Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 43

Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:39:03
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngụy Vương: “……” Hắn tin nàng nhận .

nếu nhận , còn cảm nhận rõ ràng, thì vì cớ gì nàng vẫn hành xử như ?

Vương phi của , vốn dĩ ưa mạo hiểm táo bạo. Có thể hiểu rõ hết tính cách nàng, nhưng trong chuyện phu thê, tự cho hiểu nàng ít. Nàng kiểu phụ nữ chủ động, càng chẳng liều lĩnh; phần lớn thời gian, nàng chỉ thích yên tĩnh đó, tận hưởng mà thôi.

Mỗi trêu ghẹo, nàng đều sẽ hổ, ngượng ngùng cúi đầu, dùng tay che mặt để — vẻ mặt ửng đỏ đến đáng yêu , nhớ mãi.

Vậy nên lúc , rõ ràng nàng cảm nhận sự khao khát giữa hai đang bùng cháy, cớ còn cố ý trêu chọc, quyến rũ thêm?

“Cái gì?” Ngụy Vương ngỡ nhầm, hoặc là hiểu sai, nên cẩn thận hỏi một nữa.

“Thần , nơi vẻ nóng. Nhìn thấy trán Vương gia lấm tấm mồ hôi, thần chỉ là lấy khăn tay, Vương gia lau một chút.” Diêu Phẩm Nhàn nghiêm túc lặp lời .

Lần , Ngụy Vương rõ, song từ chối.

Trong phòng và ngoài phòng, nàng dường như là hai khác biệt. Khi ở trong phòng, Vương phi của còn thẹn thùng, nhưng một khi bước ngoài, đối diện với khác, nàng phần chủ động, thậm chí là bám . Ngược , Ngụy Vương thì giống — khi đóng cửa, chuyện thế nào cũng , nhưng ở bên ngoài, vẫn hy vọng thể giữ sự điềm đạm và nghiêm túc cần .

Vì thế, Ngụy Vương nhẹ nhàng đáp: “Không dám phiền Vương phi, để bổn vương tự .”

Ánh mắt Ngụy Vương khẽ rũ xuống, dừng nơi chiếc khăn đỏ thắm đang nàng siết c.h.ặ.t trong tay. ánh chỉ thoáng lướt qua khăn tay một cái chớp mắt, nhanh đó, tầm mắt liền hút lấy bởi những ngón tay mảnh mai, thon dài như lột từ củ hành non trắng nõn, tinh tế mềm mại, tựa ngọc thượng hảo hạng tạc từ dương chi bạch ngọc — bóng loáng, thanh thoát, quyến rũ đến khó dời mắt.

Đôi tay từng thấy qua, nhưng lúc khiến tim đập rối loạn.

Có lẽ cũng bởi tâm trí xáo trộn, nên giờ đây chỉ cần một ánh thoáng qua đôi tay , liền tâm viên ý mã*, khỏi nghĩ ngợi lung tung.

(*tâm viên ý mã: lòng như khỉ, ý như ngựa — chỉ tâm ý d.a.o động, khó kiểm soát)

đúng lúc Ngụy Vương còn đang ngây , bên , Diêu Phẩm Nhàn chẳng hề theo lời — nàng thản nhiên đưa tay lên.

Lau mồ hôi cho thì ? Ở bên ngoài thì nhất định né tránh nàng như thể nàng là mãnh thú thủy triều dữ dội ?

Có bản lĩnh đêm đến cùng nàng ân ái, cớ ban ngày dè dặt như thể từng quen ?

Trong lòng Diêu Phẩm Nhàn âm thầm trợn mắt c.h.ử.i mắng, nhẹ nhàng đưa tay lau giọt mồ hôi nơi trán phu quân.

Đối diện với hành động mật như , Ngụy Vương theo bản năng cảm thấy , nhưng khi nàng tiến đến gần, cũng thực sự đẩy nàng . Chỉ khẽ nhắm mắt, nín thở, tỏ như thể: "Muốn gì thì ."

Có điều, trong lòng Ngụy Vương lúc dâng lên đôi chút tò mò. Hắn thật sự xem nàng định xa đến .

Hắn chắc chắn nàng gan lớn đến mức giữa ban ngày ban mặt dám tùy tiện trêu chọc như . Hắn , rốt cuộc nàng đang toan tính điều gì.

Thế nhưng — Diêu Phẩm Nhàn thật chỉ đơn giản là giúp lau mồ hôi mà thôi.

Đến khi Cảnh Vương cùng Vương phi dần tiến gần, Diêu Phẩm Nhàn xác nhận Cảnh Vương phi hẳn trông thấy trọn vẹn màn "dịu dàng chăm sóc" , lúc mới chậm rãi rút tay khỏi khuôn mặt Vương gia nhà .

Sau đó, nàng cố tình dùng giọng điệu dịu dàng, đầy tình ý, nhẹ nhàng : “Vương gia, thần giúp lau sạch mồ hôi .”

Cảm nhận thở nàng rút lui, Ngụy Vương khi mới từ từ mở mắt .

Giờ phút , trong tầm mắt của Ngụy Vương, ngoài bóng hình của Vương phi còn cả phu thê Cảnh Vương xuất hiện từ bao giờ.

Ánh mắt lướt qua Diêu Phẩm Nhàn, dừng nơi đôi phu thê bên , trong lòng Ngụy Vương phần nào hiểu màn kịch rốt cuộc là vì điều gì.

Thế nên, dậy, chỉnh sắc mặt, tiến về phía chào hỏi: “Vương thúc, Vương thẩm.”

Cảnh Vương tuy xưng là thúc phụ của Ngụy Vương, nhưng thực chất chỉ là đường của hoàng thượng. Mà Ngụy Vương, là trưởng t.ử đích tôn của Hoàng đế, xét về phận cao hơn Cảnh Vương một bậc.

, theo đúng lễ nghi tôn ti trong hoàng thất, Ngụy Vương chỉ cần chào hỏi chứ cần hành lễ.

Diêu Phẩm Nhàn cũng theo đúng lễ tiết, học theo phu quân, khẽ khom chào hỏi, thực hiện lễ nghi vãn bối đối với trưởng bối.

Cảnh Vương đối với điều đó tỏ thái độ gì, vẻ mặt vẫn thản nhiên. Cảnh Vương phi thì như thế — sắc mặt nàng thoáng tối , khó coi thấy rõ.

Ngụy Vương thực cũng chẳng thiết gì với Cảnh Vương, nên khi tất lễ chào, liền đưa tay động tác mời, ngữ khí lễ độ nhưng thiết: “Vương thúc, mời lên thuyền.”

Còn Diêu Phẩm Nhàn thì bước đến tiếp đón Cảnh Vương phi, miệng vẫn là nụ nhàn nhạt mà lời khéo léo như giấu châm: “Thần còn tưởng Vương thẩm sẽ đến. Vốn dĩ nghĩ, nếu Vương thúc và Vương thẩm nể mặt mà vắng mặt, thì chẳng cùng Vương gia uổng công chờ đợi ở đây bấy lâu ? Xem , đến nỗi phơi nắng khiến Vương gia nhà thần vã mồ hôi đầy mặt, khổ cực kể xiết.”

Kỳ thực, hai chỉ chờ bóng râm, hơn nữa cũng đợi quá lâu, mồ hôi nào đổ cho cam?

Toàn bộ màn lau mồ hôi khi nãy chẳng qua là một vở diễn nàng bày .

***

Hôm nay, Cảnh Vương phi khoác xiêm y lộng lẫy, sẵn sàng để khoe sắc chốn đông . Nàng ngờ , Ngụy Vương phi — mà gần đây vẫn còn đang dưỡng bệnh — xuất hiện với vẻ kiều diễm, rạng rỡ đến mức khiến khó lòng rời mắt.

Không còn là dáng vẻ dịu dàng đoan trang thường thấy, hôm nay Diêu Phẩm Nhàn xuất hiện đầy tự tin, xinh ngoài dự đoán, khiến Cảnh Vương phi nhất thời như lu mờ, chỉ cảm thấy bản dù cố tô điểm đến mấy… vẫn nàng đè ép .

Lúc đây, Cảnh Vương phi cũng rõ — bao công sức nàng bỏ từ sáng sớm, tỉ mỉ chuẩn mấy canh giờ, rốt cuộc trở thành công dã tràng.

Nghĩ đến đó, trong lòng nàng như bừng lên một ngọn lửa vô danh, âm ỉ thiêu đốt ngũ tạng lục phủ, khiến cả đều thấy khó chịu.

Mà nàng càng thoải mái, Diêu Phẩm Nhàn càng như ý nguyện.

【Đinh~ Khoẻ mạnh giá trị +5】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-43.html.]

Diêu Phẩm Nhàn cong khóe môi, nụ thoả mãn như hoa đào đầu xuân, ung dung nhưng đầy ẩn ý. Thấy vẫn đủ, nàng tiếp tục công kích: “Vương thẩm, đoán thử xem, hôm nay vì trang điểm thế ? Người cũng rõ, thường ngày vốn kiểu thế .”

Phía , Vương gia nhà Cảnh Vương phi từng nhiều dặn dò: đến nơi thì nên rộng lượng, đừng so đo với đám tiểu bối mà tổn hại phận.

Huống hồ, là Ngụy Vương phủ chủ động gửi mời cho Cảnh Vương phủ — chẳng khác nào một ân huệ. Nay Ngụy Vương là “chạm tay là bỏng”, quyền thế thậm chí vượt qua cả Thái t.ử. Nếu thể nhân cơ hội mà kết giao thiết, thì chính là dịp may ngàn năm khó gặp.

Cảnh Vương phi vẫn ghi nhớ lời dặn dò trong lòng, bởi dù tâm khí đang bốc lên cuồn cuộn, nàng cũng chỉ thể tận lực áp chế, cưỡng ép nở một nụ như : “Vậy là vì đây?”

Diêu Phẩm Nhàn lập tức trả lời, mà lúc , bốn đến bên hồ, chuẩn lên thuyền.

Thuyền là loại nhỏ mái che, mỗi chiếc chỉ đủ cho bốn , nhưng vì gian hẹp, gần sẽ khó tránh cận. Trong khi đó, hồ hai chiếc thuyền chờ sẵn — vốn dĩ cũng chẳng cần thiết cả bốn chen cùng một con thuyền.

Thế nên, đương nhiên là hai phu thê chia riêng.

Mà như , Diêu Phẩm Nhàn khéo léo tránh việc trả lời câu hỏi ban nãy của Cảnh Vương phi, để nàng mang theo một bụng nghi vấn lên thuyền, càng rối rắm yên.

Cuối đuôi thuyền một thiếu niên chèo thuyền, ánh nắng phơi nhẹ mặt hồ, bốn cũng đều an vị trong khoang thuyền nhỏ yên tĩnh.

Trong khoang, bốn bề vắng lặng, chỉ còn tiếng nước lách tách khẽ vang mái chèo. Ngụy Vương nhịn nữa, cuối cùng cũng mở miệng, giọng trầm thấp mang theo vài phần nghiêm nghị: “Vừa nãy, vì như ?”

Sắc mặt nghiêm túc, song thật vì tức giận — chỉ là bản tính xưa nay vốn vẫn như thế.

Mà một khi nghiêm túc, gương mặt Ngụy Vương liền trở nên lạnh lùng, xa cách như gió tuyết giữa mùa đông.

Diêu Phẩm Nhàn dám , ắt sẽ sợ hỏi tội.

Hơn nữa, nàng cũng chuẩn sẵn lời giải thích.

“Thần cố ý để Cảnh Vương phi trông thấy.” Giờ đây, khi phu thê Cảnh Vương còn ở gần, nàng cũng cần khách sáo dùng xưng hô “Vương thúc, Vương thẩm”, mà trực tiếp gọi theo phận.

Ngụy Vương khẽ nhướng mày, lộ vài phần kinh ngạc sự thẳng thắn và trực tiếp hiếm thấy của nàng.

“Nàng với Cảnh Vương phi… khúc mắc?” Hắn thật sự hề chuyện .

“Cũng đến mức gọi là ân oán.” Diêu Phẩm Nhàn thản nhiên , từng lời đều là thật, “Chỉ là , và Vương thẩm – mẫu Vương phi bây giờ – chút giao tình tương đối . từ khi bà qua đời, Cảnh Vương phi liền dần dần xa cách, thậm chí phần dè bỉu. Cảnh Vương phi lớn hơn thần bao nhiêu, cùng là hoàng thất, ngày thường khó tránh khỏi tranh đoạt so sánh. Lời châm chọc, hành vi khiêu khích, bao giờ thiếu.”

“Lúc , khi Vương gia còn ở biên cương, nàng từng với thần rằng, và Vương gia tình cảm xa cách, hề hạnh phúc gì cả. Cho nên hôm nay, thần mới mời nàng đến, chính là để nàng tận mắt thấy, và Vương gia là phu thê ân ái thế nào.”

Nghe đến đây, Ngụy Vương trầm mặc. Ánh mắt rủ xuống, khóe môi khẽ động, như mang theo vài phần áy náy từng hé lộ.

“Mấy năm nay, Vương phi thật chịu thiệt thòi .” Hắn nhẹ giọng , chân thành hiếm thấy.

Diêu Phẩm Nhàn chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, đáp: “Mấy năm nay, Vương gia chinh nơi biên cương, vì nước vì dân mà giữ vững biên thùy, khiến Hồ phương Bắc dám vượt qua Trung Nguyên nửa bước. Vương gia như thế, thần chỉ thấy trong lòng tự hào. Thần giúp gì cho đại cục quân sự, chỉ thể giữ vững hậu phương, lo toan trong ngoài chu — như thế thể gọi là chịu khổ?”

Nàng lời khách sáo, mà là xuất phát từ chân tâm.

Bởi lẽ, điều khác biệt lớn nhất giữa hiện tại và , chính là—

Trước , nàng sống vì ánh mắt đời. Nàng từng luôn trở nên thật , thật xuất sắc, để trở thành gánh nặng của Vương gia, để thể đường hoàng sánh vai cùng như . Mỗi bước đều đầy toan tính, mỗi lời đều cẩn thận đo đếm, chỉ sợ xứng với , chỉ sợ đời khinh thường.

Còn hiện tại, nàng sống vì bản .

Không còn tự trách dằn vặt như xưa, nàng chỉ cần phần việc của , sống thoải mái, sống an yên.

Không còn bận tâm đến ánh mắt khác — kể cả là ánh mắt của nam nhân đang bên nàng đây.

Chỉ cần nàng thấy vui, thấy thoải mái — thế là đủ .

Ngụy Vương , trong lòng khỏi kinh ngạc. Hắn từng nghĩ nàng thể những lời như thế — tự tin, bình thản mà cũng khiến dám khinh thường.

Trong lòng Ngụy Vương, xưa nay vẫn luôn xem vương phi cũng chẳng khác gì những tiểu thư khuê các khác – đều là nữ t.ử lớn lên nơi khuê phòng kín cổng cao tường, sống trong nhung lụa, từng nếm qua khổ cực, càng hiểu gì về những gian lao nơi dân gian sự nặng nề của danh tiết quý tộc.

Trong mắt , điều mà các nàng quan tâm, nhiều lắm cũng chỉ là chút dịu dàng ấm áp trong tình phu thê, những mong mỏi vụn vặt về một phu quân luôn kề cận, sớm tối .

Hắn ngờ, vương phi của , thể những lời thấu suốt đến — chẳng những nhỏ nhen, mà còn tấm lòng rộng lượng, mắt thông tuệ.

Ngụy Vương trầm giọng , mang theo một phần nặng nề của nam nhân từng lăn lộn nơi chiến trường: “Mỗi đều trách nhiệm và gánh nặng riêng vai. Bổn vương tướng, hành quân nơi sa trường vốn là gian khổ. vương phi giữ vững hậu viện, ngày ngày tề gia nội trợ, cũng chẳng kém phần nhọc nhằn. Giờ bổn vương trở về kinh, những gì từng thiếu sót, tự nhiên nên bù đắp tất cả.”

Diêu Phẩm Nhàn đợi chính là câu .

Nàng liền bật , ánh mắt cong cong đầy ẩn ý: “Lời Vương gia … là thật chứ?”

Trong nụ , Ngụy Vương hiểu thấy thấp thoáng vài phần… . lời , thể thu hồi? Vương giả khí khái*, dẫu là xuống nước cũng thể nuốt lời.

*"Vương giả khí khái" là cách để chỉ phong thái, khí chất uy nghi, dứt khoát và đường hoàng của bậc đế vương.

trịnh trọng gật đầu, dứt khoát: “Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy.”

*Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy là một câu thành ngữ Trung Quốc, nghĩa là: Người quân t.ử ( phẩm hạnh cao) luôn giữ chữ tín, một khi lời hứa thì nhất định sẽ thực hiện, đổi dù khó khăn thế nào.

Diêu Phẩm Nhàn , đôi mắt lập tức sáng rỡ, chút chần chừ vươn tay chỉ thẳng mặt hồ, nơi sóng nước lăn tăn lấp lánh phản chiếu trời xanh mây trắng: “Vậy thì… thần Vương gia đích hái cho thần một đóa sen ngoài hồ. Ngay bây giờ.”

 

 

Loading...