

Hắn xưa nay luôn kính trọng Diêu gia, nếu tình cờ gặp mặt, tất nhiên thể chào hỏi.

, dừng vài bước, đợi đến khi xe ngựa Diêu gia dừng hẳn, ba vị nữ quyến xuống xe xong, mới chậm rãi bước xuống bậc thềm, tiến về phía họ.

cũng tiến quá gần, chỉ dừng cách họ vài bước.

Bên , ba Diêu gia cũng bất ngờ kém. Họ từng nghĩ sẽ chạm mặt Ngụy vương ngay cổng vương phủ.

Trong lòng cả ba đều đầy nghi hoặc, Ngụy vương họ sẽ đến, nên cố ý đón .

Lão thái thái thoáng ngạc nhiên sửng sốt, thậm chí gương mặt còn chút vui mừng rõ hàm ý. Nhìn thấy biểu cảm , Diêu Phẩm Nhàn đoán tâm tư của bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-24.html.]

Nàng nhạt, đơn giản: "Tổ mẫu tới thật khéo, Vương gia đang định ngoài."

Ngụy vương cũng gật đầu, : "Bổn vương ở phủ mấy ngày tới, lão nhân gia cùng phu nhân thể thường xuyên đến bầu bạn với vương phi."

Câu "lão nhân gia" đương nhiên là chỉ lão thái thái. chữ "phu nhân", bao gồm Diêu Phẩm Nghiên , là điều đáng suy ngẫm.

Diêu Phẩm Nhàn lặng một bên, âm thầm quan sát ánh mắt giữa Vương gia và Diêu Phẩm Nghiên. Chỉ thấy cả hai như đang kiêng dè điều gì, ai ai, lúc nàng mới khẽ nhíu mày, thu hồi ánh mắt dò xét.

Bên , lão thái thái nhận hiểu lầm, sắc mặt chút hổ, nhưng nhanh lấy phong thái, vội đáp lời: "Lão tuân mệnh Vương gia."

Ngụy vương : "Lão nhân gia khách khí , ngài là trưởng bối, cần câu nệ với bổn vương như thế."

Gặp mặt, chào hỏi xong, Ngụy vương cũng lý do để ở lâu hơn. Hắn xoay dặn dò Diêu Phẩm Nhàn đôi câu, đó liếc mắt hiệu cho mã phu* dắt ngựa .

*Mã phu (馬夫) nghĩa là chăm sóc và điều khiển ngựa, thường là đ.á.n.h xe ngựa hoặc chuyên trông coi, chăn dắt ngựa.

Mã phu hiểu ý, nhanh ch.óng dẫn ngựa tới. Ngụy vương nhẹ nhàng tung lên yên, cầm lấy dây cương.

Con ngựa xoay quanh tại chỗ hai vòng, sự điều khiển của , lập tức phi nhanh mà .

Ngay đó, tiếng vó ngựa lộp cộp vang lên dồn dập. Những tùy tùng theo cũng nhanh ch.óng thúc ngựa rời . Một hàng ngựa, như mũi tên rời cung, chỉ trong chớp mắt xa.

Diêu Phẩm Nghiên vẫn luôn nép lão thái thái, dám Ngụy vương dù chỉ một .

Chỉ đến khi bóng khuất xa, nàng mới khẽ nâng mắt, lặng lẽ theo phương hướng rời .

Diêu Phẩm Nhàn thu hết sắc mặt của Diêu Phẩm Nghiên mắt, nhưng gì, chỉ mời ba phủ trò chuyện.

Nàng sai nô tỳ đưa ba phòng khách , còn bản thì nội viện.

Gặp khách lễ nghi của gặp khách. Vì , khi trở về nội viện, Diêu Phẩm Nhàn liền sai nô tỳ giúp nàng đổi trang phục và trang điểm .

Ngồi gương trang điểm, ánh mắt nàng chợt dừng cây trâm châu Vương gia tặng hôm .

Ban đầu, nàng thấy cây trâm quá diễm lệ, đủ trang nhã, nên dù nhận lấy nhưng từng nghĩ sẽ đeo bất cứ dịp nào, cũng chẳng phối với y phục nào cho phù hợp.

hôm nay là cơ hội thích hợp.

Đây là món trang sức đang săn đón nhất ở Phấn Trang Các trong thời gian gần đây, xem như bảo vật trấn tiệm, là vật báu vô giá. Nếu chỉ tiền mà phận, e rằng thể mua .

Nàng đ.á.n.h cược một phen, đ.á.n.h cược rằng Diêu Phẩm Nghiên từng thấy cây trâm rõ lai lịch của nó.

Thật , trâm càng phù hợp với khí chất của Diêu Phẩm Nghiên - càng tôn lên vẻ yêu kiều, quyến rũ của nàng .

Diêu Phẩm Nhàn hiểu rõ Diêu Phẩm Nghiên. Nàng , chỉ cần Diêu Phẩm Nghiên thấy cây trâm , chắc chắn nàng sẽ thích.

"Lấy cây ."

Ngay lúc Thanh Cúc đang chọn trang sức cho Diêu Phẩm Nhàn, nàng chủ động chỉ cây trâm châu.

Thanh Cúc chút bất ngờ. Dù cây trâm do Vương gia tặng, nhưng hợp với phong cách mà vương phi luôn yêu thích. Hầu hạ vương phi bao năm, Thanh Cúc hiểu rõ điều . Nàng vốn nghĩ nếu bất đắc dĩ, vương phi sẽ đeo cây trâm .

ngẫm , nàng bỗng chốc hiểu tất cả.

cũng là Vương gia tặng.

hôm nay cũng gặp lão thái thái và đại cô nương.

"Vâng, nô tỳ lập tức giúp nương nương cài lên." Thanh Cúc vui vẻ đáp.

lúc Diêu Phẩm Nhàn đang nghĩ đến một chuyện khác - giá trị sức khỏe của nàng đạt 90. Chỉ cần thêm 10 điểm nữa, nàng sẽ thành nhiệm vụ.

Theo như nội dung trong sách, tuổi thọ của nàng chỉ còn hơn một năm. Dù hơn một năm quá ngắn, nhưng cũng chẳng dài lâu. Nếu thể sớm thành nhiệm vụ giá trị sức khỏe, nàng vẫn hy vọng thể nhanh ch.óng bước nhiệm vụ kéo dài tuổi thọ, giữ lấy mạng sống của .

Quả nhiên, đúng như Diêu Phẩm Nhàn dự liệu - Diêu Phẩm Nghiên từng thấy cây trâm .

Bởi vì ngay khoảnh khắc nàng xuất hiện mặt đối phương, âm thanh quen thuộc liền vang lên trong đầu: [Đinh ~ Giá trị sức khỏe +5]

Diêu Phẩm Nghiên đương nhiên thấy cây trâm .

Vài ngày , khi dạo phố, nàng trúng nó tại Phấn Trang Các. Khi , nàng mua, nhưng dù chưởng quầy đối xử khách khí đến , cũng viện đủ trăm lý do để từ chối bán cho nàng .

Diêu Phẩm Nghiên lớn lên ở kinh thành, dĩ nhiên rõ Phấn Trang Các là nơi thế nào. Người thể nơi đó, giàu sang thì cũng quyền quý. Chưởng quầy nhất định cảm thấy phận của nàng xứng với cây trâm , nên mới tìm cách ngăn cản.

Từ nhỏ đến lớn, nàng từng nhún nhường cầu xin ai. nàng thực sự thích cây trâm . Hôm , nàng bất đắc dĩ, đành dùng lời lẽ ngọt ngào lấy lòng chưởng quầy. Thế nhưng, dù hạ thấp lòng tự trọng, nàng vẫn thứ .

Lúc đó, nàng chỉ đành bỏ qua, để trong lòng. ngờ, lúc thấy nó. Thứ mà nàng hao hết tâm tư cũng thể , dễ dàng cài đầu nhị . Thật lòng mà , giờ phút , lòng nàng trống rỗng, hụt hẫng.

Cũng vì mà nàng càng ý thức năm đó phạm sai lầm lớn đến nhường nào. Chính vì sai lầm của năm đó, nàng trả giá bằng cả cuộc đời .

Năm đó, nàng xem trọng phận vương phi. Mà bây giờ, chỉ với phận , nhị thể dễ dàng sở hữu những thứ mà nàng từng tha thiết ước mong nhưng thể chạm tới.

 

 

Loading...