Kiếp Trước Làm Vương Phi Bạc Mệnh, Kiếp Này Ta Không Muốn Làm! - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-03-02 02:42:51
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Diêu Phẩm Nhàn vốn sợ Vương gia thấy phiền lòng, nên mới chủ động một chút, định mở lời với .
nếu Vương gia từng ý từ bỏ Triều ca nhi, thì nàng tất nhiên là vui mừng hơn cả.
Ngụy Vương liếc nàng một cái, hỏi: “Là Triều ca nhi gì với nàng ?”
“Không .”
Diêu Phẩm Nhàn vội lắc đầu, sợ hiểu lầm, liền nghiêm túc bẩm: “Thiếp chỉ thấy Vương gia những ngày qua quá lao tâm khổ trí, mà Triều ca nhi… thật sự kém hơn thường. Thiếp sợ vì nó mà khiến Vương gia chẳng yên giấc, cho nên mới mạo nhắc tới.”
Rồi nhẹ giọng Bùi Triều giải thích: “Tuy Triều ca nhi lanh lợi, nhưng chịu khó. Trong lòng rõ ràng hiểu đây là cơ hội hiếm , mỗi ngày đều khổ luyện chẳng dám lười nhác, chỉ mong học thêm chút bản lĩnh từ Vương gia còn chẳng kịp, thể dễ dàng buông bỏ.”
Ngụy Vương xong, khẽ gật đầu, sắc mặt cũng dịu đôi phần.
Thấy nàng chủ động đ.ấ.m bóp xoa bóp như khi, liền nghiêng về phía nàng, chủ động gối đầu lên đùi nàng.
Tìm tư thế nghiêng thoải mái, mới chậm rãi : “Tuy tư chất của Triều ca nhi bình thường, nhưng cũng may là cố gắng. Với bổn vương, tư chất trời sinh điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là thái độ.”
Tư chất là do trời định, thể cưỡng cầu. luyện binh, trận đ.á.n.h giặc, điều quan trọng hơn là chịu gian khổ , cam tâm gánh vác .
Nếu chút cực nhọc cũng chịu nổi, thì đến khi thực sự bước chiến trường, còn mong gì họ bảo vệ giang sơn?
Diêu Phẩm Nhàn thấy chủ động dựa gần, tựa đầu lên đùi , liền đưa tay xoa nhẹ lên huyệt Thái Dương cho , động tác dịu dàng mà tự nhiên.
Nàng xoa , khẽ : “Nghe Vương gia , cũng yên tâm .”
Nghĩ một lát, nàng nhẹ nhàng tỏ bày tâm sự: “Mấy ngày nay, trong lòng luôn thấp thỏm, cũng vì sợ Vương gia thật sự từ bỏ, mà là… từ khi trở về đến nay, từng nhắc đến chuyện với , khiến cứ lo lắng mãi.”
“Thiếp lo Triều ca nhi lỡ khiến vui, càng sợ tức giận mà , đến nỗi nghẹn trong lòng sinh bệnh...”
Ngụy Vương gì, chỉ yên lặng lắng nàng thủ thỉ bên tai.
Mãi đến khi nàng đến đoạn đó, đôi mắt vốn nhắm hờ của mới chậm rãi mở .
Hắn động đậy, chỉ khẽ hỏi: “Cho nên, ngày nào nàng cũng nấu canh hạ hỏa cho bổn vương uống?”
Diêu Phẩm Nhàn bật khẽ: “Chẳng sợ Vương gia tích khí trong ? Muốn nấu chút canh giúp hạ hỏa mà thôi.”
Ngụy Vương phát một tiếng hừ lạnh khẽ từ trong cổ họng, dường như đôi chút ý.
Tuy , cũng gì thêm, chỉ nhàn nhạt mở miệng: “Bổn vương hề tức giận, về cần nấu mấy món canh hạ hỏa đó nữa.”
Diêu Phẩm Nhàn cũng nghĩ nhiều. Thấy uống, nàng chỉ tưởng là uống nhiều nên ngán, liền thuận theo gật đầu, rõ.
***
Chuyện Bùi Triều tạm thời ở Ngụy Vương phủ, chẳng bao lâu truyền đến tai Diêu gia.
Là do tam lão gia Diêu gia – Diêu Thịnh Thanh – lúc đang uống rượu cùng bằng hữu bên ngoài, tình cờ từ một thích bên Bùi gia. Người nọ còn chắc nịch rằng chính miệng Bùi gia , tuyệt đối thể sai, hơn nữa, Bùi Triều cũng ở Ngụy Vương phủ mấy ngày .
Người còn lấy lạ, hỏi Diêu Thịnh Thanh: “Chuyện lớn như , Diêu gia các ngươi chút gì?”
Rồi : “Theo lý thì, nếu Vương phi thu nhận phủ, cũng nên chọn bên Diêu gia chứ? Cớ gì bỏ Diêu gia, chọn nhà đẻ bên ngoại như Bùi gia?”
Lời vốn ác ý, chỉ là thật sự cảm thấy kỳ lạ. Dù gì Diêu gia là nhà đẻ chính thức của Vương phi nương nương, còn Bùi gia chỉ là thích bên ngoại. Tuy đều quan hệ thích nhưng ai ai sơ thì rõ ràng, ai gần ai xa, trong lòng đều rõ.
vô tâm, kẻ để bụng.
Những trong Diêu gia vốn mấy lòng với Diêu Phẩm Nhàn – vị Vương phi – nay chuyện, càng giận sôi gan. Có trong nhà liền tức giận buông lời mắng thẳng, nàng là hạng lòng lang sói, còn bảo Diêu gia phí công nuôi nấng nàng bao năm như , mà nàng lưng tuyệt tình đến thế.
Lão thái thái Diêu gia, mấy ngày buồn bực trong viện , cuối cùng cũng thể yên nữa, ngoài gặp . Hiện giờ cả Diêu gia đều mẫu t.ử Bùi thị chẳng thật lòng với bọn họ từ lâu, bởi lưng phê phán Diêu Phẩm Nhàn, họ cũng tiện thể lôi cả Bùi thị trách móc chung, nhưng chẳng ai gọi Bùi thị đến chuyện rõ ràng.
“Lão đại, xưa nay ngươi là chủ kiến, giờ ngươi xem, chúng bây giờ?” Cơn giận qua , Diêu lão thái thái cũng dần dần bình tĩnh .
Bà , chỉ nổi giận thì cũng chẳng ích gì, cuối cùng vẫn nghĩ cách đối phó mới .
Diêu gia khó khăn lắm mới thể trèo lên mối quan hệ với phủ Ngụy vương, lẽ nào để ngoài chiếm hết lợi, còn nhà thì chẳng gì?
Lúc Diêu Trọng Hòa ngẩn , rõ ràng là đang nghĩ tới chuyện khác.
Hôm đó buổi chầu sớm, ánh mắt Ngụy Vương điện hạ ông , đến nay vẫn như in trong đầu. Dù mấy ngày trôi qua, nhưng mỗi nhớ tình cảnh khi , ông vẫn rùng sởn gáy.
Trong lòng Diêu Trọng Hòa sớm hối hận vì hôm đó dùng giọng điệu như thế để chuyện với con gái. Ông tránh khỏi suy đoán, việc phủ Ngụy vương hiện giờ nâng đỡ nhà họ Bùi như , chính là vì hôm đó ông lỡ lời với Phẩm Nhàn?
Vấp một mới đau, Diêu Trọng Hòa giờ mới hiểu: mà còn gặp Ngụy vương phi, thì chuyện gì cũng suy tính kỹ ba khi .
Có lẽ bởi trong lòng sớm chuẩn , nên ông giữ bình tĩnh.
Đối mặt với câu hỏi lạnh lùng của mẫu , đầu tiên ông để lộ chút thiên vị đối với con gái thứ.
Ông : “Mẫu cần nóng vội. Chuyện nghĩ kỹ cũng chắc là chuyện lớn. Chắc là bên Bùi gia nhờ vả Vương phi, Vương phi vì nể mặt mà xin với Ngụy Vương, thế nên Bùi Triều mới đưa phủ thôi.”
“Không chuyện lớn?” Diêu Thịnh Thanh trừng mắt .
“Nếu vì nể tình mà giúp Bùi gia như , chẳng thấy nàng cầu xin cho nhà Diêu gia chúng ? Hơn nữa chính Ngụy Vương đích dạy võ cho Bùi Triều, đại ca, hiểu việc nghiêm trọng thế nào ?”
Nhị lão gia Diêu Thịnh Vân cũng tiếp lời: “ , đại ca, rốt cuộc Vương phi đang ý gì ?”
Sắc mặt Diêu Trọng Hòa lúc cũng sa sầm, : “Thôi , các ngươi đừng ầm ĩ nữa. Trong lòng Vương phi nghĩ gì, há là chuyện mà chúng đoán liền đoán ?”
Lão thái thái hừ lạnh một tiếng, : “ thấy lời hai đứa nó cũng chẳng sai. Con nha đầu đó đúng là hạng vong ân phụ nghĩa. Hôm nay nàng thể chăm bẵm một Bùi Triều, ngày mai chẳng cũng thể ưu ái cả Bùi gia ? Vậy thì Diêu gia chúng còn là gì nữa chứ?”
Lúc trong lòng Diêu Trọng Hòa rối như tơ vò, phiền muộn thôi. Ông liếc mẫu một cái, trong lòng cũng khỏi dâng lên vài phần oán trách.
Oán bà già mà còn lo chuyện bao đồng, cứ thích chủ ý bậy bạ. Nếu đó bà tự ý dẫn theo Nghiên Nhi đến Ngụy vương phủ ầm lên một trận, thì Vương phi hiện giờ cũng chắc đến mức lạnh nhạt thế .
Bởi thế, Diêu Trọng Hòa rốt cuộc cũng lên tiếng, mấy câu với mẫu : “E là chuyện của mẫu , khiến Vương phi để bụng ghi hận trong lòng.”
Lão thái thái xong thì sững , nhưng nổi giận lôi đình: “Đến cả Thái hậu nương nương còn đáng truy cứu, nó dám chịu bỏ qua ư?”
Tuy miệng thì , nhưng trong lòng bà cũng rõ, nếu là dám, thì đúng là nàng dám thật.
Chuyện cũ , càng nghĩ sâu càng thấy hối hận.
Dù lúc Thái hậu và Quý phi đều rõ, khi chọn Nhị cô nương (Phẩm Nhàn) Ngụy vương phi là vì ai nhường cho ai, mà vốn dĩ hoàng gia thật tâm Diêu Phẩm Nhàn. trong lòng Diêu lão thái thái vẫn mãi canh cánh, nếu năm đó bà hồ đồ nổi hứng mà đưa chủ ý sai lầm , thì giờ đây ở vị trí Ngụy vương phi hẳn là Nghiên Nhi.
Thế nhưng chuyện đến nước , vị trí của Ngụy vương phi e là lay chuyển nữa ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/kiep-truoc-lam-vuong-phi-bac-menh-kiep-nay-ta-khong-muon-lam/chuong-52.html.]
Tạm đến việc Ngụy vương nghĩ gì trong lòng, chỉ riêng Thái hậu và Quý phi cũng sớm nghiêng hẳn về phía nàng, như thế là đủ để Phẩm Nhàn vững vàng vững ngôi vị đó.
Còn Nghiên Nhi... giờ cứ ngày ngày tự nhốt trong phòng, chẳng buồn bước ngoài.
Diêu Trọng Hòa rõ, việc bên ngoài còn gây sóng gió gì lớn, mà trong nhà rối ren, mỗi một hướng. Bởi ông cũng cố gắng trấn an , mở miệng :
“Bùi gia như thế nào, trong lòng chẳng lẽ còn rõ? Họ đưa Bùi Triều Ngụy vương phủ, chẳng qua cũng chỉ là tự đ.á.n.h mất thể diện. Chờ thêm một thời gian nữa, đợi đến khi Ngụy vương điện hạ thấy nó kém cỏi, dạy , tất sẽ trả về Bùi gia thôi.”
“Đến lúc đó, mới chính là lúc Bùi gia thật sự bẽ mặt.”
Lời Diêu Trọng Hòa dứt, khí trong Diêu gia thoáng chốc liền dịu hẳn. Mọi trong nhà như cởi bỏ khúc mắc, chỉ cảm thấy lời đại ca chí . Khi nãy ai nấy chỉ lo tức giận, quên mất Bùi gia từ xuống là hạng gì.
Nay nghĩ , trong lòng chẳng còn bao nhiêu bực dọc, ngược đều chỉ chờ xem những ngày đó, Bùi gia sẽ trở thành trò thế nào.
***
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Diêu Trọng Hòa vẫn quyết định tự đến một chuyến Ngụy vương phủ. Có điều, ông dám đường đột đến lúc Ngụy vương đang ở phủ, nên cố tình chọn một ngày mà ai cũng rõ là Vương gia quân thao luyện, trong ngoài phủ đều rõ chuyện .
Hôm đó, tuy cha con từng xảy xích mích, nhưng Diêu Phẩm Nhàn vẫn hiểu lễ nghi, càng giữ đạo hiếu. Trường hợp thế , tình cha con dù sứt mẻ cũng nên giữ cho trọn vẹn bề ngoài.
Vì , khi tin phụ đến phủ, nàng cũng bạc đãi, vẫn cho đón tiếp y như thể đang tiếp phụ của Vương gia.
Trước tiên, nàng sai dẫn Diêu Trọng Hòa đến khách phòng đợi, còn bản thì thong thả chỉnh trang, mãi một lúc mới đến tiền viện gặp mặt.
Diêu Trọng Hòa cũng từng dạy một bài học, gặp con gái, chẳng còn dám mở miệng lung tung như nữa. Vừa thấy nàng bước , ông vội vã dậy, bước lên hành lễ: “Thần, tham kiến Vương phi nương nương.”
Diêu Phẩm Nhàn cũng giữ lễ, khó phụ , liền nhẹ giọng nâng tay đỡ, : “Phụ , xin lên.”
Diêu Trọng Hòa lúc mới dậy, chờ một bên. Đợi đến khi Diêu Phẩm Nhàn an vị chủ tọa, nàng mới khẽ đưa tay mời: “Phụ , mời .”
“Đa tạ nương nương.” Diêu Trọng Hòa cung kính đáp lời, cúi đầu cảm tạ.
Sau khi xuống, Diêu Trọng Hòa quanh trái , mấy định mở miệng thôi, như điều khó .
Diêu Phẩm Nhàn sai pha , ánh mắt liếc sang cũng thấy rõ vẻ mặt do dự của cha . Nàng bèn nhẹ giọng :
“Người hầu trong viện đều là những theo con nhiều năm, đáng tin. Phụ nếu gì , cứ thẳng là .”
Nghe , Diêu Trọng Hòa mới mở lời: “Hôm nay đến đây, là để xin con. Hôm đó ở quán , nóng nảy những lời , mong con đừng để bụng.”
Về lý do cha đến hôm nay, trong lòng Diêu Phẩm Nhàn sớm đoán tám chín phần mười. Nàng , chắc chắn ông tin Triều ca hiện đang ở trong phủ Ngụy vương, nên mới cuống cuồng chạy đến như thế.
Nàng hỏi thẳng: “Phụ đến, chỉ để xin con vì chuyện đó thôi ?”
Diêu Trọng Hòa đáp: “Hôm khi trở về, nghĩ mãi, đúng là quá nóng nảy. Hôm nay chuyện gì khác, chỉ là ... dù và con cũng là cha con ruột thịt, tình m.á.u mủ nên vì chút hiểu lầm mà rạn nứt.”
Diêu Phẩm Nhàn mà chỉ mỉm , trong lòng hiểu rõ ý tứ.
Ông đến Bùi gia, nhưng từng câu từng chữ đều đang ám chỉ tới. Ông đang cố nhắc nàng rằng nàng là con gái Diêu gia, nên quan tâm bên nhà cha đẻ hơn là nhà ngoại như Bùi gia.
Thấy ông rõ , nàng cũng vờ như hiểu.
Nàng chỉ nhẹ nhàng : “Tình cảm cha nương và con cái vốn là điều chẳng thể đổi . Nương vì con chịu khổ suốt hai mươi năm, bao nhiêu nhọc nhằn, con đều ghi nhớ trong lòng. Sau nếu phụ thể đối đãi với nương hơn một chút, con cũng sẽ sẵn lòng vài lời về Diêu gia mặt Vương gia.”
Câu , tuy nàng , nhưng ý thì rõ ràng: nếu ông điều đó, cũng đừng trách nàng lạnh nhạt.
Lúc Diêu Trọng Hòa vẻ thật sự giảng hòa. Ông cúi đầu, phần gượng gạo :
“Hiện giờ con Vương gia yêu thương như , và nương con ở nhà cũng mừng cho con. Còn chuyện trong nhà… con xử lý thế nào, cứ theo ý con là .”
Nghĩ một lát, ông nhắc đến một chuyện khác: “Mấy ngày , thư gửi đến thư viện Kim Lăng, bảo con về nhà. Tỷ con xa hơn nửa năm , nghĩ con chắc cũng mong gặp nó.”
“Nghĩ chắc bao lâu nữa, hai tỷ con sẽ đoàn tụ thôi.”
Tranh ca nhi năm ngoái từng cãi một trận lớn với cha, hai cha con vì thế mà trở mặt, ai chịu nhường ai. Sau đó, Tranh ca nhi bỏ nhà , ngay cả việc học ở thư viện Thiên Nga cũng dứt khoát từ bỏ.
Suốt hơn nửa năm nay, vẫn một về nhà. Gốc rễ của việc , chính là do cha.
Hai cha con tranh cãi kịch liệt, ai cũng chịu hạ . giờ nếu cha chủ động chịu nhún nhường, mở lời mời để Tranh ca nhi về, thì với tính cách hiếu thuận, điều của , lẽ Tranh ca nhi sẽ thật sự suy nghĩ .
Dù gì trong kinh còn nàng và mẫu , Tranh ca nhi cũng khó mà dứt bỏ tình .
Dù là hiểu từ những gì từng thấy, là từ cuốn sách “Nhất Phẩm Kiều Nghiên”, thì nàng rõ cha là kiểu co duỗi, trong lòng chỉ con đường quan và tiền đồ danh vọng. Chỉ cần lợi cho con đường , dù tạm thời hạ con cái, ông cũng sẵn sàng.
Mà những lời dịu dàng ông , chẳng qua là lấy công trạng, để còn kể công nhận thưởng.
Nếu ông ý hòa, Diêu Phẩm Nhàn cũng định tỏ quá lạnh lùng tuyệt tình. Dù gì cũng nên để chút hy vọng, để mối quan hệ giữa hai bên còn thể giữ vẻ bề ngoài hòa thuận.
Thật sự mà cắt đứt với nhà đẻ, đối với nàng cũng chẳng chuyện gì ho.
Cho nên, Diêu Phẩm Nhàn gật đầu : “Phụ lòng .” Rồi nhẹ giọng thêm: “Cũng khá lâu gặp Tranh ca nhi, nếu thể về, thì đừng để nó bỏ nữa là .”
Diêu Trọng Hòa vội vàng cam kết: “Xin nương nương yên tâm, nhất định sẽ giữ nó ở .”
Diêu Phẩm Nhàn mỉm , cố ý : “Vậy phụ ở dùng cơm hãy , tính thì chắc cũng sắp đến giờ Vương gia hồi phủ. Vừa , để Vương gia cùng phụ uống vài chén rượu.”
Nàng hiểu tính cha . Với sự khôn khéo của ông , nếu thật sự gặp Vương gia ở phủ, thì tuyệt đối sẽ chọn ngày hôm nay – ngày mà ai cũng Vương gia bận rộn quân sự từ sớm đến tối, chắc rảnh để về nhà.
Nếu ông gặp, chắc chắn sẽ chọn hôm nào Vương gia nghỉ ngơi, ở nhà tắm rửa dưỡng sức mà tới. Việc ông xuất hiện giờ khắc , rõ ràng là gặp mặt Vương gia.
Quả nhiên, nàng liền thấy cha lập tức dậy, chắp tay cáo từ:“Đã quấy rầy nương nương thế là nhiều lắm , huống chi còn quấy rầy đến Vương gia? Trời cũng còn sớm, thần xin phép cáo từ.”
Thấy , Diêu Phẩm Nhàn cũng cố giữ thêm, chỉ dặn quản gia đích đưa ông tận cửa.
***
Buổi tối hôm đó, Ngụy Vương trở về phủ, thì trời về khuya. Vừa đến phủ, Châu quản gia lập tức lên , cung kính bẩm báo chuyện trong ngày: phụ của Vương phi đến phủ.
Lúc , Ngụy Vương đang rửa tay, Châu quản gia xong, đôi mày đen rậm nhíu , thần sắc cũng lạnh vài phần.
Chỉ là, gì cả, chỉ nhàn nhạt đáp một câu:
“Ta .”
Ban đầu, vốn định đêm nay nghỉ thư phòng, về nội viện. nghĩ đến cảnh cha con họ Diêu từng tranh cãi hôm nọ, trong lòng mơ hồ dấy lên một chút lo lắng cho Vương phi.