Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 32

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:38:52
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương gia thư cho nàng ngắn gọn, chỉ vài câu đơn giản bảo nàng nghỉ ngơi cho , giữ gìn sức khỏe. Ngoài , còn rằng thể sẽ mất thêm vài ngày nữa mới về kinh, dặn nàng ở nhà cần lo lắng.

Diêu Phẩm Nhàn hề bất ngờ. Bức thư hề mang theo chút tình cảm nào, đúng như phong cách của Vương gia mà nàng quen thuộc.

Đọc xong thư, Diêu Phẩm Nhàn suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định sẽ thư hồi đáp.

Trước đây, mỗi khi gửi thư về kinh, nàng luôn lập tức thư hồi âm ngay. nào cũng , khi nhận thư của nàng, cũng vội trả lời, khi đến vài tháng nàng mới nhận hồi âm từ .

Lần , nàng cũng điều tương tự - dùng chính thái độ mà từng đối với nàng để đáp .

hỏi, nàng cũng sẵn lý do và cái cớ hợp lý.

Nàng bệnh nặng như , thể kịp thời thư hồi đáp thì gì sai?

Nếu thật sự trách cứ chuyện , thì chính mới là phong độ.

Có lẽ nhờ bài học từ lóc và náo loạn đây, khi quyết định , nàng hề cảm thấy hoảng hốt lo lắng.

Mọi chuyện đều đấy, cứ như thể đây là điều hiển nhiên .

Cũng chính lúc , nàng mới nhận bản thật quá ngốc. Lúc nào cũng đặt Vương gia lên hàng đầu, nhưng cuối cùng nàng nhận gì chứ?

Trước khi yêu khác, nhất định yêu bản .

Sau khi hạ quyết tâm, Diêu Phẩm Nhàn liền đưa giấy b.út cho Thanh Cúc cất hộp khóa , còn lá thư thì nàng tạm thời để sang một bên.

Nàng khép mắt , dựa chiếc gối mềm mà dưỡng thần, trong lòng suy nghĩ xem nên đối phó thế nào với những kẻ trong Diêu gia - những kẻ đang mong chờ nàng c.h.ế.t để thể đưa Diêu Phẩm Nghiên thế vị trí của nàng.

Trong khi đó, Diêu Trọng Hòa quả thực tìm Hứa thái y để hỏi thăm tình hình.

Khi Hứa thái y khám bệnh cho Diêu Phẩm Nhàn, đúng lúc đó cũng là thời điểm nàng suy yếu nhất. Biết rằng đến hỏi là cha ruột của Ngụy Vương phi, Hứa thái y cảm thấy cần giấu diếm điều gì, liền thành thật thuật bộ tình trạng của nàng cho Diêu Trọng Hòa.

Sau khi xong, sắc mặt Diêu Trọng Hòa trở nên trầm trọng.

Ông im lặng lâu, đó mới lên tiếng hỏi Hứa thái y: “ vài ngày đó, khi gặp nó, nó vẫn còn khỏe mạnh. Tại chỉ trong một thời gian ngắn như , bệnh tình trở nên nghiêm trọng như ?”

Hứa thái y thở dài, trong lòng khỏi tiếc nuối khi thấy Ngụy Vương phi tuổi còn trẻ mà bệnh nặng đến mức .

ông dám suy đoán lung tung, chỉ sự thật. Còn những điều khác, ông cũng rõ.

“Chuyện ... Hạ quan tường tận. Hạ quan chỉ phụ trách bắt mạch và khám bệnh, những chuyện khác rõ.”

Hứa thái y suy nghĩ một lúc, cân nhắc kỹ mới quyết định kể cho Diêu đại nhân vài chuyện xảy trong cung cách đây lâu.

“Vài ngày , Lục thất gia của phủ Quốc công thương ở chân trong cung, chắc hẳn Diêu đại nhân cũng qua?”

Chuyện Lục hất gia thương xảy trong bữa tiệc thưởng hoa do Hoàng hậu tổ chức. Hôm đó, nhiều quyền quý và quan viên cấp cao triệu cung dự tiệc. Dù Diêu gia tên trong danh sách mời, nhưng Diêu Trọng Hòa là khéo léo triều, cũng phong thanh một chút về việc .

“Ta qua, nhưng rõ chi tiết. Hứa thái y là ngự y bên cạnh Hoàng thượng, chắc hẳn rõ chuyện gì xảy ?”

Hứa thái y cân nhắc một lúc, quá nhiều, nhưng cuối cùng vẫn kể chuyện Ngụy Vương phi tiến cung dâng Băng Ti Thảo.

“Nói thì chúng đều là quan viên trong triều, nên tin những chuyện kỳ quái. , sự việc thực sự chút kỳ lạ. Ngày hôm , tại Từ Ninh cung của Thái hậu, hạ quan còn gặp Vương phi nương nương. Khi đó, sắc mặt nàng hồng hào, tinh thần vui vẻ, dấu hiệu bệnh tật. Vậy mà ngay hôm , nàng đột nhiên ngã bệnh nặng, đến mức thể xuống giường.”

Diêu Trọng Hòa khẽ mím môi, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên vẻ khó tin.

Ông im lặng hồi lâu mới chậm rãi lên tiếng: “Ý của ngươi là... nó đắc tội ai đó?”

Hứa thái y lập tức ngắt lời ông : “Diêu đại nhân, hạ quan còn việc bận, xin cáo từ.”

Diêu Trọng Hòa là tinh ý, lập tức hiểu vấn đề. Ông hỏi thêm nữa, chỉ ôm quyền : “Đa tạ.”

Nhận sự ám chỉ từ Hứa thái y, trong lòng Diêu Trọng Hòa bắt đầu nảy sinh nghi ngờ.

Dù Hứa thái y rõ, nhưng ông cũng đoán rằng chuyện lẽ liên quan đến Băng Ti Thảo mà Phẩm Nhàn dâng lên trong cung. Có thể nàng vô tình đắc tội một nhân vật quan trọng nào đó, khiến bệnh tình đột nhiên trở nặng, đến mức t.h.u.ố.c thang cũng tác dụng.

***

Sau khi trở về, Diêu Trọng Hòa liền kể những gì từ Hứa thái y cho mẫu .

Tất nhiên, ông nhắc đến những suy đoán liên quan đến thần quỷ, vì sợ mẫu lo lắng. Ông chỉ rằng Hứa thái y xác nhận bệnh tình của Vương phi thực sự nguy kịch.

Nghe con trai xong, lão thái thái càng tin chắc suy đoán của .

Tâm trạng bà chút kích động, nhưng bà nên để lộ điều đó, liền cố gắng kiềm chế.

“Tốt, .”

Sắc mặt bà vẫn nghiêm nghị, hề bộc lộ bi thương, chỉ chậm rãi : “Những ngày tới, sẽ thường xuyên đưa Nghiên Nhi đến Ngụy Vương phủ. Vào thời điểm , chắc hẳn nó sẽ hy vọng ở bên cạnh .”

Diêu Trọng Hòa vẫn giữ vẻ mặt trầm ngâm.

So với tính mạng của con gái, lẽ thứ ông quan tâm hơn chính là tiền đồ của bản và tương lai của Diêu gia.

Nếu con gái thật sự phúc mỏng, hương tiêu ngọc vẫn*, thì quan hệ giữa Diêu gia và Ngụy vương phủ cũng sẽ dần phai nhạt.

*Hương tiêu ngọc vẫn: Ý chỉ con gái trẻ trung bạc mệnh, khi tuổi còn xuân.

Ngụy vương vẫn còn trẻ, nhất định sẽ tục huyền* (*tái hôn). Khi đó, sẽ một tân vương phi, một tân vương t.ử, mà e rằng sẽ còn cận với Diêu gia như nữa.

Nghĩ đến đây, lòng Diêu Trọng Hòa nhất thời rối bời. Thậm chí ông còn quên mất rằng, lúc đáng ông nên quan tâm con gái của một chút.

Là Đại Lý Tự Khanh, công vụ của ông cũng nhẹ nhàng. Ông nán lâu ở sân viện của lão thái thái, chỉ trò chuyện một chút rời .

Chờ Diêu Trọng Hòa , sắc mặt nghiêm nghị của Diêu lão thái thái mới thoáng thả lỏng một chút.

sang cháu gái lớn của , Diêu Phẩm Nghiên, vẫn luôn ở bên bà, chậm rãi : “Giờ chuyện là ý trời. Con và cũng tình thâm, mấy ngày con vất vả một chút, cùng thường xuyên đến Ngụy vương phủ. Bất kể thế nào, nàng vẫn là ruột của con, các con cùng chung một phụ .”

Nói xong, lão thái thái cầm lấy tay Diêu Phẩm Nghiên, nhẹ nhàng vỗ về.

Những lời của lão thái thái hàm ý sâu xa, Diêu Phẩm Nghiên hiểu rõ.

Giờ phút , nàng rũ mắt, cúi đầu, ai biểu cảm gương mặt, nàng đang suy nghĩ gì. Chỉ thấy nàng vô cùng ngoan ngoãn, lão thái thái bảo nàng cần mẫn đến Ngụy vương phủ, nàng cũng nhẹ nhàng gật đầu đồng ý.

lúc , Diêu Phẩm Nghiên đột nhiên nhớ đến một chuyện của kiếp

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-32.html.]

Ở kiếp , nhị của nàng quả thực đoản mệnh.

Trong thư từ qua với tổ mẫu, bà thể nàng ngày một yếu , suốt ngày liệt giường, t.h.u.ố.c thang cũng vô dụng.

Vài ngày , nàng còn đang thắc mắc, tại khi trọng sinh, tình trạng của nhị khác ?

Bây giờ xem , lẽ cuối cùng cũng thoát khỏi kiếp nạn

***

Diêu Phẩm Nhàn ngờ rằng Tĩnh vương phi tự đến Ngụy vương phủ thăm nàng.

Mấy năm nay, hai bọn họ luôn âm thầm so đo với , nhưng ai từng bước chân đến phủ của .

Ngay cả hôm , khi nàng chủ động bắt tay giảng hòa trong Từ Ninh cung, nàng cũng hiểu rõ Tĩnh vương phi - đồng ý giảng hòa, cũng nhất định giữ thái độ xa cách một thời gian mới chịu.

Nàng thể dễ dàng tin lời giảng hòa của khác?

Thế nhưng hôm nay, Tĩnh vương phi đích đến tận cửa.

Tĩnh vương phi bước nội tẩm thấy Diêu Phẩm Nhàn liên tục dùng ánh mắt dò xét , nàng dứt khoát thừa nhận: “Được , là Thái hậu bảo đến.”

Thái hậu nàng bệnh nặng, dặn nàng - với tư cách là vương tẩu - nên chủ động đến thăm hỏi.

Ban đầu, nàng tin bệnh tình nghiêm trọng đến thế.

Mới hôm còn thấy nàng tràn đầy sức sống, giống bệnh chút nào.

Nàng chỉ nghĩ rằng tổ mẫu cưng chiều Diêu Phẩm Nhàn, tìm cớ ép nàng đến Ngụy vương phủ nên mới quá lên mà thôi.

Thế nên dù đến, trong lòng nàng vẫn chút miễn cưỡng.

khi thấy gương mặt tái nhợt của Diêu Phẩm Nhàn, nàng yếu ớt giường, nàng kìm mà mềm lòng.

Rõ ràng mấy ngày vẫn còn khỏe mạnh, tại giờ thành thế ?

Dù là diễn trò cho Diêu gia xem, cũng thật giống mới .

Diêu Phẩm Nhàn cố ý xuống giường, để tăng thêm cảm giác yếu ớt.

Nhờ chút sức khỏe còn sót , sắc mặt nàng lúc khá hơn nhiều. nàng lo rằng trông quá khỏe sẽ khiến bà cháu Diêu gia nghi ngờ, nên tranh thủ lúc bọn nha chú ý, nàng lén dặm thêm chút phấn trắng, khiến sắc mặt càng thêm tiều tụy.

“Kệ , ngươi đến, vui.”

Nằm giường, Diêu Phẩm Nhàn yếu ớt , giọng mềm mại, vô lực.

Tĩnh vương phi nghĩ nghĩ, cuối cùng cũng buông kiêu ngạo xuống, chủ động xuống mép giường, hỏi: “Sao ngươi thành thế ?”

Diêu Phẩm Nhàn thở yếu ớt, như thể chuyện cũng tốn sức.

Chỉ đôi mắt nàng vẫn trong suốt, vô cùng .

“Không … Đột nhiên liền ngã bệnh… Cũng do đây ngươi tức giận …”. Nàng còn quên châm chọc Tĩnh vương phi.

Tĩnh vương phi: “……”

Nàng cố gắng giữ nụ mặt, tự nhắc nhở rằng Diêu Phẩm Nhàn là bệnh, nên chấp nhặt.

“Thái y thế nào? Ngươi uống t.h.u.ố.c đúng giờ ?”

“Uống .”

Diêu Phẩm Nhàn đáp nhẹ nhàng, “Thái hậu mỗi ngày đều đến giám sát , ngay cả khi buổi tối bà hồi cung, cũng để một ma ma tin cậy trông chừng. Một ngày ba t.h.u.ố.c, nếu uống đúng giờ, bà sẽ lập tức ngay.”

Thật , những thứ t.h.u.ố.c chẳng tác dụng gì với nàng.

nàng cũng thể hồi phục quá nhanh, nếu , chẳng sẽ khiến nghi ngờ ?

Thế nên, t.h.u.ố.c vẫn uống.

Những viên t.h.u.ố.c nào thể lén bỏ , nàng đều bỏ. Còn những viên thể giấu , nàng đành nhắm mắt uống.

“Nghe lời thái y, uống t.h.u.ố.c đúng giờ thì sẽ .”

Tĩnh vương phi nàng yếu ớt như , trong lòng cũng chút lo lắng.

“Chờ ngươi khỏi bệnh, vẫn đấu với ngươi một trận.”

Diêu Phẩm Nhàn khẽ : “Yên tâm , nhất định sẽ khỏe .”

Tĩnh vương phi vẫn cảm thấy gì đó .

Bên ngoài nha bẩm báo: “Diêu lão thái thái và Diêu đại cô nương đến.”

Diêu Phẩm Nhàn yếu ớt mỉm , : “Để họ .”

Ngay lúc bà cháu Diêu gia bước nội tẩm, nàng bỗng sang hỏi Tĩnh vương phi:

“Ta nhớ hình như nhà đẻ ngươi một vị đường , đây vì giữ đạo hiếu mà bỏ lỡ nghị , giờ hẳn là mãn tang ?”

Tĩnh vương phi thoáng giật : “Vũ Dao? Mới mãn tang, ?”

Diêu Phẩm Nhàn khẽ, : “Không gì… Ta thấy nàng đoan trang, nhàn nhã, sinh , tính tình cũng … Ngày mai, ngươi dẫn nàng đến cho xem .”

Tĩnh vương phi gật đầu.

Còn Diêu lão thái thái và Diêu Phẩm Nghiên thì sắc mặt đen như đáy nồi.

—----------------------

Tác giả lời :

Nhàn Nhàn: Xem kìa! Các ngươi quả nhiên ý đồ xa!!!

 

 

Loading...