Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:38:56
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh vương phi tuy là thẳng tính, nghĩ gì nấy, nhưng lời nàng trúng ngay điểm mấu chốt.
Diêu Phẩm Nhàn thầm nghĩ, xem hai bà cháu đúng là quá, ngay cả Tĩnh vương phi - một ngoài - cũng nhận .
, nàng sợ bọn họ quá, chỉ sợ bọn họ gì cả.
Lần nàng giả bệnh mặt bọn họ, chẳng là để họ tin rằng nàng sắp qua khỏi, âm thầm tính toán đưa Diêu Phẩm Nghiên kế phi ?
Bây giờ, những hành động của họ hợp với kế hoạch của nàng.
Chỉ cần bọn họ hành động, nàng thể đảo ngược thế cục, ở vị trí đạo đức tối cao để vạch trần họ. Nếu bọn họ vẫn còn hổ, cũng sẽ dè chừng hơn khi hành sự.
Mặc dù đây là chuyện trong nhà, nhưng Diêu Phẩm Nhàn chẳng hề bận tâm… Dù thì tâm tư xa nàng.
Đừng trách nàng nể tình tỷ , ai bảo đây, dù hôn ước ban đầu là với ai, thì chính Diêu Phẩm Nghiên dứt khoát từ bỏ. Giờ đây, nàng thể hối hận nữa.
Lúc , nàng sợ Ngụy vương c.h.ế.t trận, sợ thành quả phụ, nên chọn gả cho Tề Tu Ngôn. Bây giờ, khi thấy Tề Tu Ngôn , thấy Ngụy vương bình an trở về, nàng vương phi ngày càng vinh hiển, liền hối hận ?
Cờ đ.á.n.h xuống, thể , huống chi đây là cả một đời .
Diêu Phẩm Nhàn cũng giấu diếm Tĩnh vương phi, nàng , nàng cũng chẳng cần giấu nữa, liền thẳng thắn : "Ngươi cũng thấy gì đó ?"
"Chẳng lẽ đoán trúng ?" Tĩnh vương phi vốn chỉ nghi ngờ, cảm thấy hành vi của hai bà cháu phần kỳ quặc nên thuận miệng hỏi. Không ngờ, nàng đoán trúng thật?
Diêu Phẩm Nhàn khẽ, giọng chút lạnh nhạt: "Ngươi nghĩ ngốc đến mức nhận ?"
Trước đây, dù hai từng là đối thủ, đối chọi gay gắt nhiều năm, nhưng ngoại trừ tính cách tranh cường háo thắng, giữa họ cũng chẳng thù hận gì quá sâu. Nay cả hai đều lùi một bước, bắt tay giảng hòa, cũng thể cởi mở mà tâm sự.
Huống hồ, cả hai đều là vương phi, càng dễ đồng cảm với hơn.
Tĩnh vương phi vô thức đặt vị trí của Diêu Phẩm Nhàn mà suy nghĩ. Nếu nàng bệnh nặng giường, còn c.h.ế.t mà nhà đẻ đưa tỷ tỷ đến vương phủ, vẻ chỉ cần nàng c.h.ế.t là thể thế ngay… Chắc chắn nàng sẽ tuyệt giao với nhà đẻ!
Dĩ nhiên, tổ mẫu và mẫu nàng đối với nàng vô cùng , nên chuyện thể xảy .
chỉ cần nghĩ đến tình huống đó thôi, nàng cũng tức giận Diêu Phẩm Nhàn!
"Vậy ngươi tính thế nào?" Tĩnh vương phi hỏi: "Đã , đuổi bọn họ ngoài? Dù giữ thể diện, nhưng với sự khôn ngoan của ngươi, chẳng lẽ cách ngăn Diêu Phẩm Nghiên gặp Ngụy vương ?"
Tĩnh vương phi là hiểu rõ Diêu Phẩm Nhàn nhất, bởi họ đối đầu nhiều năm.
Vậy nên, nàng liền hỏi thẳng: "Ngươi đang tính toán gì đúng ?"
Diêu Phẩm Nhàn cũng giấu giếm, thậm chí còn cần Tĩnh vương phi giúp đỡ.
"Năm đó, chuyện hôn ước giữa Diêu gia và Ngụy vương phủ, chắc ngươi cũng chứ? Năm đó, tổ phụ khi còn nhậm chức ở bên ngoài cứu mạng Ngụy vương. Vì , hai nhà mới hôn ước. Khi , trưởng tỷ của lớn ngang tuổi Ngụy vương, là viên ngọc quý trong tay tổ phụ tổ mẫu, một mối hôn sự như , tất nhiên sẽ dành cho tỷ .”
“ đó, khi chiến tranh giữa Trung Nguyên và Bắc Địch nổ , Ngụy vương lệnh xuất chinh. Lúc , Vương gia còn trẻ, chỉ qua tuổi nhược quán*, mà Bắc Địch tàn bạo, g.i.ế.c ghê tay. Tổ mẫu và trưởng tỷ của đều sợ Ngụy vương c.h.ế.t trận, nên bắt đầu d.a.o động với hôn sự .”
*Tuổi nhược quán là một thuật ngữ trong văn hóa Trung Quốc, dùng để chỉ độ tuổi trẻ, trưởng thành, thường ám chỉ những 20 tuổi, khi mà họ vẫn đủ kinh nghiệm và chín chắn trong cuộc sống. "Nhược quán" nghĩa là qua tuổi trưởng thành, đủ trưởng thành để đảm đương trọng trách.
“Cuối cùng, nhiều cân nhắc, Diêu gia quyết định để trưởng tỷ mạo hiểm. từ bỏ mối hôn sự với Ngụy vương phủ, nên mới lên kế hoạch gả thế."
Diêu Phẩm Nhàn nhạt, giọng điềm tĩnh mà châm biếm: "Hiện tại, Ngụy vương khải trở về, nhờ phúc của Vương gia mà trở nên vinh hiển. Trong khi đó, trưởng tỷ của sống khi thành , hiện tại còn ly hôn… Lão thái thái đau lòng cháu gái, cảm thấy năm đó là kẻ ‘trộm hôn ước’ của nàng . Giờ thấy bệnh nặng, bà liền cho rằng, cơ hội của cháu gái bà đến ."
Những chuyện nội bộ của Diêu gia, Tĩnh Vương phi từ . Vì , khi Diêu Phẩm Nhàn kể , nàng dù khinh thường hành vi của bà cháu nhưng cũng thấy lạ lẫm.
Điều nàng tò mò hơn là Ngụy Vương phi định phản kích thế nào.
"Sau đó thì ?" Tĩnh Vương phi truy hỏi.
"Ngươi cố ý để bọn họ nước lấn tới, tiếp theo ngươi định giải quyết ? Chẳng lẽ ngươi sợ Ngụy Vương thật sự động lòng với Diêu Phẩm Nghiên nữa ?"
Diêu Phẩm Nhàn thầm nghĩ, sợ thì ích gì? Có những chuyện cứ sợ là tránh .
Huống chi, nếu chuyện đó thực sự xảy , chỉ cần ảnh hưởng đến danh dự và vị trí của mẫu t.ử nàng, thì nàng cũng quá bận tâm.
Chỉ là, những lời tiện với Tĩnh Vương phi, nàng chỉ chọn cách bỏ qua, trả lời trực tiếp.
Diêu Phẩm Nhàn tiếp lời Tĩnh Vương phi, mà chỉ tiếp tục về tính toán của : "Bọn họ vốn ý định , giờ thấy ngươi dẫn Vũ Dao đến thăm , sợ rằng khi qua đời, vị trí Ngụy Vương phi sẽ rơi tay Vũ Dao, chắc hẳn đang cuống cuồng lên ."
"..." Tĩnh Vương phi từng nghĩ theo hướng đó.
Diêu Phẩm Nhàn nàng đang nghĩ gì, liền thẳng thắn : "Ngươi, , và cả Vũ Dao, chúng đều suy nghĩ như . Dù đối xử với Vũ Dao hơn khác một chút, thì ngươi cũng chỉ nghĩ lẽ nhận nàng , chứ bao giờ nghĩ đến chuyện khi mất. trong lòng bọn họ quỷ, nên chỉ cần thấy chút dấu hiệu liền lo lắng bất an. Dù chúng chẳng gì cả, cũng đủ khiến bà cháu họ sợ hãi."
"Ngươi đang lợi dụng Vũ Dao ?" Tĩnh Vương phi ngốc, chỉ cần suy nghĩ kỹ liền hiểu ngay.
"Ta thực sự xin ." Diêu Phẩm Nhàn thừa nhận. Dù nàng gì cụ thể để ngoài hiểu lầm, nhưng lúc cố ý nhắc đến Vũ Dao, đúng là dụng ý riêng. Vì , nàng cũng phần sai.
Tĩnh Vương phi nàng một lúc lâu : "Bao gồm cả Vũ Dao, chúng ai nghĩ theo hướng đó. Điều chứng tỏ dù ngươi chút động cơ riêng, cũng quá đáng. bà lão và Diêu Phẩm Nghiên... quả thực phần quá đáng ."
" thực sự thích Vũ Dao, điều đó giả. Nàng chút giống , từ tính cách đến khí chất. Đoan trang, khuôn phép, hiểu lễ nghĩa. Nhìn nàng, cảm giác như thấy bóng dáng chính đây. Vì thế, ngày đó nhắc đến nàng, là vô cớ. Ba năm , gặp nàng một , khi cảm thấy đứa trẻ thiết."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-36.html.]
Tĩnh Vương phi nhân cơ hội : "Đứa nhỏ từ nhỏ mất cha, tuổi còn trẻ mẫu , phía tuy trưởng, nhưng chị dâu ghê gớm. Bây giờ đến tuổi, mà chuyện hôn nhân vẫn định, thật sự đáng thương. Nếu ngươi thực lòng thích nàng, hãy quan tâm nàng nhiều hơn một chút."
Diêu Phẩm Nhàn hỏi: "Nàng một tỷ tỷ lợi hại như ngươi, còn thể bắt nạt ?"
Tĩnh Vương phi hừ nhẹ, híp mắt Diêu Phẩm Nhàn: "Muội trong nhà nhiều lắm, nàng với cũng quá thiết. Hơn nữa, ngươi nàng giống ngươi, thì còn quan tâm gì nữa?" Ý trong lời là: ghét là may, thể thích?
thực , nàng chỉ đang trêu chọc mà thôi.
Tĩnh Vương phi thực sự nghĩ , Diêu Phẩm Nhàn cũng hiểu rõ điều đó. Vì thế, cả hai đều để trong lòng.
Diêu Phẩm Nhàn hứa hẹn: "Nhà đẻ cũng hai ruột, nhưng từ nhỏ thiết. Bây giờ một khác họ, lẽ là duyên phận. Ngươi yên tâm, nhất định sẽ bạc đãi nàng."
Tĩnh Vương phi chớp chớp mắt, nhân cơ hội : "Nếu , hôm nay ngươi cứ nhận nàng nghĩa luôn . Như chỉ thực hiện ngay lời hứa, tránh quỵt nợ, mà nếu nàng đến vương phủ ở vài ngày cũng thể danh chính ngôn thuận."
Lời Tĩnh Vương phi tuy khéo léo, nhưng Diêu Phẩm Nhàn lập tức hiểu ý sâu xa trong đó.
Thực , nàng vốn cũng ý .
Vì , Diêu Phẩm Nhàn trực tiếp sang hô với hầu ngoài phòng: "Đi, gọi Vũ Dao đây."
Chẳng bao lâu, Thôi Vũ Dao đến.
Diêu Phẩm Nhàn vỗ nhẹ vị trí bên cạnh , hiệu cho nàng xuống.
Thôi Vũ Dao đường tỷ của , thấy nàng khẽ gật đầu hiệu, lúc mới rón rén xuống.
Khi nàng yên, Diêu Phẩm Nhàn liền nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng: "Nếu nhận ngươi nghĩa , ngươi thấy thế nào?"
Thôi Vũ Dao giật , vội vàng lắc đầu: "Vũ Dao tài đức gì mà như ? Nương nương đối xử với Vũ Dao như thế, trong lòng Vũ Dao mãn nguyện ."
"Ta đối với ngươi là vì thích ngươi. Ta với tỷ tỷ ngươi, rằng ngươi giống lúc . Ta tuy ruột, nhưng thiết. Nếu ngươi chịu của , nhất định sẽ đối xử với ngươi càng hơn."
Thôi Vũ Dao sang Tĩnh Vương phi.
Tĩnh Vương phi bật : "Ngươi gì? Đây là cơ hội , chẳng lẽ bỏ lỡ?" Rồi nàng tiếp: "Ta nhiều lắm, thiếu một như ngươi. nếu ngươi trở thành của Ngụy Vương phi, nàng nhất định sẽ đối xử với ngươi còn hơn cả ."
Thôi Vũ Dao vốn chỉ là sợ hãi, chứ . Giờ thấy đường tỷ cũng , nàng liền lập tức đáp: "Vũ Dao đa tạ Ngụy Vương phi nương nương ưu ái." Nói xong, nàng cúi hành lễ.
Diêu Phẩm Nhàn liền tháo chiếc vòng ngọc bích cổ tay xuống, nhẹ nhàng đeo cổ tay Thôi Vũ Dao.
"Hiện tại đang bệnh, thể quan tâm ngươi nhiều. Chờ khi khỏe , nhất định sẽ tổ chức một buổi tiệc, để cả kinh thành đều rằng từ nay về , ngươi là của Diêu Phẩm Nhàn ."
Thôi Vũ Dao cảm động đến rơi nước mắt. Từ khi mẫu mất, trong nhà từng ai đối xử với nàng như thế .
Cha đều mất, trong nhà việc đều do trưởng và tẩu tẩu quyết định. Ở cái gia đình đó, nàng chẳng khác nào kẻ ăn nhờ ở đậu. Mỗi câu , mỗi bước trong ngày đều vô cùng cẩn thận, chỉ sợ vô tình phạm rước lấy một trận trách phạt.
Tĩnh vương phi nhẹ nhàng vỗ về bàn tay Thôi Vũ Dao, dịu giọng : "Nếu trong lòng ngươi thực sự cảm kích tỷ tỷ Ngụy vương phi của ngươi, bây giờ báo đáp cũng muộn. Nàng hiện tại đang bệnh, là ngươi dọn sang đây ở vài ngày, tỷ tỷ mà hầu hạ? Nhân tiện, cũng xem như giúp ngươi rời khỏi ngôi nhà đó một thời gian."
Từ khi mẫu qua đời, Thôi Vũ Dao sớm còn chút tình cảm nào với cái gia đình nữa. Nếu thể thoát khỏi đó, nàng đương nhiên vui mừng hơn bất kỳ ai.
"Ta nguyện ý ở hầu bệnh, nhất định sẽ tận tâm chăm sóc Ngụy vương phi nương nương."
Diêu Phẩm Nhàn mỉm : "Ngươi nhận vòng ngọc của , từ nay về hãy gọi là tỷ tỷ ."
"Dạ, tỷ tỷ." Thôi Vũ Dao ngoan ngoãn đáp.
Dù nàng lỗ mãng, nhưng Tĩnh vương phi vẫn lên tiếng nhắc nhở:
"Nếu Ngụy vương mặt, ngươi thể tùy tiện xuất hiện . Chỉ khi nào Ngụy vương ở trong phủ, ngươi mới thể đây."
Lời của nàng hề gay gắt, chỉ nhẹ nhàng : "Ngụy vương giống như tỷ tỷ ngươi dễ chuyện. Thân phận ngài cao quý, địa vị cũng hơn xa tỷ phu Tĩnh vương của ngươi. Nếu ngươi lỡ phạm mặt ngài , chỉ e đến lúc đó chẳng ai thể cầu xin cho ngươi."
Thôi Vũ Dao lập tức gật đầu, nghiêm túc đáp: "Đường tỷ yên tâm, Vũ Dao hiểu rõ."
***
Diêu lão thái thái vốn dĩ trong lòng thập phần đề phòng Thôi Vũ Dao, bà vẫn luôn cảm thấy cô gái về chắc chắn sẽ trở thành mối đe dọa đối với tương lai của Nghiên Nhi.
Nay tin nàng trở thành nghĩa của Ngụy vương phi, hơn nữa còn chuyển đến Ngụy vương phủ ở... Lão thái thái lập tức tức giận đến bốc hỏa.
Trong lòng bà càng chắc chắn, Thôi Vũ Dao tuyệt đối là nhắm vị trí Ngụy vương phi tương lai của Nghiên Nhi mà đến!
Cơn tức giận chỗ phát tiết, lão thái thái chỉ thể trút hết lên Diêu Trọng Hòa.
"Ngươi đúng là sinh một nữ nhi giỏi giang!" Lão thái thái gằn giọng, khuôn mặt giận dữ trở nên dữ tợn: "Tâm cơ của nó thật quá sâu! Thủ đoạn của nó cũng thật quá cao tay! Cho dù sắp c.h.ế.t cũng bày mưu tính kế, quyết để cho tỷ tỷ nó sống yên ! Nghiên Nhi của ở bên ngoài ngày ngày quan tâm hỏi han, mà nó lòng lang sói, nghĩ đến chút tình nghĩa tỷ !"
Diêu Phẩm Nghiên bên trong tấm rèm che, lặng lẽ rõ từng lời của tổ mẫu và phụ .
Nghĩ đến những việc Nhị gần đây, mắt nàng đỏ hoe, từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống…